Chương 8

Lin không chờ K phản ứng.

Khi con số trên cổ tay K nhảy từ *00:00:59* sang *00:00:58*, Lin lao tới.

Không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng việc kích hoạt dị năng sơ khai: "Gieo Rng".

Anh nắm lấy cổ tay K, ngón tay ấn mạnh vào huyệt đạo xung quanh Hắc Tự.

Da thịt K nóng rực, tỏa ra mùi ozone chát chúa, như thể dòng điện cao thế đang chạy qua tĩnh mạch.

K gào lên, âm thanh vỡ vụn trong không khí ẩm ướt của hầm ngầm.

Dị năng của K là "Phá Hủy Vật Lý", một thứ năng lượng hỗn loạn và tự hủy, nhưng Lin không né tránh.

Anh biết nếu để K chết tự nhiên, sóng xung kích sẽ phá hủy toàn bộ khu vực này, kéo theo cả mạng lưới dữ liệu họ đang cố gắng giải mã.

"Đừng kháng cự," Lin hét lên, giọng khàn đặc vì cố gắng duy trì sự tập trung.

Mồ hôi tuôn xuống trán anh, hòa lẫn với bụi bặm bám trên da.

"Nếu anh chết, tôi cũng chết.

Và nếu tôi chết, bí mật này sẽ mãi mãi bị chôn vùi."

K co giật, mắt trợn ngược, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ xíu.

Con số trên cổ tay K giảm xuống *00:00:50*.

Lin cảm thấy nhiệt độ từ cổ tay K truyền ngược lại, đốt cháy da thịt mình.

Anh không buông tay.

Thay vào đó, anh đẩy thêm một luồng năng lượng mỏng manh vào cơ thể K, cố gắng ổn định nhịp tim đang loạn nhịp của đối phương.

Đây không phải là chữa trị.

Đây là sự chiếm đoạt tạm thời.

Lin đang dùng dị năng của mình để "đóng băng" quá trình đếm ngược, một kỹ thuật mà anh chưa từng thử nghiệm trước đó.

Rủi ro là cực lớn.

Nếu thất bại, cả hai sẽ biến thành tro bụi trong tích tắc.

Không khí trong hầm trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Mùi cháy khét lan tỏa, kích thích khứu giác của Lin.

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trước mặt, nơi dữ liệu vẫn đang chạy với tốc độ chóng mặt.

Anh không thể nhìn thấy K, nhưng anh có thể cảm nhận được sự sợ hãi tột cùng của kẻ kia đang lan tỏa qua lòng bàn tay nắm chặt.

K không còn là một đối thủ.

K là một nạn nhân.

Và Lin, dù không muốn thừa nhận, đang trở thành đao phủ hoặc cứu tinh, tùy thuộc vào kết quả của vài giây tiếp theo.

Màn hình hiển thị một chuỗi DNA phức tạp, sau đó chuyển sang hình ảnh nhiệt của một mạng lưới thần kinh.

Đó không phải là của Lin, mà là của hàng ngàn người khác, tất cả đều có cùng một điểm dị thường tại não bộ.

Hình ảnh phóng to, cho thấy một cấu trúc giống như con mắt mở to nằm sâu trong tủy sống.

K lắp bắp, tiếng nói run rẩy phá vỡ sự im lặng chết chóc.

Tại sao nó lại giống con mắt?"

Lin không trả lời.

Anh đang quá tập trung vào dòng dữ liệu cuộn xuống.

Mỗi dòng mã đều là một cuộc đời.

Mỗi con số đều là một cái chết được định sẵn.

Nhưng ở đây, trong lõi của hệ thống, anh thấy một mẫu lặp lại.

Một ký hiệu đặc biệt, giống như một dấu vết gen di truyền, xuất hiện trong hồ sơ của mọi dị nhân cấp cao mà anh từng điều tra.

Bao gồm cả anh.

"Chúng ta không sinh ra với dị năng," Lin nói, giọng lạnh lùng, thiếu cảm xúc.

"Chúng ta được cài đặt.

Hắc Tự không phải là lời nguyền.

Đó là mã nguồn.

Và con mắt này..." Anh chỉ vào màn hình, nơi cấu trúc tủy sống đang nhấp nháy đỏ chót.

"Đó là cổng kết nối.

Ai đó đang điều khiển chúng ta từ xa."

K nhìn xuống cổ tay mình.

Con số đã dừng lại ở *00:00:42*.

Nó không giảm nữa.

K ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to, tràn đầy sự kinh hãi và tò mò.

"Anh làm được điều đó?

Anh đã dừng thời gian của tôi?"

"Không," Lin đáp,松开 tay, rút lui nhanh chóng.

"Tôi chỉ tạm thời ngắt kết nối anh với hệ thống.

Nhưng pin sẽ hết.

Và khi đó, hậu quả sẽ tệ hơn nhiều."

Đột nhiên, đèn trong căn hầm tắt.

Chỉ còn ánh sáng đỏ từ Hắc Tự của K và ánh xanh nhợt nhạt từ cổ tay Lin.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cầu thang.

Không phải một người, mà là một đội đặc nhiệm.

Tiếng giầy quân boots đập vào bậc thang bê tông tạo thành một nhịp điệu đe dọa, đều đặn và không khoan nhượng.

Lin nhìn vào màn hình, nơi hình ảnh con mắt vẫn đang mở to, như thể đang quan sát họ từ bên kia chiều không gian.

K nhìn lên, kinh hoàng: "Họ đến đây vì tôi...

hay vì anh?"

Lin cười nhạt, quay lưng lại với K, hướng về phía cầu thang.

Anh không cần nhìn cũng biết họ là ai.

Những kẻ săn lùng dị nhân, những con chó săn của chính phủ, hoặc có thể là những người làm việc cho tổ chức bí mật đứng sau Hắc Tự.

Không quan trọng.

Quan trọng là họ đã tìm thấy họ.

Và họ sẽ không để hai người họ sống sót để tiết lộ bí mật này.

"Họ đến đây vì sự thật," Lin nói, giọng trầm xuống.

"Và sự thật này quá đắt giá để họ có thể bỏ qua."

Anh bước về phía các đặc nhiệm.

Mỗi bước chân khiến sàn nhà nứt vỡ, những vết nứt lan tỏa như mạng nhện dưới ánh sáng yếu ớt.

Các đặc nhiệm liên tục bắn, nhưng mọi viên đạn đều bị bẻ cong, lao vào nhau, tạo ra chuỗi phản ứng nổ liên hoàn.

K nhìn chằm chằm vào Lin, nhận ra một điều kinh hoàng.

Lin không chỉ đang phòng thủ.

Anh đang kiểm soát trường hấp dẫn cục bộ, bẻ cong quỹ đạo của vật chất.

Đây không còn là dị năng cấp 1 nữa.

Đây là sự thức tỉnh của một thứ gì đó vĩ đại hơn, đáng sợ hơn.

Hắc Tự trên cổ tay Lin không phải là con số đếm ngược.

Nó đang chuyển đổi.

Những ký tự đen nhẻm bắt đầu rung lắc, vỡ ra thành những mảnh nhỏ, rồi tái hợp lại thành một từ mới.

Từ đó phát ra ánh sáng xanh dương rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ căn hầm.

K lùi lại, chạm vào bức tường lạnh lẽo, tim đập thình thịch.

Anh không hiểu gì đang xảy ra.

Nhưng anh cảm thấy một sự hiện diện khổng lồ, một ý chí cổ xưa đang trỗi dậy từ bên trong Lin.

"ADMIN," K thì thầm, đọc to từ ngữ hiện lên trên cổ tay Lin.

Lin không nói gì.

Anh giơ tay lên, và không khí xung quanh anh bắt đầu xoắn ốc.

Các đặc nhiệm còn lại dừng bắn, sợ hãi trước sức mạnh vượt xa hiểu biết của họ.

Họ đã được huấn luyện để đối phó với dị nhân, nhưng không ai chuẩn bị cho một vị thần đang thức tỉnh.

Lin nhìn vào họ, đôi mắt anh giờ đây không còn màu nâu thông thường, mà là màu xanh ngọc bích, lấp lánh như những vì sao trong vũ trụ sâu thẳm.

K biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại bộ quần áo trống rỗng rơi xuống sàn.

Các đặc nhiệm còn lại bỏ chạy, sợ hãi trước sức mạnh của Lin.

Họ không dám quay lại.

Họ không dám nhìn.

Đối với họ, Lin không còn là một mục tiêu.

Anh là một thiên tai.

Là một lỗi hệ thống không thể sửa chữa.

Lin đứng một mình trong căn hầm vắng lặng.

Anh nhìn vào cổ tay mình.

Dòng chữ *"ADMIN"* mờ dần, biến trở lại thành con số đếm ngược, nhưng lần này, nó không đi lùi.

Nó đi *tiến*.

*00:01:00...

00:01:01...

00:01:02...*

Lin cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng, giống như có ai đó đang đâm một lưỡi dao vào tủy sống của anh.

Anh khom người, thở hổn hển.

Giọng nói của người kể chuyện ẩn danh vang lên lần nữa, nhưng lần này, nó không đến từ chiếc điện thoại hay tâm trí anh.

Nó vang lên từ chính xương cốt của anh, từ mỗi tế bào trong cơ thể.

*"Chào mừng trở lại, Người Quản Lý.

Hệ thống đã khởi động lại.

Bạn có 60 giây để quyết định: Xóa sổ tất cả Hắc Tự, hay tiếp tục trò chơi?"*

Lin nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay run rẩy.

Anh vừa mới cứu K, nhưng K đã biến mất.

Có phải anh đã giết K?

Hay anh đã đưa K vào một chiều không gian khác?

Anh không biết.

Và giờ, anh phải chọn.

Chọn giữa quyền lực tuyệt đối và sự tự do.

Chọn giữa trở thành Chúa hay con người.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn vào màn hình máy tính.

Hình ảnh con mắt vẫn còn đó, nhưng giờ nó đang nhắm lại.

Một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi Lin.

Anh không cần phải chọn.

Anh sẽ phá vỡ cả hai lựa chọn.

"Ta không chơi theo luật của anh," Lin nói với không khí trống rỗng.

Và rồi, anh bước ra khỏi căn hầm, bước vào ánh sáng ban ngày của thành phố, nơi hàng triệu Hắc Tự đang đếm ngược, chờ đợi mệnh lệnh của anh.

Ánh nắng buổi trưa không mang lại cảm giác ấm áp, mà ngược lại, nó như những lưỡi dao sắc bén cứa vào da thịt đã quen với bóng tối ẩm ướt của hầm trú ẩn.

Lin bước ra khỏi lối thoát hiểm, ánh mắt lạnh băng quét qua con phố chính của khu trung tâm tài chính.

Thành phố này vẫn đang vận hành, nhưng nhịp đập của nó đã thay đổi.

Những người đi đường, những nhân viên văn phòng vội vã, tất cả đều mang trên trán một con số ảo mà chỉ những ai có "Thị Kính" mới nhìn thấy được.

Những ký tự đen kịt, lơ lửng phía trên trán mỗi người, đếm ngược thời gian sống còn lại của họ.

Ngày, giờ, phút, giây.

Nó không phải là lời nguyền, mà là một thực tế sinh học mới được phát hiện năm trước, khi đột biến gen toàn cầu biến một phần nhỏ dân số thành "Dị Nhân".

Xã hội đã thích nghi, nhưng sự thích nghi này chỉ là lớp sơn phủ lên một nền móng đang nứt toác.

Lin đi thẳng vào dòng người.

Anh không né tránh, cũng không chào hỏi.

Mỗi bước chân của anh như một cú đập vào màng trống của không gian.

Những người xung quanh bắt đầu cảm thấy bất an.

Họ không biết tại sao, nhưng bản năng sinh tồn cổ xưa nhất trong con người đang hét lên một điều: *Chạy đi.*

Một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước mặt anh, chắn ngang lối đi.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc vest đắt tiền bước xuống.

Đó là Director K, giám đốc của Cơ quan Quản lý Dị Năng Quốc gia.

Gương mặt K căng thẳng, mồ hôi nhễ nhại dù nhiệt độ ngoài trời chỉ ở mức trung bình.

Trên trán K, Hắc Tự hiển thị rõ ràng: *00:00:04:12*.

Bốn phút mười hai giây.

"Anh không thể làm vậy," K nói, giọng run rẩy.

Tay phải của ông ta giấu trong túi áo, chắc chắn đang siết chặt một thiết bị kích hoạt năng lượng.

"Nếu anh bước tiếp, toàn bộ khu vực này sẽ sụp đổ.

Không phải về mặt vật lý, mà về mặt thời gian."

Lin dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con số trên trán K.

Nó đang giảm nhanh chóng.

*00:00:03:58*.

*00:00:03:57*.

"Thời gian của anh sắp hết, K," Lin nói, giọng điệu bình thản đến rợn người.

"Tại sao anh lại lãng phí những giây phút cuối cùng để ngăn cản một điều tất yếu?"

K hét lên, rút ra một khẩu súng năng lượng plasma.

"Vì anh là nguyên nhân!

Mọi thảm họa, mọi cái chết sớm, mọi sự lệch lạc trong dòng thời gian đều bắt nguồn từ anh!

Anh không biết, nhưng anh là điểm kỳ dị!"

Bắn.

Tia plasma xanh lá cây lao về phía ngực Lin.

Nhưng nó không chạm vào anh.

Nó dừng lại, lơ lửng trong không trung, cách da thịt anh chỉ vài centimét, rồi vỡ tan thành vô số hạt ánh sáng nhỏ li ti, rơi xuống đất như tuyết.

Lin không hề di chuyển.

Anh thậm chí không nháy mắt.

K đứng chết lặng, khẩu súng vẫn còn trong tay.

Trên trán ông ta, con số nhảy múa điên cuồng.

*00:00:00:10*.

*00:00:00:09*.

"Anh không hiểu," Lin thì thầm, tiến gần lại.

"Tôi không phải là nguyên nhân.

Tôi là *kết quả*.

Và bây giờ, tôi là *nguyên nhân* mới."

K gục xuống, không còn hơi thở.

Hắc Tự trên trán ông ta biến thành màu đỏ thẫm, rồi tan biến vào không khí.

Xác ông ta nằm đó, một lời nhắc nhở tàn khốc về sự vô nghĩa của quyền lực khi đối diện với quy luật tự nhiên bị bóp méo.

Dòng người xung quanh bắt đầu hoảng loạn.

Họ nhìn thấy cảnh tượng vừa xảy ra.

Họ nhìn thấy Hắc Tự của K biến mất.

Và rồi, họ nhìn thấy Hắc Tự của chính mình bắt đầu rung lắc.

Không phải là đếm ngược.

Mà là *ngừng lại*.

Hàng triệu con số trên trán hàng triệu người trong bán kính năm cây số đồng loạt dừng lại.

Thời gian không trôi đi.

Nó bị đóng băng.

Tiếng ồn của thành phố tắt ngấm.

Gió ngừng thổi.

Những giọt mưa đang rơi lơ lửng trong không trung.

Lin đứng giữa sự im lặng chết chóc đó.

Anh cảm thấy sức nặng của toàn bộ thành phố đè lên vai mình.

Mỗi nhịp đập của trái tim anh giờ đây là một cú nổ vang trong không gian tĩnh lặng này.

Anh không cần năng lượng, không cần tu luyện.

Chỉ cần ý chí.

Ý chí của một người đã chấp nhận số phận để rồi phá vỡ nó.

Anh bước đi.

Bước chân của anh tạo ra những vòng sóng xung kích vô hình, làm vỡ tan những giọt mưa lơ lửng.

Anh đi qua những khuôn mặt hoảng hốt bị đóng băng trong thời gian.

Anh nhìn thấy một đứa trẻ đang khóc, nước mắt đọng lại trên má như những viên ngọc pha lê.

Anh nhìn thấy một cặp đôi đang hôn nhau, môi chạm môi trong khoảnh khắc vĩnh cửu.

Và rồi, anh nhìn thấy cô ấy.

Một cô gái trẻ, ngồi trên bậc thang của một tòa nhà cao tầng.

Cô ấy không bị đóng băng.

Cô ấy đang nhìn thẳng vào anh, với một ánh mắt đầy vẻ thương cảm và...

Trên trán cô ấy, không có Hắc Tự.

Chỉ có một khoảng trống trắng xóa.

Lin dừng lại.

Tim anh đập thình thịch.

Đây là lần đầu tiên anh thấy một người không có Hắc Tự.

Cô gái mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

Cô ấy mở miệng, nhưng không có âm thanh nào phát ra vì thời gian vẫn bị đóng băng.

Nhưng Lin có thể đọc được khẩu hình của cô ấy.

*"Cuối cùng anh cũng đến đây."*

Lin cảm thấy một cơn đau nhói ở đỉnh đầu.

Ký ức bị phong ấn bắt đầu vỡ vụn.

Anh nhớ ra.

Anh nhớ ra tất cả.

Anh không phải là một Dị Nhân bình thường.

Anh là một *Thợ Săn Thời Gian*.

Một người được sinh ra để tiêu thụ thời gian của người khác.

Và cô gái này...

cô ấy là nạn nhân đầu tiên.

Và cũng là nạn nhân cuối cùng.

Thời gian bắt đầu chảy trở lại.

Tiếng ồn ào ạt quay lại, hỗn độn và kinh hoàng.

Nhưng Lin không còn là một kẻ mù quáng.

Anh biết mình là ai.

Anh biết mình phải làm gì.

Anh quay lưng lại với cô gái, bước tiếp vào dòng người.

Nhưng giờ đây, mỗi bước chân của anh đều mang theo một lời hứa.

Một lời hứa về sự hủy diệt, hoặc về sự cứu rỗi.

Và ở đâu đó, trong bóng tối sâu thẳm của thành phố, một bóng người khác đang quan sát.

Người đó không có Hắc Tự.

Người đó không phải là Dị Nhân.

Người đó là *Người Kể Chuyện*.

Và người đó đang mỉm cười, vì kịch bản mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập