Chương 9

Lin đập điện thoại vào tường.

Màn hình vỡ vụn, nhưng dòng chữ *"Chào mừng trở lại, Người Tạo Ra"* vẫn lấp lánh đỏ rực trên mặt kính nứt nát, như máu tươi chảy ra từ mạch điện.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên ở cuối hành lang ngoài cửa.

Không phải cảnh sát.

Tiếng ủng chiến thuật.

Lin không chạy.

Cậu quay lưng lại với cánh cửa đang run rẩy dưới sức nặng của những cú búa phá.

Móng tay cậu cào vào tường bê tông, tạo ra những vết rạch sâu hoắm.

Không phải để trốn, mà để định vị.

Cậu hít vào một hơi thật sâu, không khí trong căn hộ nhỏ bé bỗng trở nên đặc quánh, nặng trĩu mùi bụi bặm và ozone.

Tiếng khóa cửa bật tung.

Ba bóng đen lao vào, súng ống đã lên nòng.

Nhưng họ dừng lại.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất lực.

Thời gian xung quanh họ đang bị kéo giãn.

Những giọt mồ hôi trên trán tên lính đầu tiên treo lơ lửng trong không trung, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ xíu.

Lin nhìn chằm chằm vào họ, mắt đỏ ngầu.

Cậu cảm thấy sự đói khát.

Không phải đói thức ăn, mà đói *thời gian*.

Cậu vươn tay ra, ngón tay chĩa thẳng vào tim của kẻ địch.

Không cần chạm vào.

Chỉ cần ý chí.

"Đừng," một giọng nói trầm trầm vang lên từ phía sau lưng Lin.

Lin quay phắt lại.

Người đàn ông trung niên đang đứng đó, tay cầm điếu thuốc điện tử không cháy, ánh mắt lạnh băng.

Lin cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua thái dương.

Năng lực của cậu, thứ đã thức tỉnh trong khoảnh khắc kinh hoàng trước đó, bắt đầu chùng xuống như một dây thun bị kéo quá mức.

Cậu nghiến răng, lùi lại một bước.

Những giọt mồ hôi của lính rơi xuống sàn nhà, tạo ra những tiếng "tách" nhỏ bé, báo hiệu thời gian đã quay lại dòng chảy bình thường.

"Đừng làm điều đó," người đàn ông lặp lại, giọng điệu không phải là một lời cầu xin, mà là một mệnh lệnh của người trên.

"Họ chỉ là công cụ.

Công cụ thì có thể thay thế.

Nhưng nếu con đốt cháy nguồn năng lượng này ngay lúc này, con sẽ chết trước khi kịp hiểu mình là ai."

Lin nhìn xuống tay mình.

Đôi bàn tay đang run rẩy.

Cậu nhìn thấy những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da, như thể cơ thể cậu đang cố gắng chứa đựng một vũ trụ đang sụp đổ.

Cậu nuốt nước bọt, khô khốc cổ họng.

"Tại sao tôi lại ở đây?"

Người đàn ông không trả lời.

Anh ta chỉ vẫy tay nhẹ.

Ba tên lính chiến thuật bỗng nhiên ngã gục xuống, bất tỉnh.

Không có tiếng súng, không có tiếng hét.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Lin cảm thấy lạnh sống lưng.

Đây không phải là dị năng bình thường.

Đây là sự thao túng sinh học ở cấp độ tế bào.

"Cậu là ai?" Lin hỏi, giọng khàn đặc.

"Tôi là người duy nhất biết cách giữ cho con sống sót," người đàn ông đáp, quay người bước ra ban công.

"Và cũng là người duy nhất biết cách giết con, nếu con không hợp tác."

***

Lin đáp xuống mái nhà đối diện, nơi bóng đen kia đang đứng.

Đó là một người đàn ông trung niên, mặc vest cũ kỹ, tay cầm một điếu thuốc điện tử không cháy.

Người đàn ông không quay lại, chỉ nói: "Con rơi xuống nhanh hơn bố tưởng.

Nhưng con chưa chạm đất."

"Bố là ai?" Lin hỏi, giọng khàn.

Năng lực trong người vẫn còn rung rinh, như một con thú hoang bị nhốt trong lồng sắt, sẵn sàng bứt phá bất cứ lúc nào.

Người đàn ông quay lại.

Khuôn mặt anh ta quen thuộc đến rợn người.

Cùng đôi mắt sâu thẳm, cùng cái cách nhếch mép khi cười nhạo.

Nhưng Lin chưa bao giờ gặp anh ta.

Hoặc ít nhất, ký ức hiện tại của cậu không ghi nhận điều đó.

"Tôi là nguyên nhân," người đàn ông nói, ánh mắt quét qua thành phố phía dưới.

"Và con là kết quả."

Lin bước tiến lại gần, chân cậu trượt trên lớp rêu ẩm ướt.

"Nguyên nhân của cái gì?

Của cái đêm đó?

Của những cái chết?"

"Của sự cân bằng," người đàn ông ngắt lời.

Anh ta giơ tay lên, chỉ về phía trung tâm thành phố.

"Con thấy những tòa nhà đó không?

Chúng không chỉ là bê tông và thép.

Chúng là những cây cột trụ giữ cho thực tại không bị xé toạc.

con là con dao cắt đứt những sợi dây đó."

Lin cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.

"Tôi không muốn giết ai cả."

"Đó là điều con nghĩ," người đàn ông cười, một nụ cười đầy chua chát.

"Nhưng cơ thể con không nghĩ vậy.

Hãy nhìn vào cổ tay con, Lin."

Lin hạ tay xuống.

Dòng số Hắc Tự trên cổ tay phải của cậu đang biến đổi.

Không phải đếm ngược.

Nó đang *nhảy*.

Những con số xoay tròn, hỗn loạn, rồi bỗng nhiên dừng lại ở một giá trị vô nghĩa: *∞:∞:∞*.

"Con không có ngày chết," người đàn ông thì thầm.

"Con là một lỗ hổng trong hệ thống.

Một lỗi trong mã nguồn của định mệnh.

Và thế giới này...

thế giới này không chấp nhận lỗi."

Lin nhìn chằm chằm vào dòng số vô cực.

Một cảm giác kinh hoàng lan tỏa khắp cơ thể.

Nếu anh ta không có ngày chết, thì anh ta là gì?

Một quái vật?

Một thiên tài?

Hay một con rối?

"Vậy tôi phải làm gì?" Lin hỏi, giọng run rẩy.

"Hãy sống," người đàn ông đáp.

"Và hãy học cách giết chết chính mình, trước khi thế giới này làm điều đó."

***

Ánh nắng ban ngày bỗng tắt ngấm.

Bầu trời thành phố chuyển sang màu tím than.

Không phải do mây, mà do một lớp màng năng lượng bao phủ toàn bộ khu trung tâm.

Tiếng còi báo động vang lên khắp nơi, nhưng không phải báo động thiên tai.

Đó là âm thanh của "Sự Đồng Bộ".

Trên màn hình hologram, Lin thấy hàng ngàn chấm sáng đỏ trên bản đồ thành phố bắt đầu nhấp nháy đồng loạt.

Mỗi chấm sáng đại diện cho một Dị Nhân.

Và tất cả họ đang hướng về một điểm duy nhất: vị trí của Lin.

"Họ đến đây," người đàn ông nói, giọng không hề hoảng loạn.

"Họ cảm nhận được sự hiện diện của con.

Giống như cá mập ngửi thấy mùi máu trong nước."

Lin nhìn quanh.

Những bóng đen bắt đầu xuất hiện trên các nóc nhà xung quanh.

Họ mặc đồ bảo hộ đen bóng, mặt nạ che kín khuôn mặt.

Trong tay họ là những khẩu súng năng lượng, tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo.

"Tôi phải chạy," Lin nói.

"Không," người đàn ông lắc đầu.

"Nếu con chạy, con sẽ trở thành mục tiêu.

Nếu con đứng yên, con sẽ trở thành trung tâm.

Và trung tâm luôn có quyền lực."

Lin nghiến răng.

Cậu nhớ lại cảm giác của những bước chân trước đó.

Cảm giác của việc kiểm soát thời gian.

Cậu đưa tay ra, nắm chặt không khí.

Không gian xung quanh cậu bắt đầu méo mó.

Những viên gạch trên mái nhà rung chuyển.

"Hãy thử," người đàn ông khích lệ.

"Hãy xem liệu con có thể dừng được họ hay không."

Lin nhắm mắt lại.

Cậu tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.

Thịch.* Cậu cảm thấy dòng chảy thời gian xung quanh mình chậm lại.

Những viên đạn năng lượng bay ra từ phía đối phương bỗng nhiên treo lơ lửng trong không trung, như những con ruồi bị đóng băng trong nhựa đường.

Nhưng đau đớn ập đến.

Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc cậu.

Máu chảy từ mũi cậu, rơi xuống sàn nhà, tạo thành những vệt đỏ tươi.

"Con không thể kiểm soát nó mãi," người đàn ông nói, bước lại gần.

"Nó sẽ ăn mòn con.

Từ bên trong."

Lin mở mắt ra, hai con mắt đỏ ngầu.

Cậu nhìn những viên đạn treo lơ lửng trước mặt.

Cậu mỉm cười, một nụ cười điên cuồng.

"Thì cứ để nó ăn mòn.

Miễn là tôi còn sống."

***

Lin quỳ xuống, ôm lấy đầu.

Đau đớn không còn là vật lý.

Nó là ký ức.

Hàng ngàn ký ức của những người vừa chết ùa vào đầu cậu.

*Một bà cụ bán hoa, thở dài nhẹ nhàng khi Hắc Tự về 00:00:00.*
*Một tên tội phạm trốn chạy, rồi ngã gục giữa đường vì tim ngừng đập đột ngột.*
*Một đứa trẻ đang cười đùa, bỗng nhiên lặng đi.*

Cậu nhìn thấy họ.

Cậu cảm thấy nỗi sợ hãi của họ.

Cậu cảm thấy sự chấp nhận của họ.

Và rồi, cậu nhìn thấy chính mình.

Trong những ký ức đó, cậu đứng ở giữa đám đông, tay cầm một con dao năng lượng, mắt không một chút cảm xúc.

Cậu là kẻ sát nhân.

Cậu đã giết họ.

Không phải vì thù hận, mà vì *đói khát*.

"Này," người đàn ông gọi, giọng vang lên từ xa xôi.

"Đừng chìm vào đó.

Nếu con chìm vào đó, con sẽ không bao giờ quay lại."

Lin cố gắng vùng vẫy.

Cậu muốn hét lên, nhưng cổ họng cậu không phát ra âm thanh.

Cậu bị mắc kẹt trong mê cung ký ức.

Cậu thấy khuôn mặt của cô gái không có Hắc Tự.

Cô ấy đang khóc.

Cô ấy nói: *"Con đã phá vỡ vòng lặp.

Giờ con phải trả giá."*

"Trả giá cái gì?" Lin gào thét trong tâm trí.

"Trả giá bằng sự tồn tại của chính con," giọng nói của cô gái vang lên, lạnh lùng và rõ ràng.

Bỗng nhiên, một cú va chạm mạnh mẽ kéo Lin trở lại hiện thực.

Cậu sặc sụa, thở hổn hển.

Máu vẫn chảy từ mũi, nhưng cơn đau đã giảm bớt.

Người đàn ông đang đứng trước mặt, tay đặt lên vai cậu.

"Con đã thấy chưa?" anh ta hỏi.

Lin gật đầu, mắt trống rỗng.

"Tôi là quái vật."

"Không," người đàn ông nói.

"Con là giải pháp.

Hoặc là vấn đề.

Tùy thuộc vào cách con sử dụng nó."

***

Người đàn ông trung niên giật mình.

Anh ta nhìn xuống cổ tay mình.

Con số *00:00:05* bắt đầu đếm ngược.

3...*

Anh ta nhìn Lin, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sự sợ hãi.

con đã làm gì?"

Lin không trả lời.

Cậu chỉ nhếch môi cười.

Cậu đưa tay ra, chạm vào không khí trước mặt người đàn ông.

Và trong khoảnh khắc ấy, thời gian xung quanh người đàn ông ngừng chảy.

Nhưng không phải vì Lin.

Mà vì chính cơ thể người đàn ông đang từ chối tiếp nhận thời gian.

1...*

Người đàn ông mở miệng, cố gắng nói điều gì đó, nhưng không có âm thanh.

Da mặt anh ta bắt đầu nứt nẻ, như thể thời gian đang lão hóa anh ta với tốc độ cực nhanh.

Tóc anh ta bạc đi trong tích tắc.

Da anh ta nhăn nheo.

"Không..." anh ta thì thào, giọng khàn đặc.

"Con không thể..."

Lin rút tay ra.

Người đàn ông ngã xuống, hóa thành một đống tro tàn trắng xóa.

Chỉ còn lại chiếc vest cũ kỹ và điếu thuốc điện tử không cháy nằm giữa đống tro.

Lin đứng dậy, nhìn xuống đống tro tàn.

Cậu cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lồng ngực.

Cậu vừa giết chết người duy nhất biết sự thật về mình.

Và rồi, từ trong đống tro tàn, một mảnh giấy nhỏ bay lên.

Lin nhặt nó lên.

Trên đó chỉ có một dòng chữ viết tay: *"Người Kể Chuyện đang quan sát.

Và anh ấy rất thích kịch tính."*

Lin nhìn lên bầu trời tím than.

Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Anh ta không đơn độc.

Có ai đó đang điều khiển tất cả.

Và giờ đây, Lin đã trở thành con tốt trong bàn cờ đó.

Cậu bỏ mảnh giấy vào túi áo, quay lưng lại với đống tro tàn, và bước vào bóng tối.

Thành phố vẫn đang đồng bộ.

Và Lin, kẻ không có ngày chết, sẽ phải tìm ra cách để phá vỡ nó.

Hoặc chết trong quá trình đó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập