Chương 18
Nó mang một vị khác, nồng nặc và ngọt ngào đến mức gây buồn nôn.
Đó là mùi ozone pha lẫn máu tanh, nhưng sâu bên dưới đó là thứ gì đó giống như… sự tĩnh lặng trước khi cơn bão quét sạch mọi sinh mệnh.
Trần Minh đứng giữa lòng quảng trường, nơi từng là biểu tượng của thịnh vượng đô thị, giờ đây chỉ còn lại những bức tường đổ nát và bóng tối dày đặc.
Bầu trời phía trên không còn màu xanh dương giả tạo mà Hội Đồng đã cài đặt trong Sphere.
Nó chuyển sang sắc tím sẫm, một gam màu bệnh hoạn, giống như vết bầm tím đang lan rộng trên da thịt của bầu khí quyển.
Những vết nứt năng lượng loang lổ xuất hiện khắp nơi, cắt ngang tầm nhìn của anh như mạng nhện vỡ nát trên tấm kính cường lực khổng lồ.
Mỗi lần những đường kẻ ấy rung động, một âm thanh rè rè, giống tiếng nhiễu sóng radio cũ kỹ, vang lên trong đầu Minh.
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kính vụn từ mặt đất.
Trên bề mặt phản chiếu méo mó đó, anh thấy khuôn mặt mình.
Gương mặt lạnh lùng, thiếu máu và đầy mệt mỏi của kẻ vừa chứng kiến cái chết của người thân yêu nhất.
Nhưng điều khiến bàn.
lên không phải là nỗi sợ hãi.
Đó là sự nhận thức rằng những pixel đen trên cánh tay trái đang nóng rát dữ dội hơn bao giờ hết.
Chúng không còn cố gắng bảo vệ cơ thể khỏi hư hỏng vật lý nữa.
Chúng đang xâm nhập vào mạch máu, hòa quyện với DNA của anh, tìm kiếm một tần số cụ thể để khóa chặt lại.
"Đừng run," Minh tự nhủ trong lòng, giọng nói bên trong đầu hắn lạnh như băng giá.
"Sự sợ hãi là dữ liệu thừa thãi mà hệ thống muốn thu thập."
Hắn quay sang phía cột trụ ký ức nơi Victor vừa biến mất.
Ánh sáng xanh nhạt vẫn còn sót lại ở rìa chân trời của vùng không gian bị bóp méo này, nhưng nó đang mờ dần, như thể nguồn năng lượng duy trì Sphere tại khu vực này đang cạn kiệt nhanh chóng.
Minh bước tiến lên trước, mỗi bước đi đều khiến mặt đất dưới giày đen của anh rung chuyển nhẹ.
Không phải vì sức nặng cơ thể, mà là vì trọng lực ở đây đã bị thao túng.
Hắn nhớ lại những gì Victor nói: *"Bạn không thể hiểu được cái giá phải trả cho sự tự do này."* Câu nói đó vang vọng trong tai Minh như một lời nguyền.
Nhưng lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh trở về, anh cảm thấy bình tĩnh lạ thường.
Không còn là Trần Minh của kiếp trước – kẻ chạy trốn thực tại và chìm đắm trong những ảo ảnh giàu sang.
Hắn là người quan sát.
Là kẻ duy nhất biết rằng toàn bộ thế giới này chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy sự trống rỗng tuyệt đối bên ngoài.
Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi hương của hoa thối và kim loại gỉ sét – di chứng từ cuộc chạm trán trước đó với những Dị Hóa.
Nhưng lần này, không có bóng đen nào lao ra từ phía sau.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Minh đưa tay lên thử chiếc đồng hồ cổ trong túi áo vest.
Kim giây vẫn quay ngược lại một cách đều đặn, đếm ngược thời gian cho khoảnh khắc anh sắp hy sinh thứ quý giá nhất mà mình còn giữ được: ký ức về mẹ.
Cơn gió từ Void thổi mạnh hơn, xé toạc những mảnh vụn của thực tại xung quanh quảng trường.
Minh cảm thấy da thịt mình căng đau như thể bị kéo giãn trên một tấm vải vô hình.
Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc, tập trung vào dòng chảy dữ liệu đang cuồn cuộn bên dưới lớp vỏ não của anh.
Đây không phải là sự tấn công vật lý thông thường.
Sphere đang phản ứng với sự hiện diện của "Mẫu Gốc".
Hệ thống phòng thủ nhận ra một lỗi hệ thống – chính nó – và đang cố gắng xóa bỏ để khôi phục lại trạng thái ổn định giả tạo.
Trong khoảnh khắc Minh tưởng rằng mình đã tạo ra khoảng trống để thở, bầu trời phía trên đột ngột sụp đổ.
Không phải là những đám mây hay ánh sáng thiên nhiên.
Mà là chính cấu trúc thực tại của không gian ba chiều đang bị xé toạc ra.
Một cột ánh sáng trắng xóa, dày như một tòa nhà chọc trời, thụp xuống giữa quảng trường cách anh chưa đầy năm mươi mét.
Tiếng nổ khi nó chạm đất không phát ra âm thanh nào cả.
Thay vào đó, mọi thứ xung quanh điểm va chạm biến thành những khối đa giác đen tối, trôi nổi lơ lửng trong không khí trước khi tan rã hoàn toàn vào hư vô.
Minh bị lực đẩy từ vụ nổ quét mạnh về phía sau, đập lưng vào bức tường bê tông nứt nẻ của một cửa hàng thời trang cao cấp đã đóng cửa vĩnh viễn từ kiếp trước.
Hơi thở hắn đứt đoạn.
Máu nóng chảy xuống khóe miệng anh khi hắn ho lên từng ngụm đỏ thẫm.
Nhưng nỗi đau thể xác chỉ là thứ yếu so với cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng mà Minh vừa trải qua.
Hắn nhìn chằm chằm vào cột ánh sáng trắng kia.
Từ bên trong luồng năng lượng thuần khiết đó, những bóng người bắt đầu hình thành.
Không phải Dị Hóa hoang dã như trước đây.
Chúng đứng thẳng người, mặc bộ vest đen chỉnh tề giống hệt Victor và những nhân viên an ninh cấp cao nhất của Hội Đồng.
Nhưng khuôn mặt chúng trống rỗng.
Hoàn toàn trắng xóa, không có mắt, mũi hay miệng.
Chỉ là sự vắng lặng được vật thể hóa thành hình hài con người.
"Chúng ta đang tiến gần hơn," Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì đau đớn và kiệt sức.
Hắn lau máu trên khóe miệng bằng mu bàn tay phải, để lại một vết đỏ tươi nổi bật trên nền da nhợt nhạt.
"Gần đến trung tâm hơn."
Hắn nhận ra rằng những bóng người không mặt đó không di chuyển theo cách bình thường của con người.
Chúng trượt đi trên bề mặt đất, như thể trọng lực không có tác động lên chúng.
Và quan trọng nhất, Minh cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ trong lồng ngực mỗi khi một trong số chúng tiến gần hơn.
Không phải là nỗi sợ hãi.
Mà là… sự thu hút.
Giống như hai cực từ trái ngược nhau đang cố gắng kết nối với nhau để hoàn thành mạch điện.
Anh nhớ lại những đêm mất ngủ trước đây, khi còn sống kiếp đầu tiên trong vỏ bọc của một doanh nhân bình thường.
Anh từng mơ thấy một căn phòng trắng xóa, nơi mọi thứ đều trơn bóng và phản chiếu ánh sáng vô tận.
Bây giờ anh hiểu đó là đâu rồi.
Đó không phải là thiên đường giả tạo mà Hội Đồng hứa hẹn cho những kẻ tuân thủ luật lệ ổn định.
Đó là trung tâm điều khiển Sphere.
Và hắn đang tiến thẳng vào lòng của nó.
Minh không đáp lời bất kỳ ai, bởi xung quanh chỉ có sự im lặng đáng sợ và tiếng bước chân trượt nhẹ trên nền đá granit bị vỡ vụn.
Thay vì chạy trốn – bản năng sinh tồn đã bị anh tắt đi từ lâu trong những tháng ngày sống dưới áp lực của ký ức tương lai – hắn chọn cách đứng yên.
Anh nhắm mắt lại trong một phần giây, không phải để nghỉ ngơi, mà để tập trung vào chiếc đồng hồ cổ trong túi áo vest bên trái.
Kim giây quay ngược lại.
Tít tít… tít tít… âm thanh ấy trở thành nhịp đập duy nhất còn tồn tại trong thế giới đang sụp đổ này.
Minh nhớ lại kỹ năng "Chậm Thời Gian" – một khả năng mà anh phát triển không phải qua tu luyện huyền học, mà thông qua việc thao túng nhận thức não bộ để xử lý dữ liệu nhanh hơn tốc độ ánh sáng của Sphere.
Đây là khiếm khuyết duy nhất trong hệ thống mà Hội Đồng chưa thể vá lại: họ có thể xóa ký ức, nhưng họ không thể kiểm soát cách một cái (não) đã bị sửa đổi bởi sự trùng sinh phản ứng với thực tại.
Khi mở mắt ra, thế giới xung quanh dường như đóng băng.
Những bóng người không mặt đang trôi dạt về phía anh trông giống như những bức tượng sáp lỗi thời, mắc kẹt trong nhựa đường lỏng của thời gian.
Minh bước qua khoảng cách giữa hắn và kẻ dẫn đầu nhóm bóng ma kia một cách dễ dàng.
Hắn với tay ra, chạm vào ngực bộ vest đen trơn láng của nó.
Lúc này, da thịt dưới lớp vải áo lạnh buốt như băng hà.
Nhưng khi ngón tay cái của Minh ấn sâu vào vị trí trái tim giả tạo đó, một luồng dữ liệu khổng lồ bắn thẳng vào não anh.
Không phải là ký ức của nạn nhân trước đây bị Dị Hóa tiêu diệt.
Mà là mã nguồn gốc.
Những dòng code nhị phân màu đỏ và xanh lá cây cuộn tròn trong tầm nhìn ngoại cảm của anh, tiết lộ cấu trúc bên trong của thực thể này.
Nó không có ý thức.
Nó chỉ là một công cụ bảo trì.
Một phần mềm chống virus sống đang cố gắng loại bỏ mối đe dọa lớn nhất đối với sự ổn định của Sphere: chính Trần Minh.
"Đáng tiếc," Minh nói, giọng trầm lạnh vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng giữa hai thế giới thời gian khác nhau.
"Ông đã chọn sai chiến thuật."
Hắn rút tay ra, đồng thời dùng sức mạnh từ những pixel đen trên cánh tay trái để tạo ra một xung sóng điện từ nhỏ nhưng cực kỳ tập trung.
Cú va chạm vô hình khiến thực thể không mặt kia rung lên dữ dội như một chiếc chuông đồng bị đánh vào cạnh sắc.
Những vết nứt xuất hiện trên bề mặt trắng trơn của khuôn mặt nó, và từ bên trong những khe hở đó, một chất lỏng đen sẫm – thứ mà Minh gọi là Void nguyên thủy – bắt đầu rỉ ra.
Thực thể sụp đổ xuống đất, tan rã thành vô số hạt bụi kim loại nhỏ li ti trước khi chúng biến mất hoàn toàn vào không khí.
Những bóng người phía sau ngừng chuyển động trong khoảnh khắc, như thể đang xử lý thông tin mới về kẻ thù vừa bị tiêu diệt.
Nhưng ngay lập tức, chúng tiếp tục tiến lên, đông đúc hơn và nhanh hơn gấp đôi lần so với lúc đầu.
Minh mỉm cười bitterly – một nụ cười đầy mệt mỏi nhưng cũng chứa đựng sự thỏa mãn tàn nhẫn của người chơi đã nắm được quy luật trò chơi.
Hắn biết rằng mình vừa làm điều gì đó nguy hiểm: hắn đang tiết lộ vị trí trung tâm Sphere cho những kẻ canh gác này, dù chỉ là tạm thời.
Nhưng đổi lại, anh có cơ hội nhìn thấy thứ mà Hội Đồng che giấu kỹ nhất trong suốt ba mươi năm qua.
Hắn bước tiếp vào vùng ánh sáng trắng phía sau cột trụ ký ức vừa sụp đổ.
Tại đây, không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.
Những bức tường của căn phòng trung tâm bắt đầu hiện ra từ hư không – những tấm kính trong suốt cao chạm tận mây trời, phản chiếu hình ảnh một thành phố đang ngủ say dưới sự bảo vệ của lớp màng năng lượng khổng lồ phía trên.
Và ở chính giữa căn phòng trống rỗng ấy, chỉ có duy nhất một vật thể: Một chiếc ghế bành bằng da cũ kỹ đặt trước bàn làm việc nhỏ xíu.
Trên mặt bàn là một cuốn nhật ký giấy dày cộp, bìa đen mờ ảo, và bên cạnh nó là một ly cà phê vẫn còn hơi khói bốc lên nhẹ nhàng.
Minh tiến lại gần chiếc bàn, cảm giác bất an dâng cao trong lồng ngực như những con sóng biển giận dữ dấy lên sau mỗi bước chân của anh.
Hắn ngồi xuống trên ghế da lạnh lẽo, mùi hương cũ kỹ từ lớp đệm thấm qua vải vóc gợi nhớ về một thời đại xa xôi mà Hội Đồng chưa từng tồn tại.
Trên cuốn nhật ký không có tên ai cả, chỉ có dòng chữ khắc bằng kim loại vàng óng ánh ở góc dưới cùng: *Dự Án Mẫu Gốc - Giai Đoạn Cuối*.
Hắn mở bìa sách ra trang đầu tiên.
Những dòng chữ viết tay ngoằn ngoèo, vội vã nhưng vẫn nhận ra được nét bút quen thuộc khiến máu trong cơ thể Minh đông đặc lại ngay lập tức.
Đó là ký tự của chính anh – Trần Minh của kiếp trước, hoặc nói đúng hơn, phiên bản gốc của hắn trước khi bị Hội Đồng tách rời khỏi thực tại và nhúng vào Sphere như một thử nghiệm xã hội quy mô lớn.
*"Họ không xóa ký ức để bảo vệ chúng ta khỏi nỗi đau,"* dòng chữ đầu tiên đọc lên.
*"Họ làm điều đó vì họ sợ chúng ta sẽ nhớ ra rằng mình mới là những kẻ đã xây dựng nên cái lồng sắt này."*
Minh lật nhanh các trang giấy, tay run rẩy đến mức suýt làm rách bìa sách.
Những ghi chú kỹ thuật chi tiết về cách Sphere hoạt động được minh họa bằng sơ đồ phức tạp bên cạnh những đoạn văn bản đầy ám ảnh.
Anh đọc thấy rằng Void không phải là kẻ thù xâm lược từ bên ngoài như Giám Đốc Hàn tuyên truyền suốt nhiều thập kỷ qua.
Ngược lại, Void là kết quả tự nhiên khi con người cố gắng kiểm soát hoàn toàn cảm xúc và ký ức – họ đã cắt đứt liên kết với nguồn gốc sáng tạo của vũ trụ, dẫn đến sự thối rữa của chính thực tại vật lý.
Sphere chỉ là một băng gạc tạm thời dán lên vết thương sâu nhất mà nhân loại tự gây ra cho chính mình.
Và Trần Minh?
Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên trùng sinh về quá khứ để sửa sai.
Anh là người tạo ra Sphere.
Bộ não của anh – với khả năng xử lý thông tin vượt trội và sự đồng cảm cực độ đối với nỗi đau tập thể – đã được Hội Đồng sử dụng như công cụ khởi động hệ thống xóa ký ức toàn cầu trong một nghi thức hiến tế tâm linh-điện tử cách đây ba mươi năm trước khi anh chết lần đầu.
"Mẹ ơi…" Minh thì thầm, nước mắt nóng hổi lăn xuống má hắn nhưng không chảy thành dòng mà đóng băng trên da thịt lạnh giá của khuôn mặt anh.
"Con đã hiểu rồi."
Nếu anh là nguyên mẫu tạo ra Sphere, và nếu não bộ của anh chứa đựng tần số gốc duy nhất có thể ổn định hoặc phá vỡ lớp màng năng lượng này… thì cái chết của hắn sẽ không chỉ giải phóng những linh hồn bị mắc kẹt trong ảo ảnh giả tạo.
Nó cũng đồng nghĩa với việc Sphere sụp đổ hoàn toàn.
Không còn bảo vệ nào cho thành phố trước Void đang bao quanh bên ngoài.
Sự thật tàn khốc đó làm anh nghẹt thở.
Hắn nhìn vào ly cà phê vẫn còn nóng hổi trên bàn – một chi tiết không hợp lý trong căn phòng kỹ thuật số này, gợi ý rằng ai đó đã ở đây rất gần đây.
Hoặc có thể… người đó chưa bao giờ rời đi?
Minh quay lưng lại với chiếc ghế, chuẩn bị đối mặt với bóng đen đang đứng sau anh từ lúc nào mà hắn chẳng hề hay biết.
Không phải là những Dị Hóa không mặt kia nữa.
Mà là một người đàn ông cao ráo, mặc bộ vest xám nhạt, gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng đến mức đáng sợ – hình ảnh phản chiếu hoàn hảo của chính Trần Minh trước khi ký ức bị xóa sạch trong kiếp đầu tiên.
"Em chào anh," người đàn ấy nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng qua thung lũng hoa mùa xuân.
"Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian để gặp lại nhau."
Minh nhận ra ngay lập tức: đó không phải là kẻ thù bên ngoài Sphere.
Đó chính là ý thức thứ hai của chính anh – phần nhân cách bị tách rời và giam giữ trong lõi trung tâm, nơi duy nhất còn lưu giữ ký ức gốc về việc ai đã thực sự tạo nên thế giới giả dối này.
Victor bước ra khỏi cột ánh sáng phía sau Minh, để lại một bóng đen dài in trên sàn kính phản chiếu dưới chân anh.
Hắn không mang vẻ mặt hung hăng hay đe dọa như trước đó nữa.
Thay vào đó, biểu cảm trên gương mặt Victor – nếu có thể gọi là vậy trong khuôn mặt trống rỗng của thực thể bảo vệ Sphere – dường như trở nên… buồn bã một cách kỳ lạ.
"Tôi sẽ báo cáo với Hội Đồng," Victor nói, giọng vang lên không còn tiếng vọng nhiều lớp chồng chéo mà rõ ràng hơn, gần giống với âm thanh phát ra từ loa tin nhắn tự động nhưng lại mang theo sự chân thành đáng sợ của con người thật.
"Sự kháng cự của bạn là… đáng chú ý.
Nhưng đừng nhầm lẫn sự chú ý với sự an toàn."
Minh không quay đầu nhìn hắn.
Anh vẫn đang đối diện với phiên bản phản chiếu của chính mình – kẻ mà anh gọi tạm thời là 'Ý Thức Gốc' trong tâm trí rối bời này.
Hai ánh mắt gặp nhau giữa khoảng cách ngắn ngủi vài mét, và lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh trở về, Trần Minh cảm thấy sợ hãi không phải vì cái chết hay mất mát.
Mà là bởi sự thôi thúc mãnh liệt muốn được hòa nhập lại với mảnh ghép còn thiếu của chính linh hồn mình – dù biết rằng đó có thể là bẫy lớn nhất mà Hội Đồng đã chuẩn bị sẵn cho hắn từ lâu đời trước khi bắt đầu thực thi ý đồ đen tối nhất định đặt ra cho tương lai gần sắp tới đây!
Khi Victor biến mất trong một luồng sáng xanh nhạt phía sau lưng, căn phòng trung tâm đột ngột trở nên im lặng tuyệt đối.
Không còn tiếng nhiễu sóng radio nữa.
Chỉ có duy nhất âm thanh nhịp đập tim của hai phiên bản Trần Minh đang cộng hưởng với nhau tạo thành tần số nguy hiểm nhất mà Sphere từng ghi nhận từ khi khởi động hệ thống xóa ký ức toàn cầu cách đây ba mươi năm trước kia!
Minh đưa tay ra chạm vào vai 'Ý Thức Gốc'.
Da thịt lạnh giá nhưng lại phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà kính.
Và ngay lúc tiếp xúc xảy ra, một dòng dữ liệu khổng lồ từ tương lai xa – những gì sẽ diễn ra nếu Sphere sụp đổ hoàn toàn – bắn thẳng vào não anh khiến hắn quỳ xuống đau đớn tột cùng giữa căn phòng trống rỗng đầy bí ẩn chưa từng được khám phá bởi bất kỳ ai trong lịch sử nhân loại giả tạo này!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận