Chương 4
Tay anh run rẩy, ngón tay cái và ngón trỏ kẹp chặt mảnh kính vỡ sắc lẹm.
Cảm giác lạnh lẽo từ mép thủy tinh truyền dọc theo sống lưng, nhưng đó không phải là nhiệt độ vật lý.
Đó là sự *mất kết nối*.
Một khoảng trống hẫng hụt, nơi thực tại đang bị xói mòn.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Ngón trỏ đang bắt đầu trong suốt.
Da thịt không còn màu sắc, các mạch máu biến mất, thay vào đó là những tia sáng mờ nhạt, giống như pixel bị lỗi trên màn hình cũ.
Anh cố siết chặt mảnh kính, hy vọng nỗi đau vật lý sẽ kéo anh quay lại với thế giới hữu hình.
Máu chảy ra, đỏ tươi, nhưng ngay lập tức, những giọt máu ấy cũng bắt đầu tan biến thành sương mù trắng xóa trước khi chạm đất.
"Còn đây," anh thì thầm, giọng khàn đặc.
"Mình vẫn còn đây."
Nhưng câu nói đó vang lên trong căn phòng trống trải nghe vô cùng yếu ớt.
Lý Minh biết quy luật.
Khi không ai nhớ đến bạn, bạn không chết theo nghĩa sinh học.
Bạn tan rã.
Bạn trở thành dữ liệu rác, bị hệ thống vũ trụ dọn dẹp để giải phóng bộ nhớ.
Anh là bản sao thứ bảy.
Anh đã thấy sáu anh em mình biến mất.
Không có tang lễ, không có mộ phần.
Chỉ có sự im lặng của những người từng biết họ, và rồi, sự im lặng vĩnh cửu của chính họ.
Anh bước lùi lại, gót chân va vào chiếc ghế sofa cũ kỹ.
Mảnh kính trong tay anh rơi xuống sàn, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ.
Mỗi mảnh phản chiếu một phiên bản khác nhau của anh: một phiên bản đang khóc, một phiên bản đang cười điên cuồng, và một phiên bản hoàn toàn trống rỗng, không có mắt, không có miệng.
Điện thoại trên bàn rung lên.
Một cú rung khô khốc, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Lý Minh không nhìn vào nó.
Anh biết đó là gì.
Đó là đếm ngược.
Mỗi cú rung là một ký ức về anh bị xóa khỏi mạng lưới xã hội.
Một người bạn cũ đã chặn anh.
Một đồng nghiệp đã xóa số điện thoại.
Một người yêu cũ đã đăng ảnh mới, xóa sạch mọi dấu vết của anh trong quá khứ.
Anh hít một hơi thật sâu, không khí trong phòng nồng nặc mùi bụi bặm và ozone.
Anh phải ra ngoài.
Anh phải tìm Trần Nam.
Hoặc ít nhất, là tìm lại con người mà anh đã từng là trước khi trở thành một công cụ thí nghiệm.
***
Cánh cửa phòng khách bị bật mở với một lực mạnh, làm khung cửa gỗ rên lên.
Một phụ nữ bước vào.
Cô mặc bộ vest đen bóng, cắt may hoàn hảo đến mức không một nếp nhăn, đeo kính râm dù căn phòng đang tối om.
Ánh đèn neon từ bên ngoài hắt vào, chiếu rọi lên đôi mắt sau lớp kính phản chiếu màu xám xịt.
Đó là Vương Triết.
Đặc vụ cấp cao của Tổ chức "Lòng Nhớ" (The Remembrance Corp).
Thực thể kiểm soát dòng chảy Ký Tập toàn cầu, những người quyết định ai được ghi nhớ và ai bị lãng quên.
Vương Triết không nói lời chào.
Cô đặt một chiếc hồ sơ mỏng màu trắng lên bàn trà, ngay cạnh đống mảnh kính vỡ.
Tiếng va chạm nhẹ nhàng nhưng vang như tiếng súng trong không gian tĩnh lặng.
"Anh trông thật tệ, Lý Minh," cô nói, giọng điệu bình thản, như thể đang nhận xét về thời tiết.
"Tỷ lệ Hư Không Hóa của anh đang tăng 400% trong vòng hai mươi bốn giờ qua.
Anh đang trở nên...
vô hình."
Lý Minh đứng dậy, cơ thể căng cứng.
Anh không nhìn vào Vương Triết, mà nhìn vào chiếc hồ sơ.
"Tôi không cần sự thương cảm của Corp.
Tôi cũng không cần sự giám sát của anh."
"Không phải là thương cảm," Vương Triết chỉnh lại kính râm, bước vào trong phòng, đóng cửa lại phía sau lưng.
Tiếng khóa cửa 'tách' vang lên, dứt khoát.
"Đây là toán học.
Anh là một biến số bất ổn.
Nếu anh tan biến, dữ liệu trong đầu anh—những ký ức về thí nghiệm, về các bản sao trước—sẽ bị mất.
Và chúng tôi không thể để điều đó xảy ra."
Cô tiến lại gần, mùi hương hoa oải hương nhân tạo và kim loại lạnh lẽo tỏa ra từ người cô.
"Trần Nam đã bỏ chạy.
Anh ta để lại một chiếc máy ghi âm, nhưng anh ta không để lại bản thân.
Anh ta đang tự hủy hoại mình để giữ lấy sự tồn tại.
Anh cũng vậy, nhưng theo cách ngu ngốc hơn."
Lý Minh nắm chặt đấm.
Cánh tay anh đang trong suốt hơn.
Anh có thể thấy rõ cấu trúc xương bên dưới lớp da mờ ảo.
"Tôi sẽ tìm ra cách ngăn chặn nó.
Không phải bằng cách bán linh hồn cho Corp."
Vương Triết cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt.
Anh vẫn nghĩ theo cách cổ xưa.
Trong thế giới này, ký ức là tiền tệ.
Sự chú ý là oxy.
Và anh đang ngạt thở."
Cô mở chiếc hồ sơ ra.
Bên trong không có giấy tờ, mà là một màn hình hologram nhỏ, chiếu lên một bản hợp đồng điện tử.
Dòng chữ đỏ chói nổi bật: *HIỆP Ước Tồn Tại.*
***
"Đây là lựa chọn duy nhất," Vương Triết nói, chỉ tay vào màn hình.
"Điều khoản thứ ba ghi rõ: *Người ký đồng ý tham gia vào các nhiệm vụ 'Thu Gôm Ký Tập' trái phép.
Vi phạm sẽ dẫn đến Hư Không Hóa tức thời.*"
Lý Minh nhìn vào những dòng chữ.
Chúng di chuyển chậm rãi, như thể chúng đang cố gắng xâm nhập vào não anh.
"Thu gom ký tập?" anh lặp lại, giọng đầy mỉa mai.
"Anh muốn tôi trở thành kẻ săn mồi?
Giết người để lấy ký ức của họ?"
"Không phải giết," Vương Triết sửa lại, giọng điệu trở nên sắc lạnh.
"Là *xóa bỏ*.
Anh sẽ đi đến những nơi mà sự lãng quên đang lan tỏa.
Anh sẽ lấy đi những ký ức cuối cùng của họ trước khi họ tan biến.
Bằng cách đó, anh chiếm lấy sự tồn tại của họ.
Anh sống bằng cách trở thành họ.
Một phần của họ."
Lý Minh cảm thấy dạ dày quặn thắt.
Anh nhớ lại bản sao thứ ba.
Người đàn ông đó đã chết vì anh ta cố gắng cứu một đứa trẻ đang bị Hư Không Hóa.
Anh ta đã cố giữ ký ức của đứa trẻ trong đầu mình, nhưng não bộ của anh ta quá tải.
Anh ta đã nổ tung, không phải về mặt vật lý, mà về mặt ý thức.
Sự hiện diện của anh ta bị xóa sổ hoàn toàn, đến mức không ai trong phòng, kể cả Lý Minh lúc đó, nhớ ra anh ta đã từng tồn tại.
"Nếu tôi ký," Lý Minh nói chậm rãi, "tôi sẽ trở thành thứ mà tôi ghét nhất.
Một kẻ ăn ký ức."
"Và nếu anh không ký," Vương Triết đáp lại, không hề run rẩy, "anh sẽ biến mất vào buổi sáng mai.
Không ai nhớ anh.
Không ai thương tiếc.
Anh sẽ trở thành không khí.
Và thế giới sẽ tốt đẹp hơn vì nó bớt đi một gánh nặng vô nghĩa."
Cô bước lại gần hơn, gần đến mức Lý Minh có thể thấy sự phản chiếu của chính mình trong kính râm của cô.
Một khuôn mặt mờ nhạt, đang tan rã.
"Sự lãng quên là cơ chế tự nhiên để tinh lọc nhân loại, Lý Minh.
Chúng tôi chỉ là những người quản lý quy trình.
Anh không thể chiến đấu chống lại entropy.
Anh chỉ có thể thích nghi hoặc chết."
Lý Minh nhìn xuống bàn tay mình.
Ngón tay út đã biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại một vết cắt bằng phẳng, không có máu, không có đau đớn.
Sự sợ hãi dâng lên trong lồng ngực anh, nhưng anh đè nén nó xuống.
Anh nghĩ về Trần Nam.
Chàng trai hồn nhiên luôn cầm máy ghi âm, sợ hãi bị lãng quên đến mức ghi lại từng hơi thở.
Nếu Lý Minh chết, Trần Nam sẽ mất đi người dẫn đường duy nhất.
Và nếu Trần Nam mất đi hy vọng, anh ta sẽ tự hủy.
Anh không muốn chết.
Nhưng anh cũng không muốn trở thành một con quái vật.
"Không có lựa chọn đúng," Lý Minh thì thầm.
"Đúng vậy," Vương Triết gật đầu.
"Chỉ có lựa chọn ít sai lầm nhất.
Hoặc là anh sống bằng cách giết chết nhân tính của mình, hoặc là anh chết bằng cách giữ nó.
Chọn đi, bản sao thứ bảy."
***
Lý Minh không nhìn vào hợp đồng.
Anh nhìn vào Vương Triết.
Trong đôi mắt sau lớp kính râm, anh không thấy sự tàn ác.
Anh thấy sự mệt mỏi.
Một sự mệt mỏi sâu thẳm của người đã phải nhìn quá nhiều thứ biến mất.
"Anh cũng đang sợ, phải không?" Lý Minh hỏi đột ngột.
Vương Triết cứng người.
Chỉ trong một giây, sự bình thản của cô bị nứt vỡ.
"Anh đang sợ bị quên," Lý Minh tiếp tục, giọng nói trở nên sắc bén, như lưỡi dao.
"Anh xây dựng Corp để kiểm soát ký ức, nhưng anh biết rõ rằng cuối cùng, chính anh cũng sẽ bị quên.
Vậy nên anh bắt người khác ký hợp đồng để tạo ra một mạng lưới phụ thuộc.
Anh không muốn chết.
Anh muốn kiểm soát cái chết."
Vương Triết rút khẩu súng năng lượng từ trong túi áo.
Đó không phải là vũ khí thông thường.
Nó phát ra một ánh sáng xanh lá cây mờ ảo, giống như màu sắc của dữ liệu bị mã hóa.
"Quyết định sai lầm," cô nói, giọng lạnh băng.
"Chúng tôi không để cho những con quái vật tiềm ẩn tồn tại ngoài kiểm soát.
Chuẩn bị để được 'xóa sổ'."
Cô bóp cò.
Một tia năng lượng màu xanh lá cây bắn ra, nhắm thẳng vào tim Lý Minh.
Không có tiếng nổ.
Chỉ có một tiếng 'vút' nhẹ, như tiếng gió thổi qua khe cửa.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như dừng lại.
Lý Minh không né tránh.
Anh không thể.
Cơ thể anh quá yếu, quá gần với ngưỡng tan rã.
Nhưng thay vì sợ hãi, anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Anh nhớ về những bản sao trước.
Anh nhớ về nụ cười của họ, những sai lầm của họ, và cả sự hy sinh của họ.
Anh không chiến đấu chống lại sự lãng quên bằng cách trở thành kẻ lãng quên.
Anh chiến đấu bằng cách *nhớ*.
Anh nhắm mắt lại, và trong tâm trí anh, anh gọi tên họ.
Minh 3...*
Một luồng năng lượng khác thường bùng nổ từ lồng ngực anh.
Không phải là sức mạnh vật lý.
Đó là sự cộng hưởng của ký ức.
Những ký ức mà anh đã tích lũy, những ký ức mà anh đã cố giữ lại cho những người khác.
Tia năng lượng xanh lá cây chạm vào cơ thể anh, nhưng thay vì xuyên thủng, nó bị hấp thụ.
Da thịt Lý Minh bắt đầu phát sáng, không phải màu trắng của sự tan rã, mà là màu vàng kim của sự hiện diện.
Anh mở mắt ra.
Đôi mắt anh không còn là màu đen thông thường.
Chúng là màu trắng xóa, không có đồng tử, nhưng rực rỡ như mặt trời.
Vương Triết lùi lại, ánh mắt đầy kinh hoàng.
Khẩu súng trong tay cô bắt đầu nóng lên, phát ra tiếng kêu rè rè.
"Điều đó...
không thể," cô lắp bắp.
"Anh không có dị năng.
Anh là thường nhân."
"Không," Lý Minh nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, như thể anh đang nói từ bên trong đầu cô.
"Tôi là tổng hợp của bảy con người.
Và hôm nay, tôi không để mình bị quên."
Anh giơ tay lên.
Không có kiếm.
Nhưng không khí xung quanh bàn tay anh bắt đầu cong lại, như thể thực tại đang bị cắt đứt.
Một lưỡi kiếm vô hình, được tạo thành từ sự kiện và ký ức, hiện ra.
Nó không sắc bén về mặt vật lý.
Nó sắc bén về mặt *tồn tại*.
Nó là Kiếm Hư Không.
Vũ khí của những người bị lãng quên, nhưng được tôi luyện bằng sự nhớ đến.
***
Vương Triết hạ khẩu súng xuống, tay run rẩy.
Cô nhìn Lý Minh với ánh mắt của một nhà khoa học nhìn một mẫu vật đột biến nguy hiểm, một sự kết hợp giữa kỳ diệu và đáng sợ.
"Anh vừa tiêu hao 60 ngày tuổi thọ," cô nói, giọng run rẩy.
"Để duy trì trạng thái đó.
Anh còn lại bao nhiêu?"
Lý Minh không trả lời.
Lưỡi kiếm vô hình trong tay anh dần mờ đi, nhưng sự hiện diện của anh vẫn còn đó.
Anh nhìn vào chiếc điện thoại cũ kỹ trên bàn.
Màn hình vẫn sáng.
Một tin nhắn mới vừa hiện lên, không có số gửi, chỉ có một dòng chữ đơn giản, nhưng khiến máu trong người anh đông đặc.
*Chào mừng trở lại, anh trai.
Chúng tôi đã chờ anh rất lâu trong mạng lưới.*
Lý Minh nhìn vào Vương Triết.
Cô cũng nhìn vào điện thoại.
Cô luôn biết.
"Trần Nam không phải là người duy nhất tìm thấy bí mật," Lý Minh nói, giọng trầm đục.
"Và anh ta không phải là kẻ thù của tôi."
Vương Triết cười, một nụ cười chua chát.
"Anh nghĩ mình đang chiến đấu cho công lý?
Anh chỉ là một con rối, Lý Minh.
Và dây thừng của anh vừa được rút chặt hơn."
Cô bước ra khỏi phòng, không quay lại.
Cánh cửa đóng sầm lại, để lại Lý Minh một mình trong căn phòng đầy mảnh kính vỡ.
Anh cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên.
Màn hình tối dần, nhưng dòng chữ vẫn còn đó, in sâu vào tâm trí anh.
*Bản sao thứ tám không đến để giết anh.
Anh ta đến để thay thế anh.*
Lý Minh nhìn vào phản chiếu của mình trong màn hình đen ngòm.
Lần này, đôi mắt trong gương không phải của Vương Gia Nghị.
Chúng là đôi mắt của chính anh, nhưng đầy nỗi sợ hãi tột độ.
Và phía sau anh, trong bóng tối của căn phòng, anh thấy một bóng người đứng đó.
Cầm một chiếc máy ghi âm.
Bóng người đó mỉm cười.
Và rồi, tan biến.
Chỉ còn lại tiếng thì thầm vang lên trong đầu anh, không phải từ điện thoại, mà từ chính ký ức của anh.
*"Hãy nhớ chúng tôi, Minh.
Vì nếu anh quên, chúng ta sẽ chết lần thứ hai."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận