Chương 1
Máu từ vết cắt trên vai trái nhỏ rỏ xuống nền bê tông lạnh lẽo, tạo thành vệt đỏ thẫm trước khi bị thấm hút bởi sự ẩm mốc của khu nhà trọ cũ kỹ.
Anh không dám dừng lại.
Đằng sau lưng, tiếng bước chân nặng nề và đều đặn vang lên — không phải của con người bình thường, mà là nhịp đập của máy móc và sự tàn nhẫn được tính toán đến từng milimet.
Đây là khu ổ chuột của Thành Phố Mới, nơi những người bị xã hội gạt bỏ tìm cách bám víu vào thực tại.
Nhưng ngay cả ở đây, quy luật khắc nghiệt nhất vẫn áp đảo tất cả: nếu không ai nhớ đến bạn, bạn sẽ biến mất.
Lý Minh biết điều này rõ hơn bất kỳ ai.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang rung rinh, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi kinh hoàng tiềm ẩn sâu thẳm trong DNA.
Anh là bản sao thứ bảy.
Bảy lần thức tỉnh, bảy lần bị lãng quên, và bảy lần chết đi trong im lặng.
Lần này, anh không định để lịch sử lặp lại.
Gã Thanh Toán Viên dẫn đầu bước ra từ bóng tối, khuôn mặt được che khuất bởi một lớp mặt nạ kim loại phản chiếu ánh đèn neon nhòe nhoẹt.
Hắn không nói gì, chỉ đơn giản là nâng tay lên.
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng trĩu, như thể trọng lực đang gia tăng gấp đôi.
Lý Minh cúi thấp người, mắt sắc lẹm quét qua những khe hở giữa các thùng rác gỉ sét.
Anh cần một lối thoát.
Anh cần một ký ức.
Bất cứ thứ gì để giữ chân anh lại trên mặt đất này.
"Anh ấy đang chạy," một giọng nói vô cảm vang lên từ loa gắn trên cổ của gã thứ hai.
"Tỷ lệ Hư Không Hóa dự kiến trong vòng ba phút.
Ưu tiên loại bỏ mục tiêu để tiết kiệm năng lượng."
Lý Minh nghiến răng.
Họ không muốn bắt sống anh.
Họ muốn xóa sổ anh.
Trong thế giới này, việc bị quên lãng là cái chết tự nhiên, nhưng việc bị "xóa" bởi tổ chức của Vương Gia Nghị là một sự thanh trừng có chủ đích.
Nghị tin rằng chỉ những ai có giá trị mới xứng đáng tồn tại.
Và một kẻ như Lý Minh, một kẻ không có danh tính chính thức, một kẻ sống trong kẽ hở của hệ thống, là rác thải cần được dọn dẹp.
Anh quay sang nhìn bức tường bên cạnh.
Trên đó, một lớp sơn bong tróc lộ ra những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: *Tôi đã từng sống.
Hãy nhớ tôi.* Những dòng chữ ấy mờ nhạt, sắp bị xóa sạch bởi thời gian và sự vô tâm của những người đi qua.
Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Đó không phải là nỗi đau thể xác.
Đó là nỗi đau của sự vô nghĩa.
Nếu anh chết ở đây, không ai sẽ biết.
Không ai sẽ khóc.
Và anh sẽ tan biến vào hư không, trở thành năng lượng nguyên thủy vô tri, phục vụ cho những người "có giá trị" khác.
Nhưng Lý Minh không chấp nhận điều đó.
Anh không oán hận số phận.
Anh chỉ đơn giản là từ chối khuất phục.
Anh hít một hơi sâu, cố gắng làm dịu nhịp tim đang đập thình thịch.
Anh cần tỉnh táo.
Anh cần quan sát.
Và anh cần tìm ra điểm yếu trong sự hoàn hảo giả tạo của kẻ thù.
**
Hai gã còn lại đồng loạt lao lên.
Một gã dùng năng lực "Áp Lực Không Gian", bóp chặt không khí xung quanh Lý Minh, khiến anh khó thở.
Gã kia rút ra một khẩu súng năng lượng, bắn những viên đạn xanh lá cây xuyên qua lớp phòng không khí.
Lý Minh không thể né tránh toàn bộ.
Mỗi lần anh vung kiếm để phá vỡ áp lực không gian, anh lại phải hứng chịu một viên đạn.
Da thịt anh bị xé toạc, máu chảy ra, nhưng anh vẫn đứng vững.
Anh không thể để họ đến gần cô gái đang ẩn náu phía sau bức tường.
Cô ấy không có lỗi gì.
Cô ấy chỉ là một nạn nhân khác của hệ thống này.
"Anh điên rồi sao?" gã dùng súng năng lượng hét lên.
"Anh không thể thắng chúng tôi!
Chúng tôi là hiện thân của trật tự!"
Lý Minh cười.
Một nụ cười đau đớn, nhưng đầy kiêu hãnh.
"Trật tự?" anh nói.
"Trật tự của các người là sự tàn sát.
Là việc loại bỏ những ai không có giá trị.
Đó không phải là trật tự.
Đó là sự hủy diệt."
Anh cảm thấy sức lực đang cạn kiệt.
Cơ thể anh đang rung rinh, không chỉ vì thương tích, mà vì sự xói mòn của Hư Không Hóa.
Anh có thể cảm thấy đôi chân mình đang trở nên trong suốt.
Anh đang dần biến mất.
Nhưng anh không sợ.
Anh đã chết sáu lần trước đó.
Lần này, anh sẽ chết với danh dự.
Nhưng trước khi anh hoàn toàn biến mất, anh nhìn thấy cô gái.
Cô ấy đang nhìn anh, đôi mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.
Và trong khoảnh khắc đó, Lý Minh hiểu ra điều gì đó.
Anh không chiến đấu để sống.
Anh chiến đấu để cô ấy sống.
Để cô ấy có cơ hội tạo ra những ký ức mới.
Để cô ấy không bị lãng quên.
Anh hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và quyết tâm.
Anh vung thanh sắt lên lần cuối, không nhắm vào kẻ thù, mà nhắm vào chính mình.
Anh tự cắt đứt kết nối với cơ thể mình, giải phóng toàn bộ năng lượng tiềm ẩn trong người.
Đó là một hy sinh.
Một hy sinh không có hồi đáp.
Nhưng nó là điều đúng đắn.
Vụ nổ xảy ra.
Ánh sáng trắng xóa bao trùm toàn bộ khu vực.
Khi ánh sáng tan biến, Lý Minh không còn đứng đó nữa.
Chỉ còn lại một vệt máu và một thanh sắt gãy nằm trên nền bê tông.
Nhưng cô gái vẫn sống.
Và cô ấy nhớ.
Cô ấy nhớ khuôn mặt của anh.
Cô ấy nhớ tiếng hét của anh.
Và cô ấy sẽ không bao giờ quên.
***
Lý Minh vung kiếm, không nhắm vào hai gã Thanh Toán Viên, mà nhắm vào *không gian* giữa họ và cô gái.
*"Hư Không...
Cắt Lẻ!"*
Một vết nứt đen kịt, không có ánh sáng phản chiếu, xuất hiện trong không khí.
Nó không cắt vật chất, mà cắt *sự kết nối*.
Vết nứt lan rộng, tách biệt hoàn toàn không gian nơi Lý Minh đứng với không gian nơi cô gái ẩn náu.
Đối với gã Thanh Toán Viên, Lý Minh dường như đã biến mất vào hư không.
Nhưng thực tế, anh vẫn ở đó, trong một khoảng trống nhỏ bé, bị cô lập khỏi dòng chảy thời gian và không gian.
Đây là kỹ năng cuối cùng của anh.
Một kỹ năng mà anh đã học được từ những bản sao trước đó.
Nó không mạnh mẽ.
Nó không hủy diệt.
Nó chỉ đơn giản là tạo ra một khoảng cách.
Một khoảng cách đủ lớn để cô gái có thể chạy trốn.
Gã Thanh Toán Viên gầm lên, lao vào vết nứt, nhưng hắn không thể xuyên qua nó.
Vết nứt là một ranh giới vô hình, một bức tường ngăn cách giữa sự tồn tại và sự không tồn tại.
Hắn đập vào nó, nhưng không thể phá vỡ.
Lý Minh nhìn cô gái chạy đi.
Cô ấy không quay lại.
Cô ấy chỉ chạy, càng xa càng tốt.
Lý Minh mỉm cười.
Anh đã làm được điều mình muốn.
Anh đã cứu cô ấy.
Và bây giờ, anh có thể nghỉ ngơi.
Cơ thể anh bắt đầu tan rã.
Những ngón tay của anh trở nên trong suốt, rồi biến mất.
Anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Không còn đau đớn.
Không còn sợ hãi.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Nhưng trước khi anh hoàn toàn biến mất, anh nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối con hẻm.
Đó là Trần Nam.
Cậu ta đang cầm một chiếc máy ghi âm, nhìn anh với ánh mắt phức tạp.
Có sự thương cảm.
Có sự sợ hãi.
Và có cả sự tò mò.
"Anh không cần phải chết," Trần Nam nói, giọng nói vang lên trong khoảng trống im lặng.
"Tôi có thể giúp anh.
Tôi có thể giúp anh tồn tại."
Lý Minh không đáp lại.
Anh đã quá mệt mỏi.
Anh chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, và để cho sự hư không nuốt chửng anh.
Nhưng trước khi anh hoàn toàn biến mất, anh nhớ lại một điều.
Một ký ức mờ nhạt từ một cuộc đời trước.
Một ký ức về một người phụ nữ.
Và một lời hứa.
*"Tôi sẽ tìm ra cách ngăn chặn Hư Không Hóa.
Tôi sẽ không để ai phải chết vì bị quên nữa."*
Lời hứa ấy vẫn còn đó.
Ngay cả khi anh đã biến mất.
***
Lý Minh đặt điện thoại vào túi, tay run rẩy.
Anh nhìn xuống chiếc gương vỡ trên mặt đất bên cạnh.
Trong tấm gương, hình ảnh phản chiếu của anh không hoàn toàn giống với thực tế.
Trong gương, đôi mắt của Lý Minh không phải là màu đen, mà là màu trắng hoàn toàn, không có đồng tử.
Và sau lưng anh, trong hình ảnh phản chiếu, có một bóng người đứng đó.
Một bóng người mà anh không thể nhìn thấy trong thực tế.
Bóng người đó giơ tay lên, chỉ vào anh.
Và rồi, nó mỉm cười.
Lý Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh quay lại, nhưng không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối và sự im lặng.
Nhưng anh biết rằng nó vẫn còn đó.
Nó đang quan sát anh.
Nó đang chờ đợi.
Và anh biết rằng, cuộc chiến này chưa kết thúc.
Nó chỉ mới bắt đầu.
Anh nhặt thanh sắt gãy lên, lau sạch máu trên đó, và bước vào bóng tối.
Anh không biết mình sẽ đi đâu.
Anh không biết mình sẽ làm gì.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn.
Anh sẽ không bao giờ bị quên lãng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận