Chương 12

Trần Minh đứng sững trước cửa hẻm tối om, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.

Không khí ở đây đóng băng một cách bất thường, dày đặc và nặng nề như chì lỏng, nén chặt lồng ngực anh khiến mỗi hơi thở trở thành một cuộc đấu tranh sinh tồn.

Tiếng *tích-tắc* của những chiếc đồng hồ treo tường bên trong con hẻm không chỉ là âm thanh; nó là một lời nguyền vật lý.

Kim giây quay ngược lại với tốc độ đáng sợ, phát ra tiếng ma sát kim loại cào xé vào màng nhĩ, tạo nên một tần số cộng hưởng làm rung động từng tế bào thần kinh của Minh.

Anh nghiến chặt hàm răng đến mức đau nhức.

Đây không phải là ảo giác thông thường do Sphere gây ra.

Trong kiếp trước, khi Minh còn sống dưới sự kiểm soát của Hội Đồng, anh đã học được cách nhận biết những "lỗi hệ thống" nhỏ bé này — nơi thực tại bị xé rách bởi sức nặng của quá nhiều ký ức bị đè nén.

Nhưng lần này khác.

Lần này, thời gian không chỉ dừng lại; nó đang quay ngược dòng, kéo theo cả bản thân Minh vào một vòng xoáy hỗn loạn mà anh chưa từng thấy trong bất kỳ hồ sơ mật nào.

Bàn tay phải của anh run rẩy chạm vào bả vai áo khoác ướt sũng.

Vết máu trên sàn nhà trước đó — vết máu chảy ngược từ khe hở tường — giờ đây đã biến mất, nhưng mùi sắt gỉ tanh tưởi vẫn còn vương vấn trong không khí ẩm mốc.

Đó là dấu hiệu cho thấy thực tại đang cố gắng "sửa chữa" chính nó, xóa bỏ những bằng chứng về sự hiện diện của anh ở nơi này trước khi Sphere nhận ra rằng một phần tử bất ổn đã xâm nhập vào vùng cấm.

Minh nháy mắt, tập trung cao độ để giữ lấy ý thức tỉnh táo.

Kiến thức từ tương lai là vũ khí duy nhất anh có, nhưng ngay cả nó cũng trở nên vô nghĩa nếu chính nền tảng thực tại sụp đổ.

Anh nhớ lại cảm giác khi rơi xuống trong vụ nổ tòa nhà chứng khoán năm 2018 — lúc đó, thế giới xung quanh đã biến thành những mảnh vỡ dữ liệu màu xanh lam, và giờ thì hẻm này đang làm điều tương tự.

Những bức tường bê tông bên cạnh bắt đầu nhòe đi, lộ ra cấu trúc lưới ma trận mờ ảo phía sau lớp vỏ sơn trắng giả tạo của đô thị.

Một bóng đen loé lên ở cuối hẻm, cách anh khoảng năm mươi mét.

Nó không di chuyển theo quy luật vật lý thông thường; nó trượt qua các góc cạnh của thực tại như một con kiến trên mặt nước thủy tinh, tránh né mọi chướng ngại物 mà không cần quay người hay thay đổi hướng đi đột ngột.

Minh biết ngay đó là ai — hoặc chính xác hơn là cái gì.

Một "Thợ Săn Ký Ức" (Memory Hunter).

Những sinh vật này được Hội Đồng tạo ra để thanh lọc những kẻ nghi ngờ, nhưng chúng thường bị lỗi mã hóa khiến chúng tấn công bất kỳ nguồn phát nhiệt nào có nhịp tim nhanh hơn mức bình thường — tức là sự sợ hãi hoặc chiến đấu.

Tim Minh đập thình thịch, không phải vì hoảng loạn, mà vì adrenaline của một người thợ săn nhận ra mồi ngon đang lọt vào tầm ngắm.

Anh lùi lại nửa bước, gót chân chạm nhẹ vào viên gạch vỡ trên nền đất.

Nếu anh chạy bây giờ, Thợ Săn sẽ đuổi theo và kích hoạt cơ chế báo động toàn khu vực.

Sphere sẽ sụp đổ cục bộ tại vị trí này, kéo theo sự chú ý của lực lượng an ninh cấp cao — bao gồm cả Giám Đốc Hàn.

Anh không thể để điều đó xảy ra.

Minh cần thời gian.

Anh cần hiểu rõ hơn về mối liên hệ giữa Thanh Hà và cái bóng đen kia.

Và quan trọng nhất, anh cần sống sót đủ lâu để tìm ra cách phá vỡ lớp vỏ bọc này mà không tự hủy diệt bản thân — hay cả thành phố cùng với nó.

Minh bước nhanh hơn, gót chân chạm đất phát ra tiếng vọng như tiếng bước chân của người chết trong một nhà xác bỏ hoang.

Hẻm này không tồn tại trên bản đồ đô thị chính thức; nó là một "lỗi hệ thống" (glitch) trong Sphere, nơi những dữ liệu bị loại bỏ chưa kịp xóa hoàn toàn vẫn còn lưu lại dưới dạng bóng ma số học.

Không khí ở đây lạnh buốt đến mức hơi thở của anh ngưng tụ thành những đám mây sương mù nhỏ li ti, nhưng chúng không tan đi mà lơ lửng, tạo thành các ký tự mã hóa mờ nhạt trước khi vỡ ra thành bụi điện tử.

Hắn gồng mình chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới.

Minh biết rõ quy tắc: trong một glitch Sphere, sức mạnh vật lý của con người tăng lên gấp ba lần do ma sát giữa thực tại và ảo ảnh giảm đi đáng kể.

Nhưng đổi lại, mỗi đòn tấn công cũng sẽ gây ra tổn thương nghiêm trọng hơn đến cơ thể sinh học vì lực phản hồi từ hệ thống phòng vệ tự động của Sphere.

Con bóng đen ở cuối hẻm đột ngột ngừng chuyển động.

Từ trong khối tối sẫm đó, hai điểm sáng màu đỏ tươi lóe lên — mắt của Thợ Săn.

Chúng không có đồng tử, chỉ là những lỗ trống hút ánh sáng vào bên trong, tạo cảm giác như đang nhìn thẳng vào vực thẳm vô tận.

"Trần Minh," một giọng nói vang lên, không từ miệng con bóng đen mà trực tiếp resonate trong hộp sọ của anh.

Nó nghe giống như tiếng còi báo động bị bóp méo qua nhiều lớp nhiễu sóng radio.

"Bạn là lỗi cần được sửa chữa." Minh cười nhạt, nụ cười đầy vẻ khinh miệt nhưng mắt anh sắc lạnh hơn bao giờ hết.

"Và tôi là người sẽ xóa sổ cái hệ thống bệnh hoạn này," anh đáp lại bằng giọng nói trầm thấp, đủ để con quái vật nghe thấy mà không cần phải hét lên — vì trong glitch, âm thanh truyền tải ý định mạnh mẽ hơn sóng âm học thông thường.

Thợ Săn lao về phía Minh với tốc độ kinh hoàng.

Khoảng cách năm mươi mét biến mất chỉ trong tích tắc.

Con bóng đen vung một cánh tay dài ngoằng, sắc nhọn như lưỡi dao cạo, chém thẳng vào cổ của anh.

Minh cúi người xuống thấp nhất có thể, cảm nhận luồng gió lạnh cắt da thịt khi lưỡi kiếm vô hình lướt qua ngay bên trên đỉnh đầu mình.

Tóc mai of anh bay lên rồi rơi xuống sàn nhà ướt sũng.

Anh xoay người thật nhanh, lợi dụng quán tính của đối phương để trượt vào khoảng trống bên hông Thợ Săn.

Minh vung tay phải ra một cú đấm thẳng vào sườn con quái vật.

Cú đánh này không nhằm mục đích gây thương tích — vì cơ thể sinh học của anh quá yếu ớt so với thực thể dữ liệu như thế này — mà là để tạo ra va chạm dữ dội giữa hai trường năng lượng khác nhau.

Một vụ nổ âm thanh cực lớn vang lên, làm rung chuyển cả con hẻm nhỏ hẹp.

Những mảnh vụn bê tông trên tường vỡ tung tành, bay lơ lửng trong không trung trước khi rơi xuống đất thành từng đống bụi xám tro.

Thợ Săn bị đẩy lùi ra sau vài bước chân, nhưng nó nhanh chóng lấy lại thăng bằng và quay lưng về phía Minh, lần này với tư thế tấn công hung hãn hơn.

Minh thở đều đặn, điều chỉnh nhịp đập của tim mình để giảm thiểu khả năng bị phát hiện bởi cảm biến nhiệt độ xung quanh.

Anh biết rằng Thợ Săn không thể giết chết anh ngay lập tức nếu nó chưa xác định rõ mục tiêu là "nguy cơ nghiêm trọng" hay chỉ đơn giản là "lỗi nhỏ".

Và trong khi chờ đợi phán quyết đó, Minh cần một lợi thế chiến thuật — thứ gì đó mà Hội Đồng đã quên ghi vào mã nguồn của chúng.

Minh cầm chiếc chìa khóa kim loại lạnh lẽo trong lòng bàn tay, cảm giác mát buốt lan tỏa từ da thịt tiếp xúc với vật thể kỳ lạ này — thứ mà lão Hà đã trao cho anh trước khi biến mất vĩnh viễn khỏi hệ thống.

Lão Hà đã hy sinh trí tuệ và sự an toàn của mình (bằng cách tự làm mình trở thành "bất ổn" để bị loại bỏ khỏi hệ thống) nhằm mở đường cho Minh tiếp cận vùng cấm sâu nhất trong Sphere — nơi lưu giữ những ký ức gốc chưa qua xử lý bởi Hội Đồng.

Đây không phải là hành động của một kẻ phản bội; đó là sự từ chối tuân lệnh mù quáng trước cái gọi là "trật tự giả tạo".

Chiếc chìa khóa này khắc họa hình dạng giống như một mạch điện tử thu nhỏ, nhưng khi nhìn kỹ hơn dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà hẻm tối, Minh nhận ra rằng nó chính là mô phỏng y hệt cấu trúc não bộ của con người — cụ thể hơn nữa, đó là bản đồ dẫn truyền thần kinh đặc trưng mà anh từng thấy trong những tài liệu mật về dự án Sphere giai đoạn đầu.

Một cảm giác熟悉 quá mức khiến da đầu anh tê dại.

Thợ Săn xuất hiện trở lại từ phía sau đống đổ nát vừa mới tạo ra bởi cú va chạm trước đó, lần này với bộ giáp dữ liệu dày hơn — nó đã học hỏi và thích nghi nhanh chóng theo phong cách chiến đấu của Minh.

Con quái vật mở rộng miệng thành một lỗ hổng đen kịt, hút không khí xung quanh vào bên trong để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo: sóng âm thanh tần số cao có khả năng làm tê liệt hệ thần kinh trung ương chỉ sau một lần tiếp xúc trực diện.

Minh hét lên bằng tất cả sức lực còn lại của mình — tiếng thét ấy vừa là biểu hiện của sự phản kháng tuyệt vọng, đồng thời cũng kích hoạt cơ chế phòng vệ tiềm ẩn bên trong chiếc chìa khóa mà anh đang nắm chặt.

Khi sóng âm thanh ập tới gần mặt Minh hơn nữa thì đột ngột bị chặn đứng bởi một lớp màng năng lượng màu xanh lam phát sáng tỏa ra từ lòng bàn tay phải của anh — nơi đặt chiếc chìa khóa ấy!

Lớp màng này không hoàn toàn chắn được sức mạnh hủy diệt của Thợ Săn; nó chỉ làm chậm lại đáng kể tốc độ lan truyền cũng như giảm cường độ tác động xuống mức chịu đựng tạm thời đối với cơ thể con người bình thường.

Tuy nhiên, chính khoảnh khắc ngắn ngủi đó đã đủ để Minh di chuyển tới vị trí chiến lược mới: góc khuất bên trái của hẻm nơi có một cột đèn cũ kỹ đang nhấp nháy bất ổn định — nguồn cung cấp điện năng không liên tục cho toàn bộ khu vực glitch này!

Anh lao vào bóng tối dày đặc phía sau cột đèn, dùng thân hình mảnh khảnh để lách qua khe hở hẹp giữa tường gạch vỡ và nền đất bê tông.

Thợ Săn đuổi theo sát gót với những bước chân nặng nề gây rung chuyển mặt đất, nhưng nó không thể đi sâu hơn nữa do kích thước cơ thể lớn chướng ngại vật trước mắt — một sai lầm chiến thuật nghiêm trọng mà Minh đã cố tình dẫn dắt đối phương mắc phải!

Bây giờ là lúc để tận dụng tối đa yếu tố bất ngờ cũng như hiểu biết sâu sắc về môi trường xung quanh.

Minh rút điện thoại thông minh ra từ túi áo khoác bên trong rồi nhanh chóng mở ứng dụng điều khiển thiết bị IoT (Internet of Things) mà anh đã cài đặt ngầm trước đó vào mạng lưới chiếu sáng công cộng gần khu vực này — một hành động vi phạm nghiêm trọng luật an ninh quốc gia nhưng hoàn toàn hợp lý theo nguyên tắc "phương tiện xác định mục đích" trong tình huống sinh tử hiện tại!

Tầng hầm ẩm ướt, mùi hôi thối của rác thải và nước đọng bốc lên nồng nặc khiến Minh phải nín thở để tránh bị kích ứng đường hô hấp.

Anh tìm thấy cái hộp sắt mà anh nhớ — nó nằm giữa đống gạch vỡ mục nát, rỉ sét nặng nề theo thời gian nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng vuông vức ban đầu nhờ lớp phủ bảo vệ chống ăn mòn đặc biệt do Hội Đồng cấp phát cho các nhân viên kỹ thuật cao cấp trước đây.

Khi anh mở nắp hộp ra một cách cẩn thận bằng dụng cụ tháo gỡ chuyên nghiệp thì bên trong không có tiền mặt, không giấy tờ quan trọng hay vũ khí hạng nặng như những gì thường thấy trong các bộ phim hành động Hollywood — mà chỉ có duy nhất hai vật phẩm: cuốn nhật ký giấy cũ kỹ bị ướt sũng nước mưa lẫn với một tấm chip nhớ silicon kích thước bằng hạt đậu đen!

Minh lấy tay lau sạch bụi bẩn bám trên bề mặt bìa cứng của cuốn sổ tay rồi lật mở trang đầu tiên.

Những dòng chữ viết hoa nghiêng ngả do lực ép mạnh lúc ghi chép vẫn còn nhận biết được rõ ràng dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ màn hình điện thoại cầm tay: *"Ngày 14 tháng 7 năm 203X...

Tôi đã tìm thấy nó!

Không phải là lỗi hệ thống ngẫu nhiên như chúng ta tưởng đâu.

Đó chính là lỗ hổng tồn tại ngay giữa trung tâm Sphere — nơi kết nối trực tiếp với Void bên ngoài thế giới ảo này.

Và quan trọng hơn cả: Thanh Hà không đơn thuần chỉ là người yêu của tôi trong kiếp trước; cô ấy cũng đồng thời đóng vai trò 'Khóa Sinh Học' duy nhất có thể kích hoạt cơ chế tự hủy cho toàn bộ hệ thống nếu cần thiết!"* Đọc đến đoạn kết câu cuối cùng trên trang giấy thứ ba thì tim Minh đập nhanh hơn nhịp bình thường rất nhiều lần — không phải vì sợ hãi trước nguy hiểm đang rình rập ở bên ngoài, mà do shock nặng nề khi biết sự thật tàn khốc đằng sau những gì mình vừa trải qua suốt gần một năm ròng kể từ ngày trùng sinh trở lại đời sống hiện thực!

Lão Hà đã cố ý hy sinh chính bản thân mình để trao gửi thông tin mật này cho Minh — không phải vì lòng trung thành mù quáng hay tham vọng quyền lực cá nhân, mà xuất phát trực tiếp từ tình yêu thương vô điều kiện dành riêng cho Thanh Hà cũng như niềm tin tuyệt đối vào khả năng lãnh đạo sáng suốt của người đàn ông trẻ tuổi trước mặt.

Giờ đây mọi thứ đều đã rõ ràng: cuộc chiến chống lại Hội Đồng không đơn giản chỉ là vấn đề giành lấy quyền kiểm soát tài nguyên kinh tế hay thay đổi chính sách quản lý đô thị theo hướng tiến bộ công bằng hơn; nó còn liên quan mật thiết đến việc bảo vệ tính mạng cùng nhân cách độc lập tự chủ của những người thân yêu nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta!

Minh nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi để ổn định tâm trí rối bời đang bị xé nát bởi bao cảm xúc phức tạp chồng chéo lên nhau: đau khổ, tức giận, thương xót lẫn hy vọng mong manh le lói bên rìa ý thức tỉnh táo cuối cùng còn sót lại trong đầu óc anh.

Sau đó thì mở to đôi mắt ra nhìn thẳng vào tấm chip silicon nhỏ xíu nằm im lìm trên nền gỗ朽 mục nát của hộp sắt — thứ mà về cơ bản chính là bộ não điện tử thu nhỏ chứa đựng toàn tập dữ liệu gốc chưa qua xử lý chỉnh sửa bởi AI trung ương điều hành Sphere!

Đây không chỉ đơn thuần là công cụ hỗ trợ kỹ thuật thông thường; nó còn đại diện tượng trưng cho tinh thần phản kháng mạnh mẽ nhất trước cái gọi là "trật tự giả tạo" áp đặt lên đầu mỗi người dân thành phố này.

Nếu lắp ghép đúng cách vào hệ thống quản lý trung tâm thì hoàn toàn có thể kích hoạt cơ chế giải phóng hàng triệu ký ức bị xóa bỏ trở về lại với chủ nhân đích thực của chúng — đồng thời phá vỡ vĩnh viễn lớp vỏ bọc ảo tưởng che đậy sự thật khủng khiếp nhất từ trước đến nay: rằng con người đang sống trong một nhà tù khổng lồ được xây dựng dựa trên nỗi sợ hãi mất mát thay vì khát vọng tự do chân chính!

Thợ Săn cuối cùng cũng phát hiện ra vị trí ẩn nấp tạm thời của Minh thông qua sóng điện từ bức xạ mạnh mẽ tỏa ra từ thiết bị di động đang hoạt động hết công suất bên trong lòng bàn tay phải của anh.

Con quái vật gầm lên dữ dội rồi lao vào phá tan cửa sổ kính cường lực phía trên đầu để tấn công trực diện xuống dưới tầng hầm này — nơi hiện giờ đã trở thành chiến trường sinh tử quyết định số phận tương lai gần nhất cho cả hai phe đối địch đang tranh chấp gay gắt控制权 toàn khu vực glitch quan trọng bậc nhất trong lòng đô thị phát triển nhanh chóng như vũ bão của đất nước Đông Nam Á nổi tiếng giàu có thịnh vượng nhờ ngành công nghiệp dịch vụ hiện đại hóa cao độ!

Minh bước ra khỏi hẻm, trở lại ánh đèn neon rực rỡ của khu phố sầm uất.

Những chiếc đồng hồ trên tường giờ đã chạy đúng chiều kim quay bình thường, không còn tiếng tích-tắc đáng sợ nữa.

Mọi thứ xung quanh dường như trở về trạng thái "bình thường" giả tạo: người đi đường vẫn cười nói huyên náo dưới những ánh đèn quảng cáo lấp lánh, taxi vẫn bấm còi inh ỏi giữa dòng xe cộ tấp nập, và mùi hương thơm ngon của món ăn đường phố bay lả nhảng trong không khí đêm hè oi bức.

Nhưng Minh thấy mọi thứ khác biệt hoàn toàn so với trước đây.

Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt cười tươi rói của một cô gái trẻ đang cầm điện thoại自拍 (tự sướng) bên cạnh cột đèn giao thông — và bất ngờ nhận ra rằng đôi mắt của cô ấy không phản chiếu ánh sáng thật sự, mà chỉ là những điểm ảnh LED nhấp nháy theo tần số cố định.

Không phải ảo giác; đó là thực tại trần trụi được phơi bày trước mắt anh sau khi trải qua cú sốc dữ dội từ cuộc chiến sinh tử vừa rồi trong hẻm tối.

Bỗng nhiên, một bàn tay mềm mại chạm nhẹ vào vai trái của Minh, khiến toàn bộ cơ thể anh cứng đờ như hóa đá ngay lập tức.

Quay đầu lại chậm rãi với vẻ mặt lạnh lùng nhưng nội tâm đang giằng xé dữ dội bởi những cảm xúc mâu thuẫn khó tả, anh nhìn thấy Lâm Thanh Hà đứng trước mặt — trông hoàn toàn bình thường, ngây thơ và vô hại giống hệt phiên bản gốc trong ký ức đẹp đẽ nhất của kiếp trước.

"Anh Minh," cô gái nói bằng giọng điệu ngọt ngào quen thuộc nhưng lại mang theo sắc thái khác lạ khó hiểu khiến da đầu anh nổi da gà run rẩy lạnh toát sống lưng.

"Em đã tìm anh khắp nơi suốt mấy giờ qua...

Anh có biết rằng Giám Đốc Hàn vừa ra lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực trung tâm thành phố không?

Họ nói là có kẻ xâm nhập hệ thống an ninh quốc gia..." Minh nuốt khan một tiếng khô khốc trong cổ họng đang cháy rát khó chịu.

Trước mặt anh, Thanh Hà từ từ giơ tay phải lên — nơi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập