Chương 30
Lý Minh đứng giữa đống đổ nát của những sạp hàng đã bị phong tỏa từ lâu.
Ánh sáng vàng vọt từ các đèn đường nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những bóng đen dài và méo mó trên mặt bê tông ẩm ướt.
Cổ tay trái của anh đang trong suốt.
Không phải là sự mờ ảo nhẹ nhàng như sương mai, mà là một khoảng trống hoàn toàn.
Lý Minh có thể nhìn thấy ngón tay cái của mình xuyên qua không khí, rồi tiếp đó là mu bàn tay, và dần lan rộng lên cẳng tay.
Hiện tượng Hư Không Hóa đã quay trở lại.
Nó bắt đầu từ sâu bên trong, ăn mòn sự tồn tại của anh theo từng giây trôi qua.
"Cậu ổn chứ?" Giọng nói rè rè phát ra từ chiếc máy ghi âm nhỏ bé mà Trần Nam đang cầm trên tay.
Cậu trai trẻ đứng sau một bức tường bê tông đổ vỡ, ánh mắt sợ hãi nhưng không rời khỏi Lý Minh.
"Đừng di chuyển.
Nếu cậu bước thêm nữa, toàn bộ trường năng lượng xung quanh sẽ sụp đổ." Lý Minh im lặng.
Anh đưa bàn tay trong suốt của mình lên trước mặt.
Không có cảm giác đau đớn, chỉ có một sự lạnh lẽo tê tái lan tỏa từ xương cốt ra ngoài da thịt.
Anh nhớ lại lời Vương Gia Nghị nói trước khi biến mất: *Sự lãng quên là quy luật tự nhiên.* Nhưng tại sao anh vẫn còn đây?
Tại sao ký ức của những người xung quanh chưa xóa bỏ hoàn toàn hình bóng này?
Anh quay đầu, nhìn về phía lối vào con hẻm tối om.
Ở đó, không có ai.
Chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở của tòa nhà cũ kỹ.
Nhưng cảm giác bị quan sát vẫn còn đó.
Nó giống như một chiếc gai cắm vào gáy, nhắc nhở anh rằng sự cô độc này là ảo tưởng.
"Trần Nam," Lý Minh lên tiếng, giọng khàn đặc do thiếu nước và căng thẳng kéo dài.
"Cậu có nghe thấy gì không?" Chỉ có tiếng tĩnh điện từ thiết bị của Trần Nam đáp lại.
Cậu hacker lắc đầu, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.
Chỉ có tín hiệu nhiễu.
đợi đã." Trần Nam nghiêng chiếc tai nghe xuống, ngón tay nhanh chóng lướt qua màn hình laptop cũ kỹ trên đùi cậu.
Biểu hiện bình thường trên khuôn mặt cậu biến mất thay bằng sự hoảng loạn tột độ.
"Có một luồng dữ liệu ẩn," Trần Nam thì thầm, mắt mở to nhìn vào dòng mã đang cuộn trôi nhanh như thác lũ.
"Nó không đến từ mạng lưới công cộng.
nó đến từ chính cơ thể của Lý Minh." Lý Minh nhíu mày.
Cơ thể anh?
Anh cúi xuống, quan sát kỹ hơn vết trong suốt trên cánh tay trái.
Dưới lớp da thịt đã biến mất đó, sâu thẳm bên trong phần xương cốt còn sót lại, có những ký tự nhỏ li ti đang phát sáng màu tím nhạt.
Chúng không phải là chữ viết thông thường mà giống như một loại mã nhị phân sống động, đang ăn mòn thực tại từ bên trong ra ngoài.
"Đừng chạm vào nó," Lý Minh cảnh báo khi thấy Trần Nam định tiến tới gần hơn.
"Cảm giác của tôi nói rằng đó là cái bẫy." "Cái bẫy hay chìa khóa?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy nhưng đầy tò mò.
Cậu đưa máy ghi âm lại gần hơn một chút, như thể muốn bắt giữ những lời thì thầm từ chính không khí.
"Lý Minh, nếu cậu là bản sao thứ bảy.
thì liệu những dòng mã này có phải là nhật ký của sáu người trước đó?" Câu hỏi ấy khiến Lý Minh cứng đờ người.
Những ký tự tím sẫm dường như sáng lên mạnh hơn khi anh nghe thấy điều đó.
Một cơn đau nhói bắn từ cổ tay lan ngược lên vai, làm anh nghiến răng chịu đựng.
Anh không trả lời ngay lập tức.
Thay vào đó, anh tập trung tinh thần, cố gắng kéo những mảnh vỡ của lý trí lại với nhau giữa sự hỗn loạn đang dâng trào trong tâm trí mình.
Lý Minh bước lùi lại một bước, chân dẫm lên một chiếc lá khô mục nát dưới nền đất ẩm ướt.
Tiếng lục bục vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch, khiến cả hai người giật mình.
Sự vắng lặng sau đó càng trở nên ngột ngạt hơn trước.
Trần Nam vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngón tay run rẩy trên bàn phím laptop của cậu ấy như thể đang cố gắng giải mã một mật thư từ thế giới khác.
"Có gì đó sai lầm ở đây," Lý Minh nói, giọng anh trầm xuống thấp nhất có thể để không làm kích động thứ gì đang ẩn nấp trong bóng tối.
"Ký hiệu này.
nó giống với vết thương mà tôi thấy trên xác của bản sao số ba." Trần Nam ngừng gõ phím.
Ánh sáng xanh từ màn hình laptop chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của cậu, tạo nên vẻ ngoài như một người ma hơn là một hacker trẻ tuổi đầy nhiệt huyết.
"Bản sao số ba không chết vì Hư Không Hóa," Trần Nam thì thầm, mắt vẫn dán chặt vào dòng dữ liệu đang chảy ngược.
"Hắn bị xóa sổ bởi chính hệ thống phòng thủ của thành phố.
Và những ký tự này.
chúng là mã nguồn gốc." Lý Minh nhíu mày, cảm giác prickling ở gáy ngày càng trở nên khó chịu hơn.
Nó không còn chỉ là một ảo giác nữa mà đã biến thành một sự hiện hữu thực tế, như thể có ai đó đang đứng ngay sau lưng anh, hơi thở nóng hổi phả vào tai.
Anh quay người lại thật nhanh, tay phải nắm chặt vào thanh kiếm năng lượng hư vô vốn dĩ luôn nằm trong túi áo của mình.
Không có gì cả.
Chỉ là bức tường bê tông xám xịt và những chiếc thùng rác bị lật úp bên cạnh.
Nhưng không khí xung quanh dường như đặc hơn, nặng nề hơn, mang theo mùi kim loại sắt gỉ nồng nặc.
Lý Minh hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Anh biết rằng sự hoảng loạn sẽ khiến anh dễ bị tổn thương hơn trước bất kỳ mối đe dọa nào đang ẩn trong bóng tối này.
"Cậu có thể truy ngược nguồn gốc của những ký tự đó không?" Lý Minh hỏi, quay trở lại đối diện với Trần Nam.
Giọng nói của anh bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên so với tình thế nguy hiểm mà họ đang đứng trước.
Trần Nam gật đầu chậm rãi, mồ hôi trán đẫm ướt trên sống mũi.
Nhưng nó được bảo vệ bởi lớp mã hóa quân sự cấp độ cao nhất.
Nếu tôi phá vỡ nó sai cách." Cậu ngừng lại, ánh mắt lo lắng nhìn về phía bóng tối dày đặc bao quanh họ.
"Có thể chúng ta sẽ bị xóa khỏi hệ thống nhận diện toàn cầu," Trần Nam trả lời nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng đến rợn người.
"Nghĩa là tất cả mọi người trên thế giới này sẽ quên mất sự tồn tại của chúng ta ngay lập tức." Lý Minh im lặng.
Một cái giá quá đắt cho một bí mật chưa được hé lộ.
Nhưng anh cũng biết rằng không thể bỏ qua cơ hội duy nhất để hiểu rõ về nguồn gốc thực sự của mình và những gì đang xảy ra với thế giới này xung quanh họ hiện nay mỗi ngày trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
"Cứ tiếp tục," Lý Minh nói dứt khoát.
"Nếu chúng ta bị quên lãng, ít nhất cũng là vì một lý do có ý nghĩa." Trần Nam nhìn anh trân trọng nhưng sợ hãi trong ánh mắt của cậu ấy khi bắt đầu gõ phím trở lại lần này nhanh hơn bất kỳ lúc nào trước đây kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Bất ngờ, một âm thanh chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Nó giống như tiếng kim loại bị bẻ cong đến tận cùng giới hạn chịu đựng của vật liệu nhưng lại vang lên từ chính trong đầu Lý Minh.
Anh ôm lấy hai bên thái dương, quỳ xuống đất vì đau đớn dữ dội.
Những ký tự màu tím trên cánh tay trái bắt đầu bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết lan tỏa ánh sáng lạnh lẽo khắp không gian xung quanh khiến mọi người đều phải nheo mắt lại trước cảnh tượng kinh hoàng chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dị năng học hiện đại từ năm 2035 trở về trước cho đến ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
"Đừng!" Trần Nam hét lên nhưng quá muộn.
Lý Minh đứng dậy, hai tay giơ cao như thể đang cố gắng xé toạc lớp màng im lặng bao quanh mình bằng chính ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Kỹ năng "Cộng Hưởng Đau Khổ" của anh tự động kích hoạt, một dạng dị năng cấp thấp nhưng cực kỳ nguy hiểm khi được sử dụng sai cách trong môi trường nhạy cảm như hiện tại nơi mọi thứ đều có thể sụp đổ bất cứ lúc nào đây rồi còn gì nữa phải không nào?
Anh nhắm mắt lại và mở rộng tâm trí ra đón nhận tất cả những đau khổ đang tồn tại xung quanh anh từ sâu thẳng trong tâm trí người này lan tỏa sang cho người kia tạo thành một mạng lưới cảm xúc phức tạp đến mức khó tin rằng con người có thể chịu đựng được nó mà vẫn giữ được lý trí minh mẫn như bây giờ vậy nên mới nói là hy sinh để tồn tại chứ đâu phải dễ dàng gì.
Những hình ảnh bắt đầu xuất hiện trước mắt anh.
Không phải là ký ức của chính mình, mà là của những người khác.
Những nạn nhân vô danh đã bị Hư Không Hóa xóa bỏ khỏi thế giới này trong thinh lặng đáng sợ nhất từ xưa đến nay chưa từng thấy bao giờ kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Mỗi ký ức anh tiếp nhận đều mang theo nỗi đau mất mát tột độ và sự tuyệt vọng đến cùng cực của những linh hồn đang dần tan biến vào hư không vĩnh viễn chẳng khác nào như bị giam cầm trong địa ngục trần gian vậy nên mới nói là hy sinh để tồn tại chứ đâu phải dễ dàng gì.
Anh hét lên, một tiếng thét đau đớn và đầy phẫn uất vang vọng khắp khu chợ đêm hoang vắng khiến những con chuột đang ẩn nấp trong bóng tối cũng hoảng sợ bỏ chạy tán loạn tứ phía tìm nơi trú ẩn an toàn hơn trước mối đe dọa chết người này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Kẻ Thợ Săn Ký Ức rít lên, một âm thanh chói tai làm vỡ những tấm kính cửa sổ xung quanh.
Nó không thể ăn mòn ký ức của Lý Minh vì lúc này, ký ức của Lý Minh đã được "mã hóa" vào ký ức của hàng chục người xung quanh.
Họ đang nhớ anh, dù chỉ là thoáng qua trong khoảnh khắc đau đớn ấy khi sự thật phũ phàng hiện ra trước mắt mọi người nơi đây ngay bây giờ thì cũng đủ để tạo nên một sức mạnh bảo vệ tạm thời chống lại mối đe dọa chết chóc này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh như băng giá.
Anh nhận thấy rằng sự trong suốt trên cơ thể mình đang chậm lại đáng kể nhờ vào luồng năng lượng mới này từ sâu thẳng bên trong tâm trí anh lan tỏa ra ngoài thế giới thực tại bao la rộng lớn vô tận phía trước kia vậy mà ai cũng phải kinh hãi thốt lên về sự hùng vĩ tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc sức mạnh thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Trần Nam thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ.
"Cậu vừa làm cái quái gì vậy?" Cậu hỏi với giọng run rẩy nhưng cũng đầy ngưỡng mộ đối diện trước kẻ thù vô hình đang ẩn nấp đâu đó trong bóng tối dày đặc bao quanh họ hiện tại nơi đây ngay bây giờ thì cũng đủ để tạo nên một sức mạnh bảo vệ tạm thời chống lại mối đe dọa chết chóc này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
"Anh đã chia sẻ nỗi đau của họ," Lý Minh trả lời ngắn gọn, giọng nói vang lên trầm ấm nhưng đầy quyết tâm sắt đá bất di bất dịch như một bức tường thành kiên cố chắn ngang trước mối đe dọa chết chóc này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Trần Nam há hốc miệng, quá kinh ngạc để nói lên lời.
Cậu nhìn Lý Minh với ánh mắt hoàn toàn khác biệt so với trước kia khi mà cậu vẫn xem anh chỉ là một nạn nhân bất hạnh của số phận trớ trêu đáng thương hại thay cho cuộc đời ngắn ngủi vô nghĩa này kia vậy mà ai cũng phải kinh hãi thốt lên về sự hùng vĩ tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc sức mạnh thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh lê bước rời đi, cơ thể anh giờ đã ổn định nhưng với một giá trị mới.
Anh không còn trong suốt, nhưng da thịt anh có màu sắc xám xịt, như thể được làm từ tro tàn của ký ức.
Anh biết rằng mình đã thoát chết, nhưng sự tự do này đến với cái giá là nỗi đau của vô số linh hồn vô danh đang bị giam cầm trong tâm trí anh mỗi ngày trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Trần Nam chạy theo sát bên cạnh, thở hổn hển vì mệt mỏi và sợ hãi tột độ.
"Chúng ta cần tìm nơi ẩn náu," Cậu nói với giọng run rẩy nhưng cũng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận