Chương 11

"Trần Minh nhìn vào gương soi trong phòng tắm của bệnh viện tư nhân, nhưng đôi mắt phản chiếu lại không chớp khi anh nhắm mắt.

Cái bóng đứng sau lưng anh trong gương đang cười, còn anh thì đang run rẩy."

Hơi thở lạnh lẽo bám trên kính mờ, tạo thành những vệt trắng đục như vết máu bị loãng ra.

Trần Minh giơ tay lên, ngón tay cái chạm vào mặt kính lạnh giá.

Bên kia lớp thủy tinh mỏng manh, khuôn mặt của anh nhợt nhạt, thiếu máu, nhưng ánh mắt thì sắc bén đến kinh hoàng — một sự khác biệt hoàn toàn so với người đàn ông run rẩy đang đứng trước nó.

Anh mở mắt ra.

Sự ảo giác tan biến.

Chỉ còn lại gương soi phản chiếu trung thực cái chết đang treo lơ lửng trên cổ anh.

Không có bóng ma cười, không có tiếng thì thầm từ Void.

Chỉ có sự im lặng nặng nề của một căn phòng cách âm hoàn hảo, nơi mà thậm chí cả nhịp tim cũng bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài.

Minh quay đi, bước ra khỏi nhà tắm với đôi chân chì đúc.

Cơ thể anh đau nhức từng thớ cơ bắp, di chứng từ cú sốc thần kinh khi vừa thoát được cái bẫy của Giám đốc Hàn.

Nhưng nỗi sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng đến tàn nhẫn.

Anh biết mình không còn là con người thuần túy nữa.

Bộ não 'Mẫu Gốc' này đang phát nóng, các synapse thần kinh bị đốt cháy bởi lượng thông tin khổng lồ mà anh cố gắng nhồi nhét vào trong vài giờ qua.

Anh cần kiểm tra xem những gì đã xảy ra với thực tại xung quanh mình.

Minh bước về phía cửa phòng bệnh, tay chạm nhẹ lên núm xoay kim loại.

Nhưng khi anh mở cánh cửa ra, ánh sáng từ hành lang bên ngoài không chiếu vào mắt anh mà như bị hút lấy một phần nào đó, tạo thành những vòng xoáy nhỏ li ti quanh mép của khung cửa.

Trần Minh quay về căn hộ của mình, nơi anh đã cài đặt một server máy tính cũ kỹ, không kết nối mạng, chỉ dùng để lưu trữ dữ liệu thô từ các cuộc gọi ẩn.

Anh cần tìm ra quy luật vận hành của hệ thống trước khi nó sụp đổ hoặc tiêu diệt anh.

Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh lam lạnh lẽo từ ba màn hình LED chiếu rọi lên khuôn mặt hốc hác của anh.

Mùi ozone và bụi máy tính cũ nồng nặc trong không khí, một mùi hương quen thuộc gợi nhớ về những đêm mất ngủ trước khi thế giới này sụp đổ lần đầu tiên.

Anh ngồi xuống chiếc ghế xoay bằng da rách nát, ngón tay bay trên bàn phím cơ học đã mòn chữ.

Những dòng mã nguồn chạy dọc màn hình như mưa rào số hóa.

Minh không đang hack vào hệ thống ngân hàng hay chứng khoán — những thứ đó quá tầm thường so với mối đe dọa hiện tại.

Anh đang truy cập vào lớp vỏ bảo mật của chính Sphere, nơi mà anh từng là kiến trúc sư trưởng trong kiếp trước.

Dữ liệu đổ về không theo cấu trúc logic thông thường.

Chúng hỗn loạn, giống như tiếng hét của một đứa trẻ bị nhốt trong hộp kim loại.

Minh nhíu mày, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo sơ mi đắt tiền nhưng đã cũ kỹ của anh.

Anh thấy những lỗ hổng — những 'glitch' trong thực tại mà Hội Đồng cố gắng che đậy bằng cách xóa ký ức hàng loạt.

Một tập tin xuất hiện trên màn hình trung tâm: *PROJECT_ECHO_V2*.

Minh nhấn chuột phải, chọn mở khóa.

Một đoạn video tự động phát lên.

Hình ảnh grainy, nhiễu sóng, cho thấy một căn phòng phẫu thuật vô trùng.

Trên bàn mổ là một cô gái trẻ — Lâm Thanh Hà.

Cô đang hôn mê, nhưng đôi mắt mở to, trống rỗng, giống hệt những người mà anh vừa gặp ở bệnh viện.

Nhưng điều khiến Minh cứng đờ người không phải là cảnh tượng kinh dị đó, mà là dòng chữ nhấp nháy bên cạnh video: *KHÓA AN TOÀN ĐÃ HOẠT ĐỘNG.

NGUỒN GỐC: TRẦN MINH.*

Anh lùi lại, va vào ghế phía sau.

Thanh Hà không chỉ là chìa khóa cảm xúc.

Cô ấy là ổ cứng lưu trữ dữ liệu dự phòng cho Sphere.

Nếu anh chết, hoặc nếu bộ não của anh bị hỏng hoàn toàn, hệ thống sẽ tự động kích hoạt 'Echo' trong cơ thể cô để duy trì sự ổn định — bằng cách biến tất cả mọi người thành những con rối không có ý thức.

Minh cắn môi đến chảy máu.

Anh cần gặp Thanh Hà ngay lập tức.

Không phải vì tình yêu, mà vì sinh tồn.

Nhưng trước khi anh kịp đứng dậy, đèn trong căn phòng bật tắt liên tục với tần suất cao độ, tạo ra hiệu ứng stroe khiến mọi thứ trở nên méo mó và đáng sợ.

Cảnh sát và một nhóm người mặc vest xám (Agents of Balance) bao vây căn hộ.

Họ không vào nhà.

Họ đứng đó, chỉ đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt của con hẻm nhỏ vắng vẻ bên ngoài cửa sổ tầng mười hai.

Trần Minh biết rằng nếu anh ra ngoài, anh sẽ bị "Cân Bằng" — một thuật ngữ đẹp đẽ cho việc xóa sạch tồn tại mà không để lại dấu vết nào trong hồ sơ công an hay cơ quan đăng ký hộ khẩu.

Minh bước đến gần cửa kính ban công, kéo rèm lên một chút.

Dưới kia, mười hai người đứng thành vòng tròn kín.

Không ai nói chuyện.

Không ai sử dụng điện thoại.

Họ chỉ nhìn thẳng vào căn hộ của anh với những khuôn mặt phẳng lì như đá hoa cương.

Trong số họ có cả những bộ đồng phục cảnh sát địa phương và các nhân viên an ninh tư nhân — một sự phối hợp hoàn hảo mà không cần ra lệnh, minh chứng cho sức mạnh kiểm soát tâm trí vô hình của Giám đốc Hàn.

Đây là chiến đấu căng thẳng nhất Minh từng đối mặt: không phải súng đạn hay dao kiếm, mà là áp lực tâm lý thuần túy.

Sphere đang ép anh ra ngoài bằng cách cô lập anh khỏi thế giới bên trong vỏ bọc an toàn này.

Tiếng còi xe cảnh sát hú lên từ xa, ngày càng gần hơn, nhưng chúng không dừng lại ở ngã tư — chúng đi thẳng vào hẻm nhỏ, bao vây thêm một lớp nữa.

Minh quay lưng lại với cửa sổ và chạy về phía phòng khách.

Anh mở chiếc tủ sắt mini đặt sau bức tranh abstract giả mạo mà anh treo lên chỉ để đánh lạc hướng.

Bên trong là một bộ đồ truyền hình cũ kỹ, những cuộn dây đồng, và một thiết bị phát sóng tần số thấp tự chế — thứ vũ khí duy nhất có thể làm nhiễu tạm thời tín hiệu điều khiển từ xa của Sphere đối với các Agent gần đó.

Anh lắp pin vào thiết bị, tay run nhẹ nhưng động tác dứt khoát.

Nếu anh kích hoạt nó, tiếng ồn điện tử sẽ tạo ra một 'vùng chết' trong mạng lưới thần kinh tập thể của Sphere.

Các Agent sẽ mất liên kết tạm thời và rơi vào trạng thái hoang mang.

Nhưng cái giá phải trả là bộ não của anh sẽ chịu thêm một cú sốc lớn hơn nữa.

Anh có thể bị mù, hoặc tệ hơn — mất trí nhớ vĩnh viễn về kiếp trước.

Minh nhìn về phía cửa chính.

Cánh cửa bắt đầu rung lên nhẹ nhàng dưới những cú đấm liên tiếp từ bên ngoài.

Gỗ sồi bền chắc cũng không thể chịu đựng được sức mạnh phi thường của những kẻ đã được tăng cường bởi năng lượng Void bị kiểm soát.

"Anh có năm giây để quyết định, Trần Minh," một giọng nói vang lên qua loa phóng thanh đặt trước cửa, giọng điệu bình thản đến rùng mình.

"Ra ngoài và trở về với hạnh phúc vô tri, hoặc ở lại và cùng nhau tan vỡ."

Minh nhấn nút bật thiết bị phát sóng.

Một tiếng ồn chói tai xé toạc không gian trong căn hộ.

Ánh sáng đèn điện nổ tung, bóng tối nuốt chửng anh ngay lập tức.

Trong bóng tối ấy, anh lao về phía cửa sổ ban công — nơi duy nhất mà Sphere chưa thể kiểm soát hoàn toàn vì đó là ranh giới giữa 'bên trong' và 'không khí tự do'.

Trần Minh chọn lựa chọn thứ 3, nhưng với một biến tấu.

Anh không tự thú.

Anh gọi điện cho , người đứng đầu tập đoàn bất động sản lớn nhất, kẻ mà anh từng nghĩ là đồng minh trong kiếp trước — và hiện tại, cũng là nạn nhân tiềm năng của Giám đốc Hàn nếu Minh chết đi.

Điện thoại của Minh rung lên dữ dội trong túi quần khi anh đang treo mình trên mép ban công, gió đêm lạnh giá thổi vào mặt anh như những lưỡi dao nhỏ.

Màn hình hiển thị số ẩn danh, nhưng anh biết đó ai gọi.

Anh bấm nghe mà không chào hỏi.

"Nghe đây," giọng nói của Ông Tổng vang lên, trầm thấp và đầy uy quyền, khác hẳn với vẻ ngoài béo phì, lười biếng mà ông thường thể hiện trước công chúng.

"Tôi đang ở phòng an toàn dưới hầm B3 của Tòa Tháp Vàng.

Các Agent đã khóa tất cả lối thoát.

Tôi không biết anh làm gì để kích hoạt hệ thống cảnh báo đỏ, nhưng nếu anh muốn sống sót qua đêm nay, anh phải mang thứ đó đến cho tôi."

"Thứ gì?" Minh hỏi, giọng khàn đặc vì khói bụi từ những bóng đèn vừa nổ tung trong phòng.

"Mảnh vỡ ký ức của Thanh Hà," Ông Tổng trả lời nhanh chóng.

"Họ đang cố gắng trích xuất nó khỏi cô ấy bằng cách dùng anh làm mồi nhử.

Giám đốc Hàn tin rằng chỉ khi Mẫu Gốc chịu đựng nỗi đau mất mát, Khóa An Toàn mới mở ra.

Anh phải đến đó trước khi họ bắt đầu quy trình phẫu thuật não cho Thanh Hà."

Minh dừng lại trên mép ban công.

Gió hú thét quanh tai anh.

Ông Tổng không chỉ là một nhà đầu cơ bất động sản tham lam trong kiếp trước của Minh; ông ấy cũng là một phần của hệ thống chống đối ngầm, những người hiểu rằng Sphere đang giết chết linh hồn nhân loại từng ngày bằng cách nuôi dưỡng sự vô cảm.

"Cửa thoát hiểm tầng 9 bị khóa điện tử từ xa," Ông Tổng đáp lại.

"Nhưng tôi vừa hack vào hệ thống quản lý tòa nhà đối diện — Tòa Tháp Bạc, bên kia hẻm này.

Có một dây thòng lười cứu hỏa cũ kỹ còn treo ở tầng 10 của họ.

Anh nhảy sang đó trước khi các Agent lấy lại được quyền kiểm soát tín hiệu từ thiết bị phát sóng của anh."

Minh nhìn qua con hẻm nhỏ khoảng năm mét rộng phía dưới.

Từ cửa sổ ban công căn hộ này đến cửa sổ phòng làm việc trên tầng 10 của Tòa Tháp Bạc là một bước nhảy chết người.

Nếu trượt chân, hoặc nếu dây thòng lười đứt gãy, anh sẽ rơi thẳng vào lòng Void đang rình rập bên ngoài ranh giới Sphere — nơi mà những mảnh vỡ không-thời gian sẽ xé xác cơ thể và tâm trí anh thành vô số mảnh vụn nhỏ bé.

"Vì sao ông giúp tôi?" Minh hỏi, nghi ngờ vẫn còn đó như một vết sẹo sâu trong tim.

"Bởi vì nếu Hàn thắng," Ông Tổng nói, giọng thấp xuống, "tôi cũng sẽ bị xóa sổ cùng với tất cả tài sản và quyền lực của mình.

Tôi không tin vào anh, Trần Minh.

Nhưng tôi sợ bóng tối hơn là hy vọng."

Minh ném điện thoại ra xa.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động của dây thòng lười qua khoảng cách trống rỗng giữa hai tòa nhà.

Đây không chỉ là cuộc chạy trốn.

Đây là bước đầu tiên trong chiến tranh tổng lực chống lại hệ thống xã hội đã tước đoạt quyền tự do tư tưởng của nhân loại.

Anh nhảy ra khỏi ban công, lao vào bóng tối dày đặc cùng với tiếng hét cuồng loạn từ những Agent bên dưới đang cố gắng bắn phá anh bằng các thiết bị gây mê không âm thanh.

Trần Minh bước ra khỏi tòa nhà đối diện, không khí loãng của Void bên ngoài Sphere chạm vào da thịt anh.

Anh đợi sự xé nát không-thời gian.

Nhưng nó không đến.

Thay vào đó, điện thoại trong túi áo khoác của anh rung lên một lần nữa — nhưng lần này, màn hình hiển thị tên người gọi khiến máu trong cơ thể anh đóng băng: *Thanh Hà*.

Anh bước xuống bậc thang cuối cùng của cầu thang bộ khẩn cấp, chân chạm sàn nhà lạnh lẽo.

Cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp người.

Anh vừa vượt qua ranh giới vật lý giữa hai tòa nhà mà không bị Sphere phát hiện — hoặc ít nhất là chưa bị tấn công ngay lập tức.

Sự im lặng sau cú nhảy chết người đó nặng nề hơn cả tiếng hét của các Agent trước kia.

Minh rút điện thoại ra, tay vẫn còn run nhẹ do adrenaline.

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình sáng lên trong bóng tối của hành lang tầng hầm.

Tên *Lâm Thanh Hà* nhấp nháy như một lời nguyền.

Cô ấy không thể gọi cho anh được; số máy của cô đã bị Hội Đồng chặn từ lâu, và ngay cả khi có kết nối, cô cũng đang nằm trên bàn phẫu thuật ở bệnh viện tư nhân — nơi mà Giám đốc Hàn vừa dùng nó làm bẫy cho Minh.

trừ khi cô ấy không còn ở đó nữa.

Hoặc tệ hơn, nếu giọng nói bên kia đường dây không phải là Thanh Hà thật sự.

Minh bấm nghe máy, đưa tai lên gần màng loa nhưng giữ khoảng cách an toàn với miệng mình.

Không có lời chào hỏi.

Chỉ có tiếng thở dài nhẹ nhàng, rồi một âm thanh lạ — giống như tiếng kim loại va vào nhau dưới nước.

"Anh đã làm tốt," giọng nói vang lên, nhưng nó không phải là giọng ngọt ngào, ngây thơ của Thanh Hà mà Minh nhớ trong ký ức kiếp trước.

Nó méo mó, chồng chéo nhiều lớp sóng tần số khác nhau, tạo cảm giác như đang nghe một bản ghi âm cũ kỹ bị hỏng file.

"Nhưng anh chưa hiểu đúng về vai trò của mình.

Anh nghĩ mình là Virus?

Không, Trần Minh.

Anh chỉ là dung môi."

Minh nghiến răng, bước nhanh hơn trong hành lang tối om hướng ra lối thoát phía sau tòa nhà.

"Thanh Hà?"

"Đừng gọi tên tôi như vậy," giọng nói cười khẽ — một tiếng cười lạnh lùng đến mức đáng sợ.

"Tôi đang ở ngay bên cạnh anh bây giờ.

Nhìn xuống chân em đi."

Minh dừng bước, ánh mắt lướt nhanh về phía sàn bê tông ướt sũng trước mặt mình.

Trong bóng tối, dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt của hành lang, một vết máu tươi mới loang ra từ mép cửa phòng máy điện bên cạnh — và nó đang chảy ngược lại vào trong khe hở của tường, như thể bị hút bởi lực hấp dẫn vô hình.

Và rồi, từ bóng tối phía trước lối thoát, một bàn tay mảnh mai vươn ra, nắm lấy cổ áo sơ mi của anh với sức mạnh phi thường, kéo Minh ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh giá.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập