Chương 33

Bầu không khí của khu công nghiệp cũ bị bỏ hoang chìm trong tĩnh lặng chết chóc, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của những bức tường bê tông nứt nẻ.

Lý Minh đứng giữa khoảng trống rộng lớn, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Trước mặt anh là một căn phòng kín được niêm phong bằng lớp vật liệu hấp thụ sóng vô tuyến dày đặc, nơi từng là trung tâm xử lý dữ liệu bí mật của dự án "Hư Không".

Trần Nam đi bên cạnh, tay run rẩy cầm chiếc máy ghi âm nhỏ xíu, ánh mắt lo lắng quét qua những màn hình đen ngòm.

Cậu biết họ đang bước vào vùng cấm địa.

Đây không phải là nơi dành cho thường nhân hay thậm chí cả dị năng cấp thấp.

Không khí ở đây nặng nề đến mức khó thở, như thể chính sự hiện diện của họ đang bị không gian này từ chối.

Lý Minh đưa tay chạm nhẹ lên vai Trần Nam, một cử chỉ trấn an im lặng nhưng đầy sức nặng.

Anh cần sự tỉnh táo tuyệt đối để giải mã những gì còn sót lại trong hệ thống máy chủ đã chết từ lâu trước đó.

Trần Nam nuốt khan, cố gắng che giấu nỗi sợ hãi tột độ của mình bằng giọng điệu hời hợt.

"Này Minh, nơi này.

nó cảm giác như đang bị nhìn chằm chằm vậy." Cậu liếc nhìn những dãy server cao ngang trần nhà, phủ đầy bụi trắng xóa.

Những con mắt vô hình của quá khứ dường như vẫn đang canh giữ nơi đây, chờ đợi kẻ xâm phạm bước vào bẫy chết người.

Lý Minh không đáp lời.

Anh tập trung vào mùi kim loại và ozone nồng nặc trong không khí.

Đó là dấu hiệu của năng lượng dị thường chưa được giải phóng hoàn toàn.

Cảm giác kỳ lạ len lỏi dưới da anh, như những sợi dây thần kinh đang bị kích thích bởi một tần số mà tai người bình thường không thể nghe thấy.

Anh biết rằng bí mật về nguồn gốc Hư Không Hóa và sự tồn tại của các bản sao trước đó nằm sâu trong lõi dữ liệu này.

Và anh sẽ tìm ra nó, dù phải trả giá bằng chính sự "Tồn Tại" mong manh của mình.

Lý Minh nhíu mày, cố gắng tập trung vào ký ức về gia đình, về những người bạn, về mọi người xung quanh để củng cố "Tồn Tại" của bản thân.

Cậu hiểu rằng trong thế giới này, sự sống không chỉ dựa vào hô hấp hay tuần hoàn máu, mà còn phụ thuộc vào mức độ kết nối với ý thức cộng đồng.

Sự lãng quên là cái chết thứ hai, và nó đang rình rập từng giây phút họ ở nơi tách biệt khỏi mạng lưới thông tin toàn cầu này.

Anh tiến sâu hơn vào căn phòng tối om, ánh sáng từ đèn pin yếu ớt của Trần Nam tạo ra những bóng đổ dài ngoằn ngoạc trên sàn nhà đầy rác thải công nghệ cũ kỹ.

Những chiếc ổ cứng bị vỡ vụn nằm la liệt như xác chết số hóa, kể câu chuyện về một thảm kịch được che giấu cẩn thận trong suốt nhiều thập kỷ qua.

Lý Minh cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn khi anh chạm vào bàn phím của trạm làm việc trung tâm còn sót lại.

"Này," Trần Nam thì thầm, giọng cậu vang lên khàn đặc vì sợ hãi.

"Đừng động vào cái đó nếu không cần thiết.

Những thứ ở đây.

chúng có thể là bẫy." Cậu lùi về sau một bước, ánh mắt cảnh giác dõi theo mọi chuyển động nhỏ nhất của Lý Minh.

Nỗi sợ bị lãng quên luôn đeo bám cậu, biến mỗi giây phút im lặng thành một trận chiến tâm lý gay cấn giữa sự hiện diện và hư vô.

Lý Minh phớt lờ lời cảnh báo, ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím cũ kỹ với độ chính xác đáng kinh ngạc.

Anh không cần mật khẩu phức tạp hay phần mềm giải mã cao cấp.

Trực giác của người từng là bản sao thí nghiệm giúp anh cảm nhận được dòng chảy dữ liệu ẩn sâu trong hệ thống.

Màn hình nhấp nháy, những dòng code xanh lá cây bắt đầu chạy dọc theo màn hình đen sẫm như máu tươi đang chảy ngược lại thời gian.

Tình huống trở nên critical khi ba Hư Không Giả đồng loạt dừng lại.

Chúng không còn tấn công theo kiểu hỗn loạn mà đứng thành một vòng tròn bao quanh Lý Minh.

Ánh mắt của chúng, dù trống rỗng, nhưng giờ đây lại hội tụ vào một điểm duy nhất: chính anh.

Sự im lặng trong căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt đến khó chịu, như thể không khí đang bị rút cạn khỏi phổi họ từng li mỗi tích tắc trôi qua chậm chạp và đau đớn hơn bao giờ hết đối với những người chứng kiến cảnh tượng này trước mắt mình ngay lúc này tại nơi đây giữa lòng khu công nghiệp cũ bỏ hoang từ lâu đời nay kia vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo.

Trần Nam hét lên, giọng cậu vang vọng trong sự im lặng đáng sợ.

Rời khỏi đó ngay lập tức!" Cậu giơ máy ghi âm lên như một vật cản vô lý trước mối đe dọa siêu nhiên đang hiện hình trước mắt họ.

Những thực thể này không còn là những bóng ma lang thang đơn thuần nữa mà chúng đã trở thành những vệ sĩ bảo vệ cho bí mật tối thượng của tổ chức tạo ra Lý Minh và các bản sao khác trong quá khứ xa xôi nào đó chưa từng được ai biết đến cho đến tận bây giờ trước mặt mọi người rồi còn gì nữa phải không?

Lý Minh cảm thấy một áp lực ghê gught đè nặng lên ngực mình.

Không phải là sức mạnh vật lý mà là sự hiện diện của những ký ức bị chôn vùi đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh.

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của Hư Không Giả đứng gần nhất, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh nhận ra một điều đáng sợ: chúng không phải là kẻ thù.

Chúng là nạn nhân.

Những mảnh vỡ ký ức từ những bản sao trước đây đang gào thét cầu cứu từ bên kia ranh giới thực tại mỏng manh này.

Thay vì tan biến hoàn toàn vào hư không như những gì Lý Minh mong đợi, những mảnh ánh sáng từ cơ thể ba Hư Không Giả lại tụ lại thành một hình dạng mới.

Chúng không chết.

Chúng đã hợp nhất.

Từ đám mây ánh sáng và khói sương, một thực thể nhân loại bước ra khỏi bóng tối của căn phòng bí ẩn này với dáng vẻ quen thuộc đến đau lòng khiến cho trái tim Lý Minh như ngừng đập trong giây phút kinh hoàng tuyệt đối trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không các bạn?

Đó là phiên bản khác của chính anh.

Một Lý Minh già hơn, mang đầy vết sẹo và nỗi đau trên khuôn mặt tái mét thiếu sức sống đáng thương hại đến cùng cực không thể nào diễn tả bằng ngôn từ đơn giản thông thường được nữa đâu đúng chứ?

Thực thể này nhìn anh với ánh mắt bi thương sâu thẳm chứa đựng biết bao nhiêu năm tháng khổ hạnh chịu đựng trong thầm lặng suốt đời người dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng như chớp giật trên bầu trời thành phố này kia vậy mà ai cũng hiểu ý nghĩa của cái chết giả định nơi đây ngay lúc này trước mặt mọi người rồi còn gì nữa phải không?

"Cuối cùng.

con đã đến," giọng nói của nó vang lên, trầm ấm nhưng mang theo sự kiệt sức rõ rệt.

Lý Minh sững sờ đứng tại chỗ, não bộ anh cố gắng xử lý thông tin mâu thuẫn đang ập tới như sóng thần dữ dội cuốn phăng mọi nhận thức logic bình thường vốn có của một người đàn ông trưởng thành tỉnh táo minh mẫn luôn luôn hành động dựa trên lý trí chứ không phải cảm xúc nhất thời bốc đồng thiếu suy nghĩ chín chắn trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không?

Trần Nam lùi lại, chân cậu va vào chiếc ghế xoay cũ kỹ và ngã xuống sàn nhà với tiếng bang lớn gây ra sự chú ý của tất cả những ai đang có mặt tại nơi đây ngay lúc này trong căn phòng tối om đầy bí ẩn nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng con người bất cứ lúc nào nếu như họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.

Lý Minh nhìn vào thanh kiếm Hư Không, sau đó nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Hợp thể.

Cậu hiểu ra sự thật phũ phàng: thanh kiếm này được tạo ra từ sự hy sinh của một người đã bị lãng quên hoàn toàn.

Để đánh bại một thứ đã vượt qua ranh giới giữa sống và chết, anh phải chấp nhận trở thành kẻ đứng ngoài vòng xoáy ký ức vĩnh viễn không bao giờ quay lại nữa dù có muốn hay không đều tùy thuộc vào quyết định cuối cùng mà Lý Minh sẽ đưa ra trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này trước mắt mọi người rồi còn gì nữa phải không?

Trần Nam cố gắng bò dậy, tay vẫn siết chặt chiếc máy ghi âm như một talisman bảo vệ duy nhất chống lại sự điên loạn đang lan tỏa khắp căn phòng bí ẩn chết chóc đầy nguy hiểm tiềm tàng đe dọa tính mạng con người bất cứ lúc nào nếu họ không hành động nhanh chóng quyết đoán dứt khoát loại bỏ mối nguy cơ này trước khi quá muộn màng trễ nải đáng tiếc xảy ra hậu quả khôn lường khó sửa chữa khắc phục được nữa đâu đúng chứ?

"Minh," giọng Trần Nam run rẩy, "đừng làm điều đó.

Nếu anh biến mất hoàn toàn.

chúng ta sẽ không còn ai nhớ đến anh cả." Lời nói của cậu vang lên trong sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng tối om đầy bí ẩn nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng con người bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.

Lý Minh cúi xuống, nhặt lên mảnh kim loại lạnh lẽo từ trên sàn nhà.

Nó phản chiếu ánh mắt trống rỗng của Hợp thể và khuôn mặt quyết liệt của chính anh trong một khoảnh khắc tĩnh lặng đầy kịch tính căng thẳng tột độ trước khi mọi thứ sụp đổ tan thành những mảnh vỡ ký ức không bao giờ có thể lắp ráp lại được nữa dù có muốn hay không đều tùy thuộc vào lựa chọn cuối cùng mà Lý Minh sẽ đưa ra ngay lúc này tại nơi đây giữa lòng khu công nghiệp cũ bỏ hoang từ lâu đời nay kia vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập