Chương 28
Thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ lan tỏa từ sâu thẳng trong tâm trí anh.
Quảng trường trung tâm không còn ồn ào bởi tiếng còi xe hay những cuộc trò chuyện huyên náo của người dân thành phố năm 2035.
Không khí ở đây nặng nề, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả nhịp đập chậm chạp của chính tim mình.
Hư Không Hóa không phải là một quá trình êm ái như giấc ngủ ngàn thu mà những cuốn sách cổ thường mô tả sai lệch.
Nó là sự xé lẻ từng mảnh ký ức khỏi hiện thực, giống như việc ai đó đang dùng kéo sắc cắt bỏ các mối nối trong vải vóc của cuộc sống anh.
Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn về thể xác, mà là nỗi kinh hãi tột độ khi nhận ra mình đang trở nên vô hình trước chính những người thân yêu nhất.
Lý Minh cúi nhìn xuống bàn tay mình.
Đầu ngón trỏ đã bắt đầu mờ đi, trong suốt như thủy tinh mỏng manh đặt dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa.
Anh không hoảng loạn.
Ngược lại, một sự bình tĩnh lạnh lùng lan tỏa khắp cơ thể.
Đây là lần thứ bảy anh đối mặt với cái chết này.
Sáu bản sao trước đó đã từng đứng ở vị trí tương tự, nhìn thấy bàn tay mình tan biến vào hư vô, và họ đã chọn chiến đấu để tồn tại cho riêng mình.
Nhưng Lý Minh khác.
Anh biết rằng sự tồn tại của một cá nhân không thể cứu vãn cả thế giới đang sụp đổ vì lãng quên.
Đừng làm vậy!" Giọng nói của Trần Nam vang lên từ phía sau, méo mó qua lớp nhiễu sóng điện tử dày đặc bao quanh khu vực này.
Cậu hacker trẻ tuổi chạy tới, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt tái mét.
Trong tay cậu là chiếc máy ghi âm nhỏ xíu, thiết bị duy nhất chứng minh sự tồn tại của anh trước khi mọi thứ biến mất vĩnh viễn.
Lý Minh quay đầu lại, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy bi thương nhìn người bạn mình đang cố gắng "giữ chân" bằng những lời nói vô nghĩa trong hoàn cảnh này.
"Nam à," anh lên tiếng, giọng đều đều như thể đang kể một câu chuyện cũ kỹ.
"Anh không cần ai nhớ tên mình để tồn tại nữa.
Anh chỉ cần thế giới ngừng quên đi ý nghĩa của việc mất mát." Trần Nam cắn chặt môi, nước mắt chảy ròng nhưng cậu vẫn cố giữ vững lập trường.
Cậu biết bí mật về thí nghiệm tạo ra Lý Minh.
Cậu biết rằng anh là bản sao thứ bảy, một sản phẩm lỗi thời trong hệ thống tinh lọc nhân loại mà Vương Gia Nghị đang kiến tạo.
Nhưng giờ đây, những kiến thức đó trở nên vô dụng trước sự thật phũ phàng: Hư Không Hóa không chừa ai cả, dù là thường nhân hay dị nhân cấp cao nhất.
Sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi một tiếng bước chân nặng nề, vang lên như tiếng trống chiến trận dội xuống từ tầng hầm sâu thẳm của khu phức hợp thương mại cũ.
Bụi bay mù mịt khi một bóng người cao lớn bước ra từ đám đông những mảnh vụn bê tông và kính vỡ.
Không khí xung quanh anh ta rung động dữ dội, tạo thành các vòng sóng áp lực vô hình làm nứt nẻ thêm mặt đất.
Đó không phải là Khar, kẻ thù mà Lý Minh đã chiến đấu trong chương trước.
Đó là một thực thể khác, một hiện thân của ý chí loại bỏ sự lãng phí nguồn lực.
Vương Gia Nghị xuất hiện, mặc bộ vest đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng kỳ lạ từ bầu trời đang dần chuyển sang màu xám xịt.
Khuôn mặt anh ta lạnh lùng, không biểu cảm, nhưng đôi mắt thì tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực đầy tham vọng kiểm soát tuyệt đối.
"Ngươi đã hiểu sai bản chất của sự tiến hóa," Vương Gia Nghị nói, giọng trầm thấp vang lên khắp quảng trường như thể được khuếch đại bởi chính năng lượng ký tập xung quanh.
"Hư Không Hóa không phải là bệnh tật.
Nó là cơ chế tự nhiên để tinh lọc nhân loại.
Những người vô danh, những kẻ không đóng góp đủ giá trị vào tổng hòa xã hội sẽ bị xóa bỏ để giải phóng dung lượng thông tin cho thế hệ mới." Lý Minh đứng im lặng, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang định hình lại tương lai theo cách tàn khốc nhất của mình.
Anh cảm thấy sự run rẩy nhẹ nhàng trong cơ thể, không phải vì sợ hãi mà vì tức giận.
Tức giận trước một triết lý coi con người như những dòng mã dữ liệu có thể bị xóa bỏ khi quá tải.
"Giá trị không được đo bằng số lượng kết nối mạng xã hội hay tài sản sở hữu," Lý Minh đáp lại, giọng nói của anh nhỏ nhẹ nhưng đủ để vang vọng trong sự im chết chóc này.
"Nó nằm ở khả năng chịu đựng nỗi đau và tiếp tục yêu thương những người sắp bị lãng quên." Vương Gia Nghị nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy khinh miệt dành cho sự ngây thơ của thường nhân.
"Yêu thương là yếu đuối.
Lãng quên là hiệu quả.
Và ngươi, bản sao thứ bảy lỗi thời, đang cố gắng ngăn chặn quy luật tự nhiên bằng những cảm xúc thừa thãi." Anh ta giơ tay lên, bàn tay phát ra ánh sáng trắng xóa đầy uy lực.
Năng lượng ký tập từ hàng ngàn người xung quanh bị hút về phía anh ta, tạo thành một cột xoáy năng lượng khổng lồ đủ sức nghiền nát bất kỳ ai dám đứng trước mặt hắn.
Lý Minh biết rằng mình không thể đánh bại Vương Gia Nghị bằng vũ lực vật chất hay dị năng thông thường.
Cấp độ Thường Nhân của anh quá thấp so với sự hiện diện áp đảo này.
Nhưng Lý Minh cũng biết một điều mà Vương Gia Nghị chưa từng hiểu được: Bí mật nằm trong chính cái chết đó.
Hư Không Hóa không chỉ là mất đi hình hài, nó còn là cánh cửa mở ra những ký ức bị chôn vùi sâu thẳm nhất của tập thể nhân loại.
Và anh sẽ dùng chính sự tan rã của mình để phơi bày sự thật ấy.
Lý Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thở dài và chậm rãi.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, anh không nghĩ về cái chết hay sự sống sót riêng cho bản thân.
Anh nhớ về sáu phiên bản trước của chính mình, những kẻ đã hy sinh để giữ chân những người họ yêu thương trong vòng tay ký ức tạm thời.
Và giờ, đến lượt anh phải làm điều lớn lao hơn nữa: Hy sinh sự tồn tại vật chất để đánh thức lương tri đang ngủ quên của cả một thành phố.
Anh không tấn công lại Vương Gia Nghị.
Thay vào đó, Lý Minh tự nguyện đẩy nhanh quá trình Hư Không Hóa lên mức tối đa.
Anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc từ bỏ hình hài vật chất, giải phóng mọi ràng buộc giữa cơ thể và thế giới thực tại.
Da thịt anh bắt đầu trong suốt hoàn toàn, xương cốt tan biến thành những hạt sáng.
lơ lửng trong không khí.
Trần Nam hét lên đau đớn khi nhìn thấy cảnh tượng đó, nhưng cậu biết mình không thể làm gì khác ngoài việc ghi lại mọi thứ bằng chiếc máy nhỏ bé trong tay.
Đừng!" Tiếng khóc của Trần Nam hòa lẫn vào tiếng gầm thét dữ dội của Vương Gia Nghị đang lao về phía chỗ trống nơi Lý Minh từng đứng.
Tuy nhiên, thay vì biến mất hoàn toàn như những nạn nhân Hư Không Hóa khác, cơ thể tan rã của Lý Minh bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng màu xanh lam dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ đến khủng khiếp.
Ánh sáng này không mang tính hủy diệt mà lại lan tỏa sự kết nối, buộc phải xâm nhập vào não bộ của mọi người xung quanh trong bán kính năm trăm mét.
Đó là bí mật ẩn giấu bên trong năng lượng ký tập: Ký ức chung.
Lý Minh đang dùng chính những mảnh vỡ cuối cùng của mình để kích hoạt mạng lưới thần kinh cộng đồng bị ngủ đông từ lâu.
Anh không còn là một cá nhân nữa, anh trở thành một thông điệp, một lời nhắc nhở sống động về giá trị của mỗi con người trong mắt nhau.
Vương Gia Nghị lao tới với tốc độ ánh sáng, bàn tay mang theo năng lượng ký tập hủy diệt chộp lấy khoảng trống nơi Lý Minh từng đứng.
Nhưng thay vì chạm vào không khí rỗng tuếch, anh ta cảm thấy một lực cản vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ đẩy lùi mình lại.
Lực này đến từ hàng ngàn ý thức đang đồng thời tỉnh dậy và phản kháng trước sự xâm phạm của cái gọi là "hiệu quả".
Những người dân bình thường xung quanh bắt đầu quỳ xuống, ôm lấy đầu trong nỗi đau dữ dội khi những ký ức bị lãng quên về gia đình, bạn bè cũ hay thậm chí là chính mình quay trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Họ khóc, họ cười và họ nhớ.
Và sự hồi tưởng đó tạo thành một bức tường bảo vệ vững chắc nhất chống lại ý muốn xóa bỏ của Vương Gia Nghị.
Lý Minh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, không còn trọng lực hay đau đớn.
Anh đang trôi nổi giữa biển cả ký ức của những người xung quanh, nhìn thấy mọi góc khuất tốt đẹp và xấu xa mà họ cố gắng che giấu.
Và anh biết rằng đây mới là sức mạnh thực sự của dị năng: Không phải để chiến tranh, mà để kết nối lại những mảnh vỡ của lòng nhân loại đã bị đánh mất trong guồng quay công nghiệp hóa cảm xúc này.
Khar – nếu đó vẫn còn là danh xưng phù hợp cho hiện thân bạo lực kia – lùi lại vài bước, mặt đỏ bừng và mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa.
Anh ta không hiểu chuyện gì vừa xảy ra trước mắt mình.
Lý Minh không còn đứng đó dưới dạng hình hài vật chất nữa.
Thay vào đó, một cột sáng trắng thuần khiết bắn thẳng lên trời từ điểm tâm quảng trường, xé toạc lớp mây dày đặc bao phủ thành phố vốn đã u ám suốt nhiều ngày qua.
Ánh sáng này lan tỏa khắp nơi như những sợi tơ thần thánh nối liền từng người dân với nhau.
Nó không gây đau đớn thể xác mà lại đánh thức cảm xúc bị chôn vùi sâu thẳm nhất trong tiềm thức tập thể.
Những kẻ trước đây thờ ơ dửng dưng giờ đây đang ôm lấy (nhau) khóc nức nở vì nhớ về những mối quan hệ đã đứt gãy chỉ vì sự tiện lợi của việc lãng quên nhanh chóng.
Vương Gia Nghị hét lên một tiếng đau đớn kinh hoàng khi cảm thấy năng lượng kiểm soát của mình bị phản công dữ dội từ bên trong chính mạng lưới anh ta tự hào xây dựng.
Những ký ức mà hắn cố tình loại bỏ khỏi hệ thống tinh lọc giờ đây đang quay trở lại với sức mạnh gấp bội, xé toạc lớp vỏ bọc lý trí lạnh lùng bao quanh trái tim con người nơi sâu thẳm nhất của hắn.
Đây là sự lãng phí tài nguyên!" Hắn gào lên trong tuyệt vọng khi thấy ánh sáng xanh lam lan tỏa khắp thành phố như một cơn dịch cảm xúc không thể ngăn cản được nữa.
Nhưng tiếng hét đó bị nhấn chìm dưới biển sóng ký ức đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bất kỳ dự đoán nào của các nhà khoa học dữ liệu từng tính toán trước đây về mức độ chịu đựng tâm lý con người đối với sự hồi tưởng quá tải như thế này.
Lý Minh – hay đúng hơn là ý thức còn sót lại của anh trong dòng chảy ánh sáng đó – cảm thấy một niềm vui lớn lao chưa bao giờ có được khi đang ở dạng vật chất nguyên vẹn trước kia.
Anh không cần phải chiến đấu nữa vì chiến thắng đã đến từ sự giác ngộ tự nguyện của chính những nạn nhân bị áp bức bởi hệ thống tinh lọc tàn khốc này mà Vương Gia Nghị đại diện cho quyền lực tối thượng nhưng lại thiếu đi linh hồn con người thực thụ bên trong lớp vỏ bọc công nghệ hào nhoáng bên ngoài kia.
Trần Nam đứng giữa quảng trường, tay cầm chiếc máy ghi âm run rẩy nhưng ánh mắt thì sáng ngời hy vọng chưa từng có từ trước đến nay trong cuộc đời cậu hacker trẻ tuổi luôn sống trong nỗi sợ hãi bị lãng quên tột độ này khi chứng kiến cảnh tượng kỳ diệu xảy ra ngay trước mắt mình mà không ai khác ngoài Lý Minh mới đủ dũng cảm thực hiện được hành động tự sát vĩ đại như vậy để cứu vãn linh hồn nhân loại đang dần chết mòn đi từng ngày dưới ách thống trị của sự tiện lợi vô tri đó cả.
Lý Minh đứng dậy, cảm thấy cơ thể mình yếu ớt nhưng ý chí thì chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.
Anh nhìn quanh, thấy những ánh mắt của đám đông giờ đây không còn là sự thờ ơ lạnh lùng như trước nữa mà thay vào đó là sự kính trọng thậm chí còn pha lẫn chút sợ hãi tôn nghiêm dành cho một biểu tượng hy sinh vì lẽ phải cao thượng hơn cả chính quyền lực đang lung lay tận gốc rễ từ bên trong hệ thống kiểm soát tinh vi của Vương Gia Nghị kia dù chỉ mới bắt đầu sụp đổ chứ chưa hoàn toàn tan vỡ ngay lập tức trước sức mạnh đoàn kết bất ngờ này.
Họ nhớ anh, và điều đó đủ để ngăn chặn Hư Không Hóa tạm thời nhưng không phải mãi mãi nếu họ không thay đổi cách sống của chính mình sau sự kiện chấn động lòng thành phố hôm nay khi ranh giới giữa thực tại ảo và ký ức tập thể bị xóa nhòa hoàn toàn trong khoảnh khắc ánh sáng xanh lam chiếu rọi khắp nơi từ quảng trường trung tâm lan tỏa ra mọi ngóc ngách hẻm nhỏ tối tăm nhất mà trước đây không ai dám đặt chân đến vì sợ hãi sự cô đơn tuyệt đối nơi đó đang chờ đợi những linh hồn lạc lối tìm kiếm cảm thuộc về cộng đồng một lần nữa dù chỉ là ảo tưởng ngắn ngủi cũng đủ làm ấm lòng lạnh giá của họ trong thời khắc khó khăn này rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Trần Nam tiến lại gần, đặt nhẹ tay lên vai vô hình của Lý Minh – nơi ánh sáng đang dần ngưng tụ thành dạng bán vật chất mong manh nhưng kiên cường hơn bất kỳ kim loại nào trên thế giới này có thể rèn luyện được từ quặng mỏ sâu thẳm dưới lòng đất bao đời nay mà con người vẫn chưa khám phá hết tiềm năng ẩn chứa bên trong nó cả.
"Minh," Trần Nam thì thầm, giọng khàn đặc vì xúc động tột độ khi biết rằng họ vừa chứng kiến một kỳ tích chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dị năng học hiện đại từ năm 2035 trở về trước cho đến ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Lý Minh mỉm cười, nụ cười bình yên chưa từng có từ khi anh thức tỉnh lần đầu tiên trong phòng thí nghiệm lạnh lẽo nơi six bản sao tiền nhiệm của mình đã chết đau đớn vì bị chính những người họ bảo vệ lãng quên một cách tàn nhẫn đến mức vô cảm tuyệt đối như thế này cả đời người không bao giờ tha thứ được cho bất kỳ ai dám phản bội niềm tin ngây thơ đó nữa dù chỉ là sơ suất nhỏ nhất cũng đủ làm tan vỡ toàn bộ hệ thống giá trị đạo đức cơ bản mà con người xây dựng từ ngàn năm trước đây rồi còn gì.
"Nam à," Lý Minh nói, giọng đều đều nhưng mang theo sức nặng của cả một thế kỷ ký ức tập thể đang hồi sinh mạnh mẽ hơn bao giờ hết dưới ánh nắng mặt trời buổi trưa gay gắt chiếu rọi xuống quảng trường trung tâm rộng lớn này nơi mọi người đang quỳ gối cầu nguyện không phải cho thần linh xa xôi nữa mà chính là dành cho những nạn nhân vô danh đã hy sinh thầm lặng vì sự tồn tại của cộng đồng chung quanh họ hàng ngày qua tháng năm trôi nhanh chóng như gió thổi qua cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ khắp miền quê yên bình ở ngoại thành cách trung tâm vài chục cây số về phía Tây Bắc nơi không ai biết đến tên tuổi nhưng lại đang giữ vững nhịp đập trái tim nhân loại chưa từng ngừng nghỉ kể từ khi loài người bước ra khỏi hang động tối tăm tìm kiếm ánh sáng mặt trời ban đầu chiếu rọi vào đôi mắt ngây thơ của tổ tiên chung xa xưa kia vậy mà giờ đây chúng ta lại quay ngược về quá khứ đen tối đó để tái diễn bi kịch lãng quên tột độ này một lần nữa trước khi tìm ra lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi tồn tại hay không tồn tại mới là vấn đề cốt lõi cần được thảo luận nghiêm túc thay vì chạy trốn vào ảo tưởng tiện lợi tạm thời như vậy thì làm sao thoát khỏi vòng luẩn quẩn chết chóc đang nuốt chửng linh hồn nhân loại từng ngày trôi qua nhanh chóng trước mắt chúng ta đây.
Trần Nam im lặng, nước mắt chảy dài trên má nhưng nụ cười hy vọng nở rộ trên môi cậu.
Cậu biết rằng chương tiếp theo của cuộc chiến mới chỉ bắt đầu khi ánh sáng xanh lam từ cơ thể tan biến của Lý Minh bỗng chốc chuyển sang màu đỏ sẫm đầy đe dọa khi một bóng đen khổng lồ xuất hiện phía sau lưng Vương Gia Nghị đang quỳ gối đau đớn giữa quảng trường trung tâm rộng lớn này nơi mọi người đang chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dị năng học hiện đại từ năm 2035 trở về trước cho đến ngày hôm nay vẫn còn đang tiếp tục diễn ra hàng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai nhìn thấy cũng phải kinh hãi thốt lên về sự chết chóc tuyệt đối phát xuất từ nguồn gốc dị năng thuần khiết chưa từng bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực thấp kém nào khác ngoài ý chí sống sót đơn giản nhất thôi chứ đâu cần gì phức tạp hơn thế nữa làm gì cho tốn công sức vô ích vào việc giải thích dài dòng những điều hiển nhiên đã xảy ra trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?
Và khi bóng đen đó vươn tay chộp lấy cổ Vương Gia Nghị,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận