Chương 20

Lý Minh đứng im tại trạm kiểm soát an ninh của Tòa Tháp Aether, đôi mắt bạc kim loại liếc nhanh qua màn hình quét sinh trắc học đang xoay tròn.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu rọi lên khuôn mặt anh, phản chiếu những đường nứt đen nhánh dưới da — dấu hiệu của sự bất ổn trong cấu trúc phân tử cơ thể bản sao thứ bảy này.

Anh không chạm vào chiếc điện thoại nằm sâu trong túi áo khoác.

Nếu mở khóa ngay lúc này, sóng tín hiệu sẽ kích hoạt giao thức quét dữ liệu ngầm mà Aether đã cài đặt để săn lùng những "lỗi hệ thống" như anh.

Nhịp tim Lý Minh đập thình thịch, nhưng anh ép bản thân giữ sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Anh hít thở chậm rãi, điều chỉnh tần số sóng não của mình sao cho phù hợp với một thường nhân bình thường — không có dị năng phát quang, không có trường lực bảo vệ.

Chỉ là một bóng ma đang cố gắng lách qua kẽ hở của trật tự xã hội.

"Xin vui lòng bước sang phía bên kia," giọng nói điện tử của người canh gác vang lên, thiếu cảm xúc và lạnh lẽo như chính những bức tường bê tông xung quanh.

Lý Minh gật đầu nhẹ, tay thọc sâu vào túi quần để che đi chuyển động ngón tay đang nhấn giữ nút tắt nguồn vĩnh viễn cho chiếc máy ảnh mini mà Trần Nam đã nhét vào đó trước khi biến mất.

Anh bước qua vạch kẻ sơn đỏ trên sàn nhà.

Máy soi X-quang phát ra tiếng hú cao tần ngắn ngủi, quét từng tế bào trong cơ thể anh.

Anh cảm thấy một sự rùng rợn chạy dọc sống lưng.

Không phải vì sợ bị bắt giữ, mà vì anh biết rõ những gì ẩn giấu bên dưới lớp vỏ bọc con người này: mã di trùng lặp từ bảy cái chết trước đó.

Mỗi lần Aether quét dữ liệu, họ không chỉ tìm kiếm mối đe dọa vật lý; họ đang săn lùng ký ức — những mảnh vỡ của các bản sao đã bị xóa sổ.

Khi cánh cửa tự động mở ra phía sau lưng anh, Lý Minh cảm thấy như vừa bước vào một cỗ máy xay thịt khổng lồ.

Không khí ở hành lang bên trong nồng nặc mùi ozone và sự vô tri.

Anh lướt nhanh qua những văn phòng làm việc trống rỗng của nhân viên Aether đang ca đêm, hướng thẳng về thang bộ khẩn cấp dẫn xuống tầng hầm B3.

Nơi được đánh dấu là "Lưu trữ Dữ liệu Vô Hiệu" — nơi chôn cất những gì xã hội hiện đại coi là rác thải: sự lãng quên.

Tầng hầm B3 lạnh hơn bề mặt thành phố ít nhất mười độ C.

Lý Minh lao xuống cầu thang xoắn ốc, bóng đổ của anh bị bẻ gãy bởi ánh đèn neon xanh lá cây nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà cao vút.

Tiếng bước chân tiếng vang khô khốc trong không gian kín mít, như những nhịp đếm ngược cho một bản án tử hình chưa được tuyên bố chính thức.

Không khí ở đây không chỉ lạnh về nhiệt độ; nó mang theo mùi kim loại cũ và sự trống rỗng đặc trưng của Hư Không Hóa.

Lý Minh có thể cảm thấy da đầu mình tê dại mỗi khi đi sâu hơn nữa vào lòng tòa tháp.

Đây là nơi mà những hồ sơ cá nhân bị xóa, những con người bị cộng đồng lãng quên cuối cùng cũng sẽ tan biến thành năng lượng thuần túy để nuôi dưỡng mạng lưới Aether.

Anh dừng lại trước một cánh cửa sắt nặng nề mang ký hiệu *Archive-Null*.

Không có khóa cơ học, chỉ có một khe cắm thẻ từ đang phát ra ánh sáng đỏ cảnh báo.

Lý Minh rút chiếc chìa khóa số hóa mà Trần Nam đã gửi qua tin nhắn mã hóa — một đoạn code tự hủy sau khi đọc.

Anh đưa tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của cánh cửa.

"Đây là nơi bạn tìm kiếm sự thật, hay sự trốn chạy?" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau góc khuất của hành lang tối om.

Lý Minh quay người lại nhanh như một con rắn săn mồi.

Bóng dáng của Vương Gia Nghị xuất hiện giữa ánh đèn nhấp nháy, tay cầm một chiếc平板电脑 (tablet) phát ra ánh sáng trắng chói lòa.

Không phải là phiên bản phản diện đầy quyền lực mà Lý Minh từng gặp ở tầng thượng; đây chỉ là một avatar dữ liệu — hình ảnh ảo được chiếu trực tiếp lên không gian thực thông qua hệ thống hologram của Aether.

"Anh đang xâm phạm vùng cấm, Lý Minh," Vương Gia Nghị nói, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết.

"Những thứ ở trong đó không dành cho người sống.

Chúng là xác chết kỹ thuật số."

Lý Minh không đáp lời.

Anh tập trung vào đôi mắt của avatar — chúng không có đồng tử, chỉ là hai chấm sáng lạnh lùng quan sát mọi chuyển động của anh.

Anh biết rằng nếu mình mở cánh cửa này ra, anh sẽ đối mặt với những ký ức đau đớn nhất: bằng chứng về bảy lần thất bại trước đó và lý do tại sao Vương Gia Nghị lại tin rằng Hư Không Hóa là quy luật tự nhiên cần được bảo vệ.

"Quy luật tự nhiên hay sự lọc chủng?" Lý Minh hỏi, giọng nói của anh khàn đặc nhưng đầy thách thức.

"Anh đang giết người để tiết kiệm tài nguyên thông tin."

Vương Gia Nghị mỉm cười — một nụ cười không chạm đến mắt.

"Tôi chỉ đơn giản là dọn dẹp những gì vô nghĩa.

Và bạn, bản sao thứ bảy...

bạn cũng sắp trở thành vô nghĩa thôi nếu không ngừng lại ngay bây giờ."

Cánh cửa sắt phía sau Lý Minh đóng sầm lại với một tiếng động lớn như súng nổ trong căn phòng kín.

Ánh sáng đèn đỏ báo động chiếu rọi khắp căn phòng lưu trữ, biến mọi thứ thành màu máu nhợt nhạt.

Một giọng nói cơ giới vang lên từ các loa ẩn trên trần nhà: *"Phát hiện xâm nhập trái phép.

Kích hoạt giao thức 'Vệ Tinh'.

Cô lập khu vực."*

Lý Minh quay lại nhìn cánh cửa đã khóa chặt.

Anh không hoảng loạn; anh đã dự đoán được điều này từ khi bước vào tầng hầm B3.

Vấn đề nằm ở những gì đang xảy ra bên trong căn phòng nhỏ bé trước mặt anh — nơi mà Trần Nam từng gọi là "Ngôi mộ của những lời nói bị lãng quên".

Giữa căn phòng, một cái bục bằng đá đen nổi lên giữa không trung.

Trên đó đặt ba chiếc đĩa lưu trữ dữ liệu hình tròn, mỗi chiếc phát ra một tần số âm thanh khác nhau khiến tai Lý Minh đau nhói.

Đây là nơi Trần Nam đã giấu những đoạn ghi âm quan trọng nhất — bằng chứng về thí nghiệm tạo ra các bản sao dị nhân và cách mà Aether đang thao túng ký ức công chúng để duy trì quyền lực của họ.

Nhưng có một vấn đề lớn hơn: hệ thống phòng thủ của căn phòng không phải là súng hay laser, mà là sóng tần số Hư Không.

Chúng tấn công trực tiếp vào nhận thức về sự tồn tại của mục tiêu.

Lý Minh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang từ bỏ anh.

Những đường nứt đen trên tay anh lan rộng hơn, ăn sâu vào thịt và xương cốt.

Anh phải chọn: lấy dữ liệu và đối mặt với nguy cơ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thực tại ngay lập tức, hoặc chạy trốn để sống thêm một ngày nữa nhưng không bao giờ biết được sự thật về nguồn gốc của mình — và vì thế, không thể ngăn chặn cái chết cho hàng triệu người khác đang đứng trước bờ vực Hư Không Hóa.

Lý Minh nhìn vào đôi bàn tay đang trở nên trong suốt hơn từng giây.

Anh nhớ lại khuôn mặt của Trần Nam lúc còn sống — nụ cười hồn nhiên che giấu nỗi sợ hãi tột độ về sự lãng quên.

Nếu anh bỏ cuộc, thì tất cả những hy sinh của sáu bản sao trước đó đều là vô nghĩa.

"Mất một thứ để giữ một thứ," Lý Minh lầm bầm với chính mình.

Anh bước tới cái bục đá, không thèm quay lại nhìn cánh cửa đang rung chuyển dưới sức ép của sóng tấn công từ bên ngoài.

Anh đưa tay ra chạm vào chiếc đĩa dữ liệu ở giữa — nơi chứa hồ sơ gốc của dự án "Kiếm Hư Không".

Ngay khi ngón tay anh tiếp xúc với bề mặt lạnh giá, một luồng điện tử xanh lam phóng thẳng lên cánh tay phải của anh, chạy dọc theo những đường nứt đen và bùng nổ trong lồng ngực.

Khói tỏa ra từ da thịt anh.

Nhưng Lý Minh không hét lên.

Anh nghiến răng, chịu đựng cơn đau dữ dội để kéo chiếc đĩa dữ liệu ra khỏi cái bục.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ — những bức tường tan biến thành bụi phấn trắng, sàn nhà trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ.

Anh đang bị lãng quên ngay tại hiện trường.

Cơ thể anh hòa vào không gian trống rỗng của căn phòng lưu trữ, nhưng ý chí của anh vẫn bám chặt lấy chiếc đĩa dữ liệu nóng hổi trong lòng bàn tay.

Đây là lựa chọn không có đúng: hy sinh sự nguyên vẹn của chính mình để mang về chân thực phũ phàng nhất mà thế giới này đang cố gắng che giấu.

Ba con ma bao vây Lý Minh.

Chúng không phải là quái vật từ truyện kinh dị, mà là những bóng hình dữ liệu bị lỗi — tàn dư của các bản sao trước đó đã chết trong cùng căn phòng này khi cố gắng lấy thông tin về Vương Gia Nghị.

Những thực thể trong suốt này phát ra tiếng gầm rú điện tử xé toạc màng nhĩ, chúng lao vào Lý Minh với ý định đồng hóa anh vào mạng lưới Hư Không vĩnh viễn.

Không gian xung quanh bắt đầu tan biến hoàn toàn.

Trần Nam đã đúng khi nói rằng ký ức là nền tảng của tồn tại; và giờ đây, không ai đang nhớ đến Lý Minh trong căn phòng này ngoại trừ chính anh ấy — và ngay cả điều đó cũng đang mờ nhạt đi từng giây một.

Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như một chiếc lá bị gió cuốn bay ra khỏi nhánh cây cuối cùng.

Lý Minh nhắm mắt lại, chấp nhận số phận.

Nhưng thay vì buông xuôi, anh tập trung toàn bộ ý thức vào những đường nứt đen trên người — mạng lưới mạch máu mới mà anh đã hình thành sau khi phá vỡ gương soi trong chương trước.

Những vết nứt này không phải là dấu hiệu của sự suy tàn; chúng là cổng kết nối trực tiếp với năng lượng Hư Không thô sơ, chưa được Aether lọc sạch và kiểm soát.

"Ta đây," Lý Minh thì thầm, giọng nói vang lên không từ miệng mà từ chính những khe hở trên da thịt anh.

"Và ta sẽ không bị quên."

Anh giơ tay phải — nơi đang nắm chặt chiếc đĩa dữ liệu — về phía trước.

Năng lượng Hư Không bùng nổ từ lòng bàn tay của anh, tạo thành một lưỡi kiếm hình dạng bằng ánh sáng trắng xóa và tiếng ồn tĩnh điện.

Lưỡi kiếm này không cắt da thịt; nó cắt đứt kết nối giữa thực tại ảo và ý thức cá nhân.

Ba con ma dữ liệu lao vào anh, nhưng chúng dừng lại trước mũi kiếm Hư Không của Lý Minh.

Chúng không tấn công nữa mà bắt đầu rên rỉ — một âm thanh giống như tiếng khóc của trẻ sơ sinh bị bóp nghẹt trong数据 (dữ liệu).

Lưỡi kiếm xoay tròn, quét sạch ba bóng ma đó khỏi hiện trường, biến chúng thành những dòng mã nhị phân rơi xuống sàn nhà dưới dạng bụi tinh thể lấp lánh.

Lý Minh mở mắt ra.

Đôi mắt bạc kim loại giờ đây tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, chiếu rọi khắp căn phòng tối om đang sụp đổ xung quanh anh.

Anh không còn cảm thấy trống rỗng nữa; thay vào đó là một sự đầy ắp khủng khiếp — sức mạnh của kẻ đã chết nhưng từ chối biến mất.

Anh nhìn xuống cánh tay phải: chiếc đĩa dữ liệu đã nóng đến mức làm chảy nhựa điện trên bề mặt, và những đường nứt đen giờ đây bao phủ toàn bộ cơ thể anh như một bộ giáp bằng than chì sống.

Anh biết rằng Vương Gia Nghị sẽ không để cho anh rời khỏi tòa tháp này dễ dàng.

Nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời ngắn ngủi của bản sao thứ bảy, Lý Minh cảm thấy mình thực sự tồn tại — không phải vì ai đó nhớ đến tên anh, mà vì chính anh quyết định không bị lãng quên.

Anh bước ra khỏi căn phòng lưu trữ đang sụp đổ, lưỡi kiếm Hư Không vẫn còn lơ lửng trong lòng bàn tay.

Hành lang phía trước tối đen như mực, nhưng ánh sáng từ đôi mắt anh đủ để soi đường cho những gì sắp tới: một cuộc đối đầu với chính hệ thống mà anh sinh ra để phục vụ — và phá hủy nó từ bên trong bằng cách mang về sự thật đau đớn nhất.

Lý Minh cầm chiếc thẻ nhớ xương — vật thể duy nhất còn sót lại sau khi những con ma dữ liệu bị tiêu diệt, phát ra ánh sáng vàng nhạt như ngọn nến giữa bóng tối của hành lang sắp sụp đổ.

Kiến đứng lùi lại một bước, người đàn ông kỳ lạ luôn ẩn mình trong mạng lưới Aether mà Lý Minh vừa tình cờ gặp phải ở tầng hầm B2.

Ánh mắt sau chiếc mũ lưỡi trai rộng của Kiến dường như đang quan sát một thí nghiệm hơn là một cuộc giải cứu thực sự.

"Ăn đi," Kiến nói, giọng điệu không còn lạnh lùng nữa, mà thấm đẫm một nỗi buồn sâu thẳm và mệt mỏi.

"Và hãy nhớ, từ giờ trở đi, mỗi ký ức anh giữ lại đều sẽ có giá trị bằng mạng sống của ai đó khác."

Lý Minh nhìn vào chiếc thẻ nhớ xương trong lòng bàn tay mình.

Nó không phải là dữ liệu kỹ thuật số thông thường; nó mang mùi máu và sự sợ hãi nguyên thủy.

Anh nhận ra rằng đây không chỉ là bằng chứng về thí nghiệm tạo ra anh — mà còn là chìa khóa để kích hoạt hoặc vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống Hư Không Hóa trên quy mô thành phố.

Nhưng trước khi Lý Minh có thể đưa tay lên miệng, một cơn đau剧 (đau đớn) dữ dội xé toạc đầu óc anh.

Những dòng chữ máu đỏ tươi xuất hiện trực tiếp trong tầm nhìn của anh, viết bằng chính ký ức của Trần Nam — người bạn hacker đã biến mất từ ba ngày trước:

*"Lý Minh...

đừng tin vào sự im lặng của Vương Gia Nghị.

Và quan trọng hơn..."* Dòng chữ dừng lại ở đây, tan rã thành những pixel đỏ tươi rơi xuống như mưa máu trong tâm trí anh.

*"Anh không phải là bản sao duy nhất đang sống."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập