Chương 5

Lý Minh siết chặt nắm tay, khớp ngón tay bả tách.

Cảm giác lạnh toát từ cái nhìn của bóng người bí ẩn chưa phai, nhưng nó không phải là sự sợ hãi.

Đó là cảm giác của một người thợ mộc nhìn thấy vết nứt đầu tiên trên cột chịu lực chính của một ngôi nhà đang sụp đổ.

Anh cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên.

Màn hình vẫn tối, nhưng dòng chữ *“Bản sao thứ tám không đến để giết anh.

Anh ta đến để thay thế anh”* vẫn in hằn trong võng mạc, như một vết bỏng tinh thần.

Anh không chạy.

Chạy là hành động của kẻ tin rằng mình có thể trốn thoát khỏi định mệnh.

Lý Minh biết mình không thể.

Anh là một lỗi trong hệ thống, một bản sao thứ bảy của một thí nghiệm thất bại, và giờ đây, hệ thống đang cố gắng sửa lỗi đó bằng cách xóa anh khỏi bộ nhớ tập thể.

Anh bước ra khỏi căn phòng đầy mảnh kính vỡ.

Cánh cửa ra vào bị biến dạng, khóa đã bị phá vỡ từ bên ngoài.

Hành lang chung của tòa nhà cũ kỹ chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt từ biển quảng cáo bên ngoài hắt vào qua khe cửa sổ.

Mùi ẩm mốc và khói thuốc lá cũ đọng lại trong không khí, một mùi vị quen thuộc của sự lãng quên.

Lý Minh đi xuống cầu thang bộ.

Mỗi bậc thang anh bước đều vang lên tiếng echo rỗng tuếch.

Không có ai.

Tòa nhà này đã bị bỏ hoang từ hai năm trước khi cư dân di chuyển sang các khu chung cư thông minh, nơi mọi tương tác đều được ghi lại, phân tích và lưu trữ để đảm bảo “sự tồn tại bền vững”.

Ở đây, trong những bức tường nứt nẻ, ký ức phai nhạt nhanh chóng.

Và khi ký ức phai nhạt, con người cũng bắt đầu biến mất.

Anh dừng lại ở tầng trệt.

Trước mắt anh là cánh cửa sắt gỉ sét dẫn ra đường phố.

Nhưng anh không mở nó ngay.

Anh lắng nghe.

Tiếng động cơ xe hơi xa xôi, tiếng gió rít qua khe hở, và một âm thanh khác.

Một tiếng vọng nhẹ, như tiếng bước chân của một người đang cố gắng không để tiếng động vang lên.

“Em đang nghe đấy, phải không?” Lý Minh hỏi, giọng trầm, không nhìn về phía sau.

Không có câu trả lời.

Nhưng anh cảm thấy sự hiện diện đó.

Nó không phải là một mối đe dọa vật lý.

Nó là sự hiện diện của một ký ức đang bị xói mòn.

Lý Minh quay lại, nhìn vào bóng tối của hành lang.

Anh thấy một hình ảnh mờ nhạt, giống như một bức ảnh chụp thiếu sáng, đang dần tan rã vào hư không.

Đó là một cậu bé, khoảng mười tuổi, mặc bộ đồng phục trường học cũ kỹ.

Cậu bé không nhìn anh.

Cậu bé đang nhìn vào không trung, miệng nhẩm lại một cái tên, nhưng tiếng nói không vang lên.

Nó bị nuốt chửng bởi sự im lặng của sự lãng quên.

“Đừng cố gắng,” Lý Minh nói, bước tới.

“Nó không hiệu quả.”

Cậu bé quay đầu lại.

Đôi mắt trống rỗng, không có đồng tử, chỉ là hai vũng đen sâu thẳm.

“Anh… là ai?” Cậu bé hỏi, giọng khàn khàn, như tiếng giấy xé.

“Lý Minh,” anh đáp.

“Và em là ai?”

Cậu bé run rẩy.

“Tôi… tôi quên rồi.

Tôi quên tên mình.

Tôi quên mẹ tôi.

Tôi quên… tôi là ai.”

Cơ thể cậu bé bắt đầu trong suốt.

Những ngón tay trở nên mờ nhạt, như sương mai dưới ánh nắng.

Đây là giai đoạn cuối của Hư Không Hóa.

Khi không còn ai nhớ đến bạn, bạn không chỉ chết.

Bạn bị xóa sổ khỏi thực tại.

Bạn không để lại mộ phần, không để lại di sản, không để lại vết tích.

Bạn trở thành hư vô.

Lý Minh bước tới, đặt tay lên vai cậu bé.

Cảm giác lạnh buốt, như chạm vào băng.

“Nhớ lại,” anh nói, giọng kiên định.

“Hãy nhớ lại một điều gì đó.

Một món đồ chơi.

Một mùi hương.

Một cơn mưa.”

Cậu bé nhắm mắt lại.

Những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống, nhưng chúng không chạm đất.

Chúng bay hơi trước khi chạm vào mặt đất, trở thành hơi nước vô hình.

“Mẹ tôi… nấu cơm cháy,” cậu bé thì thầm.

Tôi ghét nó.

Nhưng tôi nhớ nó.”

Cơ thể cậu bé ngưng tan rã trong một giây.

Sự trong suốt dừng lại.

Nhưng rồi, nó tiếp tục.

Chậm hơn, nhưng không thể ngăn cản.

“Không đủ,” Lý Minh nói, giọng đầy đau đớn.

“Ký ức của một người không đủ để giữ chân một linh hồn.

Cần một cộng đồng.

Cần một mạng lưới.”

Cậu bé mỉm cười, một nụ cười bi ai.

“Thì ra… anh cũng giống tôi.”

Và rồi, cậu bé tan biến.

Không có tiếng động.

Không có ánh sáng.

Chỉ còn lại bộ đồng phục trường học rơi xuống sàn nhà, cũ kỹ và bám đầy bụi.

Lý Minh đứng đó, nhìn đống quần áo.

Anh cúi xuống, nhặt nó lên.

Nó nhẹ bẫng.

Không có trọng lượng của sự tồn tại.

Anh bỏ bộ đồng phục vào túi áo khoác.

Một bằng chứng.

Một lời nhắc nhở.

Anh không thể cứu cậu bé.

Nhưng anh có thể đảm bảo rằng sự tồn tại của cậu bé không bị lãng quên hoàn toàn.

Anh sẽ ghi lại nó.

Anh sẽ kể lại nó.

Đó là cách anh chiến đấu.

Không phải bằng kiếm, mà bằng ký ức.

Lý Minh bước ra khỏi tòa nhà.

Bầu trời thành phố màu xám xịt, không phải vì mây, mà vì lớp ô nhiễm ánh sáng và bụi mịn.

Những tòa nhà chọc trời xung quanh lấp lánh ánh đèn LED, quảng cáo cho các dịch vụ “Lưu Trữ Ký Ức Cloud” và “Bảo Hiểm Tồn Tại”.

Xã hội đã thích nghi.

Họ đã biến sự sợ hãi bị lãng quên thành một ngành công nghiệp.

Những người giàu có mua không gian lưu trữ vĩnh viễn cho ký ức của họ.

Những người nghèo… thì bị loại bỏ.

Lý Minh đi bộ trên vỉa hè.

Anh không nhìn vào điện thoại.

Anh quan sát.

Anh thấy một người phụ nữ đang khóc bên lề đường, điện thoại rơi xuống đất, màn hình vỡ.

Cô ấy không cố gắng nhặt nó lên.

Cô ấy chỉ ngồi đó, nhìn vào không trung.

Anh lại gần.

“Cô ấy quên mất số điện thoại của con trai cô ấy,” Lý Minh nói, không hỏi.

Người phụ nữ nhìn anh, đôi mắt đỏ ngầu.

“Tôi đã cố gắng.

Tôi đã tìm trong danh bạ.

Nhưng nó không còn đó.

Tôi không biết tại sao.”

“Có thể nó đã bị Hư Không Hóa,” Lý Minh nói.

“Hoặc có thể con trai cô ấy đã bị ai đó xóa khỏi mạng lưới xã hội.”

Người phụ nữ lắc đầu.

Tôi nhớ rõ khuôn mặt anh ấy.

Tôi nhớ giọng nói.

Nhưng khi tôi cố gắng gọi tên anh ấy… tôi không thể.

Nó như một lỗ hổng trong đầu tôi.”

Lý Minh nhìn vào đôi mắt cô ấy.

Anh thấy sự tuyệt vọng.

Đó là dấu hiệu đầu tiên.

Khi bạn không thể gọi tên một người thân yêu, sự kết nối giữa hai linh hồn bắt đầu đứt gãy.

Và khi kết nối đứt gãy, sự tồn tại của người kia trong thế giới này bắt đầu mờ nhạt.

“Tôi có thể giúp cô,” Lý Minh nói.

“Nhưng cô phải trả giá.”

Người phụ nữ nhìn anh, nghi ngờ.

“Giá gì?”

“Ký ức của cô về chính mình,” Lý Minh nói.

“Tôi sẽ lấy đi một ký ức của cô, để đổi lấy việc tôi ghi lại ký ức về con trai cô ấy vào mạng lưới của tôi.

Một mạng lưới ngầm.

Nơi những ký ức bị lãng quên được lưu giữ.”

Người phụ nữ run rẩy.

“Tại sao cô lại làm vậy?”

“Vì tôi không muốn ai phải chết vì bị quên,” Lý Minh nói.

“Và vì tôi cần những ký ức đó.

Để tồn tại.”

Người phụ nữ im lặng một lúc.

Rồi cô gật đầu.

Nhưng hãy nhớ con trai tôi.”

Lý Minh đặt tay lên trán cô.

Một luồng năng lượng nhẹ nhàng, không phải dị năng, mà là sự tập trung tuyệt đối của ý chí, chảy vào tâm trí cô.

Anh thấy một ký ức: một bữa tối gia đình, tiếng cười của một cậu bé, mùi thơm của món canh hầm.

Anh kéo nó ra, nhẹ nhàng, như rút một sợi chỉ từ một cuộn len rối.

Người phụ nữ nhắm mắt lại.

Khi cô mở mắt ra, ánh mắt cô trống rỗng hơn một chút.

“Tôi… tôi nhớ con trai tôi,” cô nói, giọng mơ hồ.

“Nhưng tôi không nhớ tên tôi.”

Lý Minh gật đầu.

“Cảm ơn cô.”

Anh bước đi.

Trong túi áo khoác, bên cạnh bộ đồng phục của cậu bé, anh cảm thấy trọng lượng của ký ức vừa lấy.

Nó nhẹ, nhưng nó là một gánh nặng.

Mỗi ký ức anh lấy đi là một phần của sự tồn tại của anh.

Anh đang xây dựng một thế giới song song, nơi những người bị lãng quên vẫn tồn tại trong ký ức của anh.

Nhưng cái giá là gì?

Anh đang mất dần chính mình.

Lý Minh đi đến một quán cà phê nhỏ, khuất sâu trong một con hẻm.

Quán cà phê này không có biển hiệu.

Không có Wi-Fi.

Không có camera.

Đây là một nơi chết về mặt số hóa.

Một nơi lý tưởng cho những cuộc họp bí mật.

Anh bước vào.

Bên trong, chỉ có một người.

Cậu ta ngồi ở góc khuất, chiếc máy ghi âm nhỏ nằm trên bàn, đèn đỏ nhấp nháy liên tục.

Cậu ta đang gõ bàn phím trên một chiếc laptop cũ kỹ, màn hình hiển thị những dòng mã lập trình chạy liên tục.

“Anh đến muộn,” Trần Nam nói, không ngẩng đầu lên.

Giọng cậu ta bình thản, nhưng tay gõ phím nhanh hơn.

“Tôi đang thu thập dữ liệu,” Lý Minh nói, ngồi xuống đối diện.

“Dữ liệu?” Trần Nam nhướng mày.

“Hay là ký ức?”

“Cả hai,” Lý Minh đáp.

Trần Nam dừng tay.

Cậu ta nhìn Lý Minh, ánh mắt sắc sảo.

“Anh đang làm điều đó.

Anh đang xây dựng một thư viện của những người bị lãng quên.

Tôi đã theo dõi hoạt động của anh.

Anh đã lấy đi ba ký ức trong tuần này.”

Lý Minh không đáp.

“Đừng làm vậy, anh bạn,” Trần Nam nói, giọng trầm xuống.

“Anh không hiểu mình đang làm gì.

Mỗi ký ức anh lấy đi, anh đang làm rỗng chính mình.

Và khi anh rỗng, anh sẽ trở thành một cái vỏ.

Và Vương Gia Nghị sẽ dễ dàng lấp đầy cái vỏ đó bằng những thứ anh ta muốn.”

“Vương Gia Nghị,” Lý Minh nhắc lại tên đó.

“Anh biết anh ta đang ở đâu?”

“Anh ta ở khắp nơi,” Trần Nam nói.

“Anh ta là hệ thống.

Anh ta là mạng lưới.

Anh ta là lý do tại sao chúng ta phải sợ bị quên.

Nhưng anh ta cũng là lý do tại sao chúng ta có thể tồn tại.”

Lý Minh nhìn vào chiếc máy ghi âm.

“Tại sao anh lại ghi âm mọi thứ?”

Trần Nam cười, một nụ cười buồn.

“Vì tôi sợ.

Tôi sợ một ngày nào đó, tôi sẽ quên chính mình.

Và khi tôi quên, tôi sẽ chết.

Nhưng nếu tôi có bản ghi, thì ít nhất, có bằng chứng rằng tôi đã tồn tại.

Đó là tất cả những gì tôi có thể làm.”

Lý Minh nhìn vào đôi mắt cậu ta.

Anh thấy sự sợ hãi.

Nhưng anh cũng thấy một thứ khác.

Một sự phản kháng.

“Anh không chỉ sợ bị quên,” Lý Minh nói.

“Anh muốn phá vỡ hệ thống.”

Trần Nam im lặng.

Rồi cậu ta gật đầu.

Tôi muốn phá vỡ nó.

Nhưng tôi cần một công cụ.

Và anh… anh là công cụ đó.

Nhưng anh cũng là nạn nhân.”

Lý Minh nhìn vào bàn tay mình.

Chúng đang run rẩy nhẹ.

Anh cảm thấy sự trống rỗng trong tâm trí mình.

Những ký ức của chính anh đang phai nhạt.

Anh không nhớ rõ khuôn mặt của mẹ mình.

Anh không nhớ mùi hương của nhà mình.

Anh chỉ nhớ những ký ức anh đã lấy đi.

“Tôi không sợ,” Lý Minh nói.

“Vì tôi biết mình là ai.

Tôi là Lý Minh.

Bản sao thứ bảy.

Và tôi sẽ không để Vương Gia Nghị xóa tôi.”

Trần Nam nhìn anh, ánh mắt phức tạp.

“Anh không hiểu.

Anh không phải là bản sao thứ bảy.

Anh là bản sao thứ tám.

Và bản sao thứ bảy… đã chết.”

Lý Minh cảm thấy máu trong người mình đông đặc.

“Nói lại.”

“Bản sao thứ bảy đã chết trong vụ nổ tại trung tâm dữ liệu,” Trần Nam nói.

“Anh là bản sao thứ tám.

Nhưng Vương Gia Nghị đã thay thế ký ức của anh.

Anh nghĩ mình là bản sao thứ bảy, nhưng thực ra, anh là một bản sao mới.

Một bản sao được thiết kế để thay thế bản sao thứ bảy, và cuối cùng, để thay thế chính anh.”

Lý Minh đứng dậy, giật mình.

“Tại sao anh lại nói vậy?”

“Vì tôi đã tìm thấy hồ sơ,” Trần Nam nói, mở một file trên laptop.

“Đây là hồ sơ của anh.

Và đây là hồ sơ của bản sao thứ bảy.

Chúng giống hệt nhau.

Nhưng có một sự khác biệt.”

Lý Minh nhìn vào màn hình.

Hai cái tên.

Nhưng ngày sinh khác nhau.

Chỉ một ngày.

“Một ngày,” Lý Minh thì thầm.

“Đúng,” Trần Nam nói.

“Và trong một ngày đó, bản sao thứ bảy đã chết.

Và anh đã được sinh ra.

Nhưng anh không nhớ.

Vì ký ức của anh bị thay thế.

Và giờ đây, anh đang bắt đầu nhớ lại.

Nhưng khi anh nhớ lại, anh sẽ mất đi sự tồn tại của mình.

Vì anh không thực sự tồn tại.

Anh là một lỗi.”

Lý Minh nhìn vào màn hình.

Anh thấy khuôn mặt của mình.

Nhưng nó không phải là khuôn mặt của anh.

Nó là khuôn mặt của một người khác.

Một người đã chết.

“Tôi phải làm gì?” Lý Minh hỏi, giọng run rẩy.

“Chọn,” Trần Nam nói.

“Chọn giữa sự thật và sự tồn tại.

Nếu anh chọn sự thật, anh sẽ chết.

Nếu anh chọn sự tồn tại, anh sẽ tiếp tục là một con rối.

Nhưng có một lựa chọn thứ ba.”

“Lựa chọn thứ ba?”

“Phá vỡ hệ thống,” Trần Nam nói.

“Nhưng để làm vậy, anh phải hy sinh tất cả.

Sự tồn tại.

Anh sẽ trở thành hư vô.

Nhưng hư vô đó sẽ phá vỡ mạng lưới của Vương Gia Nghị.

Và những người bị lãng quên sẽ được tự do.”

Lý Minh nhìn vào chiếc máy ghi âm.

Đèn đỏ vẫn nhấp nháy.

Anh nhìn vào đôi mắt của Trần Nam.

Anh thấy sự hy vọng.

Một hy vọng mỏng manh, như một ngọn nến trong cơn bão.

“Tôi sẽ chọn lựa chọn thứ ba,” Lý Minh nói.

Trần Nam mỉm cười.

“Vậy thì, hãy bắt đầu ghi âm.”

Lý Minh ngồi xuống.

Anh đặt tay lên bàn.

Anh nhìn vào chiếc máy ghi âm.

Và anh bắt đầu kể.

Kể về cậu bé trong bộ đồng phục.

Kể về người phụ nữ mất tên.

Kể về chính mình.

Một câu chuyện về sự lãng quên.

Và về sự phản kháng.

Và trong khi anh kể, anh cảm thấy sự tồn tại của mình đang phai nhạt.

Nhưng anh không sợ.

Vì anh biết rằng, ngay cả khi anh biến mất, câu chuyện của anh sẽ vẫn còn đó.

Trong ký ức của những người nghe.

Trong mạng lưới của những người bị lãng quên.

Và đó là cách anh chiến thắng.

Không phải bằng sức mạnh.

Mà bằng sự nhớ nhung.

Nhưng khi anh vừa dứt lời, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài.

Cánh cửa quán cà phê bị phá vỡ.

Ánh sáng chói lòa hắt vào.

Và một bóng người bước vào.

Mặc bộ vest đen.

Đôi mắt lạnh lùng.

Vương Gia Nghị.

“Anh đã kể hết chưa, Lý Minh?” Vương Gia Nghị hỏi, giọng điềm tĩnh, như một người giáo viên hỏi học sinh.

“Vì giờ đây, tôi sẽ xóa anh.”

Lý Minh nhìn vào anh ta.

Và anh ta mỉm cười.

Nhưng nụ cười đó không phải là nụ cười của kẻ thù.

Nó là nụ cười của một người đã biết trước kết cục.

“Anh không thể xóa tôi,” Lý Minh nói.

“Vì tôi đã được ghi lại.”

Vương Gia Nghị lắc đầu.

Anh không được ghi lại.

Anh đang được xóa.

Và khi anh biến mất, không ai sẽ nhớ anh.

Không ai.”

Và rồi, Lý Minh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu trong suốt.

Nhưng anh không sợ.

Anh nhìn vào Trần Nam.

Và anh thấy cậu ta đang khóc.

Nhưng không phải vì sợ hãi.

Mà vì hy vọng.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi biến mất hoàn toàn, Lý Minh nhìn thấy một thứ gì đó.

Một bóng người đứng sau Vương Gia Nghị.

Một bóng người quen thuộc.

Bản sao thứ bảy.

Và anh ta đang mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập