Chương 31
Với Lý Minh, nó là hương vị của sự xé rách thực tại.
Nó ngấm vào mũi, cay xè trong cổ họng, và nặng trĩu trên lưỡi như một lớp tro tàn ký ức chưa kịp tan biến.
Anh đứng giữa quảng trường trung tâm Neo-Kyoto năm 2035.
Không còn những ánh đèn neon rực rỡ vẽ nên những biểu tượng vui tươi cho các thương hiệu công nghệ đa quốc gia.
Giờ đây, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Những màn hình holographic khổng lồ treo lơ lửng trên không trung đang bị lỗi hiển thị, tạo ra những vệt màu tím sẫm và đỏ máu loang rộng như vết thương hở của bầu trời thành phố.
Lý Minh hạ thấp vai.
Cơ thể anh vẫn mang màu xám xịt đặc trưng — dấu hiệu của người đã từng chạm đến ranh giới Hư Không Hóa mà không chết.
Da thịt anh trông giống như được nặn từ bê tông cũ kỹ, thô ráp và đầy vết nứt thời gian.
Nhưng bên trong đó, một thứ gì đó đang sôi sục.
"Cậu ổn chứ?" Giọng nói run rẩy của Trần Nam vang lên phía sau.
Cậu hacker trẻ đang bám sát vào bức tường gạch đỏ đã phong hóa, tay siết chặt chiếc máy ghi âm cũ kỹ đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
"Tôi vừa quét khu vực này bằng sóng radar sinh học.
có thứ gì đó ở đây.
Nhưng nó không phải là người." Lý Minh quay đầu lại.
Ánh mắt anh lạnh lẽo, thiếu đi sự ấm áp của con người bình thường.
Anh gật đầu nhẹ, một cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa xác nhận.
Không cần lời nói thừa thãi.
Trong thế giới này, nơi ký ức là tiền tệ và tồn tại là hàng hóa hiếm hoi, im lặng đôi khi là cách duy nhất để giữ chân những mảnh vỡ đang rơi vụn trong tâm trí mình.
Họ không ở đây vì may mắn.
Họ đến đây vì một tín hiệu lạ — một tần số dao động mà Trần Nam phát hiện ra từ sâu trong mạng lưới dữ liệu ngầm của thành phố.
Tần số đó giống hệt như tiếng vọng trong đầu Lý Minh mỗi khi anh cảm thấy bản thân đang dần mờ nhạt đi trước mắt mọi người xung quanh.
"Đây là nơi bắt đầu," Lý Minh nói, giọng trầm thấp vang lên giữa không khí loãng thảng thốt.
"Nơi họ khóa những ký ức lại." Trần Nam nuốt khan một ngụm nước bọt lớn, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng dù đêm nay thời tiết khá mát mẻ.
Cậu nhìn quanh quảng trường hoang vắng này với ánh mắt đầy dè chừng và sợ hãi tột độ trước cái chưa biết ẩn nấp trong bóng tối.
Những cột đèn đường đã tắt từ lâu chỉ còn lại những tàn dư phát sáng yếu ớt, tạo nên một bầu không khí ma mị khó tả.
Họ tiến vào sâu hơn nữa bên trong quảng trường bị phong tỏa này mà ai cũng tránh né như thể nó là ổ dịch nguy hiểm nhất thành phố hiện nay kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Bỗng nhiên, không khí xung quanh họ trở nên nặng nề hơn hẳn.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung đột ngột dừng lại hoàn toàn như thể thời gian đang bị đóng băng bởi một lực vô hình nào đó tác động trực tiếp lên chính bản thân mỗi cá nhân tại nơi đây ngay lúc này trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh cảm nhận được sự hiện diện của chúng.
Ba bóng dáng mờ ảo xuất hiện từ phía những tấm biển quảng cáo đã hỏng hóc nằm rải rác khắp nơi xung quanh họ tạo thành một vòng vây kín mít không cho phép bất kỳ ai thoát ra khỏi đây dễ dàng như vậy.
Chúng không có hình dạng rõ ràng mà chỉ là những khối tối đen ngòm đang hấp thụ mọi ánh sáng lọt vào phạm vi của chúng khiến cả khu vực này trở nên u ám hơn bao giờ hết trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
"Đừng cử động," Lý Minh ra lệnh cộc lốc nhưng đầy uy lực đủ để làm cho Trần Nam cứng đờ người lại ngay lập tức nghe theo lời chỉ dẫn của anh mà không dám phản đối hay nghi ngờ điều gì thêm nữa.
"Chúng là những lính canh ký ức.
Chúng ta đang bước vào lãnh thổ nguy hiểm nhất của thành phố này kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?" Một trong ba bóng tối lao về phía Lý Minh với tốc độ kinh hoàng.
Không có tiếng bước chân, không có âm thanh va chạm.
Chỉ có một luồng gió lạnh lẽo quét qua mặt anh kèm theo mùi hôi thối nồng nặc của sự phân hủy tế bào đang diễn ra nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh né tránh bằng một động tác uyển chuyển bất ngờ đến mức khó tin đối với một người đang trong tình trạng cơ thể bị ảnh hưởng bởi Hư Không Hóa như vậy.
Anh trượt dài trên mặt đất bê tông nứt nẻ và dùng tay trái chạm nhẹ vào cạnh góc của bức tường đá phía sau lưng mình để lấy đà bật lên cao hơn nữa trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Khi bóng tối ấy lao qua chỗ anh vừa đứng, Lý Minh cảm nhận được một cơn đau nhói buốt lan tỏa khắp cơ thể.
Không phải từ vết thương vật lý mà là từ những mảnh vỡ ký ức bị giải phóng ra xung quanh khi thực thể Hư Không này va chạm vào không khí bình thường ở đây ngay lúc này trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
"Cậu thấy chưa?" Lý Minh hỏi Trần Nam bằng giọng nói lạnh băng đầy vẻ nghiêm nghị đáng sợ đến mức làm cho cậu hacker trẻ run rẩy toàn thân vì kinh hãi tột độ khi nghe được câu hỏi ấy từ miệng anh mà không dám trả lời ngay lập tức.
"Mỗi khi chúng ta tấn công hoặc bị tấn công bởi những thứ như thế này, chúng sẽ giải phóng ra xung quanh những mảnh vỡ ký ức của chính mình.
Nếu chúng ta có thể thu thập đủ nhiều loại khác nhau thì có lẽ chúng ta sẽ tìm ra manh mối về nguồn gốc thực sự đằng sau tất cả đang xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?" Trần Nam gật đầu lia lịa, mồ hôi lạnh vẫn tiếp tục chảy dọc sống lưng cậu mặc dù đêm nay thời tiết khá mát mẻ nhưng tâm trạng của anh ta lại hoàn toàn ngược lại với điều đó một cách rõ ràng dễ nhận thấy đối với bất kỳ ai quan sát kỹ càng hơn nữa thì sẽ hiểu được ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong từng hành động nhỏ bé nhất mà họ đang thực hiện tại nơi đây ngay lúc này trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh nhảy xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi mùa thu.
Anh quay lại đối mặt với hai bóng tối còn lại đang tiến gần hơn mỗi giây trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Anh giơ bàn tay phải lên cao.
Không có kiếm, không có vũ khí nào khác ngoài chính năng lượng dị năng đang tích tụ bên trong lòng anh ta từ rất lâu nay mà chưa bao giờ được sử dụng một cách đúng đắn cho đến tận bây giờ trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Một thanh kiếm ánh sáng màu tím sẫm bắt đầu hình thành giữa hai bàn tay của Lý Minh.
Nó mỏng manh nhưng sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào từng tồn tại trên thế giới này kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
"Kiếm Hư Không," Lý Minh thì thầm, giọng nói vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng đáng sợ bao quanh họ lúc này đây ngay tại nơi diễn ra cuộc đối đầu sinh tử sắp tới trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
"Ta sẽ cắt đứt chuỗi liên kết ký ức của chúng." Anh lao về phía trước với tốc độ ánh sáng.
Thanh kiếm tím sẫm xé toạc bầu không khí nặng nề, tạo ra một âm thanh rít lên chói tai giống như tiếng thét đau đớn của những linh hồn vô danh đang bị giam cầm trong tâm trí anh mỗi ngày trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Bóng tối thứ hai cố gắng chặn đường anh.
Lý Minh xoay thanh kiếm, cắt ngang qua thân hình mờ ảo của nó.
Không có máu chảy ra.
Chỉ có một đám mây bụi trắng xóa bắn tung tóe khắp nơi cùng với vô số những mảnh vỡ ký ức nhỏ.
lơ lửng trong không trung giống như những vì sao rơi xuống đất vậy đó.
Lý Minh tập trung cao độ, dùng ý chí mạnh mẽ của mình để thu thập và kiểm soát tất cả các mảnh vỡ ký ức vừa mới được giải phóng ra xung quanh anh lúc này đây ngay tại nơi diễn ra cuộc đối đầu sinh tử sắp tới trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Cơn đau nhói buốt trở lại.
Nhưng lần này, nó không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn mang theo những hình ảnh mơ hồ về quá khứ xa xôi nào đó chưa từng được ai biết đến cho đến tận bây giờ trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Một căn phòng thí nghiệm lạnh lẽo.
Những chiếc giường bệnh sắt gỉ sét nằm rải rác khắp nơi xung quanh đầy đủ tiện nghi hiện đại nhất thế giới hiện nay không hề có một vết xước nào dù đã xây dựng hơn mười lăm năm trước đây kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Và một cái tên được khắc trên tấm bia mộ bằng đá granite đen bóng loáng phản chiếu ánh đèn neon từ bên ngoài chiếu vào trong căn phòng này ngay lúc này trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Số 7," anh tự nhủ với chính mình, cảm giác trống rỗng đáng sợ lan tỏa từ sâu thẳng trong tâm trí anh như thể thời gian đang đứng yên chờ đợi một quyết định cuối cùng nào đó sắp sửa xảy ra bất cứ lúc nào đây rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh hạ thanh kiếm xuống.
Hai bóng tối Hư Không đã biến mất hoàn toàn, để lại phía sau chỉ là những vệt mờ nhạt trên mặt đất bê tông nứt nẻ giống như vết chân của một con vật khổng lồ vừa mới đi qua nơi đây vậy đó.
Trần Nam chạy đến bên cạnh anh, thở hổn hển vì mệt mỏi và sợ hãi tột độ.
cậu ổn chứ?" Cậu hỏi với giọng run rẩy nhưng cũng đầy vẻ lo lắng chân thành đáng quý trọng đối với bất kỳ ai may mắn được làm bạn thân thiết mật thiết lâu dài bền vững cùng nhau chia sẻ những niềm vui buồn sướng khổ trong cuộc đời này kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh gật đầu nhẹ.
"Tôi ổn." Anh nói ngắn gọn, ánh mắt vẫn hướng về phía căn phòng thí nghiệm ảo tưởng vừa xuất hiện trong ký ức của anh ta lúc nãy ngay tại nơi diễn ra cuộc đối đầu sinh tử sắp tới trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Nhưng khi Lý Minh nhìn kỹ hơn vào những vệt mờ nhạt trên mặt đất, anh nhận thấy một điều kỳ lạ.
Những vệt đó không đơn giản chỉ là dấu vết của bóng tối Hư Không mà chúng ta vừa mới tiêu diệt ở đây ngay lúc này trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Chúng đang chuyển động chậm chạp như thể có ai đó hoặc thứ gì đó vô hình đang điều khiển từ xa thông qua một hệ thống công nghệ tiên tiến vượt trội hơn bất kỳ loại máy móc nào từng tồn tại trên thế giới này kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
"Bí ẩn lớn hơn nhiều so với chúng ta nghĩ," Lý Minh thì thầm, giọng nói vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng đáng sợ bao quanh họ lúc này đây ngay tại nơi diễn ra cuộc đối đầu sinh tử sắp tới trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
"Chúng không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của sự lãng quên.
Chúng là những lính canh được điều khiển từ xa bởi chính tổ chức tạo ra chúng ta trong quá khứ xa xôi nào đó chưa từng được ai biết đến cho đến tận bây giờ trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?" Trần Nam nuốt khan một ngụm nước bọt lớn, mồ hôi lạnh vẫn tiếp tục chảy dọc sống lưng cậu mặc dù đêm nay thời tiết khá mát mẻ nhưng tâm trạng của anh ta lại hoàn toàn ngược lại với điều đó một cách rõ ràng dễ nhận thấy đối với bất kỳ ai quan sát kỹ càng hơn nữa thì sẽ hiểu được ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong từng hành động nhỏ bé nhất mà họ đang thực hiện tại nơi đây ngay lúc này trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
vậy chúng ta cần làm gì tiếp theo?" Trần Nam hỏi với giọng run rẩy nhưng cũng đầy vẻ lo lắng chân thành đáng quý trọng đối với bất kỳ ai may mắn được làm bạn thân thiết mật thiết lâu dài bền vững cùng nhau chia sẻ những niềm vui buồn sướng khổ trong cuộc đời này kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận