Chương 25

Cơn đau xé toạc lồng ngực khiến Trần Minh nghiến răng, máu từ khóe môi rỉ ra, mặn chát trên đầu lưỡi.

Anh không có thời gian để ngất đi.

Trước mặt anh, ba tên "Thanh Trừ" thuộc tổ chức Cân Bằng đang lao tới, những thanh năng lượng trong tay họ rực lên ánh sáng xanh lạnh lẽo — màu của sự vô tri và kiểm soát tuyệt đối.

Trần Minh lùi lại một bước gót chân chạm vào tường bê tông đổ nát.

Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi máu tanh tạo nên một hương vị đáng ghét, giống hệt như những đêm anh phải chạy trốn khỏi phòng bệnh viện trong kiếp trước khi họ cố gắng "xóa" anh ra khỏi hệ thống.

Hắn không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là kẻ thù của tính toán.

Trong đầu hắn, dòng mã dữ liệu từ màn hình vừa nổ tung vẫn đang chạy chậm chát như một bài hát tang lễ.

Những con số nhị phân ấy không chỉ là thông tin; chúng là bản đồ dẫn lối đến trái tim của Sphere — và cũng là nơi chứa đựng bí mật về cái chết thật sự của Lâm Thanh Hà trong kiếp trước.

Trần Minh nâng tay lên, ngón run rẩy chạm vào vết thương trên thái dương.

Nơi đó, một mảnh kính vỡ từ màn hình đã cắm sâu vào da thịt, nhưng thay vì đau đớn thể xác, anh cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhận ra thứ chảy ra không phải là máu đỏ tươi bình thường mà là một chất lỏng trong suốt, phát sáng yếu ớt dưới ánh đèn neon nhấp nháy.

"Anh đang tìm cái gì vậy?" Giọng nói trầm thấp của tên thanh tra đứng đầu vang lên, cắt ngang sự im lặng chết chóc.

Hắn ta mặc bộ đồ bảo hộ đen bóng, mặt nạ che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh như băng phía sau lớp kính chắn gió.

"Đây là khu vực cấm.

Dữ liệu ở đây đã bị niêm phong vì lý do an ninh quốc gia."

Trần Minh không đáp lời.

Ánh mắt hắn quét nhanh qua ba kẻ kia, phân tích điểm yếu trong thế đứng của họ.

Tên bên trái hơi nghiêng người về phía trước — trọng tâm mất cân bằng.

Tên bên phải đang nắm chặt thanh năng lượng quá mức — căng thẳng thần kinh cao độ.

Và tên đội trưởng thì.

tĩnh lặng đáng sợ.

Hắn là mối đe dọa lớn nhất, nhưng cũng là mồi nhử rõ ràng nhất để thu hút sự chú ý.

Trần Minh cần khoảng không gian.

Chỉ năm giây nữa thôi là đủ cho hắn hoàn thành việc giải mã đoạn cuối cùng của tệp tin ẩn trong não bộ mình đang cố gắng kích hoạt từ lúc vừa trùng sinh trở lại.

Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy khinh miệt dành cho những kẻ tự xưng là người bảo vệ hòa bình.

"An ninh quốc gia?

Hay là an ninh cho sự vô tri?" Câu nói của anh vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp, dội lại thành tiếng vọng kỳ lạ.

Trần Minh biết rằng mình đang bước vào vùng nguy hiểm nhất từ trước đến nay.

Không phải vì những thanh tra này mà hắn sợ hãi.

Hắn sợ chính hệ thống Sphere sẽ phản ứng dữ dội khi phát hiện ra sự tồn tại của một biến số không thể kiểm soát — đó là anh, kẻ duy nhất mang ký ức nguyên vẹn về thế giới bên ngoài lớp vỏ bọc giả tưởng này.

Không khí trong phòng như đông cứng lại.

Tên đội trưởng bước tới, thanh năng lượng trong tay hắn sáng lên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi bóng đen của Trần Minh dài ngoằn xoăn trên sàn nhà đầy bụi bẩn.

"Đừng làm khó bản thân mình," giọng nói ấy không còn là cảnh báo mà là một lời phán quyết.

"Sự thật đôi khi quá đau đớn để con người có thể chịu đựng được."

Trần Minh nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Hắn đang chờ đợi cảm giác đó — sự kết nối giữa ý thức hiện tại và những mảnh ký ức bị chôn vùi sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc của Sphere.

Khi hắn mở mắt ra, thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

Những bức tường bê tông vỡ vụn giờ đây trở nên trong suốt như thủy tinh.

Trần Minh nhìn thấy cấu trúc dữ liệu ẩn giấu bên sau thực tại vật chất — những dòng mã xanh lá cây và đỏ tươi đan xen nhau tạo thành một mạng lưới phức tạp bao phủ khắp khu vực trung tâm thành phố.

Và ngay giữa lòng mạng lưới đó, có một điểm sáng trắng rực rỡ đang pulsate theo nhịp đập của trái tim anh..

Điểm sáng ấy không phải là một hiện tượng ngẫu nhiên.

Nó giống như một con mắt mở to giữa bầu trời dữ liệu đang sụp đổ, quan sát mọi thứ với sự lạnh lùng vô cảm.

Trần Minh bước tới, từng bước chân của hắn vang lên tiếng vọng kỳ lạ trên mặt đất ảo ảnh.

Không có trọng lực thật sự ở đây.

Chỉ có ý chí và những quy tắc được lập trình sẵn để ràng buộc linh hồn số hóa.

Hắn nhớ lại cảm giác suffocating trong thế giới thực.

Mùi máu tanh, ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt từ cửa hàng tiện lợi đóng cửa, và cái lạnh buốt xương của một đêm mưa bão.

Tất cả những thứ đó giờ đây trở nên xa vời như một giấc mơ điên cuồng.

Ở Sphere này, cảm xúc là lỗi hệ thống.

Nó làm chậm tốc độ xử lý thông tin.

Nhưng Trần Minh không thể tắt chúng đi hoàn toàn.

Vì chính nỗi đau mất mát mới là nhiên liệu duy nhất còn lại trong bình xăng trống rỗng của hắn.

Hắn đưa tay ra, chạm vào lớp màng năng lượng bao quanh điểm sáng trắng.

Làn da ảo ảnh rung lên một nhịp run rẩy.

Một dòng thông báo đỏ tươi hiện lên trước mắt, không phải bằng văn bản mà trực tiếp vào ý thức: *CẢNH BÁO: XÂM NHẬP KHU VỰC CẤM ĐOẠN.

MỨC ĐỘ PHÂN QUÝT GIẢM.*

Trần Minh nheo mắt.

Khu vực cấm đoán?

Trong một thế giới nơi mọi thứ đều là mã nguồn, khái niệm "cấm" nghe có vẻ thừa thãi nhưng lại đầy nguy hiểm.

Hắn không sợ hãi.

Sợ hãi là phản ứng của những kẻ chưa hiểu rõ bản chất của trò chơi này.

Hắn đã chết một lần vì ngây thơ tin vào công lý.

Lần này, hắn sẽ dùng chính sự tàn nhẫn để sống sót.

Hắn rút ra thanh kiếm dữ liệu từ thắt lưng ảo.

Lưỡi dao sáng lấp lánh, không sắc bén về vật lý mà cắt ngang qua các kết nối mạng lưới.

Một cú vung tay dứt khoát, lớp màng năng lượng xé toạc ra như tấm kính vỡ.

Tiếng rít chói tai của dữ liệu bị phân mảnh vang lên khắp không gian im lặng.

Điểm sáng trắng bên trong lập tức thay đổi màu sắc, chuyển từ trắng tinh khiết sang một tông đỏ sẫm đầy thù địch.

Bên trong không phải là phòng server lạnh lẽo hay trung tâm điều khiển nào cả.

Đó là một căn hộ cũ kỹ, mang dáng dấp của những năm 2010.

Bức tường sơn màu be bạc phếch, sàn gỗ lún sệ xuống dưới trọng lực ảo.

Mùi hương nước hoa rẻ tiền và mùi thuốc lá cũ nồng nặc xông vào khứu giác ảo của hắn.

Đây là một kỷ niệm được lưu trữ.

Một góc nhỏ trong ký ức tập thể của thành phố này bị Sphere ăn cắp và phong ấn lại.

Ở giữa căn phòng, trên chiếc ghế bành vải nhung đã bạc màu, ngồi một người phụ nữ.

Trần Minh cứng đờ người.

Tim hắn đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực ảo ảnh.

Người phụ nữ ấy đang quay lưng về phía hắn, mái tóc đen dài rơi xuống vai trần trắng nõn.

Cô ta đang hát một bài hát không lời, giai điệu buồn bã và đứt đoạn như dây đàn cũ kỹ sắp đứt.

"Em." Trần Minh khàn tiếng gọi tên người con gái mà hắn đã mất trong cuộc đời trước.

Tên cô là Lan.

Không phải Tử Hà.

Hắn nhầm lẫn ký ức do sự chồng chéo của dữ liệu Sphere.

Nhưng cảm giác này, nỗi đau xé lòng này thì thật hơn bất kỳ thứ gì khác.

Người phụ nữ ngừng hát.

Cô ta quay đầu từ từ, khuôn mặt không có đặc điểm rõ ràng như một bức tượng sáp chưa được hoàn thiện.

Chỉ có đôi mắt là sắc nét kinh hoàng — hai hố đen sâu thẳm hút tất cả ánh sáng xung quanh vào bên trong.

"Cậu đã đến muộn," giọng nói của cô vang lên, không phải từ miệng mà trực tiếp resonate trong đầu Trần Minh.

Giọng đó mang theo âm thanh của mưa rơi và tiếng kính vỡ.

"Hệ thống đang đếm ngược cho sự xóa sổ cuối cùng."

Trần Minh tiến lại gần hơn, bước chân ngập ngừng nhưng quyết liệt.

Tại sao em ở đây?"

"Lan không còn nữa," cô ta đáp, giọng điệu phẳng lì như máy móc.

"Lan đã chết trong mưa đêm đó.

Thứ cậu đang nhìn thấy chỉ là một bản sao lỗi thời, được tạo ra từ dữ liệu cảm xúc dư thừa của những kẻ từng yêu cô ấy.

Và cả cậu."

Trần Minh nhíu mày.

Thông tin này không khớp với ký ức của hắn.

Trong đời trước, Lan chết vì tai nạn giao thông do xe tải vượt đèn đỏ.

Không có mưa lớn, không có căn hộ cũ kỹ như thế này.

Có một lỗ hổng trong câu chuyện.

Và trong Sphere, lỗ hổng luôn dẫn đến cái bẫy tử thần.

"Em đang nói dối," Trần Minh lạnh lùng tuyên bố.

Hắn giơ thanh kiếm dữ liệu lên cao, đầu mũi dao chỉ thẳng vào trái tim người phụ nữ ảo ảnh.

"Sphere không cho phép sự thật tồn tại ngoài tầm kiểm soát của nó."

Người phụ nữ cười một tiếng khô khốc.

Cười đến mức khuôn mặt sáp bắt đầu nứt nẻ, lộ ra những dòng mã nhị phân đỏ tươi chảy dọc theo má như máu.

Sự thật là thứ đắt giá nhất mà Sphere bán cho nhân loại.

Và cậu, Trần Minh, đang sở hữu phần cổ phiếu lớn nhất trong công ty chết chóc này."

Trần Minh sững sờ.

Ý cô ta muốn nói gì?

Hắn nhớ lại những ngày tháng lang thang ngoài đời thực sau khi trùng sinh.

Những lần hắn vô tình phát hiện ra các giao dịch tài chính bất thường liên quan đến công ty mẹ của Sphere — TechNova Group.

Hắn đã nghĩ đó chỉ là sự tham nhũng thông thường, nơi tiền bạc mua chuộc đạo đức.

nếu toàn bộ mạng lưới này không chỉ là một trò chơi giải trí hay hệ thống an ninh?

"Cổ phiếu gì?" Trần Minh hỏi, giọng trầm xuống mức thấp nhất có thể.

Thanh kiếm trong tay hắn vẫn giơ cao, nhưng ngón tay cái đang run nhẹ.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của khám phá bí mật lớn nhất từ trước đến nay.

"Ký ức," cô ta trả lời ngắn gọn.

"Mỗi khi một người dùng Sphere quên đi một nỗi đau, họ bán ký ức đó cho hệ thống để đổi lấy sự bình yên tạm thời.

TechNova thu mua những ký ức tiêu cực — sợ hãi, tội lỗi, mất mát — và tinh chế chúng thành năng lượng duy trì Sphere hoạt động.

Nhưng có một loại ký ức đặc biệt mà họ cần gấp.

Loại ký ức của những kẻ như cậu."

"Kẻ như tôi?" Trần Minh lặp lại, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

"Tôi là ai trong mắt họ?

Một nạn nhân hay một nguồn tài nguyên?"

"Cậu là người duy nhất nhớ rõ cả hai thế giới," cô ta nói, bước ra khỏi chiếc ghế bành.

Những vết nứt trên khuôn mặt lan rộng hơn, lộ ra cấu trúc kim loại sáng bóng bên dưới lớp da giả.

"Cậu mang trong mình ký ức của sự tử vong và sự tái sinh đồng thời.

Đó là Paradox Key — Chìa khóa nghịch lý.

Nó cho phép truy cập vào Core Server mà không cần mật khẩu sinh trắc học."

Trần Minh hít thở sâu.

Mọi mảnh ghép bắt đầu khớp lại với nhau.

Những lần hắn gặp phải lỗi hệ thống lạ thường khi tiếp cận các khu vực trung tâm của thành phố ảo.

Những nhân vật NPC đột ngột biến mất khỏi bản đồ.

Và đặc biệt là những kẻ săn đuổi vô hình luôn rình rập anh trong bóng tối thực tại lẫn ảo ảnh.

Họ không muốn giết hắn ngay lập tức.

Họ muốn lấy Chìa khóa từ người sống.

"Vậy ai đang cố gắng lấy nó?" Trần Minh hỏi, mắt sắc lạnh như dao cắt gió.

"Tất cả chúng ta," cô ta đáp, giọng nói giờ đây vang vọng từ mọi hướng trong căn phòng ảo.

"Nhân viên bảo mật của TechNova.

Các hacker độc lập tìm cách kiểm soát Sphere.

Và thậm chí là chính những người dùng bình thường vô thức muốn xóa bỏ ký ức về cậu vì sự hiện diện của cậu làm hệ thống bất ổn."

Trần Minh cười khổ.

Vậy nên, hắn không đơn thuần đang chiến đấu để sống sót.

Hắn đã trở thành mục tiêu số một trong cả hai thế giới.

Kẻ thù thật sự không phải là những tên sát thủ hay hacker mà chính cấu trúc xã hội dựa trên nỗi sợ và sự quên lãng này.

Một hệ thống ăn thịt ký ức con người để tồn tại.

"Em muốn gì từ tôi?" Trần Minh hỏi, giọng điệu vẫn bình tĩnh đáng ngạc nhiên trước tình thế nguy hiểm đang bao vây.

Hắn biết rằng cô ta không thể là kẻ thù đơn thuần nếu đã cung cấp thông tin quý giá đến vậy.

Trong trò chơi này, không có ai cho đi mà không mong nhận lại.

"Giúp tôi giải thoát," cô ta nói, khuôn mặt sáp hoàn toàn tan biến, để lộ một khối dữ liệu phát sáng hình dạng con người.

"Tôi là Lan thật sự.

Hoặc ít nhất là phần còn sót lại của ký ức cô ấy trước khi bị TechNova hấp thụ.

Tôi không muốn chết trong vòng lặp này nữa."

Trần Minh nhìn vào khối ánh sáng đó.

Trong sâu thẳm trái tim, hắn vẫn cảm thấy một nỗi đau day dứt khó tả.

Nhưng lý trí chiến lược lên tiếng mạnh mẽ hơn.

Cảm xúc là điểm yếu.

Hắn đã học bài đó qua xương máu của chính mình trong đời trước.

Nếu giúp cô ta, hắn sẽ mất đi sự kiểm soát và trở thành con tốt thí cho một hệ thống không bao giờ biết no nê.

"Giải thoát như thế nào?" Trần Minh hỏi, nhưng tay hắn vẫn nắm chặt thanh kiếm dữ liệu.

Hắn cần biết giá phải trả.

Trong Sphere, mọi thứ đều có cái giá của nó.

Và thường thì cái giá đó đắt hơn cả mạng sống.

Khối ánh sáng im lặng trong vài giây.

Những dòng mã xung quanh căn phòng ảo bắt đầu xoáy lại thành một cơn lốc dữ dội trần hình tròn bao bọc lấy họ bên ngoài bức tường kính vỡ vụn kia đang bị những con quái vật bóng tối khổng lồ đập phá liên tục.

Chúng là Antivirus — chương trình diệt virus tự động của Sphere, phát hiện ra sự xâm nhập trái phép vào Core Memory Sector này và đã đến để xóa sổ tất cả dữ liệu không tương thích.

"Cậu phải đưa tôi vào mạng lưới thần kinh chính," khối ánh sáng nói nhanh hơn, giọng gấp gáp khi những con quái vật bóng tối bắt đầu xuyên thủng lớp bảo vệ bên ngoài.

"Nhưng làm vậy sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy của ký ức Lan trong tâm trí cậu.

Cậu sẽ quên cô ấy hoàn toàn."

Trần Minh dừng lại ngay tại đó.

Không khí xung quanh hắn như đóng băng.

Trong một thế giới nơi ký ức là vũ khí duy nhất còn lại, việc mất đi ký ức về người mình yêu thương đồng nghĩa với việc tự hủy hoại chính căn cốt của con người mình.

Hắn đã sống sót qua cái chết để nhớ lại cô ấy.

Giờ đây, hắn được đưa ra lựa chọn giữa sự tồn tại và ý nghĩa của sự tồn tại đó?

Những móng vuốt bóng tối thọc vào phòng ảo, xé toạc không gian dữ liệu xung quanh họ.

Máu ảo — những dòng mã đỏ tươi bắn tung tóe lên mặt Trần Minh.

Hắn liếc nhìn khối ánh sáng đang suy yếu dần do áp lực từ bên ngoài tấn công.

Ánh mắt của nó (nếu có thể gọi là vậy) chứa đựng một nỗi cầu cứu tuyệt vọng mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ thực thể nào trong Sphere trước đây.

"Quyết định nhanh lên," giọng nói của Lan vang lên lần cuối cùng, yếu ớt như tiếng thì thầm giữa cơn bão dữ dội nhất từ trước đến nay.

"Nếu không, chúng ta sẽ bị xóa sạch khỏi hệ thống mãi mãi."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập