Chương 6
Giọng anh không lớn, nhưng nó cắt ngang không khí ồn ào như một lưỡi dao sắc bén.
Lý Minh không lùi lại.
Thay vào đó, anh bước *vào* vùng Hư Không.
Không khí xung quanh anh bắt đầu đóng băng thành những mảng tinh thể trong suốt, những ký ức về những người gần đó đang bị xóa sổ khỏi não bộ họ.
Agent K hét lên, ra lệnh cho lính đặc nhiệm bắn đạn đặc biệt chứa hạt nano chống lãng quên.
Nhưng những viên đạn đó bay chậm lại, như thể thời gian xung quanh Lý Minh đang bị co giãn, bị bóp méo bởi sự hiện diện của cái chết tĩnh lặng.
Lý Minh cảm thấy lạnh.
Không phải lạnh của nhiệt độ, mà là lạnh của sự vô nghĩa.
Mỗi bước chân anh đặt xuống, mặt đất dưới giày anh trở nên mờ nhạt.
Anh đang tự xóa mình khỏi thế giới thực để bước vào thế giới của ký ức.
Đây là cách duy nhất để di chuyển trong vùng ảnh hưởng của Vương Gia Nghị.
Nếu anh cố gắng dùng sức mạnh vật lý, anh sẽ chỉ là một mục tiêu dễ dàng.
Nhưng nếu anh chấp nhận trở thành một "cái bóng" trong ký ức của kẻ thù, anh có thể tiếp cận.
Trần Nam đứng bên cạnh, tay run rẩy giữ chặt chiếc máy ghi âm.
Cậu ta không hét, không kêu gọi.
Cậu ta chỉ ghi âm.
Tiếng "tíc tắc" của băng từ quay tròn vang lên rõ ràng hơn cả tiếng súng.
Đó là nhịp đập của sự tồn tại.
Nếu băng từ dừng lại, Trần Nam sẽ chết.
Nếu Lý Minh biến mất hoàn toàn mà không ai ghi lại, cả hai sẽ tan rã.
"Đừng nhìn vào mắt anh ta, Nam," Lý Minh thì thầm, giọng nói vang lên trong đầu Trần Nam hơn là qua không khí.
"Nhìn vào máy ghi âm.
Nhìn vào con số đang chạy.
Đó là bằng chứng anh đang sống."
Trần Nam gật đầu, nước mắt chảy dài trên má nhưng cậu ta không chớp mắt.
Cậu ta sợ rằng nếu chớp mắt, cậu ta sẽ quên mất lý do tại sao mình lại ở đây.
Và nếu quên, cậu ta sẽ biến mất.
Lý Minh tiếp tục tiến sâu vào vùng Hư Không.
Các lính đặc nhiệm bắt đầu gào thét, không phải vì đau đớn, mà vì sự hoảng loạn tột độ.
Họ đang quên đi lệnh bắn.
Họ đang quên đi đồng đội bên cạnh.
Một tên lính vứt súng xuống, ôm đầu, khóc lóc vì không nhớ nổi tên mình.
Lý Minh bước qua họ, lạnh lùng nhưng đầy trắc ẩn.
Anh không thể cứu họ.
Anh chỉ có thể vượt qua họ.
Anh là một bản sao thứ bảy.
Anh đã chứng kiến sáu người tiền nhiệm chết đi vì bị chính những người họ bảo vệ lãng quên.
Lần này, anh sẽ không để điều đó xảy ra lại.
Anh sẽ hy sinh sự "nhớ" của chính mình để giữ chân những người khác.
Khi Lý Minh đứng trước mặt Vương Gia Nghị, không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Vương Gia Nghị vẫn mỉm cười, nụ cười của một người đã biết trước kết cục.
Nhưng Lý Minh không nhìn vào nụ cười đó.
Anh nhìn vào đôi mắt của Vương Gia Nghị.
Và trong đôi mắt đó, anh thấy sự trống rỗng.
Không phải sự trống rỗng của cái chết, mà là sự trống rỗng của một người đã bán linh hồn để đổi lấy sự bất tử trong ký ức đám đông.
"Anh đã kể hết chưa, Lý Minh?" Vương Gia Nghị hỏi, giọng điềm tĩnh.
Lý Minh không trả lời.
Anh giơ tay lên.
Bàn tay anh bắt đầu trong suốt.
Anh đang tự hủy hoại sự tồn tại của mình.
Nhưng anh không sợ.
Vì anh biết rằng, ngay cả khi anh biến mất, câu chuyện của anh sẽ vẫn còn đó.
Trong ký ức của Trần Nam.
Trong mạng lưới của những người bị lãng quên.
Và đó là cách anh chiến thắng.
*
Lý Minh không chạy.
Anh đứng yên, nhắm mắt và triệu hồi lại thanh kiếm Hư Không.
Lần này, anh không chém vào không khí, mà chém vào chính *dây cáp dữ liệu* vô hình nối liền anh với hệ thống nhận diện sinh học của thành phố.
Nhưng twist không phải là anh thành công dễ dàng.
Khi lưỡi kiếm vô hình chạm vào "dây cáp", một luồng điện dữ dội chạy qua cơ thể anh.
Anh gào thét, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì đau đớn tinh thần.
Anh đang cắt đứt kết nối của mình với thế giới.
Anh đang tự cô lập mình hoàn toàn.
Seraphina nhìn anh, kinh hãi.
Anh sẽ mất đi mọi kết nối!
Anh sẽ trở thành một người ngoài cuộc chơi!
Không ai có thể tìm thấy anh, không ai có thể giúp anh!"
Lý Minh mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn trắng trợn, không còn màu sắc.
"Đó là mục đích," anh nói, giọng nói vang lên từ khắp nơi, như thể từ chính hệ thống âm thanh của thành phố.
"Nếu tôi không còn kết nối, tôi không thể bị theo dõi.
Và nếu tôi không thể bị theo dõi, tôi có thể phá vỡ hệ thống từ bên trong."
Anh vung kiếm.
Lưỡi kiếm cắt đứt dây cáp dữ liệu.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Thiết bị 'Mắt Thần' chập chờn, sau đó tắt ngúm.
Những tia sáng xanh lam biến mất.
Sự im lặng bao trùm.
Vương Gia Nghị bước tới, mặt mày biến sắc.
"Anh đã làm gì?"
Lý Minh cười.
"Tôi đã tự xóa mình khỏi hệ thống của anh.
Giờ đây, tôi là một lỗi trong mã nguồn.
Một lỗi mà anh không thể sửa, vì anh không thể xác định tôi là ai."
Seraphina nhìn Lý Minh, ánh mắt đầy sự tôn trọng lẫn sợ hãi.
Lý Minh đã trở thành một con virus.
Một con virus sống.
Và anh sẽ lây lan sự tự do của ký ức vào mọi ngóc ngách của hệ thống kiểm soát của Vương Gia Nghị.
***
Khí áp trong khu vực nổ tung.
Chiếc trực thăng 'Mắt Thần' bị rung lắc dữ dội, các cảm biến của nó hiển thị thông báo đỏ lòm: *"LỖI CỐT LÕI: ĐỐI TƯỢNG 001 ĐÃ NGẮT KẾT NỐI.
CHẾ ĐỘ TÌM KIẾM: HOẠT ĐỘNG."*
Seraphina kéo Lý Minh, người đang gục xuống, vào trong một khe hở của bức tường bê tông đang vỡ vụn.
Họ lăn xuống một hầm cũ kỹ, tối tăm, nơi mùi ẩm mốc và sắt gỉ bao trùm.
Lý Minh nằm trên nền đất lạnh, thở hổn hển.
Cơ thể anh không còn trong suốt nữa, nhưng anh cảm thấy trống rỗng.
Anh không nhớ tên mình.
Anh không nhớ mặt mẹ mình.
Anh chỉ nhớ một điều: anh phải tiếp tục chiến đấu.
Trần Nam chạy theo, tay vẫn giữ chặt chiếc máy ghi âm.
Cậu ta quỳ xuống bên cạnh Lý Minh.
Anh có nghe tôi không?"
Lý Minh mở mắt.
Anh nhìn Trần Nam, ánh mắt mơ hồ.
là ai?"
Trần Nam khóc.
Nhưng cậu ta không ngừng ghi âm.
"Tôi là Trần Nam.
Và anh là Lý Minh.
Anh là người bảo vệ chúng tôi.
Và tôi sẽ không bao giờ quên anh."
Lý Minh mỉm cười.
Một nụ cười yếu ớt, nhưng đầy hy vọng.
Anh không nhớ, nhưng anh tin.
Và đó là tất cả những gì anh cần.
Nhưng rồi, từ bóng tối sâu thẳm của hầm cũ, một giọng nói vang lên.
Một giọng nói quen thuộc, nhưng lại xa lạ đến rợn người.
"Chào mừng trở lại, bản sao thứ bảy."
Lý Minh ngước lên.
Trong bóng tối, một bóng người bước ra.
Đó là chính anh.
Nhưng không phải là anh hiện tại.
Đó là một phiên bản của anh, với đôi mắt đỏ ngầu, và một nụ cười đầy tà khí.
"Bản sao thứ tám," bóng người nói.
"Và tôi đã chờ anh rất lâu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận