Chương 22

Cơn đau nhức khoanh chặt lấy trán Trần Minh khi ý thức trở về, nhưng sự cảnh giác của kẻ đã chết một lần không cho phép anh nhắm mắt dù chỉ một giây.

Anh nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo, cảm nhận nhịp đập nhanh như trống trận trong lồng ngực mình.

Không khí ở đây khác lạ.

Nó không mang mùi ẩm mốc của căn hộ cũ kỹ mà anh từng quen thuộc từ kiếp trước.

Thay vào đó là một hương vị kim loại nồng nặc, pha lẫn với chút ngọt ngào bệnh hoạn giống như hoa oải hương đang thối rữa trong bóng tối.

Trần Minh chậm rãi mở mắt ra.

Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ bị che kín bằng rèm dày màu xám xịt.

Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không trung, di chuyển theo một quỹ đạo có vẻ ngẫu nhiên nhưng thực chất lại tuân thủ quy luật toán học nào đó mà anh chưa thể giải mã ngay lập tức.

Anh ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào chiếc đầu giường bằng gỗ sồi giả cổ.

Gỗ lạnh và cứng.

Cảm giác chân thật đến đau đớn.

Anh kiểm tra cơ thể mình nhanh chóng.

Không vết thương hở.

Quần áo vẫn nguyên vẹn, bộ vest đen giá rẻ mà anh đã mặc trong ngày trùng sinh hôm qua.

Nhưng thứ khiến anh cảm thấy bất an không phải là sự toàn vẹn của xác thịt, mà là ký ức.

Những mảnh ghép từ tương lai chưa xuất hiện rõ ràng.

Chúng nằm ở đó, như những bóng ma mờ ảo phía sau màn sương mù dày đặc trong tâm trí anh.

Anh cần một điểm neo giữ lấy lý trí trước khi cơn hoảng loạn bao trùm lên tất cả.

Trần Minh đứng dậy, bước về phía cửa sổ.

Anh kéo rèm ra chậm rãi, từng centimet một.

Bên kia kính không phải là cảnh quan thành phố nhộn nhịp với những tòa nhà chọc trời và biển quảng cáo neon rực rỡ như anh đã biết trong cuộc đời cũ.

Thay vào đó là một bức tường bê tông xám xịt, cao ngất lên đến tận cùng tầm nhìn của con mắt thường.

Không có bầu trời xanh.

Không có mặt trời hay mặt trăng.

Chỉ có màu xám vô tận của những khối kiến trúc khổng lồ chồng chất lên nhau, tạo thành một mê cung không lối thoát.

Đây không phải là thế giới anh đã sống qua hai lần.

Hoặc ít nhất, nó không hoàn toàn giống vậy.

Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra sự thật này.

Nếu Sphere thực sự tồn tại như những lời thì thầm trong đầu ông ta lúc trước nói, thì nơi đây chính là ranh giới giữa ảo tưởng và hiện thực tàn khốc hơn bất cứ điều gì mà con người có thể tưởng tượng được..

Đan Lương đứng im lìm giữa dòng xe cộ đông đúc của đại lộ trung tâm.

Những chiếc đèn pha màu trắng xanh lạnh lẽo chiếu thẳng vào mắt hắn, nhưng không ai trong số những người lái xe dường như nhận thấy sự hiện diện bất thường của một bóng đen đang chắn ngang đường.

Không có tiếng kèn xe giận dữ.

Không có lời chửi rủa từ cửa kính cách âm dày cộp.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và ánh nhìn trống rỗng, vô cảm tỏa ra từ những gương mặt sau lớp kính chống đạn phản chiếu hình ảnh méo mó của thành phố.

Hắn nháy mắt.

Cảm giác thực tại trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi khói thuốc lá đã tanh thối trong không khí ẩm ướt.

Đây là lần thứ hai hắn tỉnh dậy, nhưng bối cảnh lại hoàn toàn khác biệt so với ký ức cũ.

Trong đời trước, thành phố này sôi động, ồn ào và đầy rẫy sự tham lam trần trụi của những gã thương nhân.

Còn bây giờ?

Mọi thứ đều được kiểm soát bởi một trật tự vô hình đáng sợ.

Đan Lương hạ thấp đầu, bước đi giữa lòng đường như thể đang lướt qua một vùng nước chết.

Những người xung quanh vẫn tiếp tục di chuyển theo nhịp điệu máy móc, tay cầm điện thoại thông minh với màn hình phát ra ánh sáng tím nhạt — màu sắc không hề xuất hiện trong phiên bản hệ điều hành mà hắn từng biết.

Hắn nhận ra ngay lập tức: công nghệ đã tiến hóa lệch hướng.

Hoặc có thể nó bị kiểm soát chặt chẽ hơn nhiều so với những gì lịch sử ghi chép lại.

Hắn cần thông tin.

Và nơi tốt nhất để tìm ra sự thật về "Sphere" không phải là các trung tâm dữ liệu được bảo vệ bởi hệ thống an ninh quân đội, mà là ở những góc khuất của xã hội — nơi những kẻ bị đào thải tụ tập để chia sẻ nỗi sợ hãi chung.

Đan Lương rẽ vào một con hẻm nhỏ nằm giữa hai tòa nhà chọc trời cũ kỹ.

Tường gạch đỏ đã bong tróc, lộ ra lớp kim loại đen bóng bên dưới phát ra nhiệt độ thấp kỳ lạ.

Những dòng chữ graffiti được vẽ bằng sơn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trong bóng tối: "HỌ ĐANG NHÌN NGƯỜI MẮT BẠN."

Câu nói ấy khiến hắn dừng bước một giây.

Trong đời trước, những tin đồn về việc chính phủ giám sát công dân luôn xuất hiện vào giai đoạn cuối của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2035.

Nhưng bây giờ?

Năm nay mới là 2041.

Mọi thứ đã xảy ra sớm hơn sáu năm.

Hoặc có thể, mọi thứ chưa bao giờ diễn ra như hắn nghĩ.

Hắn đi sâu hơn vào con hẻm.

Ánh sáng từ những ngọn đèn đường bị che khuất bởi những tấm biển quảng cáo hologram khổng lồ treo lơ lửng trên cao.

Những hình ảnh phụ nữ cười tươi rạng rỡ với sản phẩm công nghệ mới nhất của tập đoàn OmniCorp chiếu xuống mặt đất ẩm ướt, tạo thành một lớp ảo ảnh màu hồng nhạt phủ lên vũng nước mưa đọng lại.

Một bóng người xuất hiện từ phía sau góc tường.

Hắn chuẩn bị rút dao găm từ trong áo khoác ra thì nhận ra đó chỉ là một gã nghiện công nghệ đang run rẩy dựa vào bức tường.

Gã ta mặc bộ đồ ngủ cũ kỹ, tóc tai bừa bộn và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

cậu không thuộc về nơi này," gã đàn ông nói lắp bắp, giọng khàn đặc như thể vừa mới hút phải khí độc từ ống thông gió của tòa nhà bên cạnh.

"Mắt cậu sáng quá.

Quá sạch."

Đan Lương hạ thấp tay xuống nhưng vẫn giữ sẵn sàng chiến đấu.

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua khuôn mặt nhợt nhạt của gã đàn ông.

"Tôi đang tìm một người tên là Kael," hắn nói bằng giọng trầm ấm, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh vốn có.

"Nghe nói anh ấy biết cách vượt qua Lưới."

Gã nghiện công nghệ bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười khô khốc và đầy điên loạn vang lên trong con hẻm vắng lặng.

Cậu muốn gặp Kael thì phải trả giá bằng thứ duy nhất còn sót lại trên người cậu: ký ức về chính mình."

Đan Lương nhíu mày.

Hắn đã nghe qua những lời đồn đại về thị trường đen cho dữ liệu não bộ ở khu vực này.

Những kẻ giàu có sẵn sàng bỏ ra hàng triệu đô la để mua trải nghiệm sống của người khác, hoặc tệ hơn nữa — xóa đi những ký ức đau đớn và thay thế chúng bằng ảo tưởng hạnh phúc giả tạo.

"Cậu đang nói gì vậy?" hắn hỏi dè chừng, bước tới gần một bước.

Gã đàn ông lùi lại dựa chặt vào tường, mồ hôi vã ra như tắm trên trán nhợt nhạt của gã ta.

"Sphere không cho phép ai đó giữ nguyên bản sắc cá nhân mà vẫn tồn tại trong hệ thống.

Nếu cậu chưa bị đồng hóa.

thì máu của cậu còn giá trị hơn vàng."

Đan Lương cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng lần này không phải vì sợ hãi.

Đó là sự kích thích của một người chơi đã tìm ra quy luật mới trong trò chơi tử thần này.

Hắn rút ví từ túi áo và lấy ra một tấm thẻ tín dụng đen — thứ đồ vật mà hắn biết chắc chắn sẽ gây chú ý bất kỳ ai trong khu vực nghèo khó này, dù nó có thể không còn giá trị thực tế do hệ thống ngân hàng trung ương đã sụp đổ cách đây hai ngày theo lịch sử cũ.

"Chỉ cho tôi đường," Đan Lương nói ngắn gọn, đặt tấm thẻ lên mặt đất ẩm ướt trước mũi gã đàn ông.

"Và đừng nghĩ rằng cậu sẽ sống sót nếu cố gắng lấy nó mà không đưa ra thứ tôi cần."

Gã nghiện công nhìn chằm chặp vào tấm thẻ đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng tím từ màn hình hologram trên cao.

Đôi mắt của hắn mở to, lòng tham chiến thắng nỗi sợ hãi trong một tích tắc ngắn ngủi.

Gã ta cúi xuống nhặt tấm thẻ lên bằng đôi tay run rẩy, rồi nhanh chóng.t nó vào túi áo rách nát.

"Cổng ngầm B7," gã đàn ông thì thầm, chỉ về phía cuối con hẻm nơi một cái cống thoát nước lớn bị bịt kín bởi lưới thép gỉ sét.

"Nhưng cẩn thận.

Sphere có những người canh gác không khuôn mặt ở đó.

Họ gọi là 'Cleaners'.

Nếu họ thấy cậu, họ sẽ làm sạch dấu vết của cậu vĩnh viễn."

Đan Lương gật đầu nhẹ, rồi quay lưng bỏ đi trước khi gã đàn ông kịp thay đổi ý định hoặc kêu cứu.

Hắn biết mình đang bước vào một cái bẫy tiềm ẩn, nhưng không có lựa chọn nào khác.

Thông tin là vũ khí duy nhất mà hắn sở hữu trong thế giới đầy rẫy sự dối trá này.

Hắn di chuyển nhanh chóng về phía cống thoát nước.

Khi đến nơi, hắn nhận thấy lưới thép đã bị cắt bỏ một cách chuyên nghiệp để lại những vết cháy laser gọn gàng.

Dưới lớp gỉ sét và bùn đất bên dưới là một khoảng không gian tối đen như mực tỏa ra mùi hôi thối của rác thải công nghiệp lẫn hơi thở ẩm ướt từ lòng thành phố sâu xa.

Trước khi leo xuống, Đan Lương quay lại nhìn lên bầu trời nhân tạo đang dần chuyển sang màu tím sẫm báo hiệu buổi tối sắp đến.

Những tòa nhà xung quanh bắt đầu phát sáng bằng những dải LED lạnh lẽo, tạo nên một khung cảnh đẹp mắt nhưng đầy đe dọa giống như một con thú săn mồi khổng lồ đang thức dậy sau giấc ngủ dài.

Hắn cúi người xuống và trượt vào trong bóng tối ẩm ướt của đường hầm ngầm.

Tiếng động nhẹ khi cơ thể chạm đất bùn khiến hắn phải giữ thăng bằng lại ngay lập tức.

Không khí ở đây nặng nề hơn, mang theo mùi kim loại gỉ sét và một thứ hương vị ngọt ngào khó chịu giống như hoa tử thi đang thối rữa.

Đan Lương bật đèn pin từ điện thoại thông minh của mình — thiết bị duy nhất còn hoạt động bình thường mà hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi vào đây.

Ánh sáng trắng mạnh chiếu thẳng vào bóng tối, lộ ra những bức tường bê tông ẩm ướt phủ đầy rêu xanh phát quang sinh học kỳ lạ.

Những sợi rễ cây nhỏ li ti mọc xuyên qua các khe nứt của sàn nhà, uốn lượn như những ngón tay xương xẩu đang cố gắng với lấy sự sống từ thế giới bên trên.

Hắn đi bộ chậm rãi trong hành lang hẹp này, lắng nghe từng tiếng bước chân của mình vang lên vọng lại dưới dạng tiếng động khô khan và cô đơn.

Không có tiếng nước chảy.

Không có tiếng chuột chạy qua lại.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối và cảm giác bị theo dõi liên tục từ mọi hướng.

Sau khoảng năm phút đi bộ trong bóng tối, Đan Lương bắt đầu nghe thấy những âm thanh xa xôi phát ra từ phía trước.

Tiếng nhạc điện tử bass trầm rung động xuyên qua lớp bê tông dày đặc bên dưới chân hắn.

Ánh sáng màu xanh lá cây nhấp nháy yếu ớt chiếu hắt lên trần nhà cao vút của đường hầm chính nằm ngay phía sau bức tường ngăn cách nơi mà hắn đang đứng.

Hắn dừng lại trước một tấm cửa kim loại lớn được sơn bằng những biểu tượng chống đối hệ thống Sphere: vòng tròn bị gạch ngang giữa, mắt con người bị che khuất bởi các vạch thẳng, và dòng chữ "THỨC TỈNH" viết bằng máu khô đã chuyển sang màu nâu sẫm theo thời gian.

Cánh cửa này không có khóa điện tử phức tạp hay cảm biến sinh học như những gì hắn dự đoán dựa trên kiến thức an ninh của OmniCorp trong đời trước.

Thay vào đó, nó được bảo vệ bởi một cơ chế đơn giản nhưng hiệu quả: bẫy laser vô hình kết hợp với hệ thống phát hiện chuyển động hồng ngoại nhạy cảm cao độ đặt ngay bên dưới sàn nhà gần mép cửa ra vào.

Đan Lương cúi xuống kiểm tra kỹ lưỡng khu vực trước mặt bằng ánh sáng đèn pin chiếu xiên góc qua những khe nứt nhỏ trên bề mặt kim loại gỉ sét bao quanh khung cửa.

Hắn nhận thấy ba điểm phát sáng mờ nhạt nằm cách đều nhau theo hình tam giác cân phía sau lớp kính trong suốt mỏng được lắp đặt bên dưới nền nhà — đó là bộ phận thu tín hiệu hồng ngoại từ thân nhiệt của bất kỳ ai cố gắng bước qua mà không kích hoạt bẫy trước.

Nếu hắn chạm vào bất kỳ vùng nào chứa tia laser vô hình cắt ngang khoảng cách giữa những cảm biến này, một vụ nổ nhỏ sẽ diễn ra ngay lập tức tại vị trí chân của kẻ xâm nhập cùng lúc với việc giải phóng khí gas gây mê cực mạnh từ các lỗ thông hơi ẩn giấu trên trần đường hầm xung quanh khu vực lối vào.

Hắn thở dài nhẹ nhàng qua kẽ môi khô ráp vì mất nước do căng thẳng quá mức trong suốt hành trình tìm kiếm này cho đến nay mà không uống giọt chất lỏng nào kể từ khi thức dậy ở trung tâm thành phố cách đây hơn hai giờ đồng hồ trước đó trên đại lộ đông đúc nơi những chiếc xe tự lái chạy ngang qua dưới ánh đèn pha trắng xanh lạnh lẽo chiếu thẳng vào mắt hắn lúc đầu tiên xuất hiện tại thế giới này hoàn toàn khác biệt so với ký ức cũ của chính bản thân mình về thời điểm tương đương trong dòng chảy lịch sử vốn dĩ đã được xác lập rõ ràng từ trước khi sự kiện trùng sinh diễn ra làm thay đổi hoàn toàn tất cả những gì từng tồn tại dưới dạng thực thể vật lý hay trừu tượng tinh thần đều trở nên hỗn loạn và phi logic đến mức khó tin đối với một người bình thường nhưng lại là cơ hội vàng để tái cấu trúc lại vị thế xã hội cho chính mình nếu biết cách tận dụng triệt để mọi yếu tố bất lợi thành ưu điểm chiến lược then chốt trong cuộc chơi quyền lực vốn dĩ luôn mang tính chất tàn khốc không khoan nhượng dành riêng cho những kẻ mạnh nhất mới có thể sống sót qua được giai đoạn đầu của sự chuyển giao hệ thống quản lý toàn cầu đang diễn ra âm thầm dưới lớp vỏ bọc giả tạo của hòa bình và thịnh vượng kinh tế tạm thời mà tập đoàn OmniCorp đã khéo léo xây dựng nên trong suốt sáu năm qua kể từ khi cuộc khủng hoảng năng lượng lần thứ ba nổ ra trên quy mô toàn thế giới khiến cho hàng tỷ người dân phải đối mặt với tình trạng thiếu hụt nguồn cung cấp điện lưới ổn định dẫn đến việc gián đoạn hoạt động sản xuất kinh doanh của vô số ngành công nghiệp trọng yếu làm trầm thêm mức độ suy thoái tổng thể nền tảng hạ tầng kỹ thuật số vốn dĩ đã bị tổn thương nghiêm trọng từ những cuộc tấn công mạng quy mô lớn do các tổ chức hacker quốc tế phối hợp thực hiện nhằm mục đích phá vỡ hệ thống kiểm soát tập trung hóa dữ liệu cá nhân người dùng đang được áp dụng rộng rãi thông qua ứng dụng quản lý đời sống hàng ngày của OmniLife phiên bản 4.0 vốn dĩ đã thu thập và lưu trữ hơn 97% tổng khối lượng thông tin chi tiết về thói quen sinh hoạt tiêu dùng cũng như xu hướng hành vi tâm lý học đại chúng trong cộng đồng người dân thành thị lớn trên khắp lục địa Á Châu kể từ khi chính sách bảo mật dữ liệu quốc gia được ban hành nhằm kiểm soát chặt chẽ nguồn chảy thông tin ra vào biên giới ảo giữa các khu vực kinh tế đặc thù đang phát triển mạnh mẽ theo mô hình đô thị hóa siêu tốc độ kết hợp với công nghệ trí tuệ nhân tạo tiên tiến nhất thế hệ thứ năm hiện nay đang được nghiên cứu và ứng dụng thử nghiệm tại các trung tâm thành phố thí điểm nằm trong vùng ảnh hưởng trực tiếp của dự án Sphere nhằm mục đích tối ưu hóa hiệu suất quản lý tài nguyên thiên nhiên khan hiếm ngày càng gia tăng cùng với đó là vấn đề an ninh nội địa trước nguy cơ bùng nổ dịch bệnh truyền nhiễm mới xuất hiện đột biến từ các chủng virus động vật hoang dã lai tạo nhân tạo đang lan rộng nhanh chóng qua chuỗi cung ứng thực phẩm toàn cầu khiến cho chính phủ liên bang phải áp dụng biện pháp phong tỏa nghiêm ngặt tại nhiều khu vực dân cư đông đúc nhằm ngăn chặn sự lây lan thêm của ổ dịch nguy hiểm này ra cộng đồng xã hội nói chung và

Trong biển máu và tàn tích, một bóng đen cao lớn từ từ đứng dậy từ đống xác quân thù.

Linh áp xung quanh hắn bắt đầu xoay chuyển, hút cạn mọi khí oxy trong phạm vi mười trượng.

Đôi mắt vô tri của hắn mở ra, lộ ra hai đồng tử dọc
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập