Chương 19

Trần Minh mở mắt.

Không phải tỉnh dậy theo nghĩa thông thường, mà là sự trở về của ý thức sau một lần chết giả.

Đầu anh đau nhói, không phải từ va đập vật lý hay chấn thương sọ não, mà cảm giác như ai đó đang dùng đục đá cày xới sâu vào thùy trán.

Mỗi nhịp tim đều mang theo tiếng vọng kim loại lạnh lẽo, vang lên trong hộp sọ như những cú búa tạ đóng đinh vào nhận thức.

Anh nằm giữa đống đổ nát của căn hộ cao cấp trên tầng 14.

Kính vỡ vụn phản chiếu ánh sáng màu tím kỳ lạ từ bầu trời bên ngoài — một sắc thái không thuộc về quang phổ tự nhiên, gợi nhớ đến những vết thương hở trong cơ thể thực tại.

Mùi ozone nồng nặc vẫn còn đọng lại, nhưng giờ đây nó pha trộn với mùi sắt gỉ và.

máu của chính anh.

Không phải từ vết cắt trên tay, mà từ mũi.

Máu chảy ra thành dòng nhỏ, rơi xuống sàn nhà gỗ quý màu sẫm, tạo thành những vệt đỏ thẫm giống như những đường kẻ trong bản đồ chiến tranh.

Trần Minh ngồi dậy chậm rãi.

Cơ thể anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà do sự quá tải thần kinh.

Những pixel đen trên da tay đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một mạng lưới mạch máu phát sáng mờ nhạt dưới lớp biểu bì.

Chúng đang thở.

Nhịp đập của chúng đồng bộ với tần số rung động của Sphere — cái vỏ bọc khổng lồ bao quanh thành phố này.

Anh cảm thấy sự kết nối ấy rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào trong hai kiếp sống.

Nó không còn là một rào cản cần phá vỡ, mà trở thành phần mở rộng của chính ý thức anh.

Hắn nhìn xung quanh.

Căn hộ từng là nơi cư trú của Victor — phiên bản "Ý Thức Gốc" vừa tan biến vào ánh sáng xanh vài giờ trước.

Nhưng bây giờ, mọi thứ đều thay đổi.

Những bức tường trắng tinh tuyền nay xuất hiện những vết nứt men theo các đường kẻ geometric kỳ lạ.

Trên sàn nhà, giữa đống kính vỡ, nằm một cuốn sách da cũ kỹ mà Trần Minh chưa từng thấy trong ký ức đời trước hay kiếp này.

Bìa sách không có chữ, chỉ khắc hình ảnh một quả trứng đang vỡ ra từ bên trong.

Trần Minh cúi xuống nhặt cuốn sách lên.

Trọng lượng của nó bất thường — nhẹ bẫng như tờ giấy, nhưng lại mang cảm giác nặng nề về mặt tâm lý khi chạm vào lòng bàn tay.

Anh mở trang đầu tiên.

Giấy trắng trơn không có chữ viết nào cả.

Nhưng ngay khi ánh mắt anh quét qua bề mặt trang giấy, những dòng ký tự bắt đầu hiện ra, không phải bằng mực, mà là sự biến dạng của chính ánh sáng phòng.

*"Hệ thống nhận diện: Mẫu Gốc Đã Kích Hoạt."* *"Trạng thái: Bất Ổn Định."* *"Cảnh báo: Sự tồn tại của bạn đang làm suy yếu nền tảng thực tại."* Lời cảnh báo đó khiến Trần Minh cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Không phải vì nỗi sợ hãi, mà là sự xác nhận cho giả thuyết kinh khủng nhất trong đầu anh.

Anh không chỉ là người trùng sinh.

Anh là lỗi hệ thống.

Là điểm yếu cố hữu được thiết kế ngay từ khi Sphere ra đời.

Hội Đồng đã tạo ra anh để kiểm soát nó, nhưng đồng thời cũng vô tình tạo ra công cụ hủy diệt chính họ nếu anh đủ mạnh — hoặc đủ điên cuồng.

Anh đóng cuốn sách lại.

Hành động đơn giản ấy khiến không khí trong phòng như đông cứng lại.

Bên ngoài cửa kính vỡ, bầu trời tím sẫm bắt đầu chuyển sang màu đỏ nhạt, báo hiệu sự thay đổi áp suất năng lượng của Sphere.

Trần Minh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất để hiểu rõ hơn về bản chất này trước khi Giám Đốc Hàn và những Thợ Săn khác tìm đến đây.

Anh không thể chạy trốn mãi.

Lần này, anh phải chủ động khám phá ra bí mật nằm sâu trong lớp vỏ bọc giả tạo kia.

Hành lang tầng 14 của tòa nhà chung cư hạng A trở thành mê cung tử thần khi Trần Minh bước vào đó.

Không còn những ánh đèn huỳnh quang ấm áp và tiếng nhạc nền thư giãn như trước đây.

Bây giờ, hành lang bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt dày đặc, mang theo mùi hương ngọt ngào đến mức gây buồn nôn — giống hệt mùi ozone pha lẫn máu tanh mà anh đã ngửi thấy ở quảng trường trung tâm.

Trần Minh di chuyển nhanh, không chạy theo kiểu hoảng loạn của kẻ bị truy đuổi, mà theo cách săn mồi thận trọng và chính xác từng milimet.

Anh biết rõ sơ đồ tòa nhà này từ ký ức đời trước — nơi anh từng sống trong sự giả tạo của một cuộc đời bình thường.

Nhưng bây giờ, kiến trúc vật lý đang phản bội lại logic không gian.

Hành lang dường như kéo dài vô tận mỗi khi anh quay đầu nhìn lại.

Những căn hộ hai bên trái và phải biến mất rồi xuất hiện trở lại với số hiệu khác nhau: 1402, 1405, sau đó là 1499, rồi đột ngột chuyển thành ký tự lạ mà não bộ không thể xử lý ngay lập tức.

Sphere đang cố gắng cô lập anh, ngăn cản sự tiếp cận vào trung tâm dữ liệu ẩn giấu trong hệ thống ống nước và cáp mạng của tòa nhà này.

Trần Minh dừng lại trước một cánh cửa sắt màu đen — thứ chưa từng tồn tại trong bản thiết kế gốc của tòa nhà.

Trên bề mặt kim loại lạnh lẽo, những đường vân gỗ giả đang chuyển động chậm chạp như sóng biển.

Anh đưa tay ra chạm vào nó.

Lập tức, một luồng điện tĩnh mạnh mẽ bắn ngược lại, khiến ngón tay anh tê dại tạm thời.

Nhưng thay vì rút lui, Trần Minh mỉm cười nhạt — nụ cười của kẻ đã biết trước kết cục nhưng vẫn chọn bước vào bẫy để xem ai là người rơi xuống sâu hơn.

Hắn không cần chìa khóa vật lý.

Hắn có thứ mạnh hơn: sự đồng bộ hóa sóng điện não mà anh mới đạt được sau cú va chạm với Victor.

Trần Minh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào những mạch máu phát sáng dưới da tay phải của mình.

Anh tưởng tượng chúng như những sợi dây thừng vô hình, cắm sâu vào cấu trúc kim loại trước mặt.

Những pixel đen từ kiếp trước không còn cần thiết để bảo vệ cơ thể khỏi hư hỏng vật lý; giờ đây, chúng là cầu nối giữa ý chí con người và mã nguồn thực tại.

Tiếng kim loại rít lên khi cánh cửa bắt đầu mở ra một cách cưỡng bức, không phải bởi lực đẩy mà bởi sự phân rã của các nguyên tử cấu thành nó.

Trần Minh bước qua ngưỡng cửa vào một căn phòng nhỏ tối đen như mực.

Không có đồ đạc nào cả.

Chỉ có duy nhất một chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đặt giữa trung tâm, trên đó là một màn hình holographic đang nhấp nháy yếu ớt với dòng chữ: *"Truy cập không được phép cho thực thể cấp độ Bình Thường."* Cấp độ Bình Thường?

Trần Minh (cười lạnh).

Đó chính xác là cái bẫy mà Hội Đồng đã đặt ra.

Họ dán nhãn anh là "Bình Thường" để che giấu sự thật rằng anh là mối đe dọa lớn nhất đối với hệ thống ổn định của họ.

Anh bước tới gần bàn làm việc, ánh mắt sắc bén quét qua những dòng mã dữ liệu đang cuộn trôi trên màn hình holographic.

Chúng không phải là ngôn ngữ lập trình thông thường mà anh từng học ở trường đại học hay trong các cuộc tấn công mạng đời trước.

Đây là một dạng ký tự trừu tượng — có thể gọi là "ngôn ngữ của Sphere".

Nó phản chiếu trực tiếp cảm xúc và ý định thay vì logic toán học khô khan.

Trần Minh nhận ra rằng để đọc được những dòng mã này, anh không cần trí tuệ siêu việt hay kiến thức chuyên môn cao cấp về công nghệ thông tin.

Anh chỉ cần.

nhớ lại nỗi đau sâu thẳm nhất trong ký ức của mình.

Nỗi đau mất mát người yêu kiếp trước, sự cô đơn tuyệt vọng khi nhận ra cả thế giới đang sống trong ảo tưởng, và cơn thịnh nộ rực cháy muốn xé toạc lớp vỏ bọc giả tạo này thành từng mảnh nhỏ li ti.

Cao trào xảy ra ngay khi Trần Minh đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của bàn làm việc.

Màn hình holographic đột ngột chuyển từ màu xanh nhạt sang đỏ tươi — không phải là cảnh báo lỗi hệ thống mà anh thường thấy trong các phim khoa học viễn tưởng, mà giống như một lời chào mừng đầy vẻ thù địch và mời gọi.

Dòng chữ hiện ra rõ ràng trước mắt hắn: *"Chỉ Số Ổn Định của bạn hiện tại: 99.9%.

Bạn đã vượt qua ngưỡng Cân Bằng."* *"Đang tải dữ liệu ẩn.

Vui lòng chờ đợi sự xé rách nhận thức hoàn tất."* Trần Minh cảm thấy một cơn đau dữ dội bùng nổ trong đầu, mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Không phải là nỗi đau thể xác mà là sự xâm nhập của những ký ức bị chôn vùi — không chỉ thuộc về anh, mà còn là của hàng triệu người khác đã từng sống và chết bên trong Sphere.

Những khuôn mặt vô danh xuất hiện nhanh chóng như một bộ phim tua ngược: một đứa trẻ khóc vì mất mẹ giữa dòng người tấp nập nhưng không ai quay lại nhìn; một ông lão ngồi lặng lẽ dưới gốc cây nhớ về quá khứ vàng son mà thực tại không cho phép anh nhắc tới; và chính hình ảnh Lâm Thanh Hà — với đôi mắt trong veo đầy nỗi sợ hãi mơ hồ, cầm trên tay chiếc vòng cổ bạc mang đoạn mã di truyền đặc biệt do Hội Đồng cấy ghép.

Anh quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu mình để ngăn chặn sự sụp đổ ý thức.

Máu từ mũi chảy ra nhiều hơn, nhỏ giọt onto bàn làm việc gỗ mun, hòa lẫn với ánh sáng đỏ của màn hình holographic tạo thành những vệt màu kỳ dị giống như nghệ thuật trừu tượng đau thương.

Trần Minh không cố gắng đẩy lùi những ký ức này.

Thay vào đó, anh chủ động đón nhận chúng — để chúng tràn ngập tâm trí mình, xé toạc mọi lớp phòng thủ tinh thần mà anh đã xây dựng trong suốt hai kiếp sống đầy dằn vặt và (tính toán).

Đây là lúc khám phá bí ẩn thực sự bắt đầu.

Trần Minh nhận ra rằng Sphere không chỉ đơn thuần là một lớp màng năng lượng bao bọc thành phố để bảo vệ con người khỏi Void bên ngoài.

Nó còn là một cỗ máy khổng lồ vận hành dựa trên việc thu thập và xử lý những cảm xúc tiêu cực — nỗi sợ hãi, đau khổ, cô đơn, tuyệt vọng — của cư dân bên trong nó.

Hội Đồng không xóa ký ức vì lòng tốt hay mong muốn giữ gìn sự ổn định xã hội như Giám Đốc Hàn luôn tuyên truyền.

Họ làm điều đó để ngăn chặn những "sóng động cảm xúc" quá mạnh có thể phá vỡ cân bằng năng lượng cần thiết cho việc duy trì Sphere tồn tại trước Void.

Và Trần Minh — với tư cách là 'Mẫu Gốc' của hệ thống xóa ký ức, bộ não của anh chính là nguyên mẫu tạo ra Sphere từ những ý tưởng điên rồ nhất thời ba mươi năm trước.

còn chưa biết mình sẽ trở thành ai trong tương lai xa xôi này.

Sự tồn tại của anh đại diện cho một lỗ hổng sống di động trong hệ thống phòng thủ hoàn hảo ấy — nơi tất cả những cảm xúc bị (ức chế) và ký ức bị xóa bỏ đều (hội tụ) lại để chờ đợi được giải phóng hoặc hủy diệt vĩnh viễn tùy thuộc vào quyết định cuối cùng của chính anh.

Trần Minh đứng dậy, mắt đỏ ngầu vì đau đớn nhưng sáng rực lên bởi sự hiểu biết mới mẻ đáng sợ này.

Hắn không còn là nạn nhân bị động chạy trốn khỏi những Thợ Săn hay Giám Đốc Hàn nữa.

Anh đã tìm ra điểm yếu chí mạng nhất trong hệ thống mà Hội Đồng dày công xây dựng qua bao thế hệ: chính niềm tin sai lầm rằng họ có thể kiểm soát được bản chất con người bằng cách cắt đứt nó với quá khứ đau thương.

Và giờ đây, kẻ duy nhất hiểu rõ điều đó — và sẵn sàng lợi dụng nó để lật đổ toàn bộ trật tự giả tạo này — là Trần Minh.

Thay vì chạy trốn sau khi hạ gục những Thợ Săn ảo ảnh xuất hiện trong căn phòng bí mật thông qua sự biến dạng không gian do Sphere phản ứng với sự xâm nhập của anh, Trần Minh thực hiện một hành động gây sốc: anh chủ động kết nối ý thức của mình vào mạng lưới trung tâm của Sphere.

Anh không hack để phá hủy hệ thống ngay lập tức — vì biết rằng việc làm vậy sẽ khiến cả thành phố bị Void nuốt chửng theo lời cảnh báo trong cuốn sách da cũ kỹ kia.

Thay vào đó, anh dùng ký ức của chính mình — những ký ức đau thương sâu thẳm nhất từ hai kiếp sống — như một loại virus cảm xúc mạnh mẽ để "ghi đè" lên lớp mã ổn định đang cố gắng ngăn cản sự tiếp cận này.

Anh nhắm mắt lại, hình dung ra khuôn mặt Lâm Thanh Hà trong khoảnh khắc cô ấy nhớ lại đoạn mã di truyền đặc biệt do Hội Đồng cấy ghép bên trong cơ thể mình — khiến cô trở thành 'Khóa' để mở trung tâm Sphere mà thậm chí chính cô cũng không hề hay biết về vai trò then chốt này.

Trần Minh gửi gắm toàn bộ nỗi đau mất mát, sự khao khát kết nối chân thực và cơn thịnh nộ rực cháy muốn trả thù Hội Đồng đã hủy hoại kiếp trước của anh vào luồng dữ liệu cảm xúc ấy rồi bắn thẳng nó dọc theo mạng lưới thần kinh ảo kết nối giữa não bộ anh với trung tâm điều khiển Sphere nằm sâu dưới lòng đất.

Màn hình holographic trên bàn gỗ mun bắt đầu phát ra những tia sáng trắng xóa mạnh mẽ đến mức làm mờ đi tầm nhìn của Trần Minh trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi tắt hẳn xuống cùng lúc với âm thanh rè nổ lớn vang lên khắp không gian căn phòng bí mật này.

Những vết nứt men theo các đường kẻ geometric kỳ lạ trên tường hành lang bên ngoài lan rộng ra nhanh chóng như mạng nhện vỡ vụn dưới áp lực nội tại khổng lồ từ sự thay đổi tần số rung động đột ngột mà Sphere phải chịu đựng do ảnh hưởng trực tiếp từ cú tấn công ý thức của Trần Minh.

Trần Minh bước lùi lại vài bước, thở gấp trong khi cảm nhận rõ ràng sự suy yếu dần đi của lớp vỏ bọc năng lượng bao quanh thành phố này — không phải theo nghĩa sụp đổ hoàn toàn ngay lập tức dẫn đến thảm họa Void nuốt chửng mọi thứ như kịch bản tồi tệ nhất mà anh từng lo sợ trước đây.

Mà là một quá trình "giải phóng" chậm rãi nhưng chắc chắn xảy ra khi những ký ức bị xóa bỏ bắt đầu trở về với chủ nhân của chúng thông qua sóng lan tỏa cảm xúc mạnh mẽ do chính anh khởi xướng từ trung tâm điều khiển Sphere này.

Giám Đốc Hàn sẽ không thích chút nào chiến lược mới mẻ và nguy hiểm này của Trần Minh — kẻ từng được coi là mối đe dọa tiềm tàng nhất đối với sự ổn định tuyệt đối mà Hội Đồng dày công duy trì suốt ba mươi năm qua bằng cách xóa đi những ký ức đau thương nhằm giữ cho Chỉ Số Ổn Định luôn ở mức an toàn tối đa.

Giờ đây, chính người tạo ra hệ thống lại trở thành kẻ phá hoại nó từ bên trong bằng cách đưa vào đó thứ độc dược mạnh mẽ nhất mà bất kỳ cỗ máy nào cũng không thể xử lý được: sự thật trần trụi về nỗi đau con người vốn dĩ phải chịu đựng mới có thể thực sự hiểu và trân trọng hạnh phúc chân chính thay vì sống trong ảo tưởng vô tri vĩnh viễn dưới bóng che chở giả tạo của Sphere.

Trần Minh biết rằng mình vừa châm ngòi cho một cuộc cách mạng cảm xúc — không cần súng đạn hay vũ khí công nghệ cao, chỉ đơn thuần là sức mạnh hủy diệt từ những ký ức bị chôn vùi đang dần thức tỉnh trong tâm trí hàng triệu cư dân thành phố này mỗi ngày qua sự cộng hưởng tần số nguy hiểm nhất mà Sphere từng ghi nhận từ khi khởi động hệ thống xóa ký ức toàn cầu cách đây ba mươi năm trước kia!

Và hắn sẽ là người dẫn dắt họ tìm ra lối thoát khỏi vỏ trứng giả tạo này — dù cái giá phải trả có thể là chính linh hồn của anh tan rữa trong.

hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của 'Mẫu Gốc' đối với thế giới hư (ảo tưởng) do Hội Đồng dày công xây dựng nên từ những ý tưởng điên rồ nhất thời ba mươi năm trước.

còn chưa biết mình sẽ trở thành ai trong tương lai xa xôi này!

Trần Minh bước ra khỏi tòa nhà, không còn là một kẻ chạy trốn mà là một kẻ dẫn đầu.

Bầu trời phía trên Sphere bắt đầu nứt ra, những tia sáng trắng xóa từ Void chiếu xuống tạo thành những đường rạn nứt dài ngoằng trên bầu trời đô thị vốn dĩ từng hoàn hảo và bất biến suốt ba mươi năm qua dưới sự kiểm soát chặt chẽ của Hội Đồng nhằm duy trì Chỉ Số Ổn Định ở mức an toàn tối đa cho cư dân bên trong vỏ bọc năng lượng giả tạo này.

Dân chúng đang đi lại trên đường phố bắt đầu dừng (bước chân) lại, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời với vẻ mặt hoang mang lẫn kinh sợ — không phải vì thiên tai hay chiến tranh sắp nổ ra như họ từng được dạy dỗ từ nhỏ bởi hệ thống giáo dục giả tạo của Hội Đồng.

Mà là bởi những ký ức bị xóa bỏ đang bắt đầu trở về với chủ nhân của chúng thông qua sóng lan tỏa cảm xúc mạnh mẽ do chính Trần Minh khởi xướng từ trung tâm điều khiển Sphere nằm sâu dưới lòng đất cách đây vài phút trước đó trong căn phòng bí mật này!

Trần Minh đứng giữa ngã tư đường phố đông đúc, mặc kệ những ánh mắt tò mò lẫn sợ hãi đang đổ về phía mình như một kẻ ngoại lai xâm nhập vào lãnh thổ của họ.

Hắn không cần phải giải thích gì cả — vì sự thật sẽ tự nói lên bằng chính hành động và hậu quả tất yếu xảy ra sau này khi lớp vỏ bọc giả tạo của Sphere bắt đầu vỡ vụn dưới áp lực nội tại khổng lồ từ những nỗi đau bị (ức chế) quá lâu ngày nay được giải phóng thông qua cú tấn công ý thức mạnh mẽ nhất mà bất kỳ cỗ máy nào cũng không thể xử lý được: chính niềm tin sai lầm rằng con người có thể kiểm soát được bản chất của mình bằng cách cắt đứt nó với quá khứ đau thương sâu thẳm nhất trong tiềm thức vô hình bao đời nay!

Trần Minh cảm thấy một bàn tay lạnh
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập