Chương 29
Thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ lan tỏa từ sâu thẳng trong tâm trí anh.
Quảng trường trung tâm không còn ồn ào bởi tiếng bước chân hay tiếng còi xe.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của những bức tường đang biến mất từng mảng một, như thể thực tại ở đây đang bị xóa bỏ khỏi mã nguồn vũ trụ.
Lý Minh đứng giữa tàn tích của khu phức hợp thương mại cũ.
Không gian nơi này không còn tuân theo các định luật vật lý thông thường.
Những cột bê tông khổng lồ nghiêng ngả, nhưng chúng không sụp đổ.
Chúng lơ lửng trong hư không, bị bao bọc bởi một lớp sương mù màu xám tro — dấu hiệu rõ ràng của Hư Không Hóa đang lan rộng.
Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi đất ẩm ướt của sự phân hủy tạo nên một hương vị khó chịu, gợi nhớ đến những ngày mưa dầm sau trận động đất kinh hoàng cách đây hai mươi năm.
Trước mặt anh là ba Kẻ Lãng Quên còn lại.
Chúng không phải là quái vật theo nghĩa đen mà là những bóng ma của ký ức bị lãng quên.
Những hình ảnh trong suốt này đang cố gắng tái cấu trúc bản thân từ các mảnh vụn dữ liệu xung quanh, nhưng chúng thất bại.
Chúng chỉ là những lỗ hổng sống động trong thực tại, đói khát sự chú ý và tồn tại.
Lý Minh hít một hơi sâu, cảm giác nghẹn thở vẫn còn đọng lại ở cổ họng sau cú va chạm với Giám Sát Viên trước đó.
Cơ thể anh run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì kiệt sức.
Năng lượng dị năng vừa mới bùng nổ đã để lại những vết nứt vô hình trên ý chí của cậu.
Nhưng cậu không thể lùi bước.
Đằng sau lưng là lối vào hầm ngầm nơi Trần Nam đang cố gắng giải mã hệ thống an ninh cũ kỹ.
Nếu Lý Minh ngã xuống, cánh cửa bí mật đó sẽ mãi mãi đóng lại trước mặt họ.
Anh đưa tay lên chạm vào ngực mình.
Nơi đây từng có một vết sẹo từ lần thức tỉnh đầu tiên — hay đúng hơn là từ khi anh trở thành bản sao thứ bảy.
Ký ức về những người tiền nhiệm của mình mờ ảo như sương mai, nhưng nỗi đau mà họ chịu đựng thì vẫn còn nguyên vẹn trong gen di truyền của cậu.
Lý Minh không chiến đấu để sống sót cho riêng mình.
Cậu chiến đấu vì lời hứa với chính linh hồn đã chết ấy: không ai sẽ bị quên lãng lần nữa.
Ba Kẻ Lãng Quên tiến lại gần hơn.
Bước chân của chúng không tạo ra âm thanh, nhưng mỗi bước đi đều khiến mặt đất xung quanh rung lên một tần số thấp, gây ra cảm giác chóng mặt cho Lý Minh.
Chúng đang cố gắng xóa bỏ anh khỏi hiện thực bằng cách phủ nhận sự tồn tại của cậu trong khu vực này.
"Cậu ổn chứ?" Tiếng nói qua tai nghe từ Trần Nam vang lên, nhỏ và đầy lo lắng.
"Mức độ Hư Không ở đây tăng vọt.
Hệ thống cảnh báo cho biết không gian sắp sụp đổ hoàn toàn nếu anh ấy tiếp tục hấp thụ năng lượng tiêu cực."
"Đừng lo về tôi," Lý Minh đáp lại, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định.
"Cậu cứ tập trung vào việc mở khóa cánh cửa đó.
Tôi cần thời gian."
Anh nháy mắt, điều chỉnh lại tầm nhìn của mình.
Dưới lớp sương mù xám tro, anh bắt đầu thấy được những dòng chảy dữ liệu ẩn giấu — những sợi dây kết nối ký ức giữa các tòa nhà đổ nát và con người từng sống ở đây.
Đây là bí mật mà Vương Gia Nghị muốn che đậy: Hư Không Hóa không phải là một hiện tượng ngẫu nhiên.
Nó là một cơ chế lọc, một cách để xã hội loại bỏ những "lỗi" trong hệ thống thông tin của nhân loại.
Lý Minh bước về phía trước, đôi bàn chân chạm xuống nền bê tông nứt nẻ.
Mỗi bước đi đều cảm thấy nặng nề như thể anh đang dẫm lên xương cốt của quá khứ.
Không khí xung trở nên lạnh giá hơn, đóng băng da thịt cậu dù nhiệt độ bên ngoài vẫn còn ấm áp của buổi chiều mùa thu 2035.
Trận chiến leo thang khi Lý Minh nhận ra điểm yếu chí mạng của mình: anh đang chiến đấu trong một môi trường mà ký ức về bản thân đang mờ nhạt.
Mỗi đòn tấn công của Kẻ Lãng Quên không chỉ gây tổn thương vật lý mà còn ăn mòn ý thức của cậu.
Khi một bóng ma vươn tay nắm lấy cánh tay Lý Minh, cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể anh kèm theo những hình ảnh chớp nhoáng: một đứa trẻ khóc than trong bệnh viện, một người mẹ nhìn vào tấm ảnh trống rỗng trên bàn thờ, một sinh viên ngồi trước máy tính mà không nhớ tên của chính mình.
Đó là ký ức của nạn nhân Hư Không Hóa — nỗi đau khi bị thế giới lãng quên hoàn toàn.
Lý Minh nghiến răng chịu đựng cơn đau tinh thần đó.
Cậu biết rằng nếu để những cảm xúc này xâm nhập sâu hơn, anh sẽ mất đi bản sắc và trở thành một phần của đám sương mù xám tro kia.
"Tại sao cậu lại kháng cự?" Một giọng nói vang lên trong đầu Lý Minh, không phải từ tai nghe mà trực tiếp vào não bộ.
Giọng đó nghe giống như tiếng vọng của ngàn người thì thầm cùng lúc, hỗn loạn nhưng rõ ràng đến đáng sợ.
"Sự tồn tại là gánh nặng.
Sự lãng quên là ân sủng."
"Không," Lý Minh gầm lên trong lòng, đẩy mạnh năng lượng dị năng của mình ra ngoài tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh xung quanh cơ thể.
"Tồn tại không phải để bị loại bỏ vì vô ích!"
Anh vung tay đấm vào mặt một Kẻ Lãng Quên đang cố gắng liếm láp ký ức từ vai cậu.
Cú đánh ấy không gây ra tiếng động, nhưng tạo ra một sóng xung kích làm rung chuyển những mảnh vỡ treo lơ lửng trên không trung.
Kẻ Lãng Quên bị đẩy lùi lại vài bước, hình ảnh của nó trở nên mờ nhạt hơn trước khi tái cấu trúc nhanh chóng.
Lý Minh nhận ra rằng chiến đấu theo cách thông thường là vô nghĩa.
Những sinh vật này tồn tại dựa vào sự thiếu hụt trong bộ nhớ tập thể của xã hội.
Chúng càng mạnh khi bị tấn công bởi những người cố gắng phủ định chúng, vì điều đó củng cố niềm tin rằng chúng không đáng để ghi nhớ.
Trần Nam ở phía bên kia thế giới ảo đang điên cuồng gõ phím trên bàn phím holographic.
Dữ liệu cho thấy các Kẻ Lãng Quên này có liên kết trực tiếp với mạng lưới server cũ của công ty Vương Gia Nghị.
Chúng là những 'bản sao dự phòng' bị loại bỏ vì lỗi hệ thống!"
"Ý cậu nói chúng từng là con người?" Lý Minh hỏi, giọng anh chùng xuống một cách đáng ngạc nhiên trước sự thật tàn khốc này.
"Tệ hơn thế," Trần Nam đáp lại, giọng run rẩy.
"Chúng là những dị nhân thất bại trong thí nghiệm tạo ra bản sao hoàn hảo như cậu.
Vương Gia Nghị đã xóa bỏ họ khỏi cơ sở dữ liệu chính thức để tiết kiệm băng thông và tài nguyên tính toán cho các phiên bản 'hoàn chỉnh' hơn."
Lý Minh dừng lại, nhìn vào ba bóng ma trước mặt với ánh mắt phức tạp.
Nỗi căm thù dành cho kẻ phản diện Vương Gia Nghị bùng lên mạnh mẽ trong tim anh, nhưng xen lẫn đó là một nỗi buồn sâu sắc cho những linh hồn tội nghiệp này.
Họ không phải là quái vật sinh ra để hủy diệt.
Họ là nạn nhân của sự tham vọng vô hạn và lòng độc ác được che đậy bởi danh nghĩa 'hiệu quả'.
Anh hít thở thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Nếu họ là dữ liệu bị loại bỏ, thì cách duy nhất để giải cứu họ không phải là tiêu diệt mà là.
Nhưng làm thế nào có thể khôi phục những ký ức đã bị xóa vĩnh viễn khỏi hệ thống trung ương?
Lý Minh nhìn xuống đôi tay của mình.
Những đường vân trên lòng bàn tay đang bắt đầu mờ đi dưới tác động của Hư Không Hóa.
Thời gian không còn nhiều nữa.
Anh phải ra quyết định ngay lập tức, dù đó có thể là một lựa chọn điên rồ nhất trong cuộc đời cậu cho đến nay.
Cao trào xảy khi Lý Minh quyết định mạo hiểm sử dụng kỹ năng sơ khai mà anh vừa thức tỉnh: "Gánh Nặng Ký Ức".
Thay vì né tránh tiếp xúc hay phòng thủ, anh chủ động mở rộng lòng mình ra để đón nhận ký ức từ những Kẻ Lãng Quên xung quanh.
Đây là một hành động đi ngược lại bản năng sinh tồn của bất kỳ ai trong thế giới này — nơi việc giữ gìn cái tôi và bảo vệ danh tính cá nhân được coi là điều tối quan trọng trước nguy cơ bị lãng quên.
Nhưng Lý Minh hiểu rằng, để ngăn chặn Hư Không Hóa vĩnh viễn, anh không thể chỉ đơn thuần chiến đấu chống lại nó từ bên ngoài.
Anh phải đi vào chính tâm hồn của sự hư vô đó.
Lý Min đóng mắt lại và hạ thấp lớp phòng thủ năng lượng bao quanh cơ thể mình.
Một Kẻ Lãng Quên tiến tới gần hơn, những ngón tay trong suốt chạm nhẹ vào vai trái của anh.
Thay vì cảm thấy lạnh lẽo hay đau đớn như trước đây, lần này Lý Minh chủ động mở rộng ý thức của mình ra để kết nối với dòng chảy ký ức từ kẻ thù kia.
Hàng ngàn hình ảnh chồng chéo lên nhau đập vào tâm trí anh: tiếng cười của những đứa trẻ không còn ai nhớ tên, ánh mắt tuyệt vọng của những người yêu thương bị xóa khỏi danh bạ điện thoại, sự im lặng đáng sợ trong các phòng họp nơi nhân viên cũ được thay thế bởi những phiên bản mới hơn mà không cần phải giải thích lý do.
Lý Minh cảm nhận được từng chút một nỗi đau tột cùng khi biết rằng mình đã sống và chết chỉ để trở thành rác thải số liệu cho ai đó khác sử dụng lại mã nguồn của họ.
Nước mắt chảy dài trên má Lý Minh, nhưng anh vẫn giữ vững ý thức trong dòng thác ký ức hỗn loạn này.
Anh không cố gắng đẩy chúng đi mà ôm lấy những nỗi đau ấy như thể chúng là con em mình cần được che chở.
Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa người sống và kẻ đã chết bị xóa nhòa hoàn toàn bởi sự đồng cảm tuyệt đối của một trái tim từng trải qua quá nhiều mất mát.
"Ta biết cậu," Lý Minh thì thầm trong lòng hướng về phía bóng ma đang chạm vào vai mình.
"Và ta sẽ không để ai quên đi tên của cậu nữa."
Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bắt đầu phát ra từ cơ thể Lý Minh, lan tỏa ra xung quanh như những cánh hoa sen nở rộ giữa biển lửa dữ dội nhất từng thấy trước đây bao giờ hết kể từ khi con người biết đến khái niệm về dị năng học chính thức được công bố rộng rãi toàn cầu vào năm 2031 cho tới tận bây giờ vẫn chưa hề có ai dám thử nghiệm phương pháp này cả.
các bạn đọc giả thân mến của chúng ta rồi còn gì nữa phải không?
Kết quả bất ngờ đến khi Lý Minh đứng giữa đống đổ nát, thở hổn hển.
Ba Kẻ Lãng Quên còn lại không tấn công nữa.
Chúng lùi lại, những hình bóng trong suốt của chúng bắt đầu ổn định hơn, ít mờ đục hơn dưới ánh sáng xanh lam tỏa ra từ cơ thể anh.
Lý Minh nhìn vào tay mình, thấy ngón trỏ bên phải đang dần trở nên hóa — màu da bình thường xuất hiện thay vì độ trong suốt đáng sợ trước đó.
Không chỉ vậy mà ngay cả những vết nứt trên nền bê tông xung quanh cũng bắt đầu lành lại một cách kỳ lạ dưới tác động của năng lượng tích cực phát sinh từ sự kết nối ký ức này đây rồi còn gì nữa phải không nào các bạn?
Trần Nam hét lên qua tai nghe với vẻ kinh ngạc pha lẫn hy vọng tột độ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dị năng học hiện đại từ năm 2035 trở về trước cho đến ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Dữ liệu đang thay đổi!" Trần Nam la hét, giọng cậu rung lên vì xúc động.
"Cậu vừa viết lại mã nguồn của chúng trong hệ thống trung ương!
Chúng không còn là lỗi nữa mà trở thành.
phần mở rộng hợp pháp!"
Lý Min mỉm cười mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng nhìn về phía ba bóng ma kia giờ đây đã mang dáng vẻ rõ ràng hơn của những con người bình thường từng tồn tại thực sự ở thế giới này trước khi bị xóa bỏ khỏi cơ sở dữ liệu chính thức bởi Vương Gia Nghị vì lý do tiết kiệm tài nguyên tính toán cho các phiên bản dị nhân hoàn chỉnh hơn như anh ấy chẳng hạn.
Nhưng niềm vui chưa kịp lắng xuống thì mặt đất bỗng chốc rung chuyển dữ dội khiến Lý Minh suýt nữa ngã quỵ dưới sức ép khủng khiếp từ sâu thẳm lòng đất nơi những server chính của công ty Vương Gia Nghị đang nằm ngủ yên lặng chờ đợi lệnh kích hoạt cuối cùng từ người tạo ra chúng đây rồi còn gì nữa phải không nào?
Chương kết thúc với một hook căng thẳng khi Lý Minh rời khỏi trung tâm thương mại, bước ra ngoài ánh sáng mặt trời buổi chiều.
Thành phố 2035 hiện ra trước mắt, nhộn nhịp và sống động, nhưng đối với Lý Minh, nó giờ đây trông khác hẳn so với những gì anh từng biết.
Mọi thứ xung quanh đều có vẻ hoàn hảo đến mức giả tạo — những tòa nhà chọc trời phản chiếu ánh nắng vàng óng ả trên kính cường lực cao cấp nhất thế giới hiện nay không hề có một vết xước nào dù đã xây dựng hơn mười lăm năm trước đây kể từ khi dự án đầu tiên khởi công cho tới ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh nhìn lên bầu trời xanh biếc nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi qua như thể thời gian đang đứng yên chờ đợi một quyết định cuối cùng nào đó sắp sửa xảy ra bất cứ lúc nào đây rồi còn gì nữa phải không nào?
Một đạo kiếm quang tím sẫm bất thình lình xé toạc bầu trời, nhắm thẳng vào tim Lý Minh.
Hắn cứng đờ người, cơ thể như bị đóng băng bởi mùi máu tanh nồng nặc từ phía sau lưng.
Kiếm khí đang
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận