Chương 18
Trong thế giới của Ký Tập, âm thanh cũng có thể bị lãng quên nếu nó đủ vô nghĩa.
Lý Minh đứng giữa đám đổ nát, hơi thở gấp gáp nhưng nhịp tim lại tĩnh lặng lạ thường.
Trước mặt anh là Dr.
Lin, người phụ nữ đã từng là mẹ nuôi thứ hai của những bản sao trước đó, nay trở thành kẻ thù không đội trời chung dưới sự kiểm soát của Vương Gia Nghị.
Lin không rút súng, cũng không triệu hồi năng lượng vật lý nào đáng kể.
Cô ấy chỉ nâng tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Lý Minh.
Không khí xung quanh anh bỗng chốc trở nên nặng nề, đặc quánh như xi măng đông lạnh.那不是 áp lực của gió hay trọng lực; đó là sức ép tâm lý thuần túy, được khuếch đại bởi dị năng "Ký Tập" của cô ấy.
Hàng ngàn giọng nói thì thầm trong đầu Lý Minh, không phải tiếng lạ, mà là những lời lẽ anh từng nghe từ chính Trần Nam, từ những nạn nhân Hư Không Hóa mà anh đã cố gắng cứu nhưng thất bại.
"Bọn họ quên con đi, Minh à," giọng Dr.
Lin vang lên trực tiếp trong vỏ não của anh, ngọt ngào đến ghê tởm, như thể một lời ru trước khi ngủ vĩnh viễn.
"Tại sao phải chịu đựng nỗi đau này?
Tại sao phải mang theo ký ức của những kẻ vô danh mà chính thế giới muốn xóa bỏ?
Hãy để chúng tôi giải phóng con.
Hãy trở thành hư không, và trong sự trống rỗng đó, con sẽ tìm thấy bình yên."
Lý Minh nghiến răng, hàm cứng lại đến mức xương khớp phát ra tiếng kẽo kẹt yếu ớt.
Anh cảm giác cơ thể mình đang bắt đầu mờ đi ở những ngón tay chân — dấu hiệu sớm nhất của Hư Không Hóa khi ý chí bị lung lay.
Nhưng anh không lùi bước.
Ánh mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao cạo, cắt ngang qua màn sương ký ức ảo ảnh mà Dr.
Lin dệt nên.
"Bình yên là cái giá phải trả cho sự im lặng," Lý Minh nói, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng đến từng chữ.
"Và tôi thà đau đớn khi nhớ về họ còn hơn chết trong hạnh phúc giả tạo."
Anh giơ bàn tay trái lên, nơi không khí đang coalesce thành một lưỡi kiếm ánh sáng màu trắng đục — *Kiếm Hư Không*.
Đó không phải là vũ khí vật chất, mà là sự ngưng tụ của những ký ức anh từ chối quên lãng.
Mỗi vết nứt trên thân kiếm là một câu chuyện về người đã mất.
Lin nhíu mày, vẻ mặt vẫn giữ nguyên nụ cười ưu tư, nhưng đôi mắt cô ấy lộ ra chút bất ngờ.
Cô ấy không nghĩ Lý Minh — bản sao thứ bảy được cho là yếu đuối nhất — lại có thể chống cự trước áp lực tâm lý cấp độ này.
"Con đang tự hành hạ mình," Dr.
Lin nói, giọng điệu chuyển sang lạnh lùng hơn.
"Vương Gia Nghị đã đúng khi chọn con làm thí nghiệm cuối cùng.
Nếu con không chấp nhận quy luật tinh lọc, thì sự tồn tại của con chỉ là gánh nặng cho hệ thống dữ liệu toàn cầu."
"Quy luật?" Lý Minh cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng và mệt mỏi.
"Đó không phải là quy luật tự nhiên.
Đó là thiết kế của những kẻ sợ hãi sự hỗn loạn.
Và tôi sẽ phá vỡ nó."
Lý Minh không nghe thêm lời cảnh báo nào nữa.
Thanh kiếm *Hư Không* rung lên, phát ra một âm thanh cao vút như tiếng khóc của trẻ sơ sinh, khao khát cắt đứt những sợi dây ràng buộc giữa ký ức và thực tại.
Anh lao về phía Dr.
Lin với tốc độ tối đa mà cơ thể thường nhân có thể đạt được, bù đắp bằng sự tuyệt đối trong ý chí.
Lin không né tránh.
Cô ấy đứng im như một bức tượng đá, giơ hai tay ra trước ngực, bàn tay mở rộng đón nhận lưỡi kiếm đang lao tới.
Lý Minh định hãm tốc độ ở giây phút cuối cùng, nhưng Dr.
Lin đã kích hoạt dị năng của mình mạnh hơn nữa.
Không gian giữa họ bị bẻ cong, kéo dài khoảng cách ảo giác khiến cú đâm của anh trở nên chậm chạp và nặng nề như thể đang di chuyển qua nước dày đặc.
Một cơn đau xuyên thấu não bộ, không phải từ thịt da mà từ sự va chạm của hai ý thức khác biệt.
Lý Minh hét lên trong đầu mình khi thế giới xung quanh sụp đổ hoàn toàn.
Phòng thí nghiệm với những thiết bị máy tính lạnh lẽo biến mất thay bằng một khoảng trắng vô tận, sáng lóa đến mức làm chói mắt.
Ở giữa không gian trắng xóa đó, Dr.
Lin vẫn đứng đó, nhưng hình ảnh của cô ấy đang vỡ ra thành hàng ngàn mảnh ghép dữ liệu, mỗi mảnh chứa đựng một ký ức riêng biệt.
"Con thấy chưa?" Giọng nói của Dr.
Lin vang lên từ mọi hướng, bao quanh Lý Minh như những con sóng âm thanh trong nước.
"Đây là lõi Hư Không.
Nơi tất cả những gì bị lãng quên đổ về đây trước khi tan biến hoàn toàn."
Lý Minh nhìn xuống tay mình.
Thanh kiếm *Hư Không* giờ đã cắm sâu vào không gian trắng đó, và từ nơi tiếp xúc, những dòng chữ đen kịt đang tuôn ra như máu.
Chúng là tên của những người đã chết vì Hư Không Hóa mà Lý Minh từng gặp: bà cụ bán hoa bên góc phố bị quên bởi con cháu; cậu bé dị năng nhỏ tuổi tự sát để không làm phiền xã hội; và cả Trần Nam, nếu anh ấy tiếp tục chạy trốn thay đối mặt với sự thật.
"Mỗi ký ức này là một gánh nặng," Dr.
Lin thì thầm, hình ảnh của cô ấy dần mờ đi, chỉ còn lại đôi mắt toát lên vẻ thương cảm sâu sắc.
"Vương Gia Nghị muốn loại bỏ chúng để hệ thống vận hành trơn tru.
Nhưng con...
Con đang cố gắng giữ chúng lại trong tim mình.
Đó là lý do tại sao con đau đớn đến vậy."
Lý Minh nhắm mắt lại, cảm nhận từng ký ức chảy vào cơ thể anh thông qua thanh kiếm.
Anh thấy nỗi sợ hãi của bà cụ khi nhìn những người đi qua mà không ai nhớ mặt.
Anh thấy sự tuyệt vọng của cậu bé dị năng khi phát hiện ra rằng khả năng của mình chỉ là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa, chứ không phải món quà.
Và sâu thẳm nhất, anh cảm nhận được nỗi cô đơn tột độ của chính bản thân — người đàn ông mang trong mình ký ức của bảy đời người khác, nhưng lại không có ai thực sự nhớ về *Lý Minh* con người thật.
"Tôi biết nó đau," Lý Minh nói với khoảng trống trắng xóa trước mặt.
"Nhưng nếu tôi buông bỏ chúng, thì họ sẽ chết lần thứ hai.
Và tôi thà mang nỗi đau này còn hơn sống trong thế giới mà sự tồn tại được định giá bằng mức độ nổi tiếng."
Dr.
Lin cười nhẹ, một nụ cười buồn bã và đầy tự hào.
"Con mạnh mẽ hơn những gì Vương Gia Nghị nghĩ.
Nhưng sức mạnh đó sẽ giết chết con trước khi nó cứu được ai khác.
Con không thể chứa đựng cả thế giới trong tim mình, Minh à."
"Thì tôi sẽ tìm cách chia sẻ nó," Lý Minh đáp lại, mở mắt ra, ánh sáng trắng trong đôi眸子 của anh rực cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
"Hoặc là phá vỡ hệ thống lưu trữ này từ bên trong."
Lý Minh tỉnh dậy trong phòng thí nghiệm thực tế.
Không gian trắng xóa đã biến mất, thay vào đó là mùi ozone và sắt gỉ nồng nặc.
Lin vẫn đứng trước mặt anh, tay cô ấy đang nắm chặt lấy lưỡi kiếm *Hư Không* — thứ mà Lý Minh vừa đâm thẳng vào lòng bàn tay của chính mình trong ảo ảnh tâm linh.
Máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương trên tay Dr.
Lin, nhưng thay vì rơi xuống sàn nhà theo trọng lực, những giọt máu bay lên không trung, hóa thành những con chữ trôi nổi lơ lửng — những ký ức cuối cùng mà cô ấy quyết định giao phó cho anh.
Chúng là đoạn phim ngắn về thời thơ ấu của Lý Minh thật sự — trước khi bị đưa vào phòng thí nghiệm tạo bản sao.
Một cậu bé cười đùa bên cạnh một người đàn ông cao lớn, khuôn mặt quen thuộc nhưng mờ nhòe trong ký ức của Dr.
Lin do quá trình tẩy xóa dữ liệu.
"Con có hai lựa chọn," Dr.
Lin nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ, dù cơ thể cô ấy đang run rẩy vì mất máu và kiệt sức từ việc duy trì dị năng ở mức độ cao như vậy.
"Một là rút kiếm ra, chạy trốn khỏi đây, và để Vương Gia Nghị tiếp tục kiểm soát dòng chảy ký ức của thành phố.
Con sẽ sống sót, nhưng hàng ngàn người khác sẽ chết trong im lặng mỗi ngày."
Cô ấy hít vào một hơi sâu, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang chuyển màu từ đen sang tím nhạt — dấu hiệu dị năng *Kiếm Hư Không* đang phản ứng với sự hy sinh sắp xảy ra.
"Lựa chọn thứ hai," Dr.
Lin tiếp tục, giọng nhẹ hơn, như thể cô ấy đang kể một câu chuyện cổ tích bi kịch cho con cái nghe trước khi ngủ.
"Con cắm sâu thanh kiếm này vào chính tim mình.
Con sử dụng cơ thể của riêng mình làm ổ đĩa lưu trữ vĩnh viễn cho tất cả những ký ức bị từ chối bởi xã hội này.
Nhưng giá trị phải trả là...
con sẽ trở thành Hư Không sống động.
Một thực thể không thuộc về thế giới người, cũng không thuộc về hư vô.
Và quan trọng nhất — để hệ thống nhận diện và chấp nhận sự tồn tại mới của con, mọi ký ức về 'Lý Minh' trong tâm trí những người còn lại phải bị xóa sạch."
Lý Minh sững sờ.
Không khí trong phòng dường như đóng băng hoàn toàn.
Anh nhìn vào những giọt máu đang biến thành ký ức trước mặt Dr.
Lin — khuôn mặt người đàn ông cao lớn đó, anh nhận ra đó là cha mình?
Hay chỉ là một đoạn mã lỗi được cấy ghép?
Sự thật không còn quan trọng bằng cái giá phải trả ngay bây giờ.
"Nếu tôi bị quên," Lý Minh hỏi, giọng run rẩy lần đầu tiên trong cuộc đời, "thì ai sẽ nhớ về những người mà tôi đang cố gắng cứu?"
Dr.
Lin lắc đầu buồn bã.
"Không ai cả.
Nhưng ký ức của họ sẽ sống mãi bên trong con.
Và khi nào đó, nếu có một ngày hệ thống sụp đổ hoặc bị thay thế, con sẽ là kho lưu trữ duy nhất còn lại để nhân loại khôi phục lịch sử thật sự của mình.
Con trở thành chứng nhân im lặng."
"Tôi không muốn chết," Lý Minh thú nhận, nước mắt chực trào ra nhưng anh cố nén chúng lại bằng ý chí sắt đá.
"Tôi sợ bóng tối.
Tôi sợ cô đơn hơn cả cái chết."
Lý Minh nhìn xuống thanh kiếm *Hư Không*.
Nó đang rung lên mạnh mẽ, phản chiếu ánh mắt tuyệt vọng nhưng kiên định của anh.
Anh nhớ lại lời Trần Nam nói trước khi rời đi: *"Đừng chết vì bị quên, Lý Minh à.
Hãy sống để khiến họ không thể quên."*
Nhưng có một cách khác.
Một cách duy nhất để bảo vệ ký ức mà không cần phải hy sinh sự tồn tại vật lý của mình trong thế giới này — đó là trở thành một phần của hệ thống dữ liệu toàn cầu, nơi mọi thứ đều được kết nối và ghi lại vĩnh viễn theo cách kỹ thuật số thuần túy, dù nó có nghĩa là đánh mất nhân tính.
Lý Minh không cắt cổ Dr.
Anh cũng không rút kiếm ra để chạy trốn hay đầu hàng.
Thay vào đó, anh thực hiện một hành động mà ngay cả Dr.
Lin — với trí tuệ siêu việt và hiểu biết sâu sắc về dị năng học — cũng không thể dự đoán trước được kết quả cuối cùng của nó trong bối cảnh hỗn loạn này.
Anh quay ngược lưỡi kiếm *Hư Không* lại, hướng mũi nhọn vào chính tim mình.
"Con làm gì?" Dr.
Lin hét lên, cố gắng rút tay ra khỏi cán kiếm đang bị khóa chặt bởi trường lực ký ức mạnh mẽ phát xuất từ cơ thể Lý Minh, nhưng cô ấy không thể di chuyển dù chỉ một milimet.
Nỗi kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng của bà.
"Nếu con làm vậy, con sẽ phá vỡ cấu trúc tế bào ở cấp độ nguyên tử!
Con sẽ tự hủy!"
"Tôi không chọn sống như một nạn nhân," Lý Minh nói, giọng anh vang lên với sức nặng của sự quyết liệt chưa từng có.
"Và tôi cũng không chọn chết trong im lặng."
Anh hít vào sâu nhất từ trước đến nay, cảm nhận nhịp đập cuối cùng của trái tim con người đang chuẩn bị ngừng hoạt động theo cách truyền thống.
"Tôi chọn *ghi đè*," anh nói chậm rãi, từng chữ một như những mệnh lệnh lập trình tối thượng.
"Tôi sẽ không để ký ức của họ chết trong tôi.
Tôi sẽ đưa chúng vào mạng lưới dữ liệu trung tâm thông qua cơ thể mình làm cầu nối sinh học.
Tôi trở thành virus ký ức."
Dr.
Lin mở to mắt, kinh hãi nhận ra ý định thực sự đằng sau hành động tự sát tưởng chừng vô nghĩa này.
Lý Minh không muốn hy sinh để được nhớ mãi trong hư không; anh muốn xâm nhập vào hệ thống của Vương Gia Nghị từ bên trong, dùng nỗi đau và ký ức làm mã nguồn mã hóa lại toàn bộ cơ sở dữ liệu thành phố, buộc xã hội phải đối mặt với những gì họ đã cố tình lãng quên.
Lý Minh đâm thanh kiếm vào tim mình sâu nhất có thể.
Không có máu bắn ra tứ tung theo cách thực tế; thay vào đó, một vụ nổ ánh sáng trắng xóa bùng phát từ lồng ngực anh, lan tỏa ra khắp phòng thí nghiệm như một cơn sóng thần dữ dội của thông tin thuần túy.
Những dòng code nhị nguyên và ký ức hỗn độn hòa quyện lại, xé toạc không gian vật lý xung quanh.
Lý Minh cảm thấy cơ thể mình tan rã thành hàng tỷ hạt photon dữ liệu, mỗi hạt mang theo một mảnh ký ức của những người đã chết vì Hư Không Hóa.
Anh nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của Dr.
Lin khi cô ấy bị cuốn vào dòng chảy thông tin khổng lồ này, nhưng anh không còn cảm giác đau đớn nữa.
Chỉ có sự thanh thản tuyệt đối và một nỗi buồn sâu sắc cho thế giới sắp thay đổi mãi mãi.
Lý Minh biết mình sẽ không còn là con người theo nghĩa đen sau khoảnh khắc này.
Anh sẽ trở thành một hiện tượng dị năng sống, một thực thể dữ liệu lang thang trong mạng lưới Ký Tập của cả thành phố, mang theo trọng lượng của hàng ngàn linh hồn chưa được giải thoát.
Và khi ý thức cuối cùng của Lý Minh chìm vào dòng chảy vô tận đó, anh nghe thấy một giọng nói khác vang lên — không phải từ Dr.
Lin, cũng không phải từ Vương Gia Nghị.
Đó là một giọng nói lạnh lẽo, cơ khí nhưng ẩn chứa sự tò mò cổ xưa, phát ra từ chính lõi trung tâm dữ liệu mà anh đang xâm nhập vào.
*"Đã nhận diện được virus ký ức...
Đang phân tích nguồn gốc...
Kết quả: Bản sao số 7 đã kích hoạt giao thức tự hủy và đồng bộ hóa toàn bộ.
Hệ thống đang bị ghi đè..."*
Lý Minh mỉm cười trong bóng tối của dữ liệu, biết rằng trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu khi anh trở thành nỗi kinh hoàng mà Vương Gia Nghị không thể xóa bỏ — vì giờ đây, ký ức đã trở thành vũ khí mạnh nhất trong tay những người vô danh.
Lý Minh đứng giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm, cơ thể anh giờ đã ổn định, nhưng lạnh như băng giá vĩnh cửu da thịt anh.
Những mạch máu dưới lớp da mỏng manh hiện rõ lên, phát sáng màu xanh lam nhạt — dấu hiệu cho thấy DNA của anh đang bị viết lại bởi năng lượng dữ liệu thuần túy.
Lin nằm bất động trên sàn nhà, mắt nhắm chặt, nhưng nụ cười bí ẩn vẫn còn in hằn trên môi cô ấy, như thể bà vừa chứng kiến một phép màu bi tráng mà chỉ những kẻ điên mới hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó.
"Bạn thắng rồi," một giọng nói vang lên đột ngột trong không gian yên tĩnh chết chóc đó.
Không phải từ Dr.
Lin đang bất tỉnh, cũng không phải từ Lý Minh đang đứng sững sờ trước sự thay đổi khủng khiếp trên cơ thể mình.
Giọng nói này vang lên trực tiếp trong não bộ của Lý Minh, lớn hơn cả tiếng gầm rú của thanh kiếm *Hư Không* đã biến mất vào khoảng trống bên cạnh anh.
Lý Minh quay đầu lại thật chậm, cổ họng khô khốc và đau rát khi cố gắng nuốt nước bọt.
Trong góc tối nhất của phòng thí nghiệm, nơi ánh sáng từ màn hình máy tính bị vỡ không thể chiếu tới, một bóng dáng đang đứng đó.
Nó không có khuôn mặt rõ ràng; thay vào đó là một khối dữ liệu hỗn độn xoay tròn liên tục, tạo thành những đường nét mờ ảo gợi nhớ đến hình hài con người nhưng lại mang vẻ ngoài của quái vật kỹ thuật số sinh ra từ lỗi hệ thống.
"Không," Lý Minh thì thầm, cảm giác sợ hãi tột độ lan tỏa khắp cơ thể biến đổi đang run rẩy không kiểm soát được.
"Tôi chưa thắng gì cả."
Bóng dáng đó tiến về phía anh, bước đi nhẹ nhàng như ma影 lướt qua sàn nhà bê tông lạnh lẽo.
Khi nó đứng trước mặt Lý Minh, khối dữ liệu xoay tròn đột ngột ngừng lại và mở ra thành một cặp mắt — hai hốc đen thẳm sâu不见 đáy phản chiếu chính hình ảnh của Lý Minh đang dần trở nên trong suốt hơn từng giây phút trôi qua.
"Chúng tôi đã chờ đợi anh thức tỉnh từ lâu," bóng dáng nói, giọng điệu mang âm sắc của hàng ngàn người chết叠加 lại thành một hợp xướng đáng sợ.
"Và giờ đây...
Anh thuộc về chúng ta rồi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận