Chương 2

Lý Minh giật mình quay lại.

Căn phòng chỉ có anh.

Không có bóng người vest đen, không có ai cả.

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh vẫn đầm đìa lưng áo, thấm ướt lớp vải mỏng manh của chiếc áo thun cũ kỹ.

Anh sờ vào mặt mình, cảm nhận sự ấm áp của da thịt, cố gắng tự thuyết phục rằng đó chỉ là ảo giác do thiếu ngủ và căng thẳng thần kinh.

Nhưng mùi hương nồng nặc của ozone – mùi của không khí bị ion hóa sau một cú sét đánh – vẫn còn lingering trong mũi anh, một mùi vị kim loại và chết chóc mà anh chưa từng ngửi thấy trong cuộc đời hai mươi lăm năm qua.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Chúng đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự rung động lạ lùng từ sâu trong tủy xương.

Những ngón tay dường như mờ nhạt đi một chút ở viền cạnh, như thể chúng đang cố gắng tách rời khỏi thực tại vật lý.

Lý Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Anh nhớ lại lời hứa.

Lời hứa với chính mình, hoặc có lẽ là với những phiên bản trước của anh – những bản sao đã tan biến vào hư không khi bị thế giới lãng quên.

Anh không thể để điều đó xảy ra lần nữa.

Không cho mình, và không cho bất kỳ ai khác.

Cánh cửa phòng trọ cũ kỹ bị đẩy mạnh, va vào tường với một tiếng bang rầm trời.

Ánh đèn neon từ hành lang hắt vào, cắt ngang bóng tối trong phòng thành những mảng sáng tối rõ rệt.

Ba bóng người bước vào, mang theo mùi rượu nồng và mùi thuốc lá rẻ tiền.

Gã đứng giữa, bụng phệ, mặt đỏ chon chon, là người dẫn đầu.

Hắn ta nhìn quanh căn phòng tồi tàn với ánh mắt khinh miệt, rồi dừng lại ở Lý Minh.

"Tiền thuê nhà đã quá hạn ba ngày, Lý Minh," gã béo nói, giọng ồm ồm, vang lên trong không gian chật hẹp.

"Chủ nhà muốn cậu dọn ra.

Ngay bây giờ."

Lý Minh không đáp.

Anh vẫn ngồi đó, lưng tựa vào bức tường ẩm mốc, đôi mắt trắng trợn trong ký ức vừa rồi vẫn ám ảnh tâm trí anh.

Anh biết họ không chỉ đến để đòi tiền.

Trong thế giới nơi tồn tại gắn liền với ký ức, những kẻ yếu thế luôn là mục tiêu dễ dàng nhất để bị "xóa sổ" hoặc bị ép buộc vào những thỏa thuận đen tối.

Gã béo tiến lại gần, nắm lấy cổ áo Lý Minh.

"Đừng có làm ngốc.

Cậu không thể chiến đấu.

Dị năng không phải là phép thuật thần tiên.

Nó là giao dịch.

Là món nợ."

Lý Minh mở mắt.

Đôi mắt trắng trợn kia lại xuất hiện, nhưng lần này, nó không phải là ảo giác trong gương.

Nó là cảm giác trong đầu anh.

Một giọng nói lạnh lùng, cơ học, vang lên từ sâu thẳm ý thức, như một hệ điều hành đang khởi động.

*"Cảnh báo: Mức độ tồn tại của chủ thể đang giảm 0.04% mỗi giây.

Nguyên nhân: Thiếu tương tác xã hội.

Giải pháp đề xuất: Tạo ra sự chú ý.

Bất kể bằng mọi giá."*

Lý Minh nhíu mày.

Anh gạt tay gã béo ra, đứng dậy.

Chiều cao của anh không nổi bật, nhưng sự im lặng của anh tạo ra một áp lực kỳ lạ.

"Tôi sẽ trả tiền," anh nói, giọng trầm, không chút dao động.

"Cho tôi thêm hai ngày."

Gã béo cười, một nụ cười đầy vẻ hung hãn.

Cậu nghĩ chúng tôi là ai?

Từ thiện hay sao?

Ở thành phố này, nếu không ai nhớ đến cậu, cậu sẽ biến mất.

Và nếu cậu biến mất, ai sẽ trả tiền cho chúng tôi?"

Hai gã còn lại cười nhạo.

Một trong số họ rút ra một chiếc điện thoại, bắt đầu quay video.

"Ghi lại cảnh này nhé, anh bạn.

Nếu anh ta biến mất giữa chừng, ít nhất chúng ta cũng có bằng chứng.

Có thể bán cho những kẻ săn dị năng, hoặc đăng lên mạng để kiếm chút tiền từ sự tò mò của đám đông."

Lý Minh nhìn chiếc điện thoại.

Ánh sáng xanh lét từ màn hình chiếu vào khuôn mặt anh, làm nổi bật những quầng thâm dưới mắt.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, không phải do vật lý, mà do cảm giác bị nhìn chằm chằm, bị đánh giá, bị định giá.

Trong thế giới này, sự chú ý là oxy.

Và anh đang ngạt thở.

Gã béo mất kiên nhẫn.

Hắn rút ra một cây dao găm, ánh kim loại lóa dưới ánh đèn neon bên ngoài.

"Được rồi, trò đùa đã hết.

Tước đồ, và chặt một ngón tay làm tiền đặt cọc."

Hai gã còn lại lao vào.

Lý Minh hoảng loạn.

Bản năng tự vệ kêu gào anh phải phản công.

Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang mất hiệu lực.

Anh lùi lại, chân chạm vào mép giường.

Anh không muốn giết người.

Anh không muốn trở thành một phần của vòng xoáy bạo lực mà Vương Gia Nghị và những người như hắn đang xây dựng.

Nhưng anh cũng không thể để mình bị giết.

Nếu anh chết, anh sẽ bị quên lãng.

Và nếu anh bị quên lãng, anh sẽ thực sự chết.

*"Hệ thống đề xuất: Kích hoạt năng lực 'Kiếm Hư Không'.

Cảnh báo: Sử dụng năng lực sẽ tiêu hao 'Ký ức Tồn Tại'.

Mỗi lần sử dụng, một phần ký ức của chủ thể sẽ bị xóa bỏ vĩnh viễn để nuôi dưỡng năng lượng."*

Lý Minh dừng lại.

Anh nhìn vào con mắt của gã béo, đầy sự khinh bỉ và tham lam.

Anh nhớ lại lời Trần Nam nói: *"Tôi có thể giúp anh tồn tại."* Nhưng hiện tại, Trần Nam không ở đây.

Chỉ có anh, và sự lựa chọn bi thảm này.

Lý Minh nhắm mắt lại.

Anh không chấp nhận bị giết, nhưng anh cũng không chấp nhận trả giá quá đắt.

Anh cần một giải pháp thứ ba.

*"Dùng nó,"* giọng nói trong đầu thì thầm.

*"Nhưng đừng giết.

Hãy 'cắt' ký ức."*

Lý Minh mở mắt.

Ánh sáng trắng bùng nổ, nhưng lần này, nó không lan tỏa ra ngoài.

Nó tập trung vào bàn tay phải của anh.

Không khí xung quanh anh bắt đầu rung động, tạo ra những vết nứt vô hình trong không gian, giống như kính vỡ.

Một lưỡi kiếm trong suốt, mỏng manh như sợi tóc, nhưng sắc bén hơn bất kỳ kim loại nào, hiện hình từ bàn tay anh.

Đó không phải là kiếm vật chất.

Đó là kiếm của sự quên lãng.

Gã béo lùi lại, kinh hoàng.

"Cái quái gì thế này?"

Lý Minh giơ tay lên.

Lưỡi kiếm Hư Không dao động nhẹ, phát ra một âm thanh rên rỉ, như tiếng thở dài của những linh hồn bị lãng quên.

Anh không tấn công cơ thể họ.

Anh tấn công ý thức của họ.

*"Mục tiêu: Xóa bỏ ký ức về sự hung hãn.

Xóa bỏ ký ức về lý do tại sao họ ở đây."*

Lưỡi kiếm vung xuống, không chạm vào da thịt, mà cắt ngang không gian trước mặt ba gã đàn ông.

Một làn sóng năng lượng trắng xóa quét qua căn phòng.

Ánh đèn neon nhấp nháy, rồi tắt hẳn.

Trong bóng tối, Lý Minh nghe thấy tiếng hét, nhưng không phải tiếng hét đau đớn.

Đó là tiếng hét của sự hoang mang, của sự trống rỗng.

Khi ánh sáng trở lại, ba gã đàn ông đang ngồi bệt xuống sàn, mắt mở to, nhìn quanh với vẻ bối rối tột độ.

Họ không nhớ mình đã làm gì.

Họ không nhớ tại sao họ lại ở đây.

Họ thậm chí không nhớ tên của nhau.

Họ chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, một khoảng trống lớn trong tâm trí, như thể một phần quan trọng của bản sắc họ vừa bị xé toạc ra.

Lý Minh quỵ xuống sàn, ôm lấy đầu.

Cơ thể anh lạnh cóng, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự hao tổn năng lượng sống.

Anh cảm thấy một mảng ký ức trong đầu mình mờ đi.

Anh cố nhớ lại tên của cô bạn học thời trung học, người đã từng tặng anh một cuốn sách.

Nhưng anh không thể nhớ nổi.

Chỉ còn lại hình ảnh của cuốn sách, màu bìa xanh dương, và cảm giác ấm áp khi nhận nó.

Nhưng tên cô ấy...

đã biến mất.

Anh đã cứu mạng mình.

Nhưng anh đã đánh đổi một phần ký ức của chính mình.

Và anh đã cướp đi lý do tồn tại của ba gã đàn ông kia, biến họ thành những kẻ vô danh trong chính cuộc đời mình.

Đây là cái giá của sự tồn tại.

Một giao dịch tàn nhẫn, nơi ký ức là đồng tiền, và sự quên lãng là cái chết.

Lý Minh nhìn vào gương soi bên cạnh.

Lần này, không có bóng người vest đen.

Nhưng trên bề mặt gương, những giọt nước ngưng tụ từ hơi thở của anh bắt đầu chảy xuống, tạo thành một hình dạng kỳ lạ.

Đó không phải là chữ viết.

Đó là một ký hiệu.

Một con số.

Và bên dưới nó, một dòng chữ nhỏ hơn, mờ nhạt như thể đang tan biến: *"Họ đang đến.

Và họ nhớ rõ bạn."*

Lý Minh nhìn chằm chằm vào con số đó.

Anh là bản sao thứ bảy.

Nhưng tại sao ký hiệu này lại xuất hiện ở đây?

Ai đã để nó lại?

Và quan trọng hơn, "họ" là ai?

Những kẻ săn dị năng?

Vương Gia Nghị?

Hay là những bản sao trước đó, những linh hồn bị mắc kẹt trong mạng lưới dữ liệu mà Trần Nam đang cố gắng giải cứu?

Anh đứng dậy, chân vẫn còn yếu.

Anh nhìn xuống ba gã đàn ông đang khóc lóc vì sự mất mát vô hình của họ.

Anh cảm thấy tội lỗi, nhưng cũng cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ.

Anh đã sống sót.

Và anh đã học được một bài học quan trọng: trong thế giới này, để tồn tại, bạn phải sẵn sàng hy sinh những gì quý giá nhất của mình.

Lý Minh nhặt thanh sắt gãy lên, lau sạch máu trên đó – máu của chính anh, từ vết cắt nhỏ ở cổ tay do căng thẳng – và bước ra khỏi căn phòng.

Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của tòa nhà cũ.

Anh biết rằng mình không thể ở lại đây nữa.

Anh cần tìm Trần Nam.

Anh cần biết sự thật về thí nghiệm.

Anh cần biết cách ngăn chặn Hư Không Hóa trước khi nó nuốt chửng toàn bộ thế giới.

Và trước khi anh hoàn toàn quên lãng chính mình.

Lý Minh bước xuống cầu thang, mỗi bước chân đều vang lên như một tiếng chuông báo động.

Anh không biết mình sẽ đi đâu.

Anh không biết mình sẽ làm gì.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn.

Anh sẽ không bao giờ bị quên lãng.

Không phải vì anh muốn nổi tiếng.

Mà vì anh phải nhớ.

Phải nhớ tất cả những người đã biến mất.

Phải nhớ tất cả những ký ức đã bị đánh đổi.

Và phải nhớ lời hứa.

*"Tôi sẽ tìm ra cách ngăn chặn Hư Không Hóa.

Tôi sẽ không để ai phải chết vì bị quên nữa."*

Lời hứa ấy vẫn còn đó.

Ngay cả khi anh đã bắt đầu quên lãng chính mình.

Và trong bóng tối sâu thẳm của thành phố, một đôi mắt đang quan sát anh.

Không phải từ gương.

Mà từ một màn hình giám sát, ở đâu đó trong một tòa nhà chọc trời xa xôi.

Một người đàn ông mặc vest đen, với khuôn mặt không thể nhận diện, đang nhìn vào hình ảnh của Lý Minh trên màn hình.

Hắn ta mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và tính toán.

"Phiên bản thứ bảy," hắn ta thì thầm.

"Cuối cùng cũng thức tỉnh.

Nhưng liệu anh ta có đủ mạnh để chịu đựng cái giá của sự thật?"

Hắn ta gõ một phím trên bàn phím.

Một file dữ liệu được mở ra.

Đó là hồ sơ của Lý Minh.

Nhưng không phải hồ sơ của một con người.

Mà là hồ sơ của một thí nghiệm.

Và ở cuối file, có một dòng chữ đỏ chói: *"Mục tiêu: Xóa bỏ hoàn toàn khi đạt đến giới hạn tồn tại."*

Lý Minh không biết rằng mình đang được theo dõi.

Anh không biết rằng cuộc chiến này không chỉ là chống lại sự quên lãng.

Mà là chống lại những người tạo ra nó.

Và anh càng không biết rằng, kẻ thù lớn nhất của anh, có thể đang nằm ngay trong chính tâm trí anh.

Anh bước ra khỏi tòa nhà, hòa vào dòng người熙熙攘攘 (tấp nập) trên phố.

Ánh đèn neon chiếu rọi xuống những khuôn mặt vô cảm của đám đông.

Mỗi người đều là một thế giới riêng, với những ký ức riêng, và những nỗi sợ hãi riêng.

Và trong số đó, có những người đang dần biến mất.

Những người vô danh.

Những người bị lãng quên.

Lý Minh nhìn quanh.

Anh tìm kiếm.

Anh tìm kiếm Trần Nam.

Anh tìm kiếm sự thật.

Và anh tìm kiếm hy vọng.

Một hy vọng mỏng manh, mong manh như sợi chỉ, nhưng đủ mạnh để giữ anh lại với thế giới này.

Và rồi, anh nhìn thấy một bóng người đứng ở góc phố.

Một bóng người cầm máy ghi âm.

Lý Minh bước về phía anh ta.

Và cuộc chiến thực sự bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập