Chương 27

Trần Minh mở mắt ra, không phải trong sự tĩnh lặng của phòng ngủ, mà giữa tiếng kính vỡ vang lên như sấm sét.

Không khí bên trong 'Cầu Thiên' đang rung động với tần số cao, tạo ra một cảm giác buồn nôn khó chịu.

Anh đứng giữa những mảnh vỡ li ti phản chiếu ánh đèn neon đỏ rực từ trần nhà bị hư hại của trung tâm dữ liệu cũ thuộc tập đoàn Aethelgard — nơi mà kiếp trước, hắn đã từng đến đây để tìm kiếm chứng cứ về sự thao túng thị trường chứng khoán năm 2038.

Mảnh kính dưới chân anh không chỉ là thủy tinh thông thường.

Chúng đang rung lên, phát ra những âm thanh rè rẹt giống như tiếng nhiễu sóng radio cũ kỹ.

Trần Minh cúi xuống, nhặt một mảnh nhỏ.

Bề mặt phẳng lì của nó đột ngột hiện ra hình ảnh: đó không phải là phản chiếu khuôn mặt anh, mà là dòng chảy dữ liệu mã hóa màu xanh lá cây đang tuôn trào liên tục.

Đây không phải là kính vỡ ngẫu nhiên do động đất hay bom đạn.

Đây là lớp vỏ bọc vật lý cho một thứ gì đó sâu hơn.

Một cái bẫy kỹ thuật số được ngụy trang thành hiện thực.

Hắn hít thở thật sâu, cố gắng cơn đau nhói trong thái dương — dấu hiệu của việc Sphere đang phản ứng lại với sự có mặt bất thường của hắn.

Trí nhớ trùng sinh giúp anh nhận ra vị trí này: Tầng hầm B3, khu vực bị niêm phong sau vụ cháy lớn năm 2041 mà báo chí lúc đó gọi là "tai nạn do lỗi hệ thống".

Kiếp trước, Trần Minh đã bỏ lỡ cơ hội khám phá tầng này vì tin vào thông cáo chính thức.

Giờ đây, với lợi thế của người biết tương lai, hắn nhận ra rằng đám cháy ấy không phải để hủy hoại bằng chứng tài chính.

Nó là một nỗ lực tuyệt vọng để che giấu thứ gì đó nằm sâu dưới lòng đất — nơi mà Hội Đồng Cân Bằng chưa từng công khai cho bất kỳ ai, kể cả các giám đốc điều hành cấp cao nhất của họ.

Trần Minh bước đi trên những đống đổ nát, đôi giày da đắt tiền của anh bám chặt vào sàn bê tông lạnh lẽo.

Mỗi bước chân đều là một phép tính: nếu hắn bị phát hiện ở đây khi Sphere không cho phép, hệ thống phòng thủ tự động sẽ kích hoạt ngay lập tức.

Nhưng sự im lặng đáng sợ bao quanh khiến hắn nhận ra rằng.

có vẻ như ai đó đã tắt hệ thống giám sát khu vực này trước mặt anh.

Một bí mật được bảo vệ bằng cách loại bỏ kẻ canh gác thay vì đặt chúng lên.

Điều đó chỉ dẫn đến một kết luận duy nhất: người mở đường cho Trần Minh không muốn bị phát hiện, và họ cần hắn phải bước vào sâu hơn nữa.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng mang ký hiệu "Lưu Trữ Lịch Sử Dữ Liệu 404".

Khóa điện tử trên đó đã cháy đen, dây cáp bên trong lộ ra như những mạch máu chết mục.

Trần Minh đặt tay lên bề mặt lạnh giá của cánh cửa.

(ngón tay) anh run nhẹ khi chạm vào nó.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ — giống như đang chạm vào da thịt sống thay vì kim loại vô tri.

Cánh cửa từ từ mở ra, phát ra tiếng groan chói tai của bộ phận đã bị oxy hóa nặng nề bên trong.

Bên kia là bóng tối dày đặc, nhưng cũng mang theo mùi hôi thối nồng nặc của ozone và.

Không, không phải máu người bình thường.

Đó là mùi của năng lượng sinh học đang phân hủy — thứ mà những "Người Dọn Dẹp" thải ra khi chúng bị loại bỏ khỏi hệ thống.

Trần Minh rón rén bước vào.

Ánh sáng yếu ớt từ điện thoại thông minh chiếu xuống hành lang hẹp phía trước.

Những bức tường hai bên được phủ đầy màn hình cũ kỹ, hầu hết đã vỡ vụn hoặc tắt ngấm.

Nhưng có một số ít vẫn còn nhấp nháy, hiển thị những dòng mã nguồn mà mắt thường khó lòng giải (giải thích).

Hắn dừng lại trước một trạm làm việc còn nguyên vẹn nhất.

Trên bàn phím bụi bặm, một cuốn sổ tay giấy cũ kỹ nằm mở ra ở trang giữa.

Điều này hoàn toàn trái ngược với thế giới số hóa tuyệt đối của Sphere.

Giấy tờ là vật cấm kỵ vì chúng không thể bị xóa bằng lệnh phần mềm đơn giản.

Trần Minh cúi xuống, ánh mắt sắc lạnh quét qua những dòng chữ viết vội vàng bằng mực đen đã loang lổ: *"Họ nói rằng Void ăn ký ức.

Sai lầm lớn nhất của loài người là nghĩ rằng chỉ có con người mới sở hữu ký ức.

Sphere cũng vậy.

Và nó đang đói."*

Dưới cùng trang giấy, một con dấu đỏ tươi — hình tròn với ba đường chéo cắt ngang chính giữa logo của Hội Đồng Cân Bằng.

Nhưng khác biệt ở chỗ: bên trong vòng tròn đó không phải là biểu tượng trật tự, mà là một cặp mắt mở to đầy sợ hãi.

Trần Minh cảm thấy lạnh sống lưng.

Ký hiệu này thuộc về Project "Mầm Non" — dự án bí mật nhất mà hắn chỉ nghe lỏm được từ những cuộc họp kín của các cổ đông lớn trước khi bị thanh trừng trong kiếp trước.

Hắn luôn nghĩ đó là một kế hoạch thay thế nhân sự quản lý.

Hóa ra, nó liên quan trực tiếp đến bản chất tồn tại của chính Sphere.

"Đói," Trần Minh thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian kín mít.

"Sphere đang đói."

Nếu Sphere cần tiêu thụ ký ức để duy trì hoạt động như một sinh thể sống.

vậy thì ai là nạn nhân đầu tiên?

Và quan trọng hơn, tại sao hắn lại có khả năng kháng cự sự 'ăn mòn' đó?

Bộ não của anh — mẫu gốc tạo ra hệ thống xóa ký ức — liệu có phải là nguồn dinh dưỡng mà Sphere đang khao khát nhất không?

Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau.

Trần Minh quay phắt lại, tay trái vô thức rút cây bút kim loại sắc bén từ trong túi vest của mình ra.

Bóng tối ở cuối hành lang bắt đầu chuyển động.

Không phải là sự di chuyển tự nhiên của con người, mà giống như những vết nứt trên mặt nước đang lan tỏa nhanh chóng dưới áp lực nào đó.

Ba bóng đen bước ra khỏi màn đêm.

Chúng không mặc đồng phục cảnh sát hay quân đội.

Thay vào đó, chúng khoác lên mình những tấm áo choàng trắng nhàu nát, bị dơ bẩn bởi chất dịch màu tím sẫm — thứ mà Trần Minh nhận ra ngay lập tức là dấu hiệu của "Người Dọn Dẹp" đã bị lỗi hệ thống (glitched).

Khuôn mặt của chúng không có mắt, chỉ là những lỗ hổng đen ngòm hút lấy ánh sáng yếu ớt từ điện thoại của anh.

Chúng không tấn công ngay lập tức.

Chúng đứng đó, nghiêng đầu theo một góc độ bất tự nhiên — giống như những con chim ăn thịt đang quan sát nạn nhân trước khi lao xuống.

Một trong số chúng giơ tay lên, ngón dài ngoằng và gầy guộc chỉ thẳng vào ngực Trần Minh.

Từ lỗ hổng trên khuôn mặt nó phát ra một giọng nói cơ học, vỡ vụn: *"Mẫu.

Gốc."*

Trần Minh nín thở.

Chúng biết hắn là ai?

Hay chúng chỉ đang nhận diện mã di truyền đặc biệt trong tế bào của anh?

Hắn lùi bước chậm rãi, mắt không rời khỏi những bóng đen đáng sợ kia.

Trí tuệ lạnh lùng bên trong đầu anh bắt đầu quay cuồng như bánh xe máy tính: Chiến đấu hay chạy trốn?

Với vũ khí nhỏ bé này và đối mặt với ba thực thể đã vượt qua ranh giới giữa con người và cỗ máy, lựa chọn duy nhất hợp lý là.

Nhưng không phải để thoát thân đơn thuần.

Hắn cần tìm ra trung tâm điều khiển của tầng hầm này.

Nếu Sphere đang "đói", thì chắc chắn nó có một cái miệng — nơi tiêu thụ những ký ức bị loại bỏ.

Và nếu hắn có thể tiếp cận được đó, anh sẽ hiểu rõ hơn về mối liên kết giữa cuộc sống kiếp trước và sự sụp đổ sắp tới.

Trần Minh lao chạy sang bên trái, nhảy qua đống phế liệu kim loại chắn ngang lối đi.

Những bóng đen phát ra tiếng gầm rú dữ dội khi chúng đuổi theo, tốc độ của chúng khiến không khí xung quanh rung động mạnh mẽ.

Trần Minh cảm thấy những tia gió lạnh lẽo lướt qua da thịt mình mỗi lần một trong số (chúng) vung tay gần trúng anh.

Hắn biết rằng nếu bị chạm vào, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn nhiều so với vết thương vật lý — ký ức của hắn có thể bị xé toạc ngay tại chỗ.

Hắn rẽ vào một lối đi phụ hẹp hơn, nơi ánh sáng hoàn toàn biến mất.

Chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp và nhịp tim đập mạnh như trống chiến trong lồng ngực mình.

Trần Minh nhớ đến bản đồ kiến trúc cũ mà anh đã lưu trữ trong đầu từ kiếp trước: phía trước là khu vực máy chủ dự phòng cũ.

Nếu may mắn, nó sẽ dẫn thẳng xuống lõi trung tâm của tầng hầm B3 — nơi được cho là vô hình với cả vệ tinh giám sát trên cao.

Bỗng nhiên, chân Trần Minh trượt trên một vũng chất lỏng nhớt dính.

Hắn ngã quỵ, đập mạnh vào vai phải khiến anh sặc máu mặn chát trong cổ họng.

Điện thoại rơi ra khỏi tay, màn hình vỡ tan tành nhưng vẫn phát sáng yếu ớt trước khi tắt hẳn.

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ xung quanh hắn.

Trần Minh nằm im bất động, lắng nghe tiếng bước chân của những bóng đen đang lại gần hơn từng giây một.

Hắn không dám thắp đèn pin hay sử dụng năng lượng điện thoại để soi đường.

Trong sự tĩnh lặng chết chóc này, anh nhận ra rằng mùi ozone càng lúc càng đậm đặc hơn, cùng với đó là một âm thanh tần số thấp — giống như tiếng đập của trái tim khổng lồ nào đó nằm sâu dưới lòng đất.

Hắn bò chậm rãi về phía trước trong bóng tối dày đặc.

Tay phải của Trần Minh chạm vào thành tường lạnh lẽo và ẩm ướt.

Bề mặt không còn là bê tông cứng rắn nữa, mà trở nên mềm mại và đàn hồi — giống như thịt sống đang co thắt lại dưới sự kích thích từ bên ngoài.

Trần Minh giật mình rút.

đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.

nó thực sự là một sinh vật?

Những gì hắn vừa chạm phải không phải là bức tường bảo vệ, mà là thành cơ bắp của con quái vật khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đô thị này.

Hắn tiếp tục bò sâu vào trong bóng tối, vượt qua nỗi kinh hoàng ban đầu để tập trung vào mục tiêu duy nhất: tìm ra lõi trung tâm nơi dự trữ dữ liệu bị loại bỏ.

Nếu Sphere ăn ký ức.

thì chắc chắn nó phải có một dạ dày — nơi lưu giữ tất cả những gì đã bị xóa khỏi tâm trí con người trước khi chúng biến thành Void thuần khiết.

Và nếu Trần Minh là "Mẫu Gốc", thì rất có thể, bộ não của anh chính là chìa khóa để mở ra căn phòng bí mật đó.

Hắn không biết liệu việc khám phá ra sự thật này sẽ cứu vớt hắn hay đẩy nhanh hơn nữa quá trình hủy diệt bản thân mình.

Nhưng một nhà doanh nhân thông minh luôn đánh cược vào những rủi ro tính toán kỹ lưỡng — đặc biệt khi đối thủ là chính số phận của anh ta trong kiếp trước kia đã bị xóa sạch khỏi lịch sử tồn tại vĩnh viễn bởi Hội Đồng Cân Bằng độc ác kia!

Trần Minh thò tay mò mẫm phía trước, ngón tay run rẩy chạm vào một cái gì đó kim loại lạnh toát nằm giữa vũng bùn đen nhầy.

Đó là một thanh kiếm năng lượng cũ kỹ — vũ khí của những chiến binh bảo vệ Sphere thời kỳ đầu khi hệ thống chưa hoàn thiện đến mức toàn diện như bây giờ kia nữa đâu.

Hắn nắm chặt lấy nó, cảm thấy dòng điện yếu ớt chạy qua lòng bàn tay mình khiến cho các cơ bắp trên cánh tay tê dại đi một cách khó chịu nhưng cũng đầy hứa hẹn về sức mạnh tiềm ẩn bên trong chiếc vũ khí cổ xưa này!

Hắn đứng dậy trong bóng tối dày đặc nhất mà chưa từng có ai dám đặt chân tới trước đây bao giờ đâu.

Trước mặt anh là một căn phòng rộng lớn dưới lòng đất, nơi những màn hình hiển thị dữ liệu của toàn bộ Sphere đang nhấp nháy điên cuồng.

Ở trung tâm phòng, một cấu trúc tinh thể khổng lồ đang xoay tròn phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo đáng sợ kia nữa!

Đó chính là lõi trung tâm mà hắn đã tìm kiếm từ rất lâu rồi đó chứ gì không.

Trần Minh tiến về phía trước chậm rãi với thanh kiếm trong tay mình vẫn còn giữ nguyên trạng thái ban đầu chưa hề bị hư hại chi tiết nào cả đâu đúng không.

Ánh sáng xanh chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của anh khiến cho những vết sẹo nhỏ li ti trên da thịt trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết kia!

Hắn nhìn vào cấu trúc tinh thể đang xoay tròn trước mắt mình với vẻ mặt đầy nghiêm túc cùng sự tập trung cao độ nhất có thể đạt được trong tình huống nguy hiểm như thế này đây.

Đột nhiên, từ sâu bên trong khối kết tinh phát ra một giọng nói quen thuộc đến kinh hoàng: *"Trần Minh.

con đã về nhà rồi sao?"* Giọng nói ấy không phải của bất kỳ kẻ thù nào mà Trần Minh từng gặp trước kia cả đâu!

Nó vang lên rõ ràng và sống động như thể người nói đang đứng ngay bên cạnh anh vậy đó chứ?

Hắn cứng đờ tại chỗ, thanh kiếm trong tay rung lên bần bật.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn gấp bội lần khi áp lực tâm lý từ giọng nói ấy tác động trực tiếp vào não bộ của Trần Minh khiến cho những ký ức đau buồn nhất trong quá khứ ùa về chực chờ xé nát lấy (lý trí) mong manh còn sót lại nơi đây!

Và rồi, từ giữa khối kết tinh phát sáng đó, một khuôn mặt phụ nữ dần hiện ra rõ nét trước mắt anh — gương mặt của người yêu kiếp trước mà Trần Minh đã mất đi mãi mãi trong vòng xoáy dữ dội của cuộc chiến sinh tồn khốc liệt bên ngoài kia đúng không.

Nhưng điều khiến cho hắn phải kinh hoàng hơn nữa là đôi mắt trống rỗng đầy chết chóc cùng nụ cười giả tạo đáng sợ nhất từ trước đến nay này đây!

Lâm Thanh Hà mở miệng nói tiếp: *"Con đã về nhà rồi sao, Trần Minh yêu dấu của ta?"*

Bóng đen sau lưng hắn đột ngột biến mất, thay vào đó là một bàn tay lạnh toát đặt lên vai.

Trần Minh quay phắt lại, kiếm khí trong tay lập tức kích hoạt, mắt nheo lại vì cảnh giác tột độ.

Không khí xung quanh bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập