Chương 3
Màn hình sáng lên trong bóng tối của căn hộ nhỏ bé, chiếu rọi khuôn mặt nhợt nhạt của Lý Minh.
Không có tên gọi.
Không có số điện thoại quen thuộc.
Chỉ một dãy ký tự hexacô dài ngoằng, nhảy múa như những con sâu quang học trên nền đen tuyền.
Nó không thuộc bất kỳ mạng lưới viễn thông nào được biết đến trên bản đồ thế giới năm 2035.
Lý Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Anh nhấc máy, áp tai vào thiết bị lạnh lẽo.
Không có tiếng chào hỏi, không có tiếng tĩnh điện.
Chỉ có một tiếng thở dài.
Nhẹ nhàng, buồn bã, và mang một sự mệt mỏi ngàn năm như thể người nói đã sống qua vô số thế kỷ của sự lãng quên.
"Cậu đã nghe thấy tiếng chuông chưa, Minh?" Giọng nói đó vang lên, không phải từ loa điện thoại, mà trực tiếp bên trong não bộ anh, xuyên qua các lớp synap và rào cản sinh học.
"Đó là tiếng chuông báo hiệu cho việc xóa sổ.
Cậu còn ba mươi phút trước khi bộ nhớ của thành phố về cậu bị định dạng hoàn toàn."
Lý Minh đứng dậy, chân bước đi trên sàn gỗ lạnh lẽo.
Ánh đèn neon từ cửa sổ phía xa chiếu vào, cắt ngang căn phòng thành hai mảng sáng tối rõ rệt.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt vẫn còn nguyên vẹn, nhưng anh cảm thấy một sự rỗng tuếch đang len lỏi từ xương cốt ra ngoài.
Cảm giác như thể anh đang dần trở nên trong suốt, không phải về thể chất, mà về khái niệm tồn tại.
" Ai đang nói chuyện với tôi?" Lý Minh hỏi, giọng anh khàn đặc, vỡ vụn.
"Chúng ta là những kẻ còn sót lại," giọng nói đáp lại, lạnh lùng như băng giá.
"Và cậu là bản sao thứ bảy duy nhất còn giữ được ý thức đủ để nhận ra sự thật: Hư Không Hóa không phải là bệnh.
Nó là một tính năng."
Cánh cửa phòng khách bỗng nhiên rung lên.
Không phải do gió.
Không phải do rung động từ đường tàu ngầm.
Đó là một tần số âm thanh cực cao, nằm ngoài ngưỡng nghe của con người bình thường, nhưng lại làm rung chuyển từng phân tử không khí trong căn phòng.
Kính cửa sổ bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, loang ra như mạng nhện.
Lý Minh quay lại, đối mặt với góc tối của phòng khách.
Ở đó, một hình bóng đang hiện ra.
Không phải là ma quỷ, không phải là bóng tối.
Đó là một thực thể dữ liệu bị lỗi (glitch).
Hình dáng con người, nhưng méo mó, đứt gãy thành những khối pixel nhấp nháy.
Đôi mắt của nó không có tròng, chỉ là hai khoảng trống đen kịt, nơi ánh sáng bị nuốt chửng.
"Họ đang đến," thực thể glitch nói, giọng nói của nó chồng chéo lên nhau, như nhiều người nói cùng lúc.
"Những 'Thuê Giết Ký Ức'.
Họ ngửi thấy mùi năng lượng nguyên thủy từ việc cậu bắt đầu thức tỉnh.
Và họ sẽ xóa cậu để giữ cho hệ thống sạch sẽ."
Lý Minh nắm chặt đấm.
Nỗi sợ hãi lan tỏa, nhưng anh không chạy.
Anh đã học được cách đối mặt với nỗi sợ từ khi biết mình là một bản sao.
Từ khi biết rằng sáu người anh em trước đó đã chết vì bị những người họ bảo vệ lãng quên, và cuối cùng, chính họ đã trở thành nhiên liệu cho sự tồn tại của thế giới này.
"Trần Nam," Lý Minh thì thầm, gọi tên người bạn duy nhất anh còn tin tưởng.
"Cậu có nghe thấy không?"
Không có hồi âm.
Chỉ có tiếng cửa kính vỡ vụn.
**
Cánh cửa căn hộ bỗng nhiên rung lên dữ dội.
Sóng âm tần số cao tăng cường độ, làm vỡ thêm nhiều mảnh kính trên cửa sổ.
Tiếng kính vỡ vang lên như pháo hoa, nhưng không có tiếng reo hò.
Chỉ có sự hủy diệt.
Lý Minh nhìn về phía cửa, rồi nhìn lại thực thể glitch.
"Họ đã đến," anh nói.
"Đúng vậy," thực thể đáp.
Được trang bị công nghệ xóa ký ức tức thì.
Nếu họ chạm vào cậu, cậu sẽ không chỉ chết.
Cậu sẽ bị xóa khỏi lịch sử.
Mọi dấu vết về cậu sẽ biến mất.
Ngay cả những người yêu thương cậu nhất cũng sẽ không nhớ ra rằng cậu từng tồn tại."
Lý Minh bước lùi lại, lưng tựa vào tường.
Anh cảm thấy trái tim mình đập như trống quân.
Nhưng anh không hoảng loạn.
Anh đã sống trong nỗi sợ hãi này suốt bảy đời.
Anh đã chết bảy lần.
Và mỗi lần chết, anh lại thức tỉnh với ký ức của lần trước.
Đó là lời nguyền của anh.
Và cũng là vũ khí của anh.
"Trần Nam," Lý Minh gọi lại, lần này với một sự tuyệt vọng tột cùng.
"Nếu cậu nghe thấy điều này...
hãy nhớ tôi.
Đừng bao giờ quên tôi."
Không có hồi âm.
Nhưng từ đâu đó, trong sâu thẳm mạng lưới dữ liệu của thành phố, một luồng tín hiệu yếu ớt vang lên.
Một tiếng "bíp" nhỏ.
Rồi lại một tiếng "bíp".
Nhịp điệu của một trái tim nhân tạo.
Lý Minh mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy quyết tâm.
"Cậu vẫn ở đó," anh thì thầm.
"Và tôi sẽ sống để gặp lại cậu."
Cánh cửa bật tung.
Ba bóng người bước vào.
Họ mặc bộ đồ bảo vệ màu đen, kín mít từ đầu đến chân.
Mặt nạ của họ không có mắt, chỉ là những màn hình hiển thị dữ liệu đang chạy liên tục.
Trong tay mỗi người là một thanh kiếm ánh sáng, nhưng không phải loại kiếm laser thông thường.
Đó là những lưỡi dao cắt đứt kết nối thần kinh, những vũ khí được thiết kế đặc biệt để giết chết ý thức trước khi giết chết cơ thể.
"Hoàn thành nhiệm vụ," người đứng giữa nói, giọng nói cơ giới, không cảm xúc.
"Xóa bỏ mục tiêu 007."
Lý Minh không nói gì.
Anh chỉ nhắm mắt lại, và lắng nghe.
Lắng nghe nhịp đập của trái tim mình.
Lắng nghe tiếng thở của kẻ thù.
Và lắng nghe tiếng thì thầm của sự thật.
Sự thật rằng anh không phải là con người.
Anh là một chương trình.
Một lỗi hệ thống.
Và lỗi hệ thống có thể được sửa.
nó có thể được khai thác.
***
Ngay khi Lý Minh ra quyết định, không gian trong phòng khách méo mó.
Những tia sáng xanh từ lòng bàn tay anh không còn dịu nhẹ nữa.
Chúng trở thành những lưỡi kiếm ánh sáng vô hình, sắc bén hơn kim cương.
Không phải là năng lượng dị năng thông thường.
Đó là năng lượng của ký ức.
Của những nỗi đau.
Của những hy sinh.
Lý Minh mở mắt.
Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.
Chúng trở nên trong suốt, như thể chứa đựng cả bầu trời sao.
"Kiếm Hư Không," anh nói, giọng anh vang vọng như tiếng sấm trong không gian hẹp.
"Thức tỉnh."
Ba tên bảo vệ lao vào.
Thanh kiếm ánh sáng của họ chém xuống, cắt không khí thành những vết nứt tím tái.
Nhưng Lý Minh không né tránh.
Anh bước về phía trước, tay phải giơ cao.
Những lưỡi kiếm ánh sáng vô hình từ lòng bàn tay anh lao ra, không chạm vào cơ thể kẻ thù, mà chạm vào *ký ức* của họ.
Một tiếng hét kinh hoàng vang lên.
Người đầu tiên ngã xuống, ôm lấy đầu, khuôn mặt méo mó vì đau đớn.
Anh ta không bị thương về thể chất.
Anh ta đang bị xóa bỏ.
Những ký ức của anh ta đang bị Lý Minh hút lấy, biến thành nhiên liệu cho thanh kiếm của mình.
"Hắn đang ăn ký ức của chúng ta!" người thứ hai gào lên, hoảng loạn.
Lý Minh không dừng lại.
Anh biết rằng để tồn tại, anh phải lấy đi sự tồn tại của người khác.
Đó là cái giá.
Đó là sự thật tàn khốc mà anh đã từ chối chấp nhận.
Nhưng giờ đây, anh chấp nhận nó.
Để chiến đấu.
Để tìm ra cách ngăn chặn Hư Không Hóa vĩnh viễn.
Thanh kiếm thứ hai lao vào.
Lý Minh đỡ lại bằng một lưỡi kiếm ánh sáng.
Hai lực lượng va chạm, tạo ra một vụ nổ năng lượng làm rung chuyển cả tòa nhà.
Khe nứt xuất hiện trên tường.
Trần nhà bắt đầu sụp đổ.
"Hãy chết trong ký ức!" Lý Minh gầm lên.
Lưỡi kiếm của anh xuyên qua mặt nạ của kẻ thù thứ hai.
Không có máu.
Chỉ có ánh sáng.
Kẻ thù đó tan rã thành những hạt bụi trắng, giống như tấm ảnh trong tủ kính.
Chỉ còn lại một người.
Người đứng giữa.
Anh ta không tấn công.
Anh ta chỉ đứng đó, nhìn Lý Minh với ánh mắt đầy kinh ngạc.
"Cậu là gì?" anh ta hỏi, giọng run rẩy.
Lý Minh nhìn vào bàn tay mình.
Những lưỡi kiếm ánh sáng đang chậm dần.
Năng lượng đang cạn kiệt.
Và cùng với nó, ký ức của anh cũng bắt đầu mờ nhạt.
Anh nhớ ra mình là ai.
Nhưng anh đang quên đi lý do tại sao mình chiến đấu.
"Tôi là kẻ từ chối bị quên lãng," Lý Minh đáp.
Và rồi, anh lao vào kẻ thù cuối cùng.
***
Hai tên còn lại bỏ chạy, quay lại phòng khách, nhưng chúng không thể nào tìm thấy Lý Minh.
Hắn không di chuyển nhanh.
Hắn đơn giản là *không còn ở đó*.
Lý Minh đứng giữa đống tàn dư của kẻ thù, thở hổn hển.
Hắn nhìn vào bàn tay phải.
Trên lòng bàn tay, một vết sẹo hình lưỡi kiếm đang phát sáng.
Nó không phải là vết thương.
Nó là một dấu ấn.
Một lời nhắc nhở rằng anh đã bán một phần linh hồn mình để sống sót.
Phòng khách im lặng.
Chỉ còn tiếng gió thổi qua những khe nứt trên cửa sổ.
Ánh đèn neon từ bên ngoài chiếu vào, nhuộm đỏ đống đổ nát.
Lý Minh cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ.
Trên đó, phản chiếu khuôn mặt anh.
Nhưng đôi mắt trong gương không phải là của anh.
Chúng là đôi mắt của một người đàn ông khác.
Một người đàn ông mặc vest đen, với nụ cười lạnh lùng.
Vương Gia Nghị.
Lý Minh rùng mình.
Anh nhìn xung quanh.
Không có ai.
Nhưng anh cảm thấy một sự hiện diện.
Một con mắt đang quan sát anh từ đâu đó.
Từ một màn hình giám sát.
Từ một góc khuất trong mạng lưới dữ liệu.
"Phiên bản thứ bảy," một giọng nói vang lên trong đầu anh, giọng của Vương Gia Nghị.
"Cậu đã làm tốt.
Nhưng cậu vẫn chưa hiểu.
Cậu không thể chiến đấu chống lại sự lãng quên bằng cách trở thành kẻ lãng quên.
Cậu đang trở thành thứ mà cậu ghét nhất."
Lý Minh ném mảnh kính xuống đất.
"Tôi không quan tâm," anh nói với không khí.
"Tôi sẽ tìm ra cách.
Dù phải trả giá bằng tất cả."
Anh bước ra khỏi căn hộ, hòa vào dòng người tấp nập trên phố.
Ánh đèn neon chiếu rọi xuống những khuôn mặt vô cảm của đám đông.
Mỗi người đều là một thế giới riêng.
Và trong số đó, có những người đang dần biến mất.
Lý Minh nhìn quanh.
Anh tìm kiếm.
Anh tìm kiếm Trần Nam.
Anh tìm kiếm sự thật.
Và anh tìm kiếm hy vọng.
Và rồi, anh nhìn thấy một bóng người đứng ở góc phố.
Một bóng người cầm máy ghi âm.
Lý Minh bước về phía anh ta.
Nhưng khi anh đến gần, bóng người đó tan biến.
Chỉ còn lại một chiếc máy ghi âm rơi xuống đất.
Lý Minh cúi xuống, nhặt nó lên.
Anh bật nó lên.
Tiếng nói của Trần Nam vang lên, nhưng không phải là giọng hồn nhiên thường ngày.
Nó đầy sợ hãi.
Và ở cuối đoạn ghi âm, là một tiếng thì thầm của một người khác.
"Chào mừng trở lại, anh trai."
Lý Minh đứng đờ người.
Anh nhìn vào màn hình điện thoại của mình.
Một thông báo mới vừa hiện lên.
*File dữ liệu đã được mở khóa.
Mục tiêu: Xóa bỏ hoàn toàn khi đạt đến giới hạn tồn tại.*
Và dưới cùng, một dòng chữ đỏ chói: *Bản sao thứ tám đang trên đường đến.*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận