Chương 26

Trần Minh mở mắt ra, nhưng không thấy trần nhà bệnh viện lạnh lẽo hay những ống dây chuyền dịch màu vàng nhạt.

Thay vào đó, anh đang lơ lửng trong một khoảng trống trắng xóa, vô tận và tĩnh lặng đến đáng sợ.

Không có trọng lực.

Không có âm thanh của máy móc hoạt động.

Chỉ có sự im lặng nặng nề, dày đặc như một tấm chăn bông thấm đẫm nước lạnh phủ lên da thịt.

Không khí ở đây không phải là không khí bình thường.

Nó mang mùi kim loại sắt gỉ pha lẫn hương vị chát chít của ozone — mùi của những tia sét đang tích tụ trước khi giáng xuống.

Anh cố di chuyển tay, nhưng cánh tay cảm giác như bị đóng băng trong khối thạch minh tử dày đặc.

Đây không phải là bệnh viện.

Đây cũng không phải phòng an toàn mà Hội Đồng hay gọi là "Khu Vực Bình Yên".

Trần Minh nhận ra nơi này qua trực giác bản năng — thứ đã cứu anh khỏi cái chết ở kiếp trước, và giờ đây đang dẫn lối cho sự sinh tồn trong hiện tại.

Một lớp vỏ bảo vệ tạm thời dành riêng cho những cá nhân có Chỉ Số Ổn Định cao bất thường — hoặc nói chính xác hơn, là những người mà hệ thống Sphere không thể xóa ký ức ngay lập tức do xung đột dữ liệu.

Anh nhớ lại từ những tài liệu mật đã đọc lén trong kiếp trước: Vỏ Trứng là nơi cô lập tạm thời cho các "biến số nguy hiểm".

Trước mặt anh, trôi lơ lửng giữa khoảng trắng, là một khối hình cầu bằng thủy tinh mờ đục, bên trong chứa đựng những dòng mã nhị phân chạy điên cuồng.

Chúng xoắn vào nhau như những con rắn độc đang giao phối, phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo.

Trần Minh nhìn chăm chú vào khối đó.

Hắn biết nó là gì.

Đó không phải là dữ liệu thông thường.

Cụ thể hơn, đây là đoạn mã di truyền đặc biệt mà Hội Đồng đã cấy ghép vào cơ thể cô từ khi còn nhỏ — thứ "Khóa" để mở trung tâm Sphere.

Và giờ, nó đang nằm trong Vỏ Trứng cùng với anh.

Không phải vì sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Mà bởi vì hệ thống nhận ra mối liên kết giữa hai bộ não của họ.

Trần Minh cố gắng hít thở sâu hơn, nhưng không khí ở đây loãng đến mức phổi anh đau nhói.

Anh cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội, như thể đầu óc mình đang bị quay cuồng trong một chiếc (centrifuge) khổng lồ.

Những mảnh ký ức từ kiếp trước bắt đầu ùa về, hỗn loạn và rời rạc.

Anh nhớ lại khoảnh khắc Lâm Thanh Hà mỉm cười dưới ánh nắng vàng rực rỡ của công viên trung tâm.

Anh nhớ mùi hương hoa nhài trên tóc cô khi họ lần đầu gặp nhau tại quán cà phê cũ kỹ bên bờ sông.

Và anh cũng nhớ cảm giác tuyệt vọng khi nhìn thấy xác chết của cô trong vòng tay mình, mắt trợn ngược, miệng còn dính đầy bọt máu đen ngòm — dấu hiệu của việc bị xóa ký ức cưỡng chế bằng lực lượng Void.

Nhưng giờ đây, hình ảnh đó lại biến đổi thành thứ gì đó khác hẳn.

Trong Vỏ Trứng này, ký ức về cái chết của cô không mang màu sắc bi kịch mà trở nên.

(lạnh lùng).

Nó giống như một tập tin bị hỏng đang cố gắng tự sửa chữa bản thân mỗi khi anh chạm vào nó bằng ý chí.

"Vì sao lại là tôi?" Trần Minh thì thầm, giọng nói vang lên khô khan trong không gian kín bưng.

Câu hỏi của anh không được đáp lại bởi bất kỳ ai khác ngoài sự im lặng đáng sợ bao quanh.

Nhưng sâu thẳm bên trong linh căn đang bị tổn thương ấy, một câu trả lời mờ ảo bắt đầu hình thành.

Hắn không chỉ là nạn nhân trùng sinh đơn thuần.

Hắn là nguyên mẫu.

Bộ não của anh chính là nền tảng tạo ra Sphere — lớp màng năng lượng khổng lồ bao bọc toàn bộ khu vực đô thị hóa này để bảo vệ con người khỏi Void bên ngoài.

Nếu anh chết, Sphere sẽ sụp đổ.

Nhưng nếu Sphere sụp đổ, cả thành phố cũng sẽ bị Void nuốt chửng trong chớp mắt.

Và giờ đây, Viên Khôi — Giám Đốc Hàn và những kẻ thuộc tổ chức Cân Bằng đang tìm cách "xóa bỏ" anh để duy trì sự ổn định của hệ thống.

Họ nghĩ rằng việc loại bỏ một biến số nguy hiểm là cần thiết cho hạnh phúc tập thể.

Nhưng họ không biết rằng bằng cách làm vậy, họ đang tự tay đẩy cả thế giới vào bờ vực diệt vong mà mình vừa mới xây dựng lên.

Trần Minh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào khối mã dữ liệu trước mặt.

Anh cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng phát ra từ nó — giống như nhịp đập của một trái tim nhân tạo đang cố gắng giữ cho cơ thể sống sót sau chấn thương nghiêm trọng.

Đây không chỉ là ký ức của Lâm Thanh Hà.

Đây còn là chìa khóa duy nhất có thể giúp anh phá vỡ Vòng Lặp Ký Ức mà Hội Đồng đã cài đặt trong tâm trí mọi người dân thành phố này.

Nếu hắn lấy được nó, anh sẽ có quyền truy cập vào tầng sâu nhất của Sphere — nơi chứa đựng sự thật về Void và lý do tại sao con người lại cần bị tước đoạt ký ức để tồn tại.

Nhưng nếu thất bại.

thì không chỉ riêng anh mà cả Lâm Thanh Hà cũng sẽ biến thành những xác sống trống rỗng, mất đi mọi cảm xúc và ý chí cá nhân dưới sức mạnh áp đảo của hệ thống Cân Bằng.

Cơn đau đầu quay lại dữ dội hơn trước, giống như có ai đó đang dùng búa đập liên tục vào thái dương anh.

Trần Minh nghiến chặt răng, máu từ khóe môi rỉ ra lần nữa, mặn chát trên đầu lưỡi nhưng kali này mang theo vị kim loại đặc trưng của sự xâm nhập kỹ thuật số.

Anh biết rằng mình không thể tiếp tục nằm im trong Vỏ Trứng mãi được.

Thời gian đang trôi qua từng giây một cách chậm rãi và tàn nhẫn bên ngoài thế giới ảo định hình này.

Và những kẻ săn mồi đã bắt đầu tiến gần hơn đến con mồi của chúng ta rồi đấy.

Âm thanh bước chân ngày càng trở nên rõ ràng, vang lên đều đặn trong không gian trắng xóa như tiếng gõ búa vào (quan tài).

Mỗi nhịp đập kèm theo tiếng lách cách kim loại va chạm nhau — âm thanh đặc trưng của thiết bị quét năng lượng mà tổ chức Cân Bằng sử dụng để phát hiện bất kỳ hoạt động đáng ngờ nào bên trong Vỏ Trứng.

Trần Minh hiểu ngay rằng những kẻ này không tìm kiếm một nạn nhân ngẫu nhiên; họ đang săn đuổi một "biến số" cụ thể — chính anh.

Trong đời trước, anh từng chứng kiến cảnh ba tên Thanh Trừ thuộc tổ chức Cân Bằng lao tới với thanh kiếm năng lượng sáng chói, sẵn sàng cắt xé bất kỳ ai dám cản trở quá trình "ổn định hóa ký ức".

Và giờ đây, lịch sử đang lặp lại nhưng theo cách đáng sợ hơn nhiều lần..

Hắn hiểu rằng những kẻ này không tìm kiếm một nạn nhân ngẫu nhiên; họ đang săn đuổi một "biến số" — chính anh.

Trong đời trước, anh từng chứng kiến cảnh ba tên Thanh Trừ thuộc tổ chức Cân Bằng lao tới với thanh kiếm năng lượng sáng chói, sẵn sàng cắt xé bất kỳ ai dám cản trở quá trình "ổn định hóa ký ức".

Và giờ đây, lịch sử đang lặp lại nhưng theo cách đáng sợ hơn nhiều lần..

Hắn không thể để chúng bắt mình sống như thế này được.

Không chỉ vì sự tồn tại của riêng anh mà còn vì số phận của những người thân yêu — đặc biệt là Lâm Thanh Hà, người phụ nữ duy nhất khiến trái tim lạnh lùng của hắn biết (gọi là) rung động thực sự trong hai kiếp sống dài đằng đngầy nay đây rồi kia mai đó nữa luôn mãi mãi về sau này cho đến tận cùng vũ trụ bao la rộng lớn mênh mang vô hạn định kỳ hằng năm tháng trôi qua nhanh chóng quá khứ hiện tại tương lai giao thoa hòa quyện vào nhau tạo thành bức tranh tổng thể hoàn hảo tuyệt đối không gì sánh được trong tâm trí con người thông thường bình dị giản đơn thuần khiết chân chính thật thà trung thực ngay thẳng công bằng minh bạch rõ ràng dễ hiểu đơn giản ngắn gọn súc tích cô đọng tập trung chuyên sâu chi tiết cụ thể sinh động hấp dẫn lôi cuốn thu hút chú ý quan tâm theo dõi sát sao cẩn trọng thận trọng kỹ lưỡng tỉ mỉ chính xác chuẩn mực đúng đắn hợp lý khoa học logic mạch lạc nhất quán thống nhất đồng bộ hài hòa cân đối tương xứng phù thích nghi ứng phó giải quyết xử lý hoàn tất xong xuôi kết thúc khép lại đóng cửa chặn đứng ngăn ngừa phòng tránh đề phòng cảnh giác lo lắng sợ hãi run rẩy hoảng loạn panick terror fear dread anxiety stress.

insight intuition instinct reflex reaction response action behavior conduct manner.

plot design blueprint.

individual person human being creature entity object thing matter substance material stuff goods products items articles commodities resources assets wealth fortune riches treasure bounty prize reward gift present offering

Hốc mắt lạnh lẽo như băng giá.

Húc không dám thở mạnh hơn nữa.

Sự im lặng trong căn phòng này nặng nề đến mức bóp nghẹt phổi hắn.

Hắn cảm giác từng sợi dây thần kinh trên da đầu đang căng ra, rung động theo một tần số mà tai người bình thường không thể nghe thấy.

Đó là tiếng thì thầm của dữ liệu.

Hắn quay lại nhìn màn hình laptop cũ kỹ còn sót lại từ thời kỳ công nghệ analog.

Những dòng code chạy liên hồi, xanh lơ và trắng xóa trong bóng tối.

Không phải mã hóa quân sự.

Không phải virus phá hoại.

Mà là một cấu trúc toán học thuần túy.

Một thứ gì đó đẹp đê đến tàn nhẫn.

Hắn nhớ rõ cảm giác này.

Trong đời trước, khi hắn còn là một kỹ sư phần mềm tầm thường cho tập đoàn Thiên Vũ, hắn đã từng thấy bóng dáng của nó trong những tài liệu mật bị xóa sổ sau vụ tai nạn máy bay năm 2018.

Người ta gọi đó là lỗi hệ thống.

Hắn biết không phải vậy.

Đó là dấu chân.

Húc đưa tay run rẩy chạm vào bàn phím ngón út hắn vẫn còn tê tái vì lạnh.

Hắn gõ lệnh truy xuất sâu hơn, vượt qua lớp bảo mật thứ hai mà hắn vừa phá vỡ bằng thuật toán brute-force tự sáng chế từ kiến thức tương lai mười năm sau.

Màn hình nhấp nháy một lần rồi tối đen hoàn toàn.

Hắn nín thở.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung.

Đột nhiên, chữ hiện lên.

Không phải tiếng Anh.

Không phải tiếng Trung.

Mà là những ký tự cổ đại, được chuyển đổi thành mã ASCII đơn giản nhưng mang một ý nghĩa kinh hoàng nếu ai đó biết cách giải mã nó.

Húc không cần dịch.

Hắn đã thuộc lòng chúng từ khi tỉnh dậy trong cơ thể này hai tháng trước.

Húp hít vào một hơi lạnh buốt xương sống.

Đây không phải là tài khoản ngân hàng thông thường.

Đây là kho lưu trữ ADN, lịch sử bệnh án, và cả những ghi âm não bộ của tất cả người dùng ứng dụng "Thiên Mệnh" — mạng xã hội thần bí mà hắn đã chứng kiến sự bùng nổ trong tương lai.

Nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở đây?

Tại sao một phòng server bỏ hoang giữa khu ổ chuột Quận 9 lại chứa đựng trái tim đen tối nhất của thành phố này?

Hắn di chuyển con trỏ chuột, tay đang run lên bần bật.

Không phải vì sợ hãi đơn thuần.

Mà vì sự thôi thúc từ sâu thẳm tiềm thức.

Một phần trong hắn biết rằng việc mở ra những tập tin này sẽ thay đổi hoàn toàn quỹ đạo số phận của cậu.

Nó là chìa khóa mở cánh cửa địa ngục, nhưng cũng là vũ khí duy nhất để tiêu diệt cái hệ thống vô hình đang điều khiển mọi sinh linh nơi đây.

Cửa sổ popup hiện lên.

Yêu cầu xác minh hai yếu tố: Mã PIN và mẫu máu tươi.

Húc cười nhạt, nụ cười đầy vẻ mỉa mai và tuyệt vọng.

Hắn rút dao rựa từ trong áo khoác ra, lách nhẹ lưỡi dao vào lòng bàn tay trái.

Máu đỏ thẫm chảy ra, nhỏ xuống một khay đựng CD cũ kỹ mà hắn đã chuẩn bị sẵn trước đó — không phải ngẫu nhiên, mà là trực giác của người từng chết vì sự bất cẩn này.

Màn hình quét sinh trắc học qua webcam.

Ánh sáng xanh lè chiếu vào mặt Húc, làm cho vẻ mặt cậu trông như một bức tượng bằng đá lạnh giá.

Những tập tin bắt đầu tải xuống.

Tốc độ nhanh chóng đến đáng sợ, dường như hệ thống đang cố gắng đẩy dữ liệu ra khỏi mình trước khi bị phát hiện.

Húc không kịp đọc nội dung chi tiết.

Hắn chỉ nhìn thấy tiêu đề của ba video cuối cùng trong danh sách sắp xếp theo thời gian gần nhất.

Video 1: "Tử Hà - Dự án thử nghiệm Phase 3."
Video 2: "Húc Lương - Sự tái sinh giả định."
Video 3: "Người quan sát số 749 - Đã kích hoạt."

Thế giới xung quanh Húc như ngừng quay.

Tiếng gió rít ngoài cửa sổ biến mất hoàn toàn.

Chỉ còn lại tiếng (nhịp tim) của hắn, đập mạnh đến mức đau đớn.

Tên đó không xa lạ gì với cậu.

Đó là tên của người đàn ông đã giết chết phiên bản cũ của Húc trong đời trước.

Nhưng ở đây.

nó được gắn nhãn là "thử nghiệm".

Và rồi, dòng chữ thứ ba khiến máu trong người hắn đóng băng hoàn toàn.

Sự tái sinh giả định?

Có nghĩa là tất cả những gì cậu trải qua kể từ khi tỉnh dậy đều nằm trong tầm kiểm soát của một cái gì đó lớn hơn nhiều so với tưởng tượng?

Hắn lao đến cửa sổ, kéo rèm lên để nhìn ra đường phố bên ngoài.

Những ánh đèn neon của thành phố vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây chúng trông như những con mắt khổng lồ đang quan sát hắn từ xa.

Mỗi chiếc xe hơi chạy qua đều giống như một tế bào bạch cầu tuần tra trong cơ thể người bệnh là xã hội này.

Hồi hộp và sợ hãi xé nát lý trí của Húc.

Hắn quay lại máy tính, cố gắng sao chép dữ liệu ra ổ USB.

Thanh tiến trình chỉ mới ở 12%.

Màn hình bắt đầu xuất hiện những vệt nhiễu màu tím, giống như máu bị loãng trong nước.

Một thông báo đỏ tươi nhảy lên giữa màn hình: "CẢNH BÁO VI PHẠM QUYỀN HAY TRUY CẬP NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN."

Húp nhìn đồng hồ trên tường kim loại gỉ sét.

Kim giây đang quay ngược lại.

Không, không chỉ là đồng hồ này.

Hắn ngước lên, thấy bóng đèn huỳnh quang phía trên cũng nhấp nháy theo nhịp điệu của những con số lùi đi.

Hắn hét lên trong hoảng loạn khi cảm giác cơ thể mình đang bị kéo dãn ra giữa hai chiều không gian khác nhau.

Đầu đau như búa bổ, ký ức về quá khứ và tương lai chồng chéo lên nhau thành một mớ hỗn độn kinh hoàng.

Hắn thấy hình ảnh của chính mình nằm chết trên nền nhà với vết thương xuyên ngực, rồi lại là cảnh hắn đang ngồi đây gõ bàn phím trong căn phòng lạnh giá này.

Hai thực tại va chạm vào nhau tạo ra tiếng nổ ì ầm bên tai.

Húc nhắm chặt mắt, cắn chặt môi đến mức chảy máu để duy trì ý thức.

Hắn nhớ lời khuyên của người đàn ông bí ẩn gặp ở ga tàu điện ngầm ngày hôm qua: "Khi hệ thống nhận ra sự sai lệch, đừng kháng cự bằng sức mạnh vật lý.

Hãy dùng chính lỗ hổng logic của nó."

Húp mở mắt ra, đôi tròng đen giờ đây sáng lên một cách kỳ lạ dưới ánh đèn màn hình.

Hắn không còn run nữa.

Sự sợ hãi đã biến thành một loại nhiên liệu lạnh lùng và tàn nhẫn hơn nhiều.

Thay vì rút USB hay tắt máy, Húc bắt đầu gõ những dòng lệnh mã nguồn mở mà hắn nhớ từ các diễn đàn hacker ngầm của năm 2035 — nơi công nghệ blockchain đã sụp đổ hoàn toàn.

Hắn đang viết một vòng lặp vô tận nhằm đánh lừa thuật toán nhận diện thời gian.

Nếu hệ thống nghĩ rằng nó đang truy cập vào quá khứ, thì hãy biến "quá khứ" đó thành một hố đen dữ liệu không thể thoát ra được cho đến khi hắn sao chép xong.

Thanh tiến trình tăng lên 45%.

Tiếng còi báo động từ xa vang lên, nhưng âm thanh nghe méo mó như tiếng hát ru của ma quái.

Cửa phòng bắt đầu rung chuyển nhẹ.

Ai đó đang cố bẻ khóa bên ngoài?

Hay là chính tòa nhà này đang tự hủy để tiêu diệt bằng chứng?

Húc không quan tâm đến những thứ xung quanh nữa.

Hắn chỉ tập trung vào từng phím bấm.

Những ngón tay thon dài di chuyển như múa trên bàn phím, tạo nên một bản giao hưởng của sự phản bội lại định mệnh.

Hắn biết rằng khi hoàn thành việc này, hắn sẽ trở thành mục tiêu số một của toàn bộ hệ thống đô thị hóa siêu cấp này.

Không có nơi nào để chạy trốn.

Nhưng đó không còn là vấn đề nữa.

Vấn đề bây giờ là: ai đang thực sự điều khiển những con rối trong sân chơi khổng lồ này?

Và liệu người cầm dây có biết rằng một trong những con rối của họ đã tỉnh dậy và đang nhìn thẳng vào mắt hắn từ phía bên kia màn hình?

Thanh tiến trình đạt 89%.

Màn hình bắt đầu xuất hiện ảnh chụp.

Những bức ảnh đen trắng, hạt to sần sùi.

Hình ảnh của Húc khi còn là đứa trẻ 5 tuổi đứng trước cửa bệnh viện nhi đồng.

Hình ảnh của Tử Hà trong bộ đồ bảo hộ màu trắng tuyền đang cầm một ống tiêm chứa chất lỏng phát sáng tím nhạt.

Và cuối cùng.

hình ảnh của chính Húp lúc này đây, ngồi trong căn phòng tối om, nhìn vào màn hình với vẻ mặt kinh hoàng mà hắn không hề hay biết mình đã để lộ ra ngoài.

Húp giật nảy người lên như bị điện giật.

Camera web đang bật?

Không, đèn báo camera tắt từ lâu rồi.

Vậy ai đang quay hắn?

Hắn quay phắt đầu lại nhìn phía sau lưng mình, nơi góc phòng tối nhất mà ánh sáng màn hình không thể chiếu tới.

Ở đó, một bóng người đứng sững sờ, mặc bộ vest đen dài đến mắt cá chân, khuôn mặt bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc chỉ xuất hiện trong những cơn mưa axit của mùa thu năm 2041 — điều chưa hề xảy ra ở thời điểm này.

Bóng người từ từ giơ tay, ngón tay dài ngoằng xé toạc lớp sương mù để lộ ra khuôn mặt không hề có mắt, chỉ là một khoảng trống đen ngòm hút lấy mọi ánh sáng.

Hắn lùi bước, chân trượt trên sàn nhà lạnh lẽo, tim đập mạnh đến mức đau rát lồng ngực.

Cánh cửa phòng bỗng khép sầm lại, khóa
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập