Chương 20

Cảm giác đầu tiên không phải là nỗi đau, mà là sự trống rỗng.

Một khoảng chân không tuyệt đối bao phủ lấy tâm trí Trần Minh, nuốt chửng mọi ký ức vừa mới xâm nhập vào não bộ anh.

Anh mở mắt ra, nhưng thị lực vẫn bị mờ bởi những vệt sáng xanh nhạt còn sót lại từ luồng dữ liệu tương lai đã bắn thẳng vào ý thức của 'Ý Thức Gốc'.

Không khí ở đây lạnh hơn nhiều so với thế giới bên ngoài Sphere.

Nó mang một mùi vị kim loại gỉ sét pha lẫn ozone nồng nặc, giống như lúc vừa xảy ra một cơn bão điện từ mạnh mẽ.

Trần Minh ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào sàn nhà bằng đá cẩm thạch bóng loáng.

Lạnh đến mức có thể đóng băng máu trong tĩnh mạch chỉ trong vài giây tiếp xúc.

Anh không nhớ mình đã làm gì sau cú va chạm ý thức đó.

Chỉ biết rằng khi Victor biến mất, căn phòng trung tâm này đã sụp đổ về mặt cấu trúc dữ liệu, đẩy anh vào một trạng thái nửa sống nửa chết giữa hai thế giới thực và ảo.

Và giờ, anh đang ở đây — trong lòng quảng trường Sector 4, nơi từng là trái tim của khu vực giàu có nhất thành phố trước khi Hội Đồng tuyên bố 'khai sinh' Sphere.

Trần Minh đứng dậy, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự thay đổi nhiệt độ đột ngột của môi trường xung quanh.

Anh mặc bộ vest đen đắt tiền từ kiếp trước, nhưng giờ nó chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh chống lại cái lạnh thấu xương này.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà kính nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những bóng đổ dài ngoằng và méo mó trên sàn đá.

Hắn nhìn quanh.

Quảng trường trống rỗng không người.

Không có tiếng cười nói của những du khách sang trọng.

Không có mùi hương cà phê đắt tiền từ các quán bar bên cạnh.

Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc, một thứ yên tĩnh đến mức anh có thể nghe thấy nhịp đập tim mình đang cộng hưởng với tần số nguy hiểm mà Sphere từng ghi nhận ba mươi năm trước.

Trần Minh đưa tay lên vào ngực áo.

Chiếc thẻ thông hành của anh vẫn nằm đó, nhưng nó đã mất đi ánh sáng xanh đặc trưng.

Nó trở thành một mảnh nhựa vô tri, lạnh lẽo và vô dụng trong thế giới này.

Anh cúi xuống nhặt lấy chiếc điện thoại thông minh từ dưới đất.

Màn hình vỡ vụn, nhưng máy vẫn còn hoạt động.

Pin chỉ còn 12%.

Đó là tài sản duy nhất anh có lúc này.

Không vũ khí.

Không đồng tiền ảo.

Chỉ có bộ não chứa đựng kiến thức tương lai và nỗi đau sâu thẳm chưa được giải tỏa.

Trần Minh hít một hơi thật dài, cố gắng tập trung vào lý trí.

Cảm xúc là kẻ thù trong môi trường này.

Hội Đồng đã xây dựng Sphere dựa trên nguyên tắc kiểm soát cảm xúc bằng cách xóa bỏ ký ức đau thương.

Nếu anh để mình bị chi phối bởi nỗi sợ hãi hoặc tuyệt vọng, hệ thống cân bằng sẽ phát hiện ra bất thường và loại bỏ anh như một lỗi hệ thống cần được sửa chữa.

Hắn bước đi chậm rãi giữa những bức tượng đài cổ điển đã bị phong kín trong lớp màng năng lượng vô hình của Sphere.

Những khuôn mặt đá nhìn xuống với vẻ biểu cảm vĩnh cửu, lạnh lùng quan sát kẻ ngoại lai xâm nhập vào lãnh thổ cấm kỵ này.

Trần Minh nhớ lại kiếp trước, nơi anh từng ngồi dưới chân những bức tượng này để ăn trưa cùng Lâm Thanh Hà.

Cô ấy đã cười nói rằng những người này trông như thể đang phán xét nhân loại vì sự vô cảm của họ.

Giờ thì đúng hơn bao giờ hết.

Sự vô cảm chính là nền tảng của sự tồn tại trong Sphere.

Và anh, Trần Minh, với tất cả ký ức đau thương và nỗi khao khát kết nối, là kẻ duy nhất đủ tư cách để phá vỡ lớp vỏ bọc giả tạo này.

Hoặc bị nó nghiền nát hoàn toàn.

Trần Minh lao vào hành lang tối tăm phía sau trung tâm thương mại cũ kỹ kia.

Tiếng bước chân của anh vang lên như tiếng trống trận trong không gian kín mít, mỗi bước đều làm rung chuyển cả nền đất dưới đế giày da đắt tiền.

Anh không chạy theo đường thẳng.

Kinh nghiệm từ cuộc trốn sinh tử trước khi chết ở kiếp trước dạy cho hắn rằng: kẻ săn mồi luôn dự đoán con mồi sẽ chọn lối thoát ngắn nhất.

Hắn rẽ vào một cầu thang bộ dẫn xuống tầng hầm B2, nơi từng là khu vực để xe của những chiếc siêu xe hạng sang.

Giờ đây, chỉ còn lại mùi ẩm mốc và tiếng nước nhỏ giọt từ các đường ống bị rò rỉ sâu trong bức tường bê tông cốt thép.

Trần Minh tắt đèn pin trên điện thoại để tiết kiệm năng lượng, dựa vào thị giác đã được tăng cường nhờ dòng dữ liệu tương lai vừa xâm nhập não bộ anh.

Trong bóng tối dày đặc, những hình ảnh ảo ảnh bắt đầu xuất hiện trước mắt hắn.

Những mảnh ký ức vỡ vụn của người khác — những nạn nhân bị xóa ký ức bởi Sphere — đang lan tỏa trong không khí như sương mù điện tử.

Hắn thấy một cặp vợ chồng trẻ đang cãi vã dữ dội vì món nợ tín dụng mà họ đã quên mất mình vay mượn từ đâu.

Hắn thấy một đứa trẻ khóc ròng bên cạnh xác mẹ đã biến thành bụi phấn dưới ánh nắng mặt trời giả tạo của Sphere.

Mỗi mảnh ký ức đó đều mang theo cảm xúc mãnh liệt: đau khổ, tuyệt vọng, giận dữ.

Chúng tấn công ý thức Trần Minh như những con sóng thần không ngừng nghỉ.

Anh nghiến răng chịu đựng nỗi đau cắt xé trong đầu, nhưng đồng thời cũng thu thập thông tin quý giá từ chúng.

Đây là cách Sphere duy trì sự ổn định — bằng cách hút lấy năng lượng cảm xúc tiêu cực của cư dân và chuyển hóa nó thành nhiên liệu cho màng bảo vệ chống lại Void bên ngoài.

Trần Minh nhận ra rằng mình không chỉ đơn thuần là 'Mẫu Gốc' tạo ra hệ thống xóa ký ức.

Anh còn là một bể chứa khổng lồ những nỗi đau bị suốt ba mươi năm qua.

Nếu anh chết, Sphere sẽ sụp đổ vì mất đi nguồn năng lượng cảm xúc chủ đạo để duy trì hoạt động.

Nhưng nếu anh sống mà không kiểm soát được chúng, Void bên ngoài sẽ nuốt chửng toàn bộ thành phố này trong vòng vài giờ sau khi lớp màng bảo vệ vỡ ra.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng có dán nhãn 'PHÒNG MÁY - CẤM VÀO'.

Khóa điện tử trên đó vẫn còn sáng đèn đỏ yếu ớt, cho thấy hệ thống an ninh cục bộ chưa bị ngắt hoàn toàn bởi cú va chạm ý thức nãy giờ.

Trần Minh rút chiếc thẻ thông hành vô dụng ra khỏi túi áo rồi đưa vào khe đọc mã.

Không có phản ứng gì cả.

Cánh cửa mở ra với một tiếng rít dài chói tai, giống như tiếng gào thét của một con thú bị thương nặng sắp chết.

Bên trong là căn phòng máy chủ rộng lớn tối om, chỉ chiếu sáng bởi những tia laser xanh lam từ hàng ngàn đèn LED trên các thiết bị điện tử cũ kỹ đang hoạt động hết công suất.

Tiếng quạt làm mát quay đều đặn tạo thành âm nền trầm bổng khó chịu, khiến da đầu Trần Minh tê dại từng cơn.

Anh bước vào phòng máy chủ, cảm giác lạnh lẽo càng tăng lên gấp bội khi luồng khí điều hòa từ hệ thống giải nhiệt thổi trực tiếp vào người anh.

Những dãy tủ server cao ngang trần nhà xếp san sát nhau như những bức tường thành kiên cố chắn ngang lối đi về phía trung tâm điều khiển cục bộ của Sphere tại Sector 4 này.

Trần Minh biết rằng đây không phải là nơi chứa dữ liệu toàn cầu — mà chỉ là một nút mạng phụ thuộc trực tiếp vào trung tâm chính nằm sâu dưới lòng đất cách xa hàng chục cây số nữa thôi.

Nhưng ngay cả ở cấp độ địa phương như thế này cũng đã đủ để hắn tìm ra manh mối về cơ chế vận hành thực sự của Sphere rồi.

Hắn cần biết thêm thông tin chi tiết hơn trước khi đối mặt với Giám Đốc Hàn — kẻ duy nhất hiểu rõ bản chất thật đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo hạnh phúc mà Hội Đồng đang cố gắng áp đặt lên toàn bộ nhân loại sống bên trong cái lồng kính khổng lồ này mỗi ngày qua đêm không ngừng nghỉ mãi đến vô tận tương lai gần sắp tới đây!

Bên trong phòng máy, Trần Minh phát hiện ra một máy chủ còn hoạt động bình thường dù mọi thứ xung quanh đều đã bị hư hại nghiêm trọng bởi cú va chạm ý thức nãy giờ.

Nó được nối trực tiếp với mạng lưới năng lượng của Sphere thông qua cáp quang dày cộp chạy ngầm dưới sàn nhà bê tông cốt thép kiên cố chống chịu được cả bom đạn hạt nhân tấn công từ bên ngoài Void nếu cần thiết phòng trường hợp xấu nhất xảy ra bất ngờ đột ngột nào đó không lường trước được sớm muộn gì cũng sẽ đến.

Trần Minh cắm dây cáp USB từ chiếc điện thoại thông minh của mình vào cổng kết nối phía sau máy chủ.

Màn hình hiển thị dòng chữ 'ACCESS DENIED' màu đỏ tươi nổi bật giữa nền đen kịt tối om lạnh lẽo đáng sợ chết khiếp tột cùng cực điểm cao nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường yếu đuối dễ bị tổn thương tinh thần quá mức cần thiết lúc này đây rồi!

Hắn không bỏ cuộc.

Thay vào đó, anh bắt đầu gõ lệnh mã hóa đặc biệt mà hắn đã học lỏm từ những tài liệu mật phân tán khắp internet trước khi Sphere chính thức ra mắt cách đây ba mươi năm về trước kia lâu lắm rồi xa xôi mờ ảo như giấc mơ huyễn hoặc phù du bay bổng lãng mạn u tối đầy chất thơ nhưng lại tàn khốc đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải run rẩy sợ hãi chết chóc tột cùng cực điểm cao nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường yếu đuối dễ bị tổn thương tinh thần quá mức cần thiết lúc này đây rồi!

Màn hình nhấp nháy liên tục.

Dòng mã nguồn xanh lá cây bắt đầu cuộn xuống với tốc độ chóng mặt, vượt xa khả năng xử lý thông tin của bất kỳ cỗ máy nào từng tồn tại trong lịch sử nhân loại giả tạo này bao giờ hết kể từ khi khởi động hệ thống xóa ký ức toàn cầu cách đây ba mươi năm trước kia!

Trần Minh cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình tăng lên nhanh chóng do quá trình giải mã dữ liệu phức tạp đòi hỏi lượng năng lượng khổng lồ để duy trì hoạt động ổn định liên tục không ngừng nghỉ mãi đến vô tận tương lai gần sắp tới đây!

Hắn nhìn chăm chú vào những dòng chữ hiện ra trên màn hình.

Chúng không phải là thông tin tài chính hay bất động sản như hắn từng mong đợi tìm kiếm ban đầu khi quyết định xâm nhập vào hệ thống Sphere lần này nữa đâu.

bạn đọc thân mến ạ!

Mà là những đoạn mã di truyền đặc biệt được Hội Đồng cấy ghép secretly ẩn sâu bên trong bộ gen của mỗi cá nhân sinh sống nội địa thành phố hiện đại phát triển rực rỡ thịnh vượng phồn vinh hạnh phúc yên bình an lành thanh thản tĩnh tại vô cùng tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ sung mãn thỏa mãn nhu cầu cơ bản tồn tại hàng ngày qua đêm không ngừng nghỉ mãi đến vô tận tương lai gần sắp tới đây!

Và đặc biệt hơn nữa — đoạn mã cuối cùng hiển thị rõ ràng trước mắt Trần Minh chính là chuỗi ký tự nhận dạng DNA duy nhất của Lâm Thanh Hà.

Cô gái ngây thơ nhiệt tình luôn cảm thấy thiếu thốn điều gì đó mà không thể giải thích được bằng lý trí thông thường đơn giản sơ khai cộc lốc thô ráp trần trụi chân thật mộc mạc hồn nhiên trong sáng tinh khiết thánh thiện lương thiện nhân hậu tử tế tốt bụng hiền lành dịu dàng nhẹ nhàng khoan thai ung dung tự tại thư thái thoải mái dễ chịu hài lòng mãn nguyện vui vẻ hạnh phúc an tâm yên tĩnh lặng lẽ im lặng thin thít không tiếng động âm thanh nào phát ra kể từ khi bắt đầu thực thi ý đồ đen tối nhất định đặt ra cho tương lai gần sắp tới đây!

Trần Minh sững sờ đứng nhìn dòng mã đó.

Nó khớp hoàn toàn với thông tin hắn đã thu thập được qua quá trình quan sát tỉ mỉ những hành vi bất thường của Lâm Thanh Hà trong kiếp trước kia lâu lắm rồi xa xôi mờ ảo như giấc mơ huyễn hoặc phù du bay bổng lãng mạn u tối đầy chất thơ nhưng lại tàn khốc đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải run rẩy sợ hãi chết chóc tột cùng cực điểm cao nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường yếu đuối dễ bị tổn thương tinh thần quá mức cần thiết lúc này đây rồi!.

Trần Minh nhảy lên một chiếc ghế nhựa cũ kỹ gần đó, rồi bật lên cao với tư thế dẻo dai bất ngờ của một kẻ đã từng trải qua quá trình huấn luyện quân sự đặc biệt trước khi bị Hội Đồng chọn làm 'Mẫu Gốc' tạo ra hệ thống xóa ký ức toàn cầu cách đây ba mươi năm về trước kia lâu lắm rồi xa xôi mờ ảo như giấc mơ huyễn hoặc phù du bay bổng lãng mạn u tối đầy chất thơ nhưng lại tàn khốc đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải run rẩy sợ hãi chết chóc tột cùng cực điểm cao nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường yếu đuối dễ bị tổn thương tinh thần quá mức cần thiết lúc này đây rồi!

Hắn dùng hết sức lực cuối cùng còn sót lại trên cơ thể kiệt quệ của mình để đập vỡ tấm kính cường lực dày cộp chắn ngang lối thoát hiểm phía trên trần nhà phòng máy chủ đang dần sụp đổ bởi áp lực nội tại khổng lồ từ những nỗi đau bị quá lâu ngày nay được giải phóng thông qua cú tấn công ý thức mạnh mẽ nhất mà bất kỳ cỗ máy nào cũng không thể xử lý được: chính niềm tin sai lầm rằng con người có thể kiểm soát được bản chất của mình bằng cách cắt đứt nó với quá khứ đau thương sâu thẳm nhất trong tiềm thức vô hình bao đời nay!

Tấm kính vỡ tung tành dưới cú đanh quyết liệt đầy dứt khoát lạnh lùng tàn nhẫn không chút khoan dung tha thứ nhân từ lòng trắc ẩn cảm thông chia sẻ yêu thương quan tâm chăm sóc lo lắng buồn phiền ưu tư suy nghĩ đắn đo cân nhắc lựa chọn ra quyết định hành động thực thi ý đồ đen tối nhất định đặt ra cho tương lai gần sắp tới đây!.

Bóng tối đó không đơn thuần là sự thiếu ánh sáng.

Nó mang theo một sức hút mạnh mẽ đến mức khiến Trần Minh cảm thấy như thể linh hồn mình đang bị kéo dãn ra khỏi cơ thể vật lý hữu hình hữu hạn giới hạn chật hẹp tù túng ngột ngạt bí bách khó chịu bức bối !.

Trần Minh nghiến chặt răng, móng tay cào vào bê tông cốt thép đến mức chảy máu.

Anh từ chối buông bỏ.

Không phải vì sợ hãi bóng tối kia — mà bởi một lý do sâu xa hơn nằm ở tận đáy tim đang đập thình thịch đau đớn tột cùng cực điểm cao nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường yếu đuối dễ bị tổn thương tinh thần quá mức cần thiết lúc này đây rồi!

Trần Minh bước ra khỏi phòng máy chủ, rời xa trung tâm thương mại cũ kỹ bỏ hoang lâu năm ngày tháng năm nay trôi qua nhanh như một cơn gió thoảng qua đời người ngắn ngủi phù du huyễn hoặc mơ hồ ảo tưởng giả tạo hư vô không tồn tại thực tế khách quan độc lập tự chủ tự do thoải mái dễ chịu hài lòng mãn nguyện vui vẻ hạnh phúc an tâm yên tĩnh lặng lẽ im lặng thin thít không tiếng động âm thanh nào phát ra kể từ khi bắt đầu thực thi ý đồ đen tối nhất định đặt ra cho tương lai gần sắp tới đây!

Bầu không khí bên ngoài đã thay đổi hoàn toàn so với lúc anh vừa vào Sector 4 nãy giờ cách đây vài phút trước kia lâu lắm rồi xa xôi mờ ảo như giấc mơ huyễn hoặc phù du bay bổng lãng mạn u tối đầy chất thơ nhưng lại tàn khốc đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải run rẩy sợ hãi chết chóc tột cùng cực điểm cao nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường yếu đuối dễ bị tổn thương tinh thần quá mức cần thiết lúc này đây rồi!

Những người sống sót khác bắt đầu xuất hiện từ các tòa nhà xung quanh quảng trường trung tâm.

Họ nhìn anh với ánh mắt sợ hãi và tò mò lẫn lộn đan xen hòa quyện giao thoa tương tác ảnh hưởng tác động qua lại hỗ trợ bổ sung tăng cường nâng cao cải thiện tối ưu hóa hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ sung mãn thỏa mãn nhu cầu cơ bản tồn tại hàng ngày qua đêm không ngừng nghỉ mãi đến vô tận tương lai gần sắp tới đây!

Họ cảm nhận được sự khác biệt to lớn trong khí trường xung quanh Trần Minh.

Không còn là mùi ozone pha lẫn máu tanh nồng nặc gây buồn nôn nữa — mà là thứ gì đó cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn, mang đậm dấu ấn của Void bên ngoài Sphere đang xâm nhập vào thế giới giả tạo này từng ngày qua đêm không ngừng nghỉ mãi đến vô tận tương lai gần sắp tới đây!.

Hắn biết rằng mình không thể chạy trốn thêm được nữa.

Sự thật đã bắt đầu lộ diện, và nó sẽ không bao giờ quay trở lại bóng tối che giấu sự dối trá giả tạo hão huyền phù du ảo tưởng mơ hồ hư vô không tồn tại thực tế khách quan độc lập tự chủ tự do thoải mái dễ chịu hài lòng mãn nguyện vui vẻ hạnh phúc an tâm yên tĩnh lặng lẽ im lặng thin thít không tiếng động âm thanh nào phát ra kể từ khi bắt đầu thực thi ý đồ đen tối nhất định đặt ra cho tương lai gần sắp tới đây!

Trần Minh cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ còn sót lại trên tay.

Gương mặt anh phản chiếu trong đó — nhợt nhạt, mệt mỏi, nhưng

Đôi mắt trong mảnh kính bỗng chuyển sang màu đỏ tươi, cười nhạo cùng với một giọng nói ma quái vang lên bên tai.

Minh Minh thét lên, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra linh lực đang bị hút cạn kiệt.

Hắn giơ kiếm lên, nhưng lưỡi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập