Chương 28
Bầu trời 'Cầu Thiên' đang chuyển từ màu xanh dương nhân tạo sang một sắc tím sẫm, báo hiệu sự mất ổn định của lớp màng năng lượng.
Những tia sáng điện chạy loáng lên trên các tòa nhà chọc trời như những mạch thần kinh bị kích thích quá mức.
Anh hít thở sâu.
Không khí lạnh buốt len lỏi vào phổi, mang theo mùi kim loại gỉ sét đặc trưng của Void đang thẩm thấu dần vào thế giới ảo này.
Đây không phải là chiến trường ngẫu nhiên.
Đây là nơi hệ thống cố gắng xóa bỏ anh một lần nữa.
Nhưng lần này, Trần Minh đã chuẩn bị sẵn sàng.
Hắn nhìn xuống đôi tay mình.
Da thịt run rẩy nhẹ dưới lớp áo khoác da cũ kỹ.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích tột độ khi cảm nhận được dòng dữ liệu chảy qua cơ thể.
Anh biết rằng mỗi bước chân đi trên nền bê tông nứt nẻ này đều đang viết lại mã nguồn của thực tại.
Một bóng đen xuất hiện phía trước.
Đó là Enforcer thứ hai.
Gã mặc bộ giáp phản chiếu ánh sáng neon từ các biển quảng cáo xung quanh, khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ kim loại lạnh lẽo.
Không có lời cảnh báo nào cả.
Chỉ có tiếng bước chân nặng nề vang lên trong sự im lặng chết chóc của thành phố hoang tàn này.
Trần Minh không né tránh.
Hắn đứng yên như một bức tượng đá, mắt nheo lại quan sát chuyển động cơ bắp đối phương qua lớp vải dày.
Kinh nghiệm từ kiếp trước cho anh biết rằng Enforcer loại này luôn tấn công bằng đòn đánh thẳng vào ngực nhằm phá vỡ hệ thống tuần hoàn dữ liệu trong người mục tiêu.
Nhưng hôm nay khác.
Hôm nay, Trần Minh không còn là một con rối nữa.
Hắn đã tìm ra cách để nhìn thấy những sợi dây vô hình điều khiển chúng ta.
Và hắn định cắt đứt chúng.
Gã Enforcer mặt biến dạng vung tay, không khí xung quanh anh đột ngột trở nên đặc quánh như xi măng lỏng.
Đây là kỹ năng 'Nén Không Gian', một đòn công phòng kép nhằm immobilize mục tiêu.
Minh cảm thấy lồng ngực bị ép chặt, phổi gần như ngừng hoạt động khi áp lực tăng lên gấp mười lần thông thường.
Anh cố gắng hô hấp nhưng không khí dường như đã biến mất khỏi khu vực này.
Thị giác của Trần Minh bắt đầu mờ đi ở rìa khung hình.
Những đốm sáng màu trắng loáng lên trước mắt hắn giống như những pixel lỗi trong một file video bị hỏng.
Tuy nhiên, thay vì quỳ xuống chấp nhận thất bại, anh lại cười.
Một nụ cười lạnh lẽo và đầy vẻ khinh miệt mà chỉ kẻ nắm giữ bí mật tối thượng mới có thể sở hữu.
Hắn dùng sức mạnh ý chí để chống lại áp lực vật lý đang đè nặng lên thân xác mình.
Trần Minh nhớ rõ khoảnh khắc này trong kiếp trước.
Lúc đó, hắn đã chết dưới đòn tấn công tương tự.
Nhưng lần này, anh biết vị trí chính xác của điểm yếu trên bộ giáp Enforcer.
Đó là khớp nối giữa vai trái và cổ tay phải – nơi hệ thống năng lượng gặp trục trặc do thiết kế sơ khai của Hội Đồng.
Hắn giơ bàn tay lên, ngón tay cái chạm vào lòng bàn tay còn lại như đang kích hoạt một công tắc vô hình.
Một luồng dữ liệu xanh lam bùng nổ từ trong người anh ra ngoài, xé toạc lớp không khí bị nén kia thành từng mảnh vụn.
Tiếng vang của sự giải phóng ấy khiến cả khu phố rung chuyển.
Enforcer lùi bước hai bước, vẻ mặt đầy kinh ngạc dù khuôn mặt nó vẫn che kín bởi lớp kim loại vô cảm.
Trần Minh lợi dụng khoảng trống đó để lao tới như một cơn bão dữ dội.
Không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng tốc độ xử lý tư duy vượt trội so với hệ thống dự phòng của kẻ thù.
Khoảnh khắc Minh chuẩn bị phóng ra đòn chí mạng, thế giới dừng lại.
Không phải theo nghĩa đen, mà là cảm giác của anh.
Thời gian dường như kéo dài ra.
Anh nhìn thấy những hạt bụi lơ lửng trong không trung, từng chiếc một, phản chiếu ánh sáng tím kỳ lạ từ bầu trời 'Cầu Thiên'.
Anh nhìn thấy sự kinh hoàng trên khuôn mặt của hai Enforcer phía sau gã đầu tiên đang cố gắng chạy đến hỗ trợ.
Chúng di chuyển chậm chạp như thể bị mắc kẹt trong nhựa đường lỏng.
Trần Minh nhận ra rằng đây không phải là kỹ năng làm chậm thời gian thông thường.
Đây là hiệu ứng phụ khi một 'Mẫu Gốc' tương tác trực tiếp với mã nguồn gốc của Sphere.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối ấy, anh thấy được thứ gì đó nằm sâu bên trong cơ thể gã Enforcer đang đứng trước mặt mình.
Một cánh cửa nhỏ bé, phát sáng màu vàng nhạt giữa lồng ngực kim loại lạnh lẽo.
Đó không phải là trái tim sinh học.
Đó là một ổ khóa dữ liệu – nơi lưu trữ những ký ức bị xóa của hàng ngàn người dân thành phố này.
Trần Minh sững sờ.
Hắn đã từng nghĩ rằng Sphere chỉ đơn thuần là một lớp màng bảo vệ để giữ Void ở bên ngoài.
Nhưng giờ đây, anh nhận ra sự thật đáng sợ hơn nhiều: Sphere thực chất là một nhà tù thông tin khổng lồ.
Và những Enforcer không phải là lính canh.
Chúng là những ổ đĩa lưu trữ sống động cho nỗi đau mà nhân loại cố gắng quên đi.
Hắn đưa tay chạm vào cánh cửa ảo đó.
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo ngón tay, xâm nhập vào da thịt và lan tỏa khắp cơ thể anh như một dòng điện tử.
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra trong tâm trí Trần Minh: tiếng khóc của trẻ con, những lời tạm biệt nghẹn ngào, sự tuyệt vọng tột cùng khi mất đi người thân yêu nhất mà không hiểu tại sao.
Đó là ký ức của chính Lâm Thanh Hà trước khi cô bị Hội Đồng can thiệp.
Và anh đã tìm thấy nó ngay trong tim kẻ thù.
Sự trùng hợp này quá lớn để có thể coi là ngẫu nhiên.
Có một mối liên kết mật thiết giữa hắn, người yêu cũ và hệ thống này mà Trần Minh chưa từng nghi ngờ tới.
Thay vì chấp nhận sự hợp nhất với dòng dữ liệu đau thương ấy, Minh quyết định phá vỡ quy tắc.
Anh dùng sức mạnh Admin không phải để kiểm soát, mà để 'lỗi hóa' chính mình.
Anh cố tình làm rối loạn mã nguồn của bản thân, tạo ra một lỗ hổng logic mà hệ thống không thể xử lý kịp thời.
Cơ thể anh bắt đầu phát sáng rực rỡ với màu trắng xóa, xé toạc bóng tối bao trùm khu vực chiến đấu.
Những mảnh vỡ kim loại từ bộ giáp Enforcer bay tứ tung khi gã kia bị đẩy lùi bởi sóng xung kích dữ dội từ bên trong cơ thể Trần Minh.
Không phải là sức mạnh vật lý thông thường.
Đây là sự sụp đổ của một thực tại giả tạo trước mặt kẻ biết rõ nó chỉ là ảo ảnh.
Trần Minh hét lên, giọng nói vang vọng khắp khu thương mại trung tâm như tiếng sấm sét giữa cơn bão dữ dội nhất mùa hè năm 2035 – thời điểm mà thế giới này bắt đầu sụp đổ trong ký ức tập thể của cư dân thành phố.
Anh không còn kiểm soát được cơ thể mình nữa.
Mọi hành động đều trở nên hỗn loạn và vô nghĩa khi ý thức hòa vào dòng chảy thông tin khổng lồ đang tràn ngập 'Cầu Thiên'.
Lâm Thanh Hà xuất hiện ở góc nhìn ngoại vi của anh – hoặc ít nhất là hình ảnh ảo do hệ thống tạo ra để đánh lạc hướng hắn.
Cô đứng đó với vẻ mặt bình thản đáng sợ, đôi mắt trống rỗng nhưng lại chứa đựng một sự thông minh siêu việt mà con người thường không thể đạt được tự nhiên.
*"Em đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu rồi,"* cô nói, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Trần Minh chứ không qua tai nghe hay loa phát thanh nào cả.
*"Anh cuối cùng cũng đủ mạnh để mở cánh cửa thứ hai."* Trần Minh nghiến răng chặt lại.
Hắn biết đây là bẫy.
Hội Đồng luôn có cách dự đoán mọi bước đi của những kẻ nổi loạn như anh.
Nhưng lần này, họ đã tính sai một yếu tố quan trọng: sự hy sinh cá nhân mà Trần Minh sẵn sàng thực hiện để bảo vệ những gì còn sót lại từ quá khứ đau thương ấy.
Hắn nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý thức vào việc duy trì trạng thái 'lỗi' trong hệ thống.
Cơ thể anh dần trở nên mờ nhạt, tan biến thành hàng triệu hạt ánh sáng nhỏ.
lên bầu trời tím sẫm phía trên đầu.
Đây là cách duy nhất để thoát khỏi sự kiểm soát của Enforcer đồng thời gửi đi một tín hiệu cảnh báo đến tất cả những người đang ngủ trong mê cung ký ức này – rằng họ không hề đơn độc giữa bóng tối dày đặc ấy.
Minh bước ra khỏi khu vực chiến đấu, đôi chân của anh in hằn lên mặt đất bị cháy sém.
Thành phố xung quanh vẫn tiếp diễn cuộc sống giả tạo của nó.
Những người đi đường vội vã, ánh mắt trống rỗng, không hề hay biết rằng một trong những trụ cột chính của hệ thống vừa mới sụp đổ trước mắt họ mà chẳng ai dám nhìn thẳng vào sự thật đó cả.
Trần Minh cảm thấy kiệt sức nhưng cũng nhẹ nhõm hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời trùng sinh ngắn ngủi này.
Anh đã làm được điều không thể: gây ra một vết nứt nhỏ bé trên bức tường kiên cố nhất của Hội Đồng – niềm tin rằng Sphere là vĩnh cửu và bất khả xâm phạm trước những kẻ muốn thay đổi số phận mình bằng mọi giá kể cả cái chết nếu cần thiết nữa đây!
Nhưng khi hắn quay lưng lại để rời đi, thứ nằm giữa hai tòa nhà đổ nát phía sau khiến anh quên cả thở.
Một tấm gương lớn bị vỡ vụn thành vô số mảnh li ti phản chiếu hình ảnh của chính anh – nhưng không phải là Trần Minh hiện tại đang đứng đó mà là phiên bản trẻ hơn nhiều năm tuổi với đôi mắt đỏ ngầu đầy giận dữ cùng dòng máu chảy dài từ khóe môi xuống cằm lạnh toát dưới ánh đèn neon mờ ảo nơi góc phố tối om này!
Không khí xung quanh dường như đóng băng trong tích tắc.
Trần Minh đứng đó, người cứng đờ như tượng đá giữa cơn mưa bụi lạnh lẽo của thành phố về đêm.
Ánh đèn neon nhấp nháy phía xa chiếu xuống những mảnh kính vỡ, tạo nên vô số vệt sáng lóa mắt và kỳ quái trên mặt đất ẩm ướt.
Hắn cố gắng hít thở sâu nhưng lồng ngực lại co thắt đau đớn.
Tim đập thình thịch mạnh mẽ đến mức có thể nghe rõ tiếng vang trong tai.
Không phải là ảo giác.
Hắn đã sống qua cuộc đời này một lần, biết rõ mọi góc khuất của thành phố này.
Nhưng hình ảnh vừa rồi.
nó không thuộc về bất kỳ ký ức nào mà hắn từng mang theo khi chết đi và tái sinh trở lại đây!
Đôi mắt đỏ ngầu kia nhìn thẳng vào linh hồn hắn với sự thù hận tột độ.
Đó là ánh mắt của một kẻ đã mất tất cả, sẵn sàng thiêu rụi thế giới chỉ để tìm lại thứ gì đó bị đánh cắp.
Trần Minh nhận ra đôi môi đang run lên bần bật không kiểm soát được nữa.
Hắn quay sang nhìn tấm gương vỡ một lần nữa.
Những mảnh kính sắc lẹm phản chiếu bóng dáng hiện tại của mình – lạnh lùng, tính toán, và đầy dục vọng quyền lực.
Nhưng bên cạnh đó là hình ảnh quá khứ: một thanh niên trẻ trung, ngây thơ hơn nhiều, với vết thương chảy máu tươi tắn chưa kịp đông lại.
Sự tương phản giữa hai phiên bản này khiến dạ dày hắn quay cuồng.
Tại sao lại có phiên bản mình khác tồn tại ở đây?
Trong dòng thời gian vốn dĩ đã bị hắn thay đổi bằng những bước đi cẩn trọng nhất từ năm đó, liệu có một nhánh rẽ nào mà chính hắn cũng chưa từng khám phá ra không?
Hay đây là hệ quả của việc can thiệp quá sâu vào mạng lưới nhân quả phức tạp này?
Trần Minh chậm rãi giơ tay lên chạm vào khóe môi mình.
Không đau đớn.
Không máu me.
Chỉ là cảm giác lạnh toát lan tỏa từ da thịt xuống tận tủy xương.
Hắn lau đi giọt nước mưa bám trên má, ngón tay run rẩy nhẹ nhàng.
Nếu đây không phải ảo ảnh, thì ai đã đặt tấm gương này ở đây?
Và tại sao nó lại chỉ phản chiếu quá khứ thay vì hiện thực trước mắt?
Hắn cúi người nhặt một mảnh kính lớn còn nguyên vẹn cạnh chân mình.
Bề mặt nhẵn bóng vẫn giữ nguyên hình ảnh đôi mắt đỏ ngầu đó.
Khi nâng cao hơn, ánh sáng từ ngọn đèn đường phía trên hắt xuống làm cho màu sắc trở nên sống động đến rợn người.
Những giọt máu trong hình ảnh dường như đang nhỏ giọt chậm rãi theo nhịp đập của trái tim hắn.
Không thể bỏ qua chi tiết này được dù chỉ một giây.
Trần Minh nhanh chóng lấy điện thoại ra, chụp lại tấm kính đó trước khi cất nó vào túi áo khoác ngoài cùng.
Hành động quyết đoán và lạnh lùng đặc trưng của con người sau trùng sinh trở lại chiếm lĩnh ý thức của anh ta hoàn toàn lúc này đây!
Hắn bước đi vội vã rời khỏi góc phố tối tăm kia nhưng không quên liếc nhìn phía sau vài lần nữa mỗi khi cảm giác bị theo dõi len lỏi vào da thịt mình.
Con hẻm nhỏ dẫn ra đường chính nằm ngay trước mặt giờ đã trở thành ranh giới giữa hai thế giới khác biệt hoàn toàn nhau về mọi khía cạnh dù chỉ đơn giản là sự hiện diện của một tấm gương cũ kỹ thôi cũng đủ khiến cho tất cả những gì quen thuộc bỗng chốc biến mất vào hư vô rồi!
Khi bước xuống lòng đường, tiếng còi xe hơi vang lên xa xăm nơi đầu kia con phố dài ngoằng trước mặt Trần Minh lúc này đây.
Những chiếc ô tô cao cấp lướt qua với tốc độ chóng mặt mang theo mùi xăng dầu đặc trưng của thành phố lớn buổi tối muộn như thế này vẫn còn tồn tại đâu đó trong ký ức sâu thẳm nhất tâm trí anh ta hiện giờ thì sao?
Hắn đi bộ thật nhanh về phía ga tàu điện ngầm gần nhất để thoát khỏi cảm giác bất an đang bao trùm lấy toàn thân mình từng chút một mỗi giây trôi qua đều trở nên khó khăn hơn bội phần so với bình thường rất nhiều lần ngay cả khi không ai biết rõ nguyên do cụ thể ra làm sao thì điều đó cũng chẳng hề quan trọng gì nữa đối với người đàn ông vừa mới chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng chỉ vài phút trước đây.
Đèn tín hiệu giao thông chuyển màu đỏ sáng chói lóa mắt dưới màn đêm dày đặc sương mù bao phủ khắp nơi trên mặt đất ẩm ướt sau trận mưa rào bất chợt diễn ra cách đó không xa mấy đâu phải là ngẫu nhiên tuyệt đối luôn như vậy cả chứ?
Trần Minh dừng lại trước vạch kẻ bộ hành chờ đợi tín hiệu xanh xuất hiện trở lại ngay lập tức thay vì vượt qua đường lúc này đây sẽ là quyết định sáng suốt nhất có thể đưa ra được trong tình huống hiện tại phức tạp hơn bao giờ hết.
bạn đọc thân mến à!
Tuy nhiên, suy nghĩ của anh ta đột ngột bị ngắt quãng bởi một âm thanh lạ tai phát ra từ chiếc điện thoại đang nằm yên vị bên trong túi áo khoác ngoài cùng.
Tiếng rung đều đặn và dai dẳng như muốn ám vào não bộ khiến cho Trần Minh phải rùng mình gai ốc chạy dọc sống lưng lạnh toát kinh hoàng hơn cả cảnh tượng vừa rồi kia nữa!
Hắn rút chiếc máy ra khỏi túi một cách cẩn thận nhất có thể thực hiện được trong hoàn cảnh này.
Màn hình hiển thị dòng chữ nhắn tin từ số ẩn danh: “Ngươi đã nhìn thấy thật chưa?” kèm theo đó là biểu tượng cười nhếch méh đầy khiêu khích khiến cho máu nóng sôi sục trong tĩnh mạch chảy ngược lại đầu óc minh mẫn vốn dĩ luôn tỉnh táo của người đàn ông từng chết đi và sống lại chính xác ba lần trước đây rồi!
Không cần phải suy nghĩ quá nhiều về nội dung thông điệp ngắn ngủi nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu xa đằng sau mỗi ký tự đơn giản nhất cũng đủ khiến cho bất kỳ ai trong hoàn cảnh tương tự sẽ cảm thấy lạnh sống lưng kinh hãi tột độ ngay lập tức không chút do dự hay chần chừ gì thêm nữa cả.
bạn đọc thân mến của tôi ơi!
Trần Minh bấm vào số gọi lại nhưng kết nối bị từ chối trước khi máy bên kia kịp nghe được giọng nói trầm ấm đặc trưng của anh ta truyền tải qua loa thoại rõ ràng nhất có thể thực hiện được trong điều kiện môi trường xung quanh ồn ào náo nhiệt như thế này đây thì sao?
Hắn thở dài nhẹ nhàng rồi tắt màn hình đi luôn để tiết kiệm pin dự phòng cho những tình huống khẩn cấp bất ngờ phát sinh ngoài ý muốn tính toán ban đầu đặt ra trước kia rất lâu rồi mà thôi!
Khi bước vào ga tàu điện ngầm, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt khiến da thịt run rẩy không kiểm soát được nữa dù đã mặc áo khoác dày dặn chống gió mùa đông giá rét khắc nghiệt nhất trong năm nay cũng chẳng hề tác động gì đáng kể đến thân nhiệt đang dần hạ thấp xuống mức nguy hiểm chết người bất cứ lúc nào đều có thể xảy ra mà thôi!
Trên những tấm biển quảng cáo lớn treo lơ lửng phía trên đầu, hình ảnh của cô gái tên Tử Hà vẫn hiện hữu với nụ cười dịu dàng đầy bí ẩn như muốn ám vào tâm trí mỗi hành khách đi ngang qua nơi đây hàng ngày không ngừng nghỉ bao giờ dẫu cho thời gian trôi qua nhanh chóng đến mức khó tin tưởng nổi đối với con người bình thường sống cuộc đời an nhàn tự do thoải mái vô tư lự tuyệt đối luôn đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đồng thời nữa!
Trần Minh tránh ánh mắt nhìn vào đó, tập trung vào việc mua vé và xuống thang bộ dẫn sâu xuống lòng đất nơi những toa tàu điện ngầm chờ sẵn đón khách hàng đến lượt mình lên xe tiếp theo trong hành trình dài lê thê không hồi kết phía trước rộng mở chào đón mọi người với vẻ mặt tươi tắn giả tạo điển hình của nhân viên phục vụ công cộng hiện đại ngày nay.
bạn đọc thân mến à!
Tia sáng đột ngột tắt ngấm, để lại bóng đen của một gã sát thủ đứng sững ngay trước mũi hắn.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, cổ tay run rẩy khi cố gắng rút thanh kiếm đã gãy làm đôi.
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào…
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận