Chương 19
Anh nhìn xuống cổ tay mình: một đồng hồ cát ảo, nhỏ bé, lơ lửng phía trên da thịt đang trở nên mờ nhạt hơn từng giây.
Cát bên trong không rơi theo trọng lực tự nhiên; chúng bay ngược lên, mỗi hạt là một ký ức bị xóa bỏ từ nhận thức của thế giới này.
"Thời gian còn lại," giọng nói hợp xướng vang lên lần nữa,这次 không phải từ bóng dáng kia, mà trực tiếp từ chính nhịp đập tim đang yếu dần của Lý Minh.
"Bảy phút trước khi Hư Không Hóa hoàn tất."
Anh cố gắng bước đi nhưng chân mình chạm vào sàn nhà bê tông lạnh lẽo lại tạo ra tiếng kêu rít lạ lùng, giống như kim loại ma sát với kính vỡ.
Cơ thể anh đang phản ứng với quy luật mới của thế giới này: càng ít người nhớ đến anh, vật lý càng trở nên thù địch.
Lý Minh nắm chặt tay, móng tay cắt sâu vào lòng bàn tay để cảm nhận nỗi đau thực sự — một cách để khẳng định mình vẫn còn là con người, chứ không phải dữ liệu lỗi cần được dọn dẹp.
"Các ngươi muốn gì?" Anh hỏi, giọng khàn đặc vì khói bụi và sợ hãi.
Câu trả lời đến ngay lập tức dưới dạng hình ảnh hiện ra trong đầu: những thành phố tương lai nơi chỉ có 1% dân số sở hữu toàn bộ nguồn lực, còn lại là những bóng ma lang thang giữa các tòa nhà chọc trời, vô hình và vĩnh viễn bị lãng quên.
"Chúng ta không muốn gì cả," Cái Bóng đáp, bước chậm rãi tiến gần hơn.
"Chúng ta là hệ quả.
anh là biến số cần được loại bỏ."
Lý Minh lùi lại, lưng va mạnh vào bàn thí nghiệm kim loại lạnh giá.
Anh cảm thấy sự hiện diện của mình đang tan chảy như đường trong nước nóng.
Mỗi lần hô hấp đều khiến phổi đau nhói vì thiếu oxy — hoặc có lẽ chỉ là do cơ thể anh không còn đủ mật độ để giữ khí quyển nữa.
Đây chính là cái giá phải trả cho việc thức tỉnh: trở thành một người ngoài lề vĩnh viễn, bị đẩy ra khỏi vòng xoáy ký tập của nhân loại.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Lý Minh quay sang tấm gương lớn nhất phía sau lưng mình — nơi anh vừa chạm vào trước đó.
Thay vì phản chiếu hình ảnh mờ ảo của chính mình, bề mặt kính bỗng trở nên trong suốt như nước tĩnh lặng, lộ ra một không gian khác phía sau: một hành lang dài vô tận với ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt.
Anh đặt tay lên tấm gương, cảm giác lạnh giá lan tỏa từ lòng bàn tay lên vai.
Phía kia không phải là ảo ảnh.
Lý Minh nhìn thấy những phòng kín hai bên tường, mỗi căn đều có cửa kính dày, và trong đó...
là những người giống hệt anh.
Không, chính xác hơn — họ là các phiên bản khác của cùng một mã nguồn di truyền.
Bản sao số 1 đang ngồi co ro góc phòng, đầu gối ôm lấy ngực.
Bản sao số 3 đứng trước gương, cầm dao rạch vào cánh tay để kiểm tra xem máu có chảy ra không.
Và ở cuối hành lang xa xôi nhất, bóng dáng của bản sao thứ 6 đang tan rã thành những hạt bụi ánh sáng màu tím — quá trình Hư Không Hóa đã bắt đầu từ lâu nhưng chưa hoàn tất.
"Đây là kho lưu trữ," Lý Minh thì thầm, nỗi kinh hoàng bao trùm lấy anh.
"Những thất bại trước đó."
Cái Bóng đứng ngay sau lưng anh, gần đến mức hơi thở lạnh giá của nó chạm vào gáy.
"Họ đã hy sinh để anh có thể tồn tại cho đến ngày hôm nay.
Mỗi lần một bản sao chết đi vì bị lãng quên, năng lượng giải phóng sẽ củng cố sự ổn định cho người kế tiếp.
Anh là sản phẩm tinh túy nhất: Bản sao thứ 7."
Lý Minh quay lại đối mặt với kẻ thù — hay đúng hơn là hiện thân của số phận anh.
"Vậy thì tại sao tôi vẫn còn ở đây?
Tại sao tôi chưa chết?"
"Vì anh đã chọn không để họ quên," Cái Bóng nói, giọng điệu mang vẻ trắc ẩn đáng sợ.
"Anh giữ chân những người xung quanh bằng cách hy sinh bản sắc của mình.
Nhưng điều đó chỉ kéo dài thời gian, không thay đổi kết cục.
Xã hội này cần sự tinh lọc.
Những người vô danh như anh là gánh nặng cho bộ nhớ tập thể."
Lý Minh nhìn qua tấm gương vào hình ảnh của Bản sao số 4 đang khóc — một đứa trẻ mười hai tuổi trong cơ thể người lớn.
Nỗi buồn thầm kín mà anh luôn mang theo bỗng chốc vỡ oã thành sự căm thù dữ dội.
Không phải với Cái Bóng, cũng không phải với thế giới này.
Mà là với chính bản thân mình vì đã chấp nhận vai trò "người bảo vệ" một cách mù quáng đến nay.
Cánh cửa phòng gương bật mở trước khi Lý Minh kịp phản ứng.
Ba bóng người bước vào, mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, mặt nạ trắng trơn không có lỗ mắt hay miệng.
Họ di chuyển với sự đồng điệu đáng sợ, từng bước chân đều nhau đến mức tạo ra tiếng vang duy nhất trong căn phòng tĩnh mịch.
Không phải cảnh sát đặc nhiệm.
Không phải nhân viên của chính phủ Vương Gia Nghị đang săn lùng dị nhân.
Họ là "Người Thu Gặt" (Reapers) — những người thực thi ý chí của Hội Hư Không, tổ chức bí mật điều khiển dòng chảy ký tập từ bóng tối.
*"Chủ nhân cho ngươi 10 giây để quyết định,"* giọng nói đồng điệu phát ra từ ba cái mặt nạ trắng cùng lúc, tạo hiệu ứng vang vọng đáng sợ trong não bộ Lý Minh.
*"Lựa chọn A: Chấp nhận Hư Không Hóa tự nhiên.
Anh sẽ tan rã nhẹ nhàng, năng lượng của anh được tái chế cho những cá nhân có giá trị cao hơn — những nhà khoa học, lãnh đạo, và thiên tài dị năng đang định hình tương lai."*
*"Lựa chọn B:"* Một trong ba người Thu Gặt giơ tay lên, lòng bàn tay mở ra một thiết bị nhỏ phát sáng màu đỏ tươi.
*"Chúng ta sẽ kích hoạt giao thức 'Xóa Danh'.
Anh sẽ sống sót về mặt vật lý, nhưng mọi ký ức liên quan đến anh trên toàn cầu sẽ bị xóa sạch ngay lập tức.
Gia đình bạn bè của anh sẽ quên anh tồn tại.
Lịch sử sẽ phủ nhận anh từng ra đời.
Nhưng ít nhất...
cơ thể này vẫn còn nguyên vẹn."*
Lý Minh đứng giữa hai lựa chọn tàn khốc đó, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.
Cả hai đều là sự tử vong về mặt xã hội — cái chết của danh tính.
Nếu chọn A, anh trở thành phân bón cho những kẻ quyền lực hơn.
Nếu chọn B, anh sẽ tồn tại như một con quái vật vô hình giữa dòng người đông đúc, không ai nhận ra, không ai yêu thương, và cuối cùng cũng sẽ cô độc đến phát điên rồi tự hủy diệt bản thân vì kiệt sức tinh thần.
"Và nếu tôi từ chối cả hai?" Lý Minh hỏi, giọng run rẩy nhưng ánh mắt kiên định lạ thường.
Ba người Thu Gặt đồng loạt nghiêng đầu 15 độ — một cử chỉ giống hệt nhau như những con rối được điều khiển bởi cùng một sợi dây vô hình.
*"Không có lựa chọn thứ ba.
Đó là luật lệ của tồn tại."*
Lý Minh nhìn vào tấm gương phía sau họ, nơi bản sao số 7 đang phản chiếu hình ảnh anh — mờ ảo, gần như trong suốt hoàn toàn rồi.
Anh nhận ra sự thật phũ phàng: không có giải pháp nào cho phép anh sống một cuộc đời bình thường nữa.
Dị năng của anh không phải là quà tặng; nó là án tử chậm rãi được đóng gói đẹp mắt với tên gọi "thức tỉnh".
Lý Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Anh không tập trung vào việc tạo ra kiếm khí — kỹ năng mà anh từng mơ ước sở hữu như những siêu anh hùng trong truyện tranh cũ.
Thay vào đó, anh tập trung vào việc *gạt bỏ* mọi thứ.
Anh gạt bỏ sợ hãi trước cái chết đơn độc.
Anh gạt bỏ mong muốn được nhớ đến bởi Trần Nam hay bất kỳ ai khác.
Anh thậm chí gạt bỏ cái tên "Lý Minh".
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối ấy, một cảm giác nóng bỏng bùng nổ từ giữa lồng ngực anh — không phải lửa, mà là ý chí thuần túy kết tinh lại thành dạng vật chất.
Khi Lý Minh mở mắt ra, đôi tròng đen của anh đã chuyển sang màu bạc kim loại lạnh lẽo.
"Anh hiểu sai luật lệ rồi," Anh nói, giọng trầm thấp và vang vọng bất thường trong căn phòng nhỏ hẹp.
"Tôi không cần ai nhớ đến tôi để tồn tại."
Ba người Thu Gặt đồng loạt lùi bước một bước — lần đầu tiên họ biểu hiện sự do dự.
Lý Minh giơ tay phải lên, bàn tay rạch không khí theo chiều ngang.
Không có thanh kiếm vật chất xuất hiện, nhưng không gian trước mặt anh nứt vỡ thành những vết sẹo đen nhánh tỏa ra như mạng nhện khổng lồ.
Đó là Kiếm Khí của Hư Không — năng lực khai thác khoảng trống giữa các ký ức bị lãng quên để tạo nên vũ khí hủy diệt thực tại.
"Và tôi cũng hiểu sai một điều nữa," Lý Minh tiếp tục, tiến về phía trước với bước đi nặng nề nhưng quyết liệt.
"Tôi không phải là nạn nhân của thí nghiệm này."
Một trong những người Thu Gặt giơ tay ra mệnh lệnh: *"Tiêu diệt mục tiêu!"*
Hai Reaper bên cạnh lao vào anh với tốc độ kinh hoàng, kiếm laser phát sáng màu xanh lam từ cổ tay họ xuất hiện.
Lý Minh không né tránh.
Anh để cho lưỡi kiếm cắt qua vai trái mình — vết thương sâu hoắm nhưng không có máu chảy ra, chỉ là ánh sáng trắng xóa lan tỏa.
Cơ thể anh đã quá gần với trạng thái Hư Không đến mức những vũ khí vật lý thông thường trở nên vô nghĩa.
Lý Minh quay người lại, vung cánh tay phải còn nguyên vẹn ra phía sau một cách dứt khoát.
Sóng xung kích từ vết nứt không gian quét ngang qua căn phòng, làm cho hai Reaper bay ngược ra xa và đập mạnh vào tường đối diện, vỡ tan thành những mảnh mặt nạ trắng và xương cốt nát bươm.
Người thứ ba đứng sững sờ nhìn cảnh tượng đó, lần đầu tiên trong lịch sử Hội Hư Không, một mục tiêu được phân loại là "Thất bại" đã lật đổ cân bằng quyền lực chỉ trong vài giây.
Căn phòng im lặng chết chóc sau cú va chạm ấy.
Chỉ còn tiếng thở hổn hển nặng nề của Lý Minh và âm thanh tĩnh điện rè rè phát ra từ thiết bị trên tay người Reaper sống sót cuối cùng.
Cái Bóng — nguồn gốc giọng nói hợp xướng — đang lùi dần vào bóng tối góc phòng, hình dạng dữ liệu hỗn độn của nó bắt đầu tan rã vì không thể duy trì sự hiện diện trước sức mạnh mới thức tỉnh này.
Lý Minh đứng dậy, lau máu trong suốt từ khóe miệng bằng tay áo rách nát.
Anh nhìn vào tấm gương lớn phía sau — nơi mà giờ đây chỉ còn lại một nửa bề mặt kính nguyên vẹn.
Phần kia đã vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ li ti rơi xuống sàn nhà dưới dạng bụi tinh thể lấp lánh.
Khuôn mặt anh trong phần gương còn sót lại trông hoàn toàn khác biệt: đôi mắt bạc kim loại tỏa sáng rực rỡ, và những đường nứt đen nhánh đang lan tỏa từ cổ tay lên khắp cơ thể như mạng lưới mạch máu mới.
Anh không cảm thấy đau đớn nữa; thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh lẽo nhưng mạnh mẽ chưa từng có.
Người Reaper sống sót cuối cùng lắp bắp điều gì đó qua chiếc mặt nạ trắng, cố gắng kích hoạt giao thức liên lạc khẩn cấp với Hội Hư Không trước khi bị tiêu diệt hoàn toàn.
Nhưng Lý Minh không cần nghe thêm bất kỳ lời nào nữa.
Anh bước đi xuyên qua đám bụi kính vỡ, hướng về phía hành lang dài vô tận mà anh đã thấy lúc đầu — nơi những bản sao thất bại đang chờ đợi sự giải thoát cuối cùng của họ.
Và khi bàn chân anh chạm vào nền gạch men lạnh giá ở lối ra, một thông báo hệ thống đột ngột xuất hiện trực tiếp trong tầm nhìn của anh, viết bằng dòng chữ máu đỏ tươi trên không khí:
Lý Minh dừng bước lại đột ngột, tim đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng.
Trần Nam — người bạn hacker hồn nhiên luôn mang theo máy ghi âm để sợ bị lãng quên — đang làm gì đó với mạng lưới toàn cầu?
Và quan trọng hơn...
liệu anh ấy có biết về bí mật kinh hoàng đằng sau những bản sao này không?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận