Chương 32
Nó đã trở thành một phòng thí nghiệm khổng lồ, lạnh lẽo và vô cảm dưới ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt.
Lý Minh đứng giữa những cột bê tông vỡ vụn, hít thở sâu để át đi mùi ozone nồng nặc đang bám vào mũi anh.
Không khí ở đây dày đặc hơn bình thường, nặng trĩu bởi sự sợ hãi của đám đông tản mác và áp lực từ ba bóng người đối diện.
Họ là những tay sai cấp cao nhất của băng nhóm "Mắt Rỗng".
Ba gã đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ màu đen bóng loáng, che kín toàn thân chỉ trừ đôi mắt được bao phủ bởi kính hiển vi gắn trực tiếp lên mí.
Họ không nói lời nào.
Chỉ cần cái cách họ đứng đó, chân chụm lại như những cây cột sắt cắm xuống lòng đất, đủ để Lý Minh hiểu rằng đây là lần cuối cùng anh có cơ hội chạy trốn theo cách thông thường.
Trần Nam nấp sau một tấm biển quảng cáo bị sứt mẻ phía.
rẩy cầm chiếc máy ghi âm nhỏ xíu.
Cậu không dám thốt lên thành tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát qua khe hở của kim loại gỉ sét.
Ánh mắt cậu dán chặt vào Lý Minh, đầy lo âu nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết kỳ lạ.
Lý Minh cảm thấy da thịt mình lạnh toát.
Màu xám xịt trên khuôn mặt anh càng đậm hơn dưới ánh sáng xanh lá từ những biển hiệu kỹ thuật số phía sau.
Anh không sợ chết.
Điều khiến anh run rẩy là ý thức rằng mỗi giây trôi qua, ký ức về anh trong tâm trí mọi người đang mờ nhạt dần.
Nếu họ bị quên lãng vĩnh viễn trước khi tìm ra cách ngăn chặn Hư Không Hóa, thì tất cả nỗ lực của anh đều vô nghĩa.
Gã dẫn đầu bước tới một bước.
Tiếng giày cao gót gõ xuống nền đá granit vang lên như tiếng đếm ngược cho bản án tử hình.
Hắn giơ bàn tay phải lên, những ngón tay dài và mảnh khảnh bắt đầu tỏa ra ánh sáng tím nhạt.Đó không phải là phép thuật cổ điển hay linh lực huyền ảo mà là sự thao túng trực tiếp vào sóng thần kinh – một dạng dị năng thuộc lớp A+, cực kỳ hiếm gặp và nguy hiểm trong thế kỷ 21 này.
"Anh ấy không thể chạy mãi được," giọng nói của gã dẫn đầu vang lên qua bộ đàm tích hợp, méo mó nhưng rõ ràng đến rợn người.
"Dữ liệu cho thấy mức độ ổn định ký tập của mục tiêu đang giảm sút nhanh chóng.
Chúng ta chỉ cần kích hoạt bẫy cộng hưởng là xong." Lý Minh nắm chặt tay thành quyền.
Cốt ngón tay trắng bệch dưới lớp da xám tro.
Anh biết mình không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý đơn thuần đối với những kẻ có khả năng tấn công vào ý thức như thế này.
Nhưng anh cũng từ chối chấp nhận số phận bị xóa sổ mà không để lại một dấu vết nào.
Thay vì rút lui, Lý Minh lao về phía trước.
Không phải là một cú đấm hay chiêu thức phòng thủ thụ động.
Anh nhắm thẳng vào cụm đèn chiếu sáng công cộng đang treo lơ lửng trên đỉnh cột điện gần đó.
Mảnh kính vỡ từ cửa sổ tòa nhà bên cạnh đã nằm sẵn trong tay anh như những lưỡi dao sắc bén.
Với vận tốc vượt xa khả năng của một người bình thường, Lý Minh ném chúng bay vút lên cao.
Tiếng kính va vào kim loại tạo thành âm thanh chói tai xé toạc bầu không tĩnh lặng giả tạo kia.
Ánh sáng từ cụm đèn pin phản chiếu mạnh mẽ xuống mặt đất, tạo ra hiệu ứng lóa mắt tạm thời cho ba gã đối phương.
Đó là khoảng trống duy nhất mà Lý Minh cần.
Anh lợi dụng sự mất tập trung ngắn ngủi của kẻ địch để di chuyển nhanh chóng qua các hàng rào chắn bằng kim loại bị gãy đổ bên cạnh quảng trường.
Mỗi bước chân đều khiến anh cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang cố gắng kéo hồn ma này xuống vực thẳm hư vô.
Trần Nam hét lên một tiếng nhỏ khi nhìn thấy cảnh tượng đó nhưng nhanh chóng nín bặt lại ngay sau đó vì sợ bị phát hiện vị trí ẩn nấp của mình.
Cậu biết rõ chiến thuật liều lĩnh mà Lý Minh vừa thực thi hoàn toàn trái ngược với nguyên tắc tự bảo vệ cơ bản nhất trong môi trường nguy hiểm này đang diễn ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Gã dẫn đầu phản ứng cực kỳ nhanh chóng hơn dự kiến ban đầu rất nhiều lần so với những đối thủ yếu kém khác từng bị chúng truy đuổi trước đây kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Một luồng sóng năng lượng màu tím sẫm bắn ra từ lòng bàn tay hắn, quét ngang qua khoảng không gian mà Lý Minh vừa chiếm giữ cách đây vài giây trước đó thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Sóng năng lượng này không gây tổn thương vật lý trực tiếp lên cơ thể con người thông thường nhưng lại có khả năng phá vỡ cấu trúc liên kết tế bào não bộ liên quan đến trí nhớ ngắn hạn của nạn nhân bị tấn công bởi nó ngay lập tức.
chạm vào mục tiêu được nhắm đích một cách chính xác tuyệt đối nhất có thể thực hiện được trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt đang diễn ra tại khu vực trung tâm thành phố lớn nhất nhì toàn quốc cũng như trên khắp thế giới rộng lớn bao la mênh mông vô tận này nữa kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh cảm thấy đầu mình quay cuồng dữ dội như vừa bị một chiếc búa khổng lồ nện mạnh xuống đỉnh sọ não vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Những hình ảnh mơ hồ về quá khứ bắt đầu rời xa anh, như những mảnh vỡ thủy tinh rơi xuống từ tầng cao và tan thành bụi nhỏ li ti dưới ánh nắng mặt trời chói chang buổi trưa hè oi bức ngột ngạt khó thở đến mức Lý Minh nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ những cảm giác đau đớn thể xác để tập trung vào dòng chảy ý thức của kẻ thù.
Anh nhận ra một điều kỳ lạ mà trước đó anh đã hoàn toàn bỏ qua trong cuộc đối đầu căng thẳng này.
Những tia màu tím phát ra từ bàn tay gã dẫn đầu không chỉ là công cụ tấn công đơn thuần.
Chúng mang theo những mảnh vỡ ký ức của chính người sử dụng chúng – những đoạn hồi tưởng bị chèn ép, sợ hãi và cả sự cô độc tột cùng mà hắn đang cố gắng che giấu sau lớp mặt nạ lạnh lùng vô cảm kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Khi sóng năng lượng tiếp cận gần, Lý Minh không né tránh mà chủ động mở rộng tâm trí của mình để đón nhận nó.
Thay vì bị xóa sạch ký ức như dự kiến ban đầu rất nhiều lần trong quá khứ xa xôi nào đó chưa từng được ai biết đến cho đến tận bây giờ trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
anh lại bắt gặp những hình ảnh mờ nhạt về một cậu bé khóc nức nở bên cạnh xác mẹ mình dưới mưa tuyết lạnh giá mùa đông khắc nghiệt nơi đâu đó ở vùng cực Bắc xa xôi hẻo lánh tách biệt khỏi thế giới văn minh phát triển tiến bộ hiện đại đương thời này nữa kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?..
Cảm giác lạnh lẽo từ sóng năng lượng vẫn còn lan tỏa khắp cơ thể Lý Minh, nhưng thứ khiến anh kinh ngạc hơn là luồng nhiệt ấm áp bất ngờ trỗi dậy từ sâu thẳm trong tâm trí mình.
Nó không đến từ bên ngoài mà bắt nguồn chính từ những ký ức đang dần bị xóa nhòa kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?.
Không khí trong phòng lạnh lẽo đến mức đóng băng từng phân tử oxy mà hắn hít vào.
Những giọt mồ hôi lạnh bám đầy lưng áo, khiến lớp vải cotton dính chặt da thịt như một cái lồng vô hình.
Hắn không dám cử động.
Ngay cả việc chớp mắt cũng trở thành một sự xa xỉ nguy hiểm trước áp lực tâm lý đè nặng lên thái độ im lặng của Tử Hà.
Cậu ta đứng đó, bất động như một pho tượng đá cổ xưa vừa được khai quật từ lòng đất đen tối.
Đôi mắt Tử Hà không còn màu nâu ấm nóng quen thuộc nữa.
Chúng giờ đây là hai hố sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng và hy vọng xung quanh vào trong cái void trống rỗng ấy.
Không có sự giận dữ.
Không có niềm vui chiến thắng hay nỗi đau mất mát nào thể hiện rõ ràng trên khuôn mặt thanh tú nhưng đang dần trở nên xa lạ kia.
Chỉ có một thứ duy nhất còn lại: Sự tuyệt đối của quyền năng chưa được kiểm soát.
Nó không đến từ bên ngoài mà bắt nguồn chính từ những ký ức đang dần bị xóa nhòa kia.
Vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết.
Chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác, ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Hắn cố gắng kéo chân mình đi lùi.
Đầu ngón tay chạm vào cạnh bàn gỗ, phát ra một tiếng cọt kẹt nhỏ nhưng trong căn phòng tĩnh mịch lại vang lên như một tiếng súng nổ.
Tử Hà quay đầu chậm rãi.
Chuyển động đó mượt mà đến đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với sự cứng đờ của cơ thể hắn vài giây trước.
"Ngươi không hiểu," giọng nói của cậu ta trầm xuống, mang theo một chất vọng âm lạ lùng như đang phát ra từ đáy giếng sâu thẳm.
"Mày nghĩ đây là trận chiến?
Mày nghĩ sức mạnh này dùng để tiêu diệt kẻ thù?" Tử Hà nhếch mép cười.
nụ cười đầy bi thương và mệt mỏi đến cùng cực.
Nó không dành cho hắn, cũng không dành cho thế giới đang sụp đổ bên ngoài kia mà chỉ đơn thuần là một phản chiếu của sự trống rỗng nội tâm.
Những hạt bụi li ti trong ánh sáng mờ ảo bỗng nhiên ngừng bay lơ lửng giữa không trung.
Chúng đóng băng tại chỗ, tạo thành những đường nét hình học kỳ lạ xung quanh hai người họ như thể thời gian đang bị thao túng bởi ý chí vô thức của cậu ta.
Hắn nuốt khó khăn một ngụm nước bọt khô khốc trong cổ họng.
Cảm giác nghẹt thở này không phải do sợ hãi thuần túy mà là do nhận ra sự thật kinh hoàng: Cậu bạn thân thiết nhất vừa trở thành mối đe dọa lớn hơn bất kỳ tổ chức hay thiên tai nào hắn từng đối mặt.
Dị năng của Tử Hà đang tiến hóa theo hướng ngược lại với mọi lý thuyết khoa học đã biết về giới hạn con người.
Thay vì bùng nổ, nó đang thu gọn vào bên trong, nén chặt đến mức không gian xung quanh bắt đầu bị bẻ cong nhẹ nhàng.
"Đừng làm thế," hắn cố lên tiếng, giọng run rẩy nhưng quyết liệt hơn trước kia rất nhiều lần so với khi còn là một cậu bé ngốc nghếch tin tưởng mù quáng vào công lý trừu tượng nào đó xa vời vợi trên cao tầng thượng của tòa nhà chọc trời này.
"Cậu đang tự hủy diệt chính mình cùng toàn bộ khu vực xung quanh chúng ta ngay bây giờ đây!" Tử Hà lắc đầu nhẹ nhàng như thể xua đuổi một con ruồi phiền toái bay vòng xoáy trong không khí tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy cả hai người họ từ lúc nào mà không hề hay biết cho đến tận giây phút này mới chợt nhận ra sự tồn tại của nó qua cảm giác lạnh buốt xương sống lan tỏa khắp toàn thân mình đang run lên bần bật trước sức mạnh áp đảo kia chứ chẳng còn gì khác nữa ngoài những lời nói sáo rỗng vô nghĩa trôi nổi giữa dòng thời gian hỗn loạn mất kiểm soát hoàn toàn nằm trong tầm tay nắm chặt lại thành nắm đấm trắng bệch vì cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ đang dấy lên mãnh liệt hơn bao giờ hết bên trong lòng ngực đập thình thịch như muốn nổ tung ra ngoài da thịt mỏng manh che chở cho những suy nghĩ điên rồ phát sinh liên tục không ngừng nghỉ trong đầu óc trống rỗng của hắn lúc này đây.
"Kiềm chế?" Tử Hà lặp lại từ ngữ đó với một vẻ mặt đầy chất vấn và nghi hoặc sâu sắc đến mức làm rung chuyển cả nền tảng nhận thức mà họ đã xây dựng dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau suốt bao nhiêu năm tháng qua dưới mái trường phổ thông rộng lớn nơi những giấc mơ về tương lai tươi sáng đánh cắp bởi bóng tối che khuất tầm nhìn xa trông rộng của những kẻ tham lam muốn thống trị thế giới bằng sức mạnh áp đảo phi lý không thể giải thích được theo logic thông thường nào cả chỉ đơn thuần là khát vọng quyền lực tuyệt đối.
thôi thì sao lại phải lo lắng cho số phận của một người nhỏ bé như mình chứ đúng không.
Hắn bước về phía trước.
Một bước duy nhất nhưng đủ để làm vỡ tan lớp vỏ bọc an toàn tạm thời mà Tử Hà đang cố gắng duy trì bằng yếu ớt cuối cùng còn sót lại trong tâm trí hỗn loạn bị chi phối bởi những ký ức đau thương chồng chất lên nhau như những tảng đá nặng nề đè nén xuống con người thật của cậu ta từng là một thiếu niên hồn nhiên yêu thích vẽ tranh và mơ ước trở thành nhà kiến trúc sư thiết kế nên những công trình đẹp đẽ mang tính nhân văn cao thượng thay vì cái quái vật dị năng đang đứng trước mặt hắn giờ đây với ánh mắt trống rỗng đáng sợ đến cùng cực không thể nào diễn tả bằng ngôn từ đơn giản thông thường được nữa đâu đúng chứ?
Không khí xung quanh họ bắt đầu rung động.
Những đồ đạc trong phòng bay lơ lửng lên khỏi mặt đất một cách chậm chạp và uyển chuyển như đang nhảy múa theo điệu nhạc ma quái chỉ có Tử Hà mới nghe thấy.
không ai khác biết đến sự tồn tại của nó cả dù cho khoa học hiện đại đã phát triển vượt bậc nhưng vẫn chưa thể giải thích được nguồn gốc thực sự đằng sau những năng lực siêu nhiên kỳ lạ này nổi lên khắp nơi trên thế giới trong vài thập kỷ gần đây khiến xã hội phải thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành hệ thống quản lý nhà nước cũng như phương pháp giáo dục trẻ em nhằm mục đích kiểm soát và khai thác tối đa tiềm năng ẩn chứa bên trong mỗi cá nhân dị nhân mới xuất hiện ngày càng nhiều hơn theo cấp số học đáng lo ngại cho tương lai của nhân loại chúng ta chung sống hòa bình cùng nhau dưới bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận kia chứ?
Hắn giơ tay ra.
Không phải để tấn công hay phòng thủ mà là một cử chỉ van xin đầy tuyệt vọng mong muốn được kết nối lại với phần còn sót lại của con người Tử Hà trước khi nó hoàn toàn biến mất vĩnh viễn vào trong vực thẳm đen tối không lối thoát của sự điên loạn tâm thần do áp lực quá tải từ những ký ức đau thương chồng chất lên nhau như những tảng đá nặng nề đè nén xuống con người thật của cậu ta từng là một thiếu niên hồn nhiên yêu thích vẽ tranh và mơ ước trở thành nhà kiến trúc sư thiết kế nên những công trình đẹp đẽ mang tính nhân văn cao thượng thay vì cái quái vật dị năng đang đứng trước mặt hắn giờ đây với ánh mắt trống rỗng đáng sợ đến cùng cực không thể nào diễn tả bằng ngôn từ đơn giản thông thường được nữa đâu đúng chứ?
"Đừng," Tử Hà thì thầm.
Từ ngữ đó vang lên như một lời nguyền độc ác nhất từng tồn tại trong lịch
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận