Chương 15
Trần Minh đứng giữa đống đổ nát của căn studio nhỏ hẹp, tóc rối bời và áo sơ mi trắng đã chuyển sang màu xám tro vì bụi trần.
Ánh sáng mờ ảo từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống, cắt ngang qua gương mặt tái nhợt của anh.
Một bóng người bước vào.
Không phải Thợ Săn đặc nhiệm với những vũ khí hạng nặng cồng kềnh mà hắn vừa nhắc đến trong ký ức hỗn loạn trước đó.
Đó là một Thực thể Cân Bằng.
Nó cao khoảng hai mét, không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có một tấm vải trắng mỏng manh phủ lên khối thịt đang chuyển động dưới lớp da nhân tạo.
Tấm vải ấy rung nhẹ theo tần số cộng hưởng của Sphere, phát ra những âm thanh rè rè như nhiễu sóng radio cũ kỹ.
Trần Minh không lùi bước.
Nỗi sợ hãi đã bị chôn vùi sâu thẳm sau tầng logic lạnh lùng mà anh vừa xây dựng lại trong vài giây qua sự sụp đổ của căn phòng này.
Anh nhìn thẳng vào khoảng trống nơi lẽ ra là đôi mắt, giọng nói trầm thấp vang lên giữa tiếng kính vỡ còn vương vấn:
Thực thể không đáp lời ngay lập tức.
Nó tiến về phía trước, từng bước một đều đặn như kim đồng hồ đếm ngược.
Mùi ozone nồng nặc của năng lượng tĩnh điện xộc vào mũi Trần Minh, cay xé cổ họng nhưng lại mang theo cảm giác kỳ lạ — giống như mùi mưa rơi trên bê tông nóng bức sau một ngày hè oi bức dài đằng đẵng.
— Chỉ Số Ổn Định của anh đang dao động nguy hiểm, — giọng nói của Thực thể vang lên trực tiếp trong đầu Trần Minh, không qua tai, mà qua sóng thần kinh được kích hoạt bởi chính Sphere.
Nó nghe giống như tiếng vọng từ đáy giếng sâu thẳm, lạnh lẽo và vô cảm.
— Anh đã hấp thụ dữ liệu cấm kỵ.
Bây giờ anh là một lỗ hổng trong hệ thống.
Một lỗi cần được sửa chữa.
Trần Minh mỉm cười nhẹ, nụ cười đầy sự mỉa mai mà chính anh cũng không ngờ tới.
Hắn nhớ rõ khoảnh khắc này từ kiếp trước.
Trong đời sống cũ, hắn đã chết vì chạy trốn, vì sợ hãi sức mạnh tuyệt đối của Hội Đồng và những cỗ máy vô hình điều khiển số phận con người.
Nhưng lần này khác.
Lần này, anh biết cách vận hành bộ máy đó.
— Sửa chữa?
— Trần Minh lặp lại từ ngữ ấy như đang nếm thử vị ngọt ngào của sự phản bội.
— Hay là xóa bỏ?
Anh ta không sợ hãi khi nhìn vào tấm vải trắng trước mặt mình.
Anh đã từng chết một lần vì tin rằng con người có thể kiểm soát số phận bằng cách tuân thủ quy tắc.
Nhưng thực tại phũ hàng hơn thế: chính những quy tắc ấy mới là kẻ thù thật sự.
Thực thể dừng lại, khoảng cách giữa chúng chỉ còn vài mét.
Trần Minh cảm thấy áp lực đè lên lồng ngực mình, như thể không khí xung quanh đang đặc dần thành gelatin cứng đờ.
Hắn biết rằng bất kỳ cử động nào cũng có thể kích hoạt cơ chế tự vệ của Sphere — một cú sốc điện đủ mạnh để làm tê liệt toàn bộ hệ thần kinh trong vòng một giây.
— Không quan trọng là sửa chữa hay xóa bỏ, — Thực thể nói tiếp, giọng điệu vẫn lạnh băng như thép nguội.
— Điều duy nhất quan trọng là sự ổn định phải được khôi phục.
Anh đã nhìn thấy quá nhiều thứ mà con người bình thường không nên biết về Void và cấu trúc của Cầu Thiên.
Bây giờ anh trở thành mối đe dọa tiềm tàng cho cả khu vực đô thị này nếu ký ức tiếp tục lan truyền thông qua các kết nối cộng hưởng giữa những cư dân khác gần đó xung quanh nơi đây rồi kia!
Trần Minh nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết khi đối diện với kẻ thù vô hình trước mặt mình.
Anh không cần phải hét lên hay thể hiện sự giận dữ dư thừa nữa đâu vì biết rằng mọi hành động bộc phát đều sẽ chỉ khiến tình huống tệ đi thêm một bước nữa.
Thay vào đó, anh đưa tay chạm nhẹ vào vết thương hằn đỏ trên cổ tay trái — nơi từng bị Thợ Săn đâm xuyên qua trong ký ức xa xôi trước kia.
Vết sẹo ấy giờ đã lành lại nhờ khả năng tái sinh tế bào do hiệu ứng phụ của việc đồng bộ hóa tần số ý thức với lõi trung tâm Sphere gây.
— Anh nghĩ mình đang bảo vệ chúng tôi?
— Trần Minh hỏi, giọng nói bình thản đến mức đáng sợ.
— Hay là anh chỉ đơn giản đang thực hiện lệnh từ những người ngồi trong phòng điều khiển phía sau màn hình đen xì ấy mà thôi nào kia hỡi cái vỏ bọc giả tạo này ư!
Thực thể im lặng một lúc dài đằng đẵng như cả thế giới ngừng quay vậy đó!
Rồi nó mở miệng ra nói tiếp bằng giọng điệu đầy vẻ khinh miệt pha chút thông cảm giả tạo:
— Chúng ta không có lựa chọn khác ngoài việc duy trì sự ổn định tuyệt đối cho toàn bộ khu vực đô thị hóa bên trong Sphere bao bọc xung quanh nơi đây cả ngày lẫn đêm suốt nhiều năm nay rồi đó!
Nếu Void xâm nhập vào thì mọi thứ sẽ sụp đổ hoàn toàn ngay lập tức mà thôi!
Con người quá yếu đuối để đối mặt với sự thật về những gì tồn tại ở ngoài kia — nơi không gian và thời gian bị xé nát thành từng mảnh vụn nhỏ li ti trước khi tan biến vào hư vô trống rỗng vĩnh cửu bất tận mãi mãi sau này nữa đâu!
Trần Minh cười khẽ, tiếng cười khô khan vang lên trong căn phòng đổ nát như tiếng lá rơi mùa thu.
Hắn biết rằng Giám Đốc Hàn — người đứng đầu Hội Đồng quản lý Sphere — luôn tin tưởng sâu sắc vào triết lý đó: sự vô tri là hạnh phúc tối thượng cho nhân loại chúng ta hiện tại đang sống chung cùng nhau dưới bầu trời giả tạo này!
Nhưng Trần Minh cũng hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác về giá trị thực sự của ký ức và nỗi đau mà nó mang lại cho mỗi cá nhân trong xã hội phức tạp ngày nay.
— Vậy thì hãy thử nhìn vào chính mình xem sao nào, — anh nói chậm rãi, từng từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thoát ra khỏi môi khô nứt nẻ vì mất nước quá lâu không uống gì cả.
— Anh gọi đó là sự ổn định?
Hay chỉ là một cái lồng giam giữ tinh thần con người chúng ta mà thôi!
Nếu Void thực sự đáng sợ đến mức ấy, tại sao Hội Đồng lại tốn kém nguồn lực khổng lồ để xây dựng nên hệ thống xóa ký ức thay vì tìm cách củng cố bức tường bảo vệ chống lại nó từ bên ngoài ra vào mỗi đêm tối đen kịt xung quanh thành phố này đây?
Thực thể sững sờ.
Lần đầu tiên trong lịch sử hoạt động của mình, một Thực thể Cân Bằng gặp phải đối tượng có khả năng lập luận logic chặt chẽ đến mức khiến chính bộ xử lý trung tâm của nó cũng phải tạm dừng quá trình tính toán để phân tích lại thông tin mới nhận được từ cuộc đối thoại này!
— Chúng tôi làm điều đó vì lợi ích tối thượng cho số đông, — Thực thể đáp lời, nhưng giọng điệu nay đã thiếu đi sự tự tin tuyệt đối như trước kia.
— Một vài ký ức đau thương cần phải bị loại bỏ để đảm bảo rằng phần còn lại của xã hội có thể tiếp tục vận hành bình thường mà không bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc tiêu cực lan truyền nhanh chóng khắp nơi giống như virus lây nhiễm trên mạng internet vậy đó!
Trần Minh lắc đầu, vẻ mặt đầy sự thất vọng pha chút thương cảm dành cho kẻ thù vô hình trước mắt mình.
Hắn biết rằng đây chính là lý do khiến Hội Đồng tồn tại suốt nhiều thập kỷ qua: họ tự phong mình làm những người bảo vệ cuối cùng của nhân loại khỏi bóng tối bao trùm từ bên ngoài Sphere — nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không thể xuyên thủng được nữa!
Nhưng liệu sự hy sinh ấy có thực sự công bằng khi nó đòi hỏi phải đánh đổi lấy linh hồn và ý chí tự do của hàng triệu con người vô tội sống chung trong chiếc lồng kính khổng lồ này hay chưa ai dám khẳng định chắc chắn điều đó đâu!
— Và rồi cuối cùng, — Trần Minh nói tiếp, giọng nói trở nên trầm bổng hơn như một bản ballad buồn thương vang lên giữa đêm khuya thanh tĩnh nơi thành phố không ngủ bao giờ.
— Anh gọi đó là sự ổn định?
Hay chỉ là sự nô lệ tinh thần mà thôi!
Nếu Void thực sự đáng sợ đến mức ấy, tại sao Hội Đồng lại tốn kém nguồn lực khổng lồ để xây dựng nên hệ thống xóa ký ức thay vì tìm cách củng cố bức tường bảo vệ chống lại nó từ bên ngoài ra vào mỗi đêm tối đen kịt xung quanh thành phố này đây?
Và rồi, bất ngờ xảy ra.
Thay vì bị xóa ký ức hoặc bị giết chết ngay lập tức như dự kiến ban đầu, Trần Minh cảm thấy một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào tâm trí cậu.
Không phải ký ức của anh, mà là ký ức của chính hệ thống Cân Bằng.
Cậu thấy những dòng code, những quy tắc vô hình, và quan trọng nhất — bản đồ địa điểm ẩn chứa 'Lõi Trung Tâm' của Sphere nằm sâu dưới lòng đất thành phố này!
Khi Trần Minh nhìn lên, cậu thấy những bóng đen khác đang tụ tập bên ngoài cửa sổ.
Không chỉ một, mà là hàng chục.
Chúng không còn quan sát từ xa.
Chúng đang đập vào kính, tạo ra những vết nứt lan tỏa khắp mặt kính phòng khách.
Âm thanh vỡ vụn vang lên như tiếng trống chiến tranh báo hiệu sự khởi đầu của một cuộc xung đột mới — nơi kẻ thù thật sự không phải là con người hay máy móc, mà chính là hệ thống xã hội đã giam cầm họ trong vỏ trứng giả tạo suốt nhiều thế kỷ qua!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận