Chương 7

Không khí trong con hẻm nhỏ đóng băng, không phải vì nhiệt độ giảm xuống, mà vì sự vắng lặng của những ký ức.

Ánh sáng xanh nhợt nhạt từ chiếc điện thoại của Người đàn ông chiếu rọi lên gương mặt Lý Minh, tạo nên những đường nét xanh xao, bệnh hoạn.

Lý Minh cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn đau nhói dữ dội ở thái dương – dấu hiệu của "Nợ Tồn Tại" đang tích tụ.

Trần Nam đứng sau lưng anh, ngón tay run rẩy bấm nút ghi âm trên chiếc máy cũ kỹ.

Tiếng "tíc tắc" của băng từ quay tròn vang lên rõ ràng, như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ vô hình.

"Anh ấy là ai?" Trần Nam thì thầm, giọng khàn đặc vì lo lắng.

"Tại sao hệ thống của Vương Gia Nghị lại để một người như thế này xuất hiện trước mặt chúng ta?"

Lý Minh không đáp.

Anh tập trung vào Người đàn ông đối diện.

Tên gã là K.

Một con chữ đơn giản, lạnh lùng, giống như cách gã tồn tại trong thế giới này – không tên tuổi, không quá khứ, chỉ là một biến số trong phương trình tinh lọc nhân loại.

K mỉm cười, nụ cười đó không chạm đến đôi mắt.

Đôi mắt của gã trống rỗng, phản chiếu lại hình ảnh Lý Minh đang dần trở nên trong suốt ở đầu ngón tay.

"Bạn đang cố gắng ghi lại mọi thứ, cậu bé," K nói, ánh mắt quét qua chiếc máy ghi âm của Trần Nam.

"Nhưng liệu băng từ đó có thể lưu giữ được linh hồn khi ký ức tan biến?

Hay nó chỉ là một nấm mộ kỹ thuật số cho những lời nói vô nghĩa?"

Trần Nam siết chặt máy ghi âm, khớp tay trắng bệch.

"Nó lưu giữ sự thật.

Và sự thật là anh ta đang giết chúng ta."

"Sự thật là chủ quan," K đáp, giọng điệu phẳng lặng như mặt hồ.

"Trong thế giới mới, chỉ có những gì được công nhận mới là thật.

Và bạn, Trần Nam, hiện tại đang có mức độ 'công nhận' bằng không.

Bạn đang đứng trên bờ vực của Hư Không."

Lý Minh bước về phía trước, giày dép va chạm với nền bê tông ẩm ướt.

Mỗi bước chân là một lần anh phải chiến đấu lại với bản năng tự bảo toàn đang kêu gào anh lùi lại.

Cơ thể anh cảm thấy nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang mất dần hiệu lực.

"K," Lý Minh gọi tên gã, giọng nói trầm thấp.

"Tại sao anh lại ở đây?

Vương Gia Nghị không gửi sát thủ đến để đối thoại."

K nhún vai, một cử chỉ thiếu tôn trọng nhưng đầy tính toán.

"Vương Gia Nghị quá bận rộn với việc xây dựng thiên đường của mình.

Tôi chỉ là một người dọn dẹp rác thải.

Và bạn, Lý Minh, là một lỗi hệ thống cần được gỡ bỏ.

Nhưng trước khi xóa bạn, tôi muốn hỏi một câu."

Gã dừng lại, bước tới gần Lý Minh, đủ gần để Lý Minh có thể ngửi thấy mùi ozone và kim loại lạnh lẽo phát ra từ cơ thể K.

"Bạn có nhớ bản sao thứ sáu không?" K hỏi.

Lý Minh cứng đờ.

Tim anh như ngừng đập trong một nhịp.

"Bản sao thứ sáu," K lặp lại, giọng điệu như một con rắn lùa mồi.

"Người đã chết vì cố gắng cứu một đứa trẻ bị lãng quên trong bệnh viện.

Ai đã quên đứa trẻ đó, Lý Minh?

Không phải đám đông.

Mà là chính gia đình của nó.

Và ai đã quên bản sao thứ sáu sau khi cậu ta hy sinh?

Chính những người cậu ta đã cứu."

Lý Minh nắm chặt đấm.

Nỗi đau cũ熟悉的 chực chờ vỡ tung.

Anh không thể nhớ rõ mặt của bản sao thứ sáu, vì ký ức về những người tiền nhiệm bị khóa sâu trong tiềm thức, nhưng anh cảm nhận được nỗi đau đó.

Nó là một phần DNA của anh, một di sản bi kịch được kế thừa.

"Đừng nói về họ," Lý Minh gầm lên, giọng nói rung chuyển không khí xung quanh.

"Tại sao không?" K cười nhạt.

"Vì bạn sợ nhận ra rằng sự hy sinh của bạn cũng sẽ bị lãng quên?

Bạn nghĩ mình là bản sao thứ bảy, đặc biệt hơn?

Bạn nghĩ mình sẽ tìm ra cách ngăn chặn Hư Không Hóa?

Hãy tỉnh táo đi, Lý Minh.

Hư Không Hóa không phải là bệnh tật.

Đó là tiến hóa.

Đó là cách vũ trụ loại bỏ những gánh nặng vô nghĩa."

Trần Nam hét lên: "Đủ rồi!

Anh đang nói dối!

Hư Không Hóa là một thảm họa, không phải tiến hóa!"

K quay sang nhìn Trần Nam, ánh mắt lạnh lẽo.

"Thảm họa chỉ là góc nhìn của kẻ yếu.

Trần Nam, hãy nhìn vào máy ghi âm của cậu.

Nếu ai đó tắt nguồn điện, nếu ai đó phá hủy băng đó, cậu sẽ còn tồn tại bao lâu?

Cậu phụ thuộc vào vật chất bên ngoài để khẳng định sự tồn tại của chính mình.

Đó là sự yếu đuối tột cùng."

Lý Minh hít một hơi thật sâu.

Anh cảm thấy đầu ngón tay mình đã trong suốt hoàn toàn.

Anh đang mất đi sự kết nối với thực tại.

Nhưng thay vì hoảng loạn, anh cảm thấy một sự bình thản đáng sợ lan tỏa trong người.

"Anh sai," Lý Minh nói, giọng đều đều.

"Tôi không cần ai nhớ tôi để tồn tại.

Tôi tồn tại vì tôi chọn để tồn tại.

Và tôi chọn chiến đấu lại quy luật đó."

K nhướng mày, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự tò mò.

"Lựa chọn thú vị.

Nhưng lựa chọn đó có giá.

Và bạn, Lý Minh, đã trả giá quá đắt cho những lựa chọn trước đó."

**

"Lựa chọn thứ ba," Lý Minh nói, giọng nói yếu ớt nhưng quyết liệt.

K nhướng mày, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự tò mò.

"Không có lựa chọn thứ ba.

Thực tại là nhị phân: Tồn tại hoặc Không tồn tại.

Có hoặc Không.

Nhớ hoặc Quên.

Bạn không thể đứng ở giữa."

"Lựa chọn thứ ba là tôi sẽ chiến đấu," Lý Minh bước về phía trước, mỗi bước chân đều khiến cơ thể anh rung lên dữ dội, như thể anh đang cố gắng giữ lại hình hài của mình bằng ý chí thuần túy.

"Tôi sẽ không để mình bị quên, và tôi sẽ không để người khác bị quên.

Tôi sẽ trở thành một ký ức sống.

Một vết sẹo trong tâm trí của thế giới này.

Dù đau đớn, dù bị lãng quên, vết sẹo vẫn còn đó."

K cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Một vết sẹo?

Bạn nghĩ mình đủ quan trọng để để lại vết sẹo?

Bạn là ai, Lý Minh?

Một kẻ ăn mày ký ức?

Một con rối của thí nghiệm?"

"Anh là ai?" Lý Minh hỏi lại, giọng nói sắc bén như lưỡi dao.

"Anh là một công cụ của Vương Gia Nghị.

Anh không có tên thật.

Anh không có quá khứ.

Anh tồn tại chỉ để thực hiện mệnh lệnh.

Anh là kẻ đã chọn sự an toàn của cái chết tinh thần.

Anh đã bán linh hồn để đổi lấy sự bất tử trong hệ thống.

Và bây giờ, anh đến đây để phán xét tôi?"

K im lặng.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề.

Trần Nam nín thở, chiếc máy ghi âm vẫn quay không ngừng.

"Anh sai," K nói, giọng thấp hơn.

"Tôi không bán linh hồn.

Tôi đã chọn tỉnh táo.

Tôi nhìn thấy sự thật của thế giới này.

Và tôi chấp nhận nó.

Còn bạn, Lý Minh, bạn đang sống trong ảo tưởng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập