Chương 10

Chương 10 — "Kẻ Duy Nhất Trong Vỏ Trứng"

Cánh cửa phòng khách sạn sang trọng khép lại, nhưng âm thanh của nó không vang lên trong không khí mà vang lên trong đầu Trần Minh như một tiếng chuông báo động.

Anh đứng trước gương soi trong phòng tắm, nước vẫn còn đọng trên cằm, lạnh buốt.

Câu nói *"nhớ lại, hãy tìm cái bóng"* không phải là lời đe dọa, mà là một hướng dẫn.

Một manh mối được giấu kín trong chính sự vô nghĩa của nó.

Trần Minh nhìn vào đôi mắt mình.

Đôi mắt của một kẻ đã chết và sống lại, mang theo gánh nặng của hai cuộc đời.

Anh biết rằng "cái bóng" không phải là bóng tối vật lý, mà là những dữ liệu bị loại bỏ, những ký ức bị xé lẻ ra khỏi dòng chảy chính của ý thức.

Giám đốc Hàn không chỉ đang giám sát anh.

Hệ thống đang thử nghiệm anh.

Mỗi bước đi của Minh trong thành phố này đều là một phép thử, và nếu anh sai lệch dù chỉ một milimét khỏi quỹ đạo dự kiến, Sphere sẽ bóp nghẹt anh ngay lập tức.

Nhưng Minh không sợ chết.

Anh sợ hơn là sống mà không biết mình là ai.

Anh rút từ túi áo ra một chiếc thẻ từ cũ kỹ, vật duy nhất còn sót lại từ kiếp trước mà anh đã giấu kỹ dưới nền nhà cũ kỹ của căn hộ cũ.

Thẻ này thuộc về một nhân viên kỹ thuật cấp thấp đã chết trong một vụ tai nạn "ngẫu nhiên" ba năm trước.

Trong ký ức trùng sinh, Minh biết rằng người đó đã từng sao chép một bản sao dự phòng của mã nguồn gốc Sphere trước khi chết.

Anh không cần sức mạnh vật lý.

Anh cần sự im lặng.

Và im lặng là thứ hiếm hoi nhất trong thế giới ồn ào này.


Quay lại trung tâm thành phố, Minh đối mặt với quyết định khó khăn nhất.

Để mua lại 'Kình Ngư Logistics', anh cần một lượng tiền mặt khổng lồ trong thời gian ngắn, điều này sẽ kích hoạt cảnh báo của hệ thống ngân hàng.

Anh không thể dùng tiền sạch từ cổ phiếu như bình thường.

Anh cần tạo ra một vụ "tai nạn" tài chính.

Anh đứng trước màn hình hiển thị thị trường chứng khoán toàn cầu.

Những con số nhảy múa như những con rắn độc, nuốt chửng sự giàu có của hàng ngàn người.

Minh nhớ lại kiếp trước.

Ông nhớ chính xác khoảnh khắc mà cổ phiếu của Tập đoàn Năng Lượng Xanh tăng vọt 300% trong năm phút trước khi sụp đổ hoàn toàn.

Đó là lúc Giám đốc Hàn đã dùng sức mạnh của mình để bơm tiền ảo vào thị trường, tạo ra bong bóng để che giấu việc rút vốn của Hội Đồng.

Minh không cần dự đoán tương lai.

Anh đang sống trong nó.

Anh bắt đầu giao dịch.

Không phải với tiền của mình, mà với tiền vay nợ từ những quỹ đầu cơ mà anh biết sẽ phá sản trong vòng 24 giờ.

Anh sử dụng đòn bẩy tài chính cực cao, đặt cược tất cả vào sự sụp đổ của một công ty mà anh biết sẽ bị Hội Đồng từ bỏ để bảo vệ các tài sản cốt lõi.

Đây là một trò chơi nguy hiểm.

Nếu anh sai, anh sẽ mất tất cả, bao gồm cả tự do.

Nếu anh đúng, anh sẽ có đủ tiền để mua lại 'Kình Ngư Logistics' – một công ty vận chuyển logistics bề ngoài vô hại, nhưng thực chất sở hữu hệ thống kho bãi ngầm chạy dọc theo các đường ống dẫn nước của thành phố.

Mồ hôi lạnh thấm trên lưng Minh.

Tim anh đập như trống quân.

Mỗi giây trôi qua là một cuộc đấu tranh sinh tồn.

Anh không nhìn vào đồng hồ.

Anh nhìn vào dòng chảy của dữ liệu.

Anh cảm thấy sự hiện diện của Giám đốc Hàn như một bóng ma đứng sau lưng.

Ông ta biết.

Ông ta luôn biết.

Nhưng ông ta đang chờ.

Chờ Minh phạm sai lầm.

Chờ Minh tự hủy diệt.

Minh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo.

Anh không sợ sai lầm.

Anh đã chết một lần.

Lần này, anh sẽ chết cho một mục đích lớn hơn.


Màn hình tắt.

Minh đứng sững người.

Đây không phải là phòng kho.

Đây là một phòng điều khiển ẩn dưới lòng đất.

Và ở đó, một người phụ nữ đang ngồi, quay lưng lại với anh.

Minh nhận ra dáng vẻ của cô.

Đó là mẹ anh.

Người đã chết trong timeline gốc vì một vụ tai nạn xe hơi "ngẫu nhiên" mà Minh đã cố gắng cứu nhưng thất bại.

Nhưng cô ấy không chết.

Cô ấy ngồi đó, trong bộ đồ trắng của nhân viên kỹ thuật SCB, tay gõ nhẹ trên bàn phím.

"Con đến muộn," giọng nói của cô vang lên, nhưng không phải là giọng của mẹ anh.

Đó là giọng của một máy móc, một AI được lập trình để mô phỏng cảm xúc.

"Mẹ?" Minh thì thầm, giọng anh run rẩy.

Người phụ nữ quay lại.

Khuôn mặt của cô hoàn hảo, không một nếp nhăn.

Nhưng đôi mắt...

đôi mắt của cô trống rỗng.

Không có linh hồn.

Không có tình yêu.

Chỉ có dữ liệu.

"Trần Minh," cô nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Con đã làm rất tốt.

Con đã tạo ra đủ sự rối loạn để chúng ta có thể thu thập dữ liệu mới.

Con là mẫu gốc.

Và bây giờ, chúng ta cần lấy lại bộ não của con."

Minh lùi lại, tim anh đập mạnh.

Đây không phải là mẹ anh.

Đây là một bẫy.

Một cái bẫy được thiết kế để đánh vào điểm yếu duy nhất của anh: tình mẫu tử.

Và anh đã bước vào nó.

Nhưng trước khi anh có thể chạy, những cánh cửa kim loại đóng sầm lại.

Ánh sáng đỏ bao trùm căn phòng.

Và từ bóng tối, những bóng đen bắt đầu hiện ra.

Không phải robot.

Mà là những người.

Những người mà anh đã từng cứu.

Những người mà anh đã từng yêu.

Họ đứng đó, với những khuôn mặt trống rỗng, và những đôi mắt đỏ ngầu.

"Chào mừng trở về, Mẫu Gốc," giọng nói của Giám đốc Hàn vang lên từ loa.

"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu quy trình tái lập trình."

Minh không sợ hãi.

Anh mỉm cười.

Vì anh biết một điều mà họ không biết.

Bộ não của anh không chỉ là nguyên mẫu của Sphere.

Nó còn là virus.

Và anh vừa mới kích hoạt nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập