Chương 7

Ánh sáng trắng không phải là sự giải cứu, mà là một cú sốc điện từ cực mạnh, xé toạc màng não và đốt cháy mọi giác quan.

NVC tỉnh dậy trong mùi ozone nồng nặc và khói bụi của bê tông cháy.

Cơ thể anh đổ sập xuống sàn lạnh lẽo, từng thớ cơ bắp co giật dữ dội như đang phản kháng lại chính sự tồn tại của chúng.

Cổ tay trái đau nhói, không phải vì thương tích, mà vì cảm giác bị đốt sống từ bên trong, nơi ký hiệu con mắt đang âm ỉ tỏa nhiệt.

Anh mở mắt, tầm nhìn mờ ảo dần trở nên sắc nét.

Linh nằm ngửa vài mét xa hơn, ngực phập phồng bất thường, nhịp thở gấp gáp như một con thú bị dồn vào chân tường.

Cô vẫn còn sống.

Đó là thông tin duy nhất NVC cần trong giây lát này.

Anh đứng dậy, chân còn run rẩy nhưng đã đủ vững chãi để chống đỡ cơ thể.

Anh lắc mạnh đầu, cố gắng xua tan những vệt đen còn sót lại trong thị giác, và nhìn vào cổ tay mình.

Ký hiệu con mắt không còn chỉ là một hình vẽ tĩnh.

Nó đang nhấp nháy, chậm rãi, đều đặn như nhịp tim của một sinh vật ngoài hành tinh.

Mỗi lần nhấp nháy, không khí xung quanh NVC rung lên một tần số thấp, khiến những mảnh vỡ trên sàn nhà nhảy múa nhẹ nhàng.

Anh không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là thứ xa xỉ mà những người có "Hắc Tự" đếm ngược đến ngày chết không được phép sở hữu.

Nhưng với NVC, quy tắc đó vừa bị phá vỡ.

Anh bước tới bên Linh, quỳ xuống và kiểm tra mạch đập của cô.

Nhịp tim cô quá nhanh, gần như sắp vỡ mạch.

NVC đặt tay lên trán cô, cảm nhận luồng năng lượng dị thường đang chảy trong cơ thể cô gái.

Nó không phải là dị năng thức tỉnh thông thường.

Nó giống như một loại virus, một mã nguồn lỗi đang cố gắng viết lại cấu trúc sinh học của chủ nhân.

"Đừng nhìn tôi," NVC thì thầm, giọng khàn đặc vì khói bụi.

Linh mở mắt, đôi mắt đen thẳm của cô giờ đây chứa đựng sự sợ hãi nguyên thủy, không phải vì anh, mà vì những gì cô vừa thấy trong tâm trí anh.

Cô lùi lại, nhưng cơ thể cô không thể di chuyển, bị giam cầm trong trường hấp dẫn vô hình mà NVC vô tình phát ra.

"Em đã thấy gì?" NVC hỏi, không đợi câu trả lời.

Anh đã biết câu trả lời.

Cô đã thấy sự thật về nguồn gốc của Hắc Tự.

Và sự thật đó đủ để hủy diệt tinh thần của bất kỳ ai.

NVC đứng dậy, kéo Linh dậy bằng một cử chỉ thô bạo nhưng cần thiết.

"Chúng ta phải đi.

Ngay bây giờ."

**

Cánh cửa hầm bằng thép nặng nề bật mở với một tiếng rít chói tai.

Ba bóng người mặc bộ đồ bảo hộ màu đen bước vào, mặt đeo mặt nạ gas che kín toàn bộ khuôn mặt.

Họ không nói lời nào, di chuyển với sự chính xác của những cỗ máy giết người.

Trong tay họ là những cây súng năng lượng đặc biệt, loại súng không dùng đạn, mà dùng sóng âm tần số cao để làm tê liệt hệ thần kinh mục tiêu.

NVC đẩy Linh sang một góc an toàn, đứng chắn trước mặt cô.

Anh nhìn những kẻ xâm nhập, nhận ra biểu tượng nhỏ trên vai áo của họ: một vòng tròn bao quanh chữ "A".

Cơ quan An ninh Dị năng.

Họ không phải là cảnh sát.

Họ là những người dọn dẹp.

"Nhấc tay lên," giọng nói qua bộ đàm của người đứng đầu vang lên, méo mó và lạnh lùng.

"Mục tiêu 001, hãy hạ vũ khí.

Chúng tôi chỉ muốn lấy lại dữ liệu."

"Dữ liệu?" NVC nhếch mép.

"Anh đang nói về Linh?

Hay về tôi?"

"Về cả hai," người đó đáp.

"Cô ta là vật chủ.

Anh là virus.

Và virus phải được loại bỏ."

NVC không đáp lại.

Anh cảm thấy năng lượng trong cơ thể mình đang tích tụ, như một quả bom hạt nhân sắp nổ.

Ký hiệu con mắt trên cổ tay anh sáng lên, chiếu rọi bóng tối trong căn phòng.

Những tên lính đặc nhiệm rút súng, nhắm thẳng vào ngực anh.

"Không bắn!" NVC hét lên, nhưng không phải để ngăn họ.

Anh hét lên để kích hoạt phản ứng của chính mình.

Anh giơ tay lên, không phải để phòng thủ, mà để đón nhận.

***

Súng năng lượng bắn ra.

Ba tia sóng âm màu xanh dương lao về phía NVC với tốc độ ánh sáng.

Thay vì né tránh, anh đứng yên, mở rộng lòng bàn tay.

Cơn đau xé xác khi sóng âm va vào da thịt anh, nhưng anh không lùi bước.

Anh dùng chính năng lượng của kẻ thù để khuếch đại sức mạnh của mình.

Hắc Tự trên tay anh, vốn dĩ là một chuỗi số đếm ngược đến cái chết, bắt đầu quay ngược.

Các con số biến mất, thay thế bằng một dòng chảy năng lượng đỏ rực.

Không phải đếm ngược đến chết, mà là đếm ngược đến *sinh*.

Đến sự tái tạo.

Đến sự kiểm soát.

NVC hét lên, một tiếng gào thét đầy đau đớn và sức mạnh.

Tia sóng âm bị hút vào lòng bàn tay anh, bị nghiền nát và chuyển hóa thành năng lượng thuần khiết.

Anh đẩy ngược lại một luồng sóng xung kích.

Ba tên lính đặc nhiệm bị thổi bay, đập mạnh vào tường bê tông.

Những bộ đồ bảo hộ của họ vỡ vụn, lộ ra cơ thể con người bên trong, nhưng không còn là con người nữa.

Da thịt họ bắt đầu phân rã, tan chảy thành những mảng dữ liệu số hóa, giống như những con số trong Hắc Tự.

Họ không chết.

Họ bị *xóa*.

NVC đứng giữa đống tàn tích, hơi thở gấp gáp.

Máu chảy từ mũi anh, nhưng anh không quan tâm.

Anh nhìn vào bàn tay mình, nơi ký hiệu con mắt giờ đây đang rực sáng như một vì sao nhỏ.

Anh vừa giết chết ba người.

Không, anh vừa xóa bỏ sự tồn tại của họ khỏi thực tại.

Linh nhìn anh với ánh mắt kinh hoàng.

anh làm gì vậy?"

NVC quay lại nhìn cô, đôi mắt đỏ rực.

"Tôi đang sửa lỗi," anh nói.

"Và anh ta...

người đang kể câu chuyện này...

anh ta sai.

Anh ta nghĩ tôi là nạn nhân.

Nhưng tôi là kẻ săn mồi."

***

NVC kéo Linh dậy, đưa cô ra khỏi khu vực thảm sát.

Không khí trong hầm hầm vẫn còn nồng nặc mùi ozone và mùi thịt cháy.

Anh nhìn xuống xác những tên lính đặc nhiệm, giờ đây chỉ còn là những đống dữ liệu số hóa đang phân tán vào không khí.

Anh nhặt lấy chiếc điện thoại thông minh của người đứng đầu, chiếc điện thoại vẫn còn nguyên vẹn trên sàn nhà.

Màn hình điện thoại vẫn sáng, hiển thị một tin nhắn chưa gửi đi.

NVC đọc thầm, từng chữ một, và lạnh toát sống lưng.

*"Mục tiêu 001 đã thức tỉnh.

Kích hoạt giao thức 'Tàn Tro'.

Hãy giết anh ta trước khi anh ta tiêu thụ hết toàn bộ mạng lưới Hắc Tự.

Lặp lại: Đừng để anh ta nhìn thấy mặt trời lúc nửa đêm.

Đó là lúc anh ta trở thành Chúa."*

NVC nhìn ra ngoài, qua khe hở nhỏ trên trần hầm.

Bầu trời thành phố vẫn xám xịt, nhưng ở đâu đó, phía chân trời, một vệt sáng đỏ đang bắt đầu lóe lên.

Không phải là bình minh.

Đó là dấu hiệu của sự sụp đổ.

Anh nhìn vào Linh, rồi nhìn vào điện thoại.

Và lần đầu tiên, anh nghe thấy giọng nói của người kể chuyện ẩn danh vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải từ trong tâm trí, mà từ chính chiếc điện thoại trong tay anh.

*"Chúc mừng, NVC.

Anh vừa bước qua ngưỡng cửa.

Nhưng hãy nhớ, mỗi lần anh sử dụng năng lượng này, anh đang tiêu thụ thời gian sống của ai đó khác.

Và giờ đây, cả thế giới đều là nạn nhân tiềm năng của anh."*

NVC ném chiếc điện thoại xuống đất, dẫm nát nó.

Nhưng giọng nói vẫn tiếp tục.

Và anh biết, không có cách nào để tắt nó đi.

Không, cho đến khi anh tìm ra người đang nói.

Cho đến khi anh nhìn thẳng vào đôi mắt của phiên bản tương lai của chính mình.

"Đi," NVC nói với Linh, giọng lạnh như băng.

"Chúng ta phải tìm ra gốc rễ của nó.

Trước khi mặt trời lặn."

Họ bước vào bóng tối, để lại phía sau là sự hủy diệt và một bí ẩn lớn hơn bao giờ hết.

Và ở đâu đó, sâu trong mạng lưới dữ liệu của thành phố, một con mắt khác vừa mở ra.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập