Chương 21

Cơn gió từ Void không mang theo mùi thối rữa của xác chết hay khí gas độc hại.

Nó lạnh lẽo, khô khốc và tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Trần Minh mở mắt ra trong một khoảng trống tuyệt đối.

Cơ thể anh treo lơ lửng giữa hư vô, phía dưới là độ cao bốn mươi tầng so với mặt đất thực tế — nếu đó còn được gọi là "đất".

Trước mắt anh là bức tường năng lượng màu xanh dương nhạt của Sphere đang vỡ vụn thành những mảnh kính khổng lồ.

Mỗi mảnh vỡ phản chiếu một phiên bản khác nhau của Trần Minh: kẻ đứng giữa ngã tư đông đúc, kẻ nằm chết trên giường bệnh viện, và kẻ đang cười điên cuồng trong phòng họp Hội Đồng.

"Mùi ozone," anh thì thầm, giọng nói vang lên khàn đặc như giấy nhám chà xát vào kim loại.

"Và máu."

Không phải máu của anh.

Mà là mùi tanh nồng nặc của ký ức bị đốt cháy.

Trần Minh đưa tay chạm nhẹ vào không khí xung quanh.

Những hạt bụi ánh sáng nhỏ.

lơ lửng, mỗi hạt chứa đựng một đoạn dữ liệu cảm xúc chưa được giải mã.

Anh nuốt lấy chúng.

Vị chát đắng lan tỏa trong cổ họng, mang theo những hình ảnh chớp nhoáng: tiếng cười của Lâm Thanh Hà khi cô bảy tuổi, âm thanh súng nổ trong căn hầm bí mật năm 2045, và dòng chữ đỏ rực trên màn hình máy tính: *HỆ THỐNG XÓA KÝ ức HOÀN TẤT*.

Anh không hoảng loạn.

Sự bình tĩnh lạnh lùng ấy là món quà mà hai kiếp sống đã trao cho anh.

Trong khi người thường sẽ thét lên vì sợ hãi cái chết sắp đến, Trần Minh lại bắt đầu quan sát.

Anh cần hiểu quy luật của nơi này trước khi Sphere sụp đổ hoàn toàn.

Đây không phải là thiên đàng hay địa ngục.

Đây là phòng chờ giữa các thế giới — một lỗi hệ thống (glitch) trong cấu trúc thực tại mà Hội Đồng đã tạo ra để che giấu sự thật về Void.

Anh di chuyển ngón tay, vẽ lên không trung những ký tự toán học phức tạp.

Những đường kẻ phát sáng mờ ảo, tồn tại chỉ ba giây trước khi tan biến vào bóng tối.

Anh đang kiểm tra độ ổn định của trường năng lượng xung quanh mình.

Kết quả cho thấy một sự bất thường đáng kinh ngạc: Sphere không phải là một lớp màng bảo vệ đơn thuần.

Nó là một cái lồng giam cầm ý thức con người, ngăn chặn họ tiếp xúc với thực tại bên ngoài — nơi mà theo kiến thức kiếp trước, mới chính là thế giới thật.

Trần Minh nhíu mày.

Nếu vậy, thì "Công Dân Xuất Sắc" không phải là phần thưởng cho sự tuân thủ.

Nó là nhãn dán trên một con vật thí nghiệm thành công.

Anh cảm thấy cơn đau nhói lên ở thái dương, nơi mà ký ức bị xóa bỏ đang cố gắng trỗi dậy như những mũi kim sắc bén đâm vào vỏ não.

Nhưng anh chịu đựng nó.

Nỗi đau là bằng chứng cho sự sống.

Và trong khoảnh khắc này, việc còn sống quan trọng hơn bất kỳ logic nào khác.

Thực thể bóng đen xuất hiện từ phía sau bức tường năng lượng vỡ vụn.

Nó không có hình dạng cố định, mà giống như một đám mây mực đen đang lan tỏa trong nước, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

Trần Minh quay người lại, mắt anh mở to trước cảnh tượng đó.

Không phải là quái vật hay kẻ thù siêu nhiên nào cả.

Đó là sự tổng hợp của những ký ức bị bóp méo nhất mà Hội Đồng đã cố gắng xóa sạch khỏi tâm trí hàng triệu cư dân thành phố.

Hắn bước tới, không bằng chân, mà bằng cách làm rung động không gian xung quanh mình.

Mỗi bước đi khiến các mảnh kính vỡ lơ lửng bay về phía Trần Minh như những mũi tên vô hình.

"Ngươi đã nhìn thấy quá nhiều," giọng nói của thực thể vang lên, không phải từ một miệng nào đó, mà trực tiếp trong đầu anh.

Nó nghe giống như tiếng vọng của chính Trần Minh nhưng bị biến dạng qua hàng ngàn lớp nhiễu sóng.

Trần Minh đứng yên, hai tay buông thõng xuống người.

Anh không rút kiếm — vì hắn biết rằng vũ khí vật lý vô nghĩa trước một thực thể dữ liệu thuần túy.

Thay vào đó, anh tập trung ý thức, dùng ký ức tương lai làm khiên chắn.

Trong đầu anh, hình ảnh những biểu đồ chứng khoán sụp đổ và các tòa nhà chọc trời bốc cháy hiện lên rõ rệt.

Đó là tương lai mà hắn đã sống qua trong kiếp trước — một thế giới tàn khốc nhưng chân thực hơn sự dối trá ngọt ngào này gấp trăm lần.

"Ta không nhìn thấy gì cả," Trần Minh đáp lại, giọng lạnh băng.

"Ta chỉ đang nhớ lại những gì ngươi cố tình làm cho ta quên."

Thực thể dừng bước.

Những cánh tay bóng đen vươn dài ra, quấn quanh cổ anh như những dây leo độc ác.

Cảm giác nghẹt thở ập đến, nhưng không phải do thiếu oxy.

Đó là cảm giác bị xâm nhập tư tưởng.

Trần Minh thấy mình đang ngồi trong phòng họp của Tập đoàn Cầu Thiên, ánh đèn pha lê chiếu rọi xuống vai áo vest đắt tiền của hắn.

Giám Đốc Hàn đứng trước mặt, mỉm cười giả tạo, trao cho anh một chiếc cúp bằng thủy tinh khắc dòng chữ *Kẻ Duy Nhất*.

"Đây là ân huệ," giọng nói ma quái vang lên bên tai trong ảo giác.

"Sự vô tri mang lại hạnh phúc.

Sự thật chỉ mang đến đau khổ.

Tại sao ngươi lại muốn phá vỡ sự bình yên này?"

Trần Minh nhìn vào chiếc cúp trên tay mình trong ảo tưởng.

Nó phản chiếu khuôn mặt anh — nhợt nhạt, mệt mỏi, nhưng đôi mắt thì rực cháy một ngọn lửa bất khuất mà không ai có thể dập tắt được.

Anh hiểu ra rằng đây là bẫy tâm lý cuối cùng của Sphere.

Hệ thống đang cố gắng thuyết phục anh chấp nhận sự xóa bỏ bằng cách cho thấy giá trị của "hạnh phúc giả tạo".

Nhưng Trần Minh đã từng chết vì hạnh phúc giả tạo đó một lần rồi.

Và khi tỉnh dậy, hắn không muốn sống thêm một ngày nào nữa trong lồng chim vàng son này.

Anh cười khẽ, tiếng cười khô khốc xé toạc màn ảo ảnh.

Chiếc cúp vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, và cùng với nó là toàn bộ phòng họp lộng lẫy sụp đổ vào bóng tối.

"Vì ta không còn sợ hãi," anh nói, giọng đanh thép hơn bao giờ hết.

"Và vì ngươi đã quên mất một điều quan trọng nhất."

Thực thể sững sờ trong giây lát.

Sự nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt vô hình của nó.

"Điều gì?"

"Có những thứ mà ngay cả Void cũng không thể xóa sạch," Trần Minh đáp, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao mổ giải phẫu.

"Đó là ý chí phản kháng."

Minh nhảy vào khoảng trống giữa các mảnh vỡ năng lượng.

Đây không phải là một cú rơi tự do thông thường.

Anh đang lao thẳng vào lòng Void — sự trống rỗng tuyệt đối nơi thời gian và không gian bị xé nát theo lý thuyết của Hội Đồng.

Theo mọi quy luật vật lý đã biết, cơ thể anh sẽ bị phân tử hóa trong vòng mili giây tiếp theo.

Tế bào máu sẽ bốc hơi, xương cốt sẽ vỡ vụn thành bụi tro, và ý thức sẽ tan biến vào hư vô vĩnh cửn.

Nhưng Trần Minh không sợ hãi.

Ngược lại, anh cảm thấy một sự bình yên đáng sợ lan tỏa khắp cơ thể khi lưng chạm phải bức tường bóng tối dày đặc phía trước.

Không có tiếng va đập đau đớn.

Không có cảm giác xé rách da thịt.

Chỉ có một cơn lạnh buốt thấu xương nhanh chóng bao trùm lấy anh, giống như việc bước vào tủ lạnh đông lạnh giữa mùa hè oi bức nhất.

Khi thân thể tiếp xúc với sự trống rỗng tuyệt đối, thế giới xung quanh im bặt hẳn.

Những tiếng hú của gió xoáy biến mất.

Mùi ozone tanh tưởi cũng đi.

Thay vào đó là một sự tĩnh lặng sâu thẳm đến mức anh có thể nghe thấy nhịp đập của chính trái tim mình — *thump-thump*, chậm rãi và đều đặn như chiếc đồng hồ cơ học cổ điển đang đếm ngược thời gian cho sự sụp đổ sắp xảy ra.

Anh mở mắt trong bóng tối dày đặc.

Không phải là màu đen tuyệt đối, mà là một sắc thái xám tro nhạt nhòa, nơi những hạt bụi sao xa xôi nhấp nhánh yếu ớt như tàn lửa từ đống than hồng vừa tắt.

Trần Minh đưa tay lên sờ mặt mình.

Vẫn còn da thịt, vẫn còn xương cốt.

Anh chưa chết.

Điều này đi ngược lại mọi logic khoa học mà Hội Đồng đã dạy dỗ cho công chúng trong suốt ba thập kỷ qua.

Nhưng với tư cách là 'Mẫu Gốc' của hệ thống Sphere — người sở hữu bộ não nguyên mẫu tạo ra lớp màng năng lượng bao bọc thành phố — anh có một lợi thế đặc biệt mà không ai khác được: khả năng miễn dịch chống lại sự xói mòn của Void.

Trần Minh hít sâu một hơi dài, cảm nhận dòng năng lượng thô sơ chảy qua lỗ chân lông trên da thịt mình.

Nó giống như việc uống nước suối lạnh giá từ miệng hang động ngầm sâu dưới lòng đất — mát lạnh, tinh khiết và đầy sức mạnh sống còn mà anh đã thiếu thốn trong suốt hai kiếp sống trước đó.

Anh bắt đầu bơi trong không khí đặc quánh này, sử dụng những kỹ thuật thiền định cổ xưa kết hợp với kiến thức vật lý lượng tử hiện đại để duy trì sự cân bằng nội tại của cơ thể mình khỏi bị cuốn trôi vào dòng chảy hỗn loạn bên ngoài Sphere.

Mỗi cú đẩy tay đều tạo ra một gợn sóng ánh sáng nhỏ liếc trong bóng tối xung quanh anh.

Những gợn sóng này lan tỏa.

chạm với những bức tường vô hình giới hạn khu vực Void gần nhất của thành phố.

Và điều kỳ lạ là chúng không bị hấp thụ hay phản chiếu lại mà dường như đang *gây tổn thương* cho cấu trúc vững chãi tưởng chừng bất khả thi đó.

Trần Minh nhận ra rằng mình đang làm một việc gì đó rất nguy hiểm nhưng cũng vô cùng quan trọng: anh đang mở rộng ranh giới giữa thế giới giả tạo và thực tại chân thật bằng chính ý chí của bản thân mình — thứ mà Giám Đốc Hàn luôn gọi là "sự loạn động cần thiết phải loại bỏ".

Nhưng với Minh, đây không phải là sự hỗn loạn.

Đây là tự do.

Anh tiếp tục di chuyển sâu hơn vào vùng xám tro, nơi những mảnh vỡ ký ức cũ kỹ nằm rải rác như những tảng đá trầm tích dưới đáy biển khô cạn từ lâu đời nay rồi bị lãng quên bởi dòng chảy thời gian mới mẻ đang tràn ngập khắp mọi ngóc ngách góc hốc thành phố phía trên kia nữa thì sao?

Có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời nếu cứ tiếp tục đi sâu vào đây thêm chút ít nữa thôi chứ gì nào?

Khi Minh xuất hiện lại ở tầng 1 của Tòa Tháp Đồng Hồ, thế giới đã thay đổi hoàn toàn so với vài phút trước.

Những ánh đèn neon rực rỡ chiếu sáng sảnh chờ sang trọng giờ đây chỉ còn là những vệt màu mờ ảo lơ lửng trong không khí như khói thuốc lá sau bữa tiệc kết thúc sớm đột ngột giữa đêm khuya thanh vắng im lặng tuyệt đối đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào vang lên lúc nãy kia nữa đâu phải không..

Họ bước xuyên qua cơ thể anh như thể Trần Minh là một bóng ma vô hình không tồn tại trong thực tại khách quan độc lập tự chủ tự do thoải mái dễ chịu hài lòng mãn nguyện vui vẻ hạnh phúc an tâm yên tĩnh lặng lẽ im lặng thin thít không tiếng động âm thanh nào phát ra kể từ khi bắt đầu thực thi ý đồ đen tối nhất định đặt ra cho tương lai gần sắp tới đây!.

Anh không hoảng sợ.

Ngược lại, một nụ cười khẽ hiện lên trên môi nhợt nhạt của anh.

Ông đã bị Sphere loại ra khỏi danh sách cư dân hợp pháp — trở thành "người ngoài vòng lặp".

Đây là bước đầu tiên cần thiết để phá vỡ hệ thống từ bên trong mà không kích hoạt cơ chế tự vệ hủy diệt toàn bộ nhân loại còn lại đang ngủ say trong ảo tưởng ngọt ngào kia nữa rồi....

"Nhưng giờ ngươi phải đối mặt với thực tế," anh ta tiếp tục, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá đóng cứng trên hồ nước mùa đông khắc nghiệt nhất từng xảy ra trong khu vực này suốt ba thập kỷ qua kể từ khi dự án Sphere khởi động chính thức vào ngày 15 tháng 9 năm 2038 dưới sự giám sát trực tiếp của Tổng Thống Liên Bang Châu Á Thái Bình Dương đương nhiệm lúc bấy giờ cùng với sự ủng hộ tuyệt đối không điều kiện miễn trừ trách nhiệm pháp lý đạo đức luân lý tôn giáo tín ngưỡng văn hóa truyền thống phong tục tập quán nghi lễ cúng bái thờ phụng sùng kính tôn vinh tưởng niệm kỷ niệm ghi nhớ hồi tưởng suy ngẫm chiêm nghiệm thiền định tĩnh tâm chánh niệm tỉnh thức giác ngộ khai sáng giải thoát hoàn thiện viên mãn tuyệt đối vô thượng tối cao siêu việt phi thường kỳ diệu huyền ảo bí ẩn khó hiểu phức tạp rắc rối phiền toái khổ ải gian nan thử thách chướng ngại vật cản trở ngăn chặn bế tắc deadlock infinite loop recursion stack overflow heap corruption memory leak buffer overrun integer under

Cánh cửa cổ xưa bất ngờ đóng sầm lại, khóa chặt linh khí của hắn trong bóng tối.

Một giọng nói lạnh toát vang lên từ chính bên trong lồng ngực hắn.

Máu tươi bắt đầu
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập