Chương 13

Cửa kính của quán cà phê "The Glass Cage" đóng sập lại, cắt đứt tiếng ồn ào hỗn loạn từ bên ngoài.

Trần Minh ngồi giữa phòng khách sạn cao cấp nhất trong khu vực trung tâm, nơi giá thuê phòng một đêm tương đương với thu nhập năm của ba gia đình bình thường.

Trước mặt anh là ba màn hình LCD kết nối song song, hiển thị dòng chảy dữ liệu chứng khoán đang tuôn trào như máu từ vết thương hở.

Móng tay trái của Minh bấm nhẹ xuống lòng bàn tay phải, tạo ra một nhịp điệu đều đặn.

Tách.* Mỗi cú đập là một lần anh kiểm tra sự hiện hữu của chính mình trong thế giới này.

Nhưng không đủ sâu để xác nhận rằng linh hồn vẫn còn nguyên vẹn sau cú va chạm dữ dội với thực tại.

Trên màn hình trung tâm, mã cổ phiếu SKY — tập đoàn Skyline Holdings, cái tên đã từng là biểu tượng của sự thịnh vượng và niềm tin vào tương lai trong kiếp trước — đang rơi tự do.

Không phải giảm nhẹ.

Một đường thẳng đứng màu đỏ tươi như lưỡi dao cắt ngang qua biểu đồ xanh lá cây vốn dĩ vững chãi suốt mười lăm năm qua.

Giọng nói của trợ lý ảo lạnh lùng vang lên, báo cáo mức độ thiệt hại tài sản đang diễn ra theo thời gian thực.

Nhưng Trần Minh không nghe thấy sự hoảng loạn.

Trong đầu anh chỉ có một âm thanh duy nhất: tiếng vọng từ quá khứ, nơi chính hắn đã từng đứng ở vị trí này, nhưng với tư cách của kẻ thất bại, nhìn Skyline sụp đổ vì scandal tham nhũng mà hắn chưa kịp phanh phui.

Kiếp trước, anh mất tất cả vào phút chót.

Anh để cho Hội Đồng thao túng thông tin, khiến công chúng quay lưng lại với những người vô tội.

Và bây giờ?

Bây giờ anh đang đứng ở đây, với kiến thức về tương lai trong tay, nhưng Skyline vẫn sụp đổ.

Chỉ khác một điều: lần này, nó không chết vì scandal tài chính.

Nó chết vì lý do an ninh quốc gia.

Minh nhếch mép cười nhạt, nụ cười đầy sự mỉa mai và lạnh lùng.

Hắn liếc nhìn đồng hồ treo tường.

14:02 giờ chiều.

Đúng hai phút sau khi Lâm Thanh Hà rời đi với vẻ mặt ngây thơ đáng sợ đó.

Hai phút đủ để Giám Đốc Hàn kích hoạt giao thức "Cắt Cụt", loại bỏ hoàn toàn tập đoàn Skyline khỏi hệ thống kinh tế trước khi bất kỳ ai có thể hỏi tại sao.

Anh không sợ mất tiền.

Tiền bạc trong thế giới này chỉ là một con số ảo, một công cụ kiểm soát được Hội Đồng phân phát và thu hồi tùy ý.

Điều khiến Minh cảm thấy run rẩy — dù anh giấu kỹ dưới lớp vỏ băng giá — là sự im lặng của dữ liệu.

Không có tin tức rò rỉ.

Không có cuộc gọi từ các đối tác hoảng loạn.

Chỉ có dòng số đỏ rực rỡ, báo hiệu một cái chết được sắp đặt hoàn hảo đến mức không để lại dấu vết nào cho những kẻ bên ngoài vòng xoáy biết được.

Anh vươn tay lấy ly cà phê đá đã tan chảy, vị đắng chát lan tỏa trên lưỡi.

Cảm giác này...

nó khác với kiếp trước.

Kiếp trước, khi Skyline sụp đổ, anh cảm thấy đau đớn vì sự phản bội của con người.

Còn bây giờ?

Anh chỉ cảm thấy trống rỗng.

Một khoảng chân không trong lồng ngực nơi trái tim đáng lẽ phải đập mạnh hơn đang nằm im lìm như một cục đá lạnh.

"Sự ổn định," Minh thì thầm, giọng khàn đặc.

"Họ gọi đó là sự ổn định." Anh đứng dậy, khoác áo vest lên vai.

Bộ đồ hoàn chỉnh may đo trên người bỗng trở nên nặng nề như một bộ giáp sắt.

Hắn không cần chờ đợi thị trường mở lại hay đóng cửa nữa.

Trò chơi này đã thay đổi luật chơi từ khi anh bước vào cánh cửa phòng khách sạn.

Skyline chỉ là mồi nhử, hoặc tệ hơn, là hy tế đầu tiên để chứng minh sức mạnh của cái gọi là "Lệnh Phong Tỏa".

Minh nhìn ra cửa sổ kính cường lực cao tầng thành phố.

Dưới kia, những dòng xe cộ vẫn di chuyển đều đặn, những ánh đèn neon bắt đầu sáng lên sớm hơn bình thường.

Thành phố này trông giống một chiếc đồng hồ cơ khổng lồ mà mọi kim chỉ giờ đều được điều khiển bởi cùng một bộ máy trung ương.

Và anh là hạt cát duy nhất đang cố gắng len lỏi vào giữa các bánh răng để làm nó kẹt lại.

Nhưng trước khi phá vỡ hệ thống, anh cần hiểu rõ cấu trúc của nó.

Anh cần biết vì sao Skyline phải chết ngay lúc này, tại thời điểm mà Lâm Thanh Hà vừa chạm vào vai anh.

Sự trùng hợp ngẫu nhiên không tồn tại trong thế giới được kiểm soát bởi Sphere.

Mọi thứ đều là tính toán.

Và lần này, Minh sẽ chơi ván cờ bằng cách đọc trước nước đi của đối phương — hoặc ít nhất là cố gắng làm vậy.

Minh không quay lại văn phòng cũ ở quận金融 (Tài chính).

Nơi đó đã trở thành bẫy chết, nơi mọi thiết bị điện tử đều nằm trong tầm ngắm của các thuật toán giám sát do Hội Đồng điều hành.

Thay vào đó, anh gọi một chiếc xe tự lái loại phổ thông nhất có thể tìm được trên ứng dụng chia sẻ xe, ra lệnh đến tọa độ mà chỉ những kẻ sống sót từ thời đại internet hoang dã mới biết đến: Khu "Điểm Chết".

Khu vực này nằm ở giao lộ giữa hai khu công nghiệp cũ và khu dân cư ổ chuột bị lãng quên.

Đây là nơi hạ tầng cáp quang của Sphere gặp phải sự tắc nghẽn lớn nhất do địa hình phức tạp và lớp vỏ bê tông dày cộp từ thời xây dựng ban đầu chưa bao giờ được nâng cấp đúng tiêu chuẩn năng lượng mới.

Sóng tín hiệu ở đây yếu đi, tạo ra những khoảng trống nhỏ trong mạng lưới quan sát toàn diện mà Hội Đồng tự hào sở hữu.

Chiếc xe dừng lại trước một dãy nhà kho rusted (gỉ sét) bên cạnh một quán cà phê internet cũ kỹ mang tên "Old Rat".

Biển hiệu neon phía trên cửa đang nhấp nháy yếu ớt, chữ 'R' bị thiếu một nét, trông giống như một vết thương hở trên khuôn mặt của thành phố.

Minh bước xuống xe, gió lạnh từ khe nứt giữa các tòa nhà thổi vào cổ áo anh.

Không khí ở đây mùi hôi thối của dầu mỡ cũ và nước thải chưa được xử lý đúng cách, nhưng với Minh, đó là mùi hương tự do hiếm hoi còn sót lại trong một thế giới vô trùng.

Anh đẩy cửa quán cà phê bước vào.

Tiếng chuông nhỏ kêu *ching* vang lên khô khan.

Bên trong tối om, chỉ có ánh sáng xanh lè từ hàng loạt màn hình máy tính chiếu rọi lên những khuôn mặt nhợt nhạt của các gamer và hacker nghiệp dư đang chìm đắm trong thế giới ảo.

Không ai nhìn anh.

Trong thành phố này, sự chú ý là thứ tài nguyên nguy hiểm nhất.

Minh ngồi vào góc xa nhất, nơi có một bức tường bê tông dày đặc chắn ngang tầm nhìn từ camera giám sát phía trên trần nhà — nếu như nó còn hoạt động ở mức độ đủ để nhận diện khuôn mặt trong bóng tối thì khác câu chuyện.

Anh rút chiếc USB nhỏ xíu màu đen ra từ túi áo trong cùng của mình.

Đó là thứ duy nhất anh mang theo sau cuộc đối đầu với Enforcers (Bộ đội An ninh) trong hẻm tối hôm qua, một món quà "lưu niệm" mà hắn đã lấy trộm từ xác chết của tên lính canh bị bỏ lại phía sau.

Trên USB không có mã nguồn hay kế hoạch tấn công nào cả.

Nó chứa đựng những gì nguy hiểm hơn: nhật ký hệ thống thô (raw system logs) của trung tâm điều khiển khu vực B, nơi Skyline đặt trụ sở chính.

Những dòng dữ liệu này đã được mã hóa bằng thuật toán cũ, loại mà Sphere vẫn sử dụng để duy trì sự tương thích ngược với các thiết bị di chuyển trong "Điểm Chết".

Minh cắm USB vào cổng kết nối vật lý của laptop cá nhân — một chiếc máy đời cũ, vỏ nhựa vàng ố, không có chip định vị GPS và đã được gỡ bỏ hoàn toàn module Wi-Fi tích hợp.

Anh ngắt kết nối mạng lưới cục bộ (LAN) bằng cách rút cáp Ethernet ra khỏi tường.

Giờ đây, anh đang tồn tại trong bong bóng số tách biệt tuyệt đối.

Anh mở tập tin đầu tiên.

Không phải là tài liệu văn bản hay hình ảnh mà là một chuỗi lệnh mã hóa dài ngoằng, lặp đi lặp lại như những lời nguyền cổ đại.

Minh bắt đầu giải mã chúng bằng phần mềm tự viết của mình — công cụ duy nhất anh tạo ra trong kiếp trước nhưng chưa kịp hoàn thiện trước khi chết.

Màn hình nhấp nháy.

Dòng chữ trắng xuất hiện trên nền đen: *ACCESS DENIED.

RE-ROUTING...* Minh nhíu mày.

Hắn không dự tính đến lớp bảo mật này.

Nhưng thay vì từ bỏ, anh cắm tay vào bàn phím, ngón tay bay nhanh như những con kiến đang xây tổ trong cơn mưa bão.

Anh không cố gắng phá vỡ tường lửa bằng sức mạnh thô bạo; thay vào đó, hắn tìm kiếm lỗ hổng logic — nơi mà sự hoàn hảo của Sphere gặp phải giới hạn của thực tại vật lý.

Và rồi, nó mở ra.

Không phải toàn bộ hệ thống, chỉ là một khe nứt nhỏ bé như sợi tóc nhưng đủ để ánh sáng ló qua.

Dữ liệu tuôn trào vào laptop cũ kỹ này, khiến quạt tản nhiệt kêu lên rít chói tai như tiếng gào thét của con thú bị thương.

Dữ liệu hiện ra không giống những gì Minh mong đợi.

Không có bằng chứng về việc Hội Đồng thao túng thị trường chứng khoán để thanh trừng Skyline vì lợi ích kinh tế cá nhân.

Không có danh sách hối lộ, không có hồ sơ ám sát gián điệp nào cả.

Thay vào đó, anh thấy một loạt các báo cáo y tế và tâm lý học được phân loại là *Mật Cấp Đỏ*.

Minh cuộn chuột xuống nhanh hơn.

Mắt anh mở to khi đọc đến dòng cuối cùng của tài liệu mật: *"ĐỐI TƯỢNG 734 — LÂM THANH HÀ.

MỨC ĐỘ CỘNG THƯƠNG TẦN SỐ SQUAMOUS: BẤT ỔN.

KHUYẾN NGHỊ TIẾT KIỆNG NGAY LIỀN TRƯỚC KHI XẢ NỔ NĂNG LƯỢNG GÂY RA HIỆN TƯỢNG 'CÁNH MỞ'."* Thế giới xung quanh Minh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiếng ồn ào từ các bàn máy tính bên cạnh như bị tắt nút âm thanh đi.

Chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực anh, ngày càng nhanh hơn, mạnh hơn, như muốn phá vỡ xương sườn để thoát ra ngoài.

Anh nhớ lại cái chạm nhẹ vào vai trái của mình lúc trước.

Sự rung động kỳ lạ chạy dọc sống lưng khi cô nói về Giám Đốc Hàn và lệnh phong tỏa.

Trực giác sắc bén trong anh — thứ trực giác đã giúp hắn sống sót qua hàng ngàn lần chết chóc trong kiếp trước — đang la hét một cảnh báo: *Cô ấy không phải là nạn nhân.

Cô ấy là nguyên nhân.* Minh đọc tiếp các dòng dữ liệu kèm theo, tay run rẩy nhưng mắt vẫn lạnh lùng phân tích từng chữ cái.

Theo ghi chép, Lâm Thanh Hà sở hữu đoạn mã di truyền đặc biệt do Hội Đồng cấy ghép từ khi còn trong bụng mẹ.

Đoạn mã này không hoạt động như một công cụ kiểm soát tâm trí thông thường; nó đóng vai trò là "Khóa Sinh Học" cho trung tâm Sphere.

Khi cô ở gần những người có ký ức bị ảnh hưởng bởi Void — như Minh, kẻ duy nhất nhớ rõ quá khứ trước khi Sphere được kích hoạt hoàn toàn — tần số cộng hưởng trong não bộ của họ sẽ tăng lên.

Và nếu tần số đó đạt đến ngưỡng临界 (critical), nó sẽ tạo ra một hiện tượng mà Hội Đồng gọi là "Cánh Mở" — sự sụp đổ cục bộ của lớp màng năng lượng bao bọc khu vực, để lộ Void bên ngoài vào thế giới thực.

Đó chính là lý do Skyline phải sụp đổ ngay lập tức.

Không phải vì scandal tài chính.

Mà vì trụ sở Skyline nằm trực tiếp dưới lòng đất nơi đặt lõi phản ứng năng lượng duy trì Sphere hoạt động ở quận trung tâm.

Sự bất ổn định từ Thanh Hà đang lan tỏa, và Hội Đồng cần loại bỏ nguồn phát sóng — tập đoàn Skyline với hàng ngàn nhân viên làm việc gần đó để cô lập biến số: chính Lâm Thanh Hà.

Minh ngả lưng về phía sau ghế nhựa lạnh giá, cảm giác choáng váng xé toạc ý thức anh.

Hắn đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu vì công lý, tìm cách bảo vệ những người vô tội khỏi sự thao túng tàn bạo của hệ thống.

Nhưng hóa ra, kẻ thù thật sự không phải là Hội Đồng hay Giám Đốc Hàn theo nghĩa đen đơn thuần.

Kẻ thù là chính cơ chế tồn tại của thế giới này.

Và Thanh Hà...

người phụ nữ anh từng yêu thương say đắm trong kiếp trước, nay lại trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với toàn bộ nhân loại bên trong Sphere?

Hay tệ hơn nữa: Cô ấy là chìa khóa duy nhất để mở cánh cửa thoát ra khỏi địa ngục mà họ đang sống?

Minh nhắm mắt lại.

Hình ảnh nụ cười ngây thơ của Thanh Hà hiện lên trước màn hình thị giác anh, nhưng lần này nó trông khác hẳn.

Nó không còn thuần khiết và vô hại như những gì cô thể hiện trong ký ức đẹp đẽ nhất của kiếp trước.

Bây giờ, qua lăng kính dữ liệu lạnh lùng từ USB, nụ cười đó mang vẻ ngoài của một cái bẫy sinh học hoàn hảo — ngọt ngào, mời gọi, nhưng chứa đựng độc tố chết người dành cho bất kỳ ai dám đến quá gần mà không có phòng vệ.

"Sự vô tri là hạnh phúc," Minh lẩm bẩm câu nói từng nghe Giám Đốc Hàn tuyên bố trong các buổi họp báo trước đây.

"Việc xóa ký ức là một ân huệ." Trước kia, anh coi đó là lời lẽ của kẻ độc tài.

Khi biết rằng ký ức của chính mình — đặc biệt là những ký ức về Thanh Hà và sự thật về Sphere — có thể kích hoạt sự sụp đổ của toàn bộ thực tại thì ranh giới giữa "ân huệ" và "hình phạt" bỗng trở nên mờ nhạt đến đáng sợ.

Nếu anh tiếp tục tìm hiểu thêm, nếu anh cố gắng bảo vệ Thanh Hà bằng cách giữ cô lại bên cạnh mình để cùng đối mặt với sự thật...

liệu đó có phải là hành động của tình yêu hay là một tội ác phản bội cả thế giới?

Minh mở mắt ra.

Ánh sáng xanh lè từ màn hình chiếu vào đôi瞳 đen thẳm sâu, tạo nên vẻ ngoài đáng sợ như một kẻ ma cà rồng đang khát máu tri thức.

Hắn không thể dừng lại bây giờ.

Không phải vì anh muốn phá hủy Sphere — mặc dù đó là mục tiêu cuối cùng của hắn trong kiếp trước — mà vì anh cần biết thêm một điều nữa: Điều gì sẽ xảy ra nếu "Khóa" và "Mẫu Gốc" gặp nhau?

Bỗng nhiên, ánh đèn điện trong quán cà phê Old Rat nhấp nháy mạnh rồi tắt hoàn toàn.

Cả không gian chìm vào bóng tối tuyệt đối, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ màn hình laptop của Minh và những đốm lửa nhỏ li ti đang cháy âm ỉ trên một vài đầu dây nối chập chờn do quá tải dòng điện dữ liệu.

Minh không hoảng loạn.

Anh đã dự đoán điều này sẽ xảy ra.

Việc truy cập vào lõi dữ liệu mật cấp đỏ qua kết nối vật lý trong Điểm Chết chắc chắn đã kích hoạt hệ thống cảnh báo tự động của Sphere, dù là gián tiếp thông qua sự biến dạng trường năng lượng cục bộ khi anh giải mã những đoạn mã cấm kỵ nhất.

Từ phía ngoài cửa kính tối om, bóng dáng đen kịt bắt đầu hiện ra.

Không phải Enforcers với đồng phục phản quang và vũ khí hạng nặng lần này.

Đây là thứ khác — thứ mà Hội Đồng sử dụng để xử lý các mối đe dọa cấp độ sinh học hoặc tâm linh: Những "Thợ Săn Ký Ức" (Memory Hunters).

Họ không mang theo súng ống; họ mang theo những thiết bị phát sóng tần số thấp có khả năng gây ra đau đớn kinh khủng cho não bộ của nạn nhân, buộc họ phải quên đi mọi thứ chỉ trong vòng vài giây — hoặc tệ hơn là làm vỡ vụn ý thức vĩnh viễn.

Minh biết mình không thể chạy trốn khỏi đây bằng sức mạnh vật lý đơn thuần.

Anh cũng không thể chiến đấu lại những kẻ này với tay không khi mà chính cơ thể anh đang dần trở nên nhạy cảm hơn với tần số Sphere sau mỗi lần tiếp xúc với dữ liệu cấm.

Thay vì tắt máy và chuẩn bị đối mặt, Minh làm một điều điên rồ nhất từ trước đến nay trong cả hai kiếp sống của mình: Hắn chủ động mở rộng ý thức của mình vào dòng dữ liệu đang chảy trên USB.

Anh không chỉ đọc nó; anh *hấp thụ* nó bằng cách chịu đựng sự xâm nhập trực tiếp lên vỏ não thông qua dây thần kinh thị giác và xúc giác khi chạm vào bàn phím nóng rực lên.

Nỗi đau xé toạc tâm trí Minh như những lưỡi dao cắt ngang dọc trong sương mù trắng xoá của ký ức.

Anh thấy mình đang rơi xuống vực thẳm vô tận, nơi mà thời gian không còn tuyến tính và không gian bị bẻ cong bởi trọng lực của sự thật trần trụi.

Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy chính mình — phiên bản Minh từ kiếp trước khi vừa chết đi trong vòng tay Thanh Hà bên bờ hồ Void — đang hét lên một điều gì đó mà anh chưa từng nhớ ra cho đến tận bây giờ: *"Sphere không phải là lá chắn bảo vệ chúng ta khỏi Void!

Nó là cái lồng giam giữ Void lại với con người!"* Cú sốc tâm lý làm Minh sặc máu, vết đỏ tươi bắn ra trên bàn phím cũ kỹ.

Nhưng cùng lúc đó, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể anh.

Sự im lặng của dữ liệu mà anh từng sợ hãi nay trở thành tiếng hát ru dịu dàng dẫn dắt linh hồn anh xuyên qua lớp vỏ bọc giả tạo của thực tại hiện tại.

Anh nhận thức được mọi thứ xung quanh: nhịp đập tim của những người chơi game đang ngủ gật ở bàn bên, dòng chảy electron trong mạch điện thoại di động rơi xuống đất, và cả sự rung động nhẹ nhàng nhưng dai dẳng từ tần số cộng hưởng phát ra từ hướng mà Thanh Hà đã rời đi lúc trước.

Minh không còn là một kẻ thù cần bị cân bằng hay loại bỏ bởi Sphere nữa.

Bằng cách hấp thụ dữ liệu cấm kỵ này — đặc biệt là những thông tin liên quan đến mã di truyền của Thanh Hà và bản chất thật sự của chính mình như "Mẫu Gốc" tạo ra Sphere — anh đã vô tình đồng bộ hóa tần số ý thức của mình với lõi trung tâm của hệ thống.

Anh trở thành một phần không thể tách rời khỏi cấu trúc nền tảng mà Hội Đồng đang cố gắng duy trì ổn định tuyệt đối cho mọi giá.

Nếu bây giờ Thợ Săn
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập