Chương 9
Nó bắt đầu từ tủy sống, lan tỏa ra từng đầu ngón tay, rồi bùng nổ trong lồng ngực Lý Minh, xé toạc từng thớ cơ và mạch máu.
Anh quỵ xuống, đầu gối đập mạnh vào nền bê tông lạnh lẽo, nhưng cảm giác đau đớn vật lý lại mờ nhạt trước cơn địa chấn trong nhận thức.
Lý Minh ngẩng đầu lên.
Trước mặt anh là một vũng nước đọng từ trận mưa đêm trước, phản chiếu lại hình bóng của một người lạ.
Mái tóc đen tuyền, từng được anh chải chuốt cẩn thận mỗi sáng, giờ đây đang chuyển màu trắng xóa theo từng giây, như thể thời gian đang chảy ngược và rút cạn tuổi trẻ khỏi cơ thể anh.
Những nếp nhăn hằn sâu lên khóe mắt và trán, không phải của một người già, mà của một thực thể đã sống qua hàng ngàn cuộc đời trong tích tắc.
"Hít vào, Minh.
Hít vào," giọng nói trong đầu anh vang lên, nhưng nó không còn là giọng của riêng anh nữa.
Đó là tiếng hợp xướng của hàng ngàn linh hồn bị lãng quên, tiếng thì thầm của những người đã từng tồn tại và nay chỉ là dữ liệu rác trong bộ nhớ của thế giới.
Trần Nam quỳ bên cạnh, đôi tay run rẩy cố gắng đỡ lấy vai Lý Minh.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào cánh tay đen sì của Lý Minh, nơi những mạch máu tím thẫm đang đập thình thịch, như thể có một trái tim thứ hai đang bơm đầy nỗi đau vào cơ thể anh.
anh đang già đi," Trần Nam lắp bắp, giọng nói vỡ vụn vì kinh hoàng.
"Không phải lão hóa bình thường.
Anh đang...
tan rã vào quá khứ."
Lý Minh đưa tay lên chạm vào khuôn mặt mình.
Da thịt anh khô cứng, lạnh lẽo như đá.
Anh cảm thấy ký ức của bản sao thứ nhất, người đã chết vì bị vợ mình quên lãng sau một tai nạn giao thông.
Anh cảm thấy nỗi đau của bản sao thứ ba, người đã tự sát để không trở thành gánh nặng cho con gái.
Và giờ, tất cả những nỗi đau đó đang dồn nén vào một thân xác mỏng manh này.
"Đây là cái giá," Lý Minh nói, giọng khàn đặc, vang lên như tiếng cọt kẹt của bản lề cửa cũ kỹ.
"Để nhớ, ta phải chịu đựng.
Để tồn tại, ta phải mang theo trọng lượng của sự lãng quên."
Trần Nam gật đầu, nước mắt rơi xuống nền đất.
Cậu ta không hỏi thêm gì.
Trong thế giới này, câu hỏi "tại sao" thường không có câu trả lời, chỉ có hậu quả.
Và hậu quả trước mắt là Lý Minh đang biến thành một hiện tượng, một lỗi hệ thống mà thế giới không thể dung nạp.
Ánh đèn pin mạnh mẽ quét qua khuôn mặt của Lý Minh, làm anh nhắm mắt lại.
Tiếng bước chân nặng nề của nhiều người dồn dập tiến lại gần.
Không khí trong con hẻm trở nên ngột ngạt, nồng nặc mùi dầu nhớt và sự đe dọa.
*"Mục tiêu xác định: Mã số Bug-09.
Thực thi giao thức Xóa Ký Ức Cấp 1."*
Giọng nói cơ học vang lên từ loa gắn trên mặt nạ của đội trưởng đặc nhiệm.
Những chiếc áo giáp đen bóng, không có bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào, che kín toàn bộ cơ thể họ.
Họ không phải là cảnh sát.
Họ là những người thu dọn rác thải của Vương Gia Nghị.
Những người chuyên xóa bỏ những lỗi hệ thống.
Lý Minh đứng dậy, cơ thể anh rung lên bần bật.
Cánh tay đen sì của anh phát ra những tia sáng tím mờ nhạt.
Anh có hai lựa chọn.
Thứ nhất, chạy trốn.
Sử dụng năng lượng nhỏ để tạo ra ảo ảnh, đánh lạc hướng đội đặc nhiệm, và trốn vào những con hẻm nhỏ hơn, sâu hơn trong mê cung thành phố.
Nhưng nếu anh chạy, anh sẽ mãi mãi là kẻ truy nã.
Anh sẽ không bao giờ tìm ra sự thật về người phụ nữ đó.
Anh sẽ không bao giờ giải cứu các bản sao trước đó bị khóa trong mạng lưới dữ liệu.
Và cuối cùng, anh sẽ chết trong bóng tối, một mình, bị chính những người anh bảo vệ lãng quên.
Thứ hai, đối đầu.
Sử dụng sức mạnh mới mẻ, chưa kiểm soát này để tiêu diệt họ.
Nhưng mỗi lần anh sử dụng sức mạnh, anh sẽ phải trả giá bằng tuổi thọ của mình.
Và nếu anh giết chết họ, anh sẽ trở thành một tội phạm, một mối đe dọa đối với xã hội.
Anh sẽ củng cố niềm tin của Vương Gia Nghị rằng những dị nhân như anh là mối nguy hiểm cần được tiêu diệt.
Không có lựa chọn nào đúng.
Chỉ có lựa chọn nào ít sai lầm hơn.
Lý Minh nhìn vào Trần Nam.
Cậu ta đang run rẩy, tay nắm chặt chiếc máy ghi âm, như thể đó là vũ khí duy nhất cậu ta có.
"Nam," Lý Minh nói, giọng nói bình tĩnh đến kỳ lạ.
"Chạy đi."
"Cái gì?" Trần Nam hỏi, không hiểu.
"Chạy đi," Lý Minh lặp lại, ánh mắt anh sắc bén như lưỡi dao.
"Tìm cách liên lạc với những người trong mạng lưới dưới lòng đất.
Họ biết về Dự án Mnemosyne.
Họ có thể giúp ta."
"Anh định làm gì?" Trần Nam hỏi, giọng nói nghẹn lại.
Lý Minh mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy quyết liệt.
"Ta sẽ mua thời gian cho anh.
Bằng máu của ta."
Trần Nam nhìn anh, nước mắt rơi xuống.
Cậu ta biết anh không thể thay đổi quyết định của Lý Minh.
Và cậu ta cũng biết, nếu cậu ta ở lại, cậu ta sẽ chết.
Và nếu cậu ta chết, anh sẽ thực sự bị lãng quên.
Cậu ta quay lưng lại, chạy vào bóng tối.脚步声 (tiếng bước chân) của cậu ta dần xa đi, hòa vào tiếng động của thành phố đêm khuya.
Lý Minh đứng một mình, đối diện với mười tên đặc nhiệm.
Anh hít một hơi thật sâu.
Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang theo mùi của sự chết chóc và sự lãng quên.
Lý Minh bỏ lại sự hỗn loạn, lê bước ra khỏi con hẻm.
Cơ thể anh nặng trĩu, mỗi bước đi là một trận địa chấn.
Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay.
Số ngày còn lại trong "Hạn Sử Dụng" của anh đã giảm từ 75 năm xuống còn 65 năm.
Mười năm tuổi thọ, đổi lấy mười mạng người.
Nhưng điều đáng sợ hơn là khi anh nhìn vào gương cửa kính của một cửa hàng đã đóng cửa.
Phản chiếu trong gương không phải là Lý Minh.
Đó là một người đàn ông trung niên, mái tóc trắng xóa, khuôn mặt布满了 (bọc đầy) những nếp nhăn sâu hoắm.
Nhưng đôi mắt...
đôi mắt của người đàn ông đó không phải là của Lý Minh.
Chúng là đôi mắt của một người khác.
Một người đàn ông mặc vest đen, đang mỉm cười.
Vương Gia Nghị.
Lý Minh giật mình lùi lại.
Hình ảnh trong gương biến mất, trở lại khuôn mặt già nua của anh.
Nhưng nụ cười của Vương Gia Nghị vẫn còn in hằn trong tâm trí anh.
*"Chúc may mắn, con trai,"* giọng nói đó vang lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không đến từ trong đầu anh.
Nó đến từ chiếc USB chip sinh học trong tay anh.
Lý Minh nhìn vào chiếc USB.
Trên bề mặt mờ ảo của nó, một dòng chữ nhỏ hiện lên, bằng máu đỏ tươi:
*BẠN ĐÃ ĐƯỢC CHỌN.*
Lý Minh run rẩy.
Anh không biết mình đã được chọn để làm gì.
Nhưng anh biết, từ giây phút này, anh không còn là một con người.
Anh là một công cụ.
Một vũ khí.
Và Vương Gia Nghị đang chơi một trò chơi mà Lý Minh không biết luật chơi.
Anh nhìn lên bầu trời đêm.
Những vì sao nhấp nháy, như những con mắt đang quan sát.
Và trong sâu thẳm tâm hồn, anh cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng.
Không phải sợ chết.
Mà sợ rằng, cuối cùng, anh sẽ quên đi chính mình.
Và khi anh quên, thế giới này sẽ thực sự kết thúc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận