Chương 17
Lý Minh không còn thời gian để hoảng sợ.
Tiếng đập cửa thép của lực lượng an ninh "Cleansers" vang lên như tiếng đếm ngược tử hình, từng cú đấm bằng búa thủy lực làm rung chuyển nền bê tông lạnh lẽo dưới chân anh.
Không khí trong căn phòng chứa đầy mùi ozone và mùi máu tanh, mùi của sự hủy diệt đang tiến gần.
Anh lao về phía cửa sổ tầng 12, kính vỡ vụn dưới áp lực của cú nhảy.
Gió đêm thành phố 2035 đập vào mặt anh, lạnh buốt và đầy bụi bẩn công nghiệp.
Nhưng trước khi bước qua khung kính vỡ, cơ thể anh đột ngột run rẩy dữ dội.
Một cơn đau nhói xé toạc lồng ngực, không phải từ vật lý, mà từ nội tại.
Đó là cảm giác của một file dữ liệu đang bị corrupt, của một chuỗi mã nguồn đang tự hủy hoại chính mình.
Đồng hồ sinh học trên cổ tay anh nhấp nháy đỏ.
Tỷ lệ ổn định thực tại: 14%.
"Tại sao?" Lý Minh nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Anh vừa tự biến mình thành một virus ký ức, một thực thể phi vật chất lan tỏa trong mạng lưới toàn cầu.
Nhưng để duy trì ý thức ở thế giới vật lý, anh cần một cái neo.
Và cái neo đó đang yếu đi.
Tiếng hét của những tên lính Cleanser vang lên phía sau.
*"Mục tiêu đang biến mất!
Kích hoạt lưới bắt giữ!"*
Những sợi dây ánh sáng tím, công nghệ "Ghép Ký Ức" của Vương Gia Nghị, phóng ra từ nòng súng.
Chúng không bắn đạn, mà bắn những đoạn ký ức đã qua xử lý, những mảnh vỡ cảm xúc được thiết kế để khóa chặt mục tiêu vào hiện thực bằng nỗi sợ.
Lý Minh lao xuống.
Thân hình anh lướt qua không khí, nhưng lần này, anh cảm thấy sự kháng cự.
Không khí trở nên đặc quánh như xi măng.
Anh đang bị thế giới này từ chối.
Cơ thể anh bắt đầu trong suốt, những ngón tay chân mờ dần, tan ra thành những hạt bụi ánh sáng trắng xóa.
Anh hạ xuống một mái nhà thấp hơn, va chạm gây ra một tiếng động沉闷.
Anh bò dậy, nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt anh đang vỡ vụn, lộ ra bên trong không phải xương cốt, mà là những dòng mã nhị phân chạy dọc theo gân máu.
một cái neo," anh thì thầm.
Giọng nói của anh vang lên không chỉ từ thanh quản, mà từ chính không gian xung quanh, một hiệu ứng phụ của việc anh đã hòa mình vào dữ liệu.
Anh cần một nơi mà hệ thống giám sát của Ký Tập chưa quét đến.
Một nơi mà những ký ức cũ kỹ, bụi bặm, và hỗn loạn có thể che giấu sự hiện diện của anh.
Lý Minh潜 vào một cửa hàng điện tử bỏ hoang ở khu ổ chuột Quận 4.
Nơi đây là "điểm mù" của mạng lưới thần kinh thành phố.
Tín hiệu giám sát yếu ớt, bị nhiễu bởi hàng ngàn thiết bị cũ kỹ, hỏng hóc, và những bản ghi âm analog không được số hóa.
Anh sập xuống một đống thùng carton, thở hổn hển.
Mỗi hơi thở đều đau đớn, như thể anh đang hít vào kính vỡ.
Trần Nam, cậu hacker hồn nhiên với chiếc máy ghi âm luôn đeo ở cổ, đang ngồi trên một chiếc ghế xoay hỏng hóc, ngón tay bay trên bàn phím của một laptop cũ kỹ.
"Đừng lo, Minh," Trần Nam nói, giọng điệu cố tỏ ra nhẹ nhàng nhưng ánh mắt anh ta run rẩy.
"Tôi đang chặn chúng.
chúng quá nhiều.
Chúng đang quét toàn bộ băng thông khu vực này."
Lý Minh không đáp.
Anh lấy ra chiếc USB nhỏ xíu lấy được từ xác kẻ tấn công trước đó – một trong những bản sao thất bại của chính anh.
Anh cắm nó vào laptop của Trần Nam.
"Giải mã lớp mã hóa 'Ký Tập'," Lý Minh ra lệnh.
Giọng anh khàn đặc, thiếu đi sự sống.
Trần Nam nhấn Enter.
Màn hình sáng lên, hiển thị không phải là bản đồ hay danh sách tên, mà là một chuỗi nhật ký âm thanh.
*"Ngày thứ 12.
Bản sao 006 đã ổn định.
Anh ấy nghĩ mình là con người.
Anh ấy cứu một đứa trẻ khỏi vụ sập cầu.
Ký ức đó đã tạo ra một liên kết mạnh mẽ với cộng đồng.
Tỷ lệ tồn tại: 85%."*
Lý Minh đóng mắt.
Anh nhớ nó.
Mùi hương của một đứa trẻ mà anh chưa bao giờ gặp.
Cảm giác của một bàn tay nắm chặt.
*"Ngày thứ 45.
Vấn đề xảy ra.
Cộng đồng bắt đầu quên.
Không phải vì họ ác, mà vì họ quá tải.
Thông tin mới thay thế thông tin cũ.
Bản sao 006 bắt đầu mờ đi.
Chúng ta phải can thiệp.
Chúng ta phải...
chuyển ký ức sang bản sao 007."*
Lý Minh mở mắt,瞳孔 co lại.
"Chúng ta không phải là thí nghiệm," anh nói, giọng đầy kinh hoàng.
"Chúng ta là kho lưu trữ.
Chúng ta là những ổ cứng sống."
Trần Nam ngừng gõ phím.
Cậu quay sang nhìn Lý Minh, ánh mắt đầy bi thương.
"Và khi ổ cứng đầy, người ta làm gì?"
"Định dạng," Lý Minh thì thầm.
Dữ liệu hiện ra tiếp theo là một danh sách.
Những cái tên.
Những con người mà Lý Minh đã gặp, đã cứu, đã yêu thương.
Và bên cạnh mỗi cái tên là một trạng thái: *Đã sao lưu*.
"Mẹ anh," Trần Nam nói, giọng run run.
"Ký ức về mẹ anh không nằm trong não của anh, Minh.
Nó nằm trong máy chủ của Ký Tập.
Và họ đang chuẩn bị xóa nó để làm chỗ cho...
cho anh."
Cánh cửa cửa hàng bị phá vỡ.
Gỗ văng ra khắp nơi.
Ba thành viên *Ký Tập* bước vào, trang bị áo giáp chống "Hư Không" màu đen bóng loáng.
Họ không nói gì, chỉ đưa ra một lựa chọn thông qua loa truyền hình trong phòng, giọng nói cơ giới, lạnh lùng.
"Giao nộp chìa khóa giải mã, hoặc chúng ta sẽ xóa sạch ký ức của mẹ anh khỏi thế giới này ngay bây giờ."
Lý Minh nhìn về phía cửa ra sau, nơi anh có thể trốn thoát.
Nhưng anh biết, nếu anh chạy, Trần Nam sẽ bị bắt.
Và nếu Trần Nam bị bắt, những dữ liệu về các bản sao trước đó sẽ bị tiêu hủy vĩnh viễn.
Anh quay lại, nhìn ba tên lính.
Ánh mắt anh trống rỗng.
"Anh có biết cảm giác của việc bị quên là gì không?" Lý Minh hỏi.
Giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ.
"Đó là sự giải phóng," tên lính đứng giữa đáp.
"Chúng tôi mang lại trật tự.
Chúng tôi loại bỏ những ký ức đau thương, những mối liên kết yếu ớt.
Chúng tôi tạo ra một xã hội hiệu quả."
"Hiệu quả," Lý Minh lặp lại.
Anh mỉm cười, một nụ cười đau đớn.
"Vậy thì hãy xem xét hiệu quả của việc xóa đi một người mẹ.
Nếu tôi quên mẹ tôi, tôi sẽ mất đi phần nhân tính cuối cùng.
Tôi sẽ trở thành một cỗ máy giết người.
Một công cụ hoàn hảo.
Đó là điều anh muốn?"
Tên lính không đáp.
Chúng giơ súng lên.
"Trần Nam," Lý Minh gọi.
"Ghi lại mọi thứ.
Đừng để ai quên điều này."
Trần Nam gật đầu, ngón tay run rẩy nhưng kiên quyết giữ chặt chiếc máy ghi âm.
Cậu biết đây là lựa chọn không có đúng.
Cứu Lý Minh, hay cứu ký ức?
Cứu hiện tại, hay cứu quá khứ?
Lý Minh bước về phía trước.
Cơ thể anh gần như trong suốt hoàn toàn.
Anh đang mất đi sự kết nối với thế giới vật lý.
Nhưng thay vì sợ hãi, anh cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ.
"Anh không thể xóa mẹ tôi," Lý Minh nói.
"Vì tôi không còn cần nhớ cô ấy nữa.
Tôi sẽ mang ký ức đó vào trong tôi.
Và tôi sẽ để nó chết cùng tôi."
Lý Minh không chạy.
Anh đứng dậy, ánh mắt lạnh băng.
"Các người nghĩ tôi không biết ai là người đứng sau ư?" anh nói, giọng vang vọng trong không gian yên lặng.
Những tên lính cười khẩy, nhưng nụ cười tắt lịm khi không gian xung quanh Lý Minh bắt đầu méo mó.
Anh không nhắm vào họ, mà nhắm vào *không gian* giữa họ.
Thanh kiếm Hư Không, thứ vũ khí anh đã tạo ra từ chính năng lượng của sự lãng quên, xuất hiện trong tay anh.
Lần này, nó không mờ nhạt.
Nó sáng rực lên, màu trắng xóa, như một vết nứt trong thực tại.
"Anh không thể làm được điều đó!" tên lính hét lên.
"Anh sẽ tự hủy hoại cấu trúc dữ liệu của chính mình!"
"Đúng vậy," Lý Minh đáp.
"Tôi sẽ không còn là con người.
Tôi sẽ trở thành một lỗ đen ký ức."
Anh vung kiếm.
Không phải để cắt thịt da, mà để cắt đứt *sự liên kết*.
Một đường sáng trắng xé toạc không gian.
Nó không chạm vào cơ thể của những tên lính, nhưng nó cắt đứt kết nối giữa họ và mạng lưới Ký Tập.
Những tên lính hét lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự hoảng loạn tinh thần.
Họ đang bị ngắt kết nối.
Họ đang trở thành những cá nhân đơn lẻ, cô độc, vô danh.
Trong thế giới này, sự cô độc là cái chết.
Cơ thể họ bắt đầu trong suốt.
Họ nhìn vào tay mình, kinh hoàng khi thấy da thịt tan biến thành những hạt bụi ánh sáng.
"Cảm ơn," Lý Minh nói.
"Bây giờ, các người sẽ hiểu cảm giác của tôi."
Anh quay sang Trần Nam.
Trước khi hệ thống tự sửa chữa."
Trần Nam nhìn anh, nước mắt chảy dài trên má.
"Minh, anh sẽ biến mất hoàn toàn.
Không ai sẽ nhớ anh.
Không ai cả."
"Đó là hy sinh," Lý Minh nói.
"Để thế giới không còn ai phải chết vì bị quên, tôi phải trở thành người đầu tiên thực sự bị quên.
Tôi sẽ mang tất cả những ký ức thừa thãi, những nỗi đau, những mất mát vào trong tôi.
Tôi sẽ trở thành nơi chôn cất ký ức của thế giới này."
Trần Nam bật khóc, nhưng anh vẫn ghi âm.
Anh phải ghi lại.
Phải có bằng chứng.
Phải có người nhớ.
Lý Minh quay lại, đối mặt với bóng tối đang ập đến.
Anh biết Vương Gia Nghị sẽ đến.
Và khi đó, anh sẽ không còn là Lý Minh.
Anh sẽ là Hư Không.
Lý Minh chạy vào mê cung những con hẻm nhỏ, trái tim đập thình thịch.
Anh biết mình vừa mắc sai lầm.
Anh không thể tiếp tục chạy trốn.
Anh phải chủ động tấn công vào trung tâm dữ liệu của *Ký Tập*.
Khi anh dừng lại để nghỉ ngơi, một chiếc điện thoại cũ kỹ rơi xuống trước mặt anh.
Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn từ một số không xác định.
*"Chúng tôi đã quan sát anh từ lâu.
Anh không phải là bản sao thứ 7.
Anh là bản gốc.
Và chúng tôi đã chờ đợi anh thức tỉnh."*
Lý Minh nhìn xuống chiếc điện thoại.
Tay anh run rẩy.
Không thể nào.
Anh là bản sao.
Anh đã thấy dữ liệu.
Anh đã thấy những bản sao trước đó chết đi.
Nhưng nếu anh là bản gốc...
thì ai là người tạo ra những bản sao?
Và tại sao Vương Gia Nghị lại sợ hãi anh đến vậy?
Điện thoại rung lên lần nữa.
Một hình ảnh hiện ra.
Đó là khuôn mặt của Lý Minh.
Nhưng không phải Lý Minh hiện tại.
Đó là Lý Minh trẻ hơn, khoảng 10 tuổi, đang đứng bên cạnh một người đàn ông quen thuộc.
Người đàn ông đó là Vương Gia Nghị.
Và họ đang cười.
Lý Minh cảm thấy thế giới quay cuồng.
Ký ức của anh bị xé toạc.
Những mảnh vỡ của quá khứ hiện ra, không phải là thí nghiệm, mà là một bí mật lớn hơn, đen tối hơn.
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là nguyên nhân.
Và giờ, sự thật đang chờ đợi để được giải phóng, dù nó có phá hủy thế giới hay không.
Lý Minh nhặt chiếc điện thoại lên.
Anh không biết ai đã gửi nó.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn: cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không chiến đấu để tồn tại.
Anh sẽ chiến đấu để biết mình là ai.
Và trong bóng tối sâu thẳm của thành phố, một bóng dáng đứng trên nóc nhà cao nhất, nhìn xuống Lý Minh với ánh mắt đầy tò mò.
Đó không phải là Vương Gia Nghị.
Đó là người kể chuyện.
Và anh ta vừa mới lật trang sách.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận