Chương 6

Không khí trên đại lộ Central nồng nặc mùi ozone và mùi kim loại gỉ sét, một hương vị quen thuộc của những cuộc chiến dị năng đang leo thang.

NVC lao vào dòng người tấp nập, áo khoác rách nát bám đầy bụi than từ các vụ nổ nhỏ lẻ vừa xảy ra ở ngã tư phía trước.

Những chiếc xe cảnh sát màu đen bóng loáng dừng lại, không phát súng, mà phóng ra những tấm lưới điện cao thế chập chờn ánh sáng xanh tím.

Mục tiêu của họ không phải là tội phạm, mà là bất kỳ ai có "Hắc Tự" trên cổ tay bắt đầu đổi màu đỏ – dấu hiệu sinh học của sự bất ổn dị năng sắp bùng nổ.

NVC cúi thấp người, lướt qua một nhóm người đang hoảng loạn.

Một người đàn ông bên cạnh anh gục xuống, hai tay ôm chặt cổ tay mình.

Dòng số trên da thịt người đàn ông đó đang chuyển từ đen sang đỏ sẫm, như máu tươi vừa được vẽ lên.

Anh ta gào thét, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì nỗi kinh hoàng tột độ khi nhận ra mình đã vi phạm quy tắc sống còn: đừng để ai nhìn thấy sự thay đổi của Hắc Tự.

Cảnh sát đặc nhiệm bước tới, khẩu súng điện nhắm thẳng vào thái dương người đàn ông.

NVC nắm chặt nắm tay, móng tay cào vào lòng bàn tay cho đến khi chảy máu.

Anh không thể can thiệp.

Nếu anh dùng năng lực lúc này, sóng xung kích sẽ quét sạch cả khu vực, bao gồm cả Linh đang cố gắng bám sát phía sau.

"Đừng nhìn lại!" Linh hét lên, giọng cô vỡ vụn trong tiếng còi xe hú rít.

Cô kéo áo khoác của NVC, cố gắng che đi đôi mắt đang phát sáng đỏ rực của anh.

Ánh sáng đó không còn ẩn dưới lớp da nữa, nó xuyên qua mí mắt, chiếu rọi lên khuôn mặt tái mét của cô.

Những bóng đen từ các tòa nhà cao tầng bắt đầu di chuyển.

Chúng không phải là bóng của con người, mà là những thực thể vô hình, những "Kẻ Săn" của chính phủ, những người có khả năng thao túng không gian trong phạm vi nhỏ để bắt giữ dị nhân.

NVC cảm thấy tim mình đập mạnh như tiếng trống chiến tranh.

Dòng số trên cổ tay anh, thay vì đếm ngược thời gian sống, giờ đây hiển thị một chuỗi tọa độ địa lý đang nhấp nháy: *39.9042° N, 116.4074° E*.

Hướng về phía Bắc.

Hướng về khu vực cấm địa mà không ai dám đặt chân đến từ sau Sự Kiện Đại Sụp Đổ năm 2045.

Anh quay sang nhìn Linh, đôi mắt đỏ rực của anh quét qua khuôn mặt cô.

Không có sự do dự.

Không có sự thương hại.

Chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một cỗ máy đang tìm kiếm mục tiêu.

"Chúng ta đi vào hẻm," NVC ra lệnh, giọng nói vang lên như tiếng kim loại va chạm.

Anh đẩy Linh vào một con hẻm tối om, nơi ánh sáng của các biển quảng cáo hologram không thể chiếu tới.

Mùi ẩm mốc và rác thối rữa tràn ngập không khí, nhưng với NVC, mùi hương đó lại gợi nhớ đến một ký ức xa xưa, một mùi hương mà anh không thể nhớ rõ nguồn gốc nhưng lại khiến tim anh thắt lại.

Hẻm tối dẫn NVC đến một căn hộ chung cư cũ kỹ, nằm giữa những tòa nhà chọc trời hiện đại như một nốt trầm lạc điệu.

Theo hồ sơ công khai, cư dân duy nhất của căn hộ số 4B này là bà ngoại của anh – người đã mất từ mười năm trước trong một vụ cháy nhà không rõ nguyên nhân.

Nhưng khi NVC đặt tay lên tay nắm cửa, nó không khóa.

Cửa mở ra một cách dễ dàng, như thể đang mời gọi anh bước vào một bẫy đã được chuẩn bị sẵn từ lâu.

Bên trong căn hộ, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, phủ một lớp bụi mỏng nhưng không hề bị hư hại bởi lửa.

Mùi hương hoa nhài cũ kỹ nồng nặc, giống hệt mùi hương trong ký ức mơ hồ của anh, bao trùm lấy không gian.

NVC bước vào, đôi chân anh nặng trĩu, như thể bị hút xuống sàn nhà.

Trên bàn làm việc cũ kỹ, một cuốn sổ da bò mở rộng.

Những trang giấy泛黄 ghi chép đầy những công thức toán học phức tạp và các bản vẽ kỹ thuật của một thiết bị giống như trái tim người, nhưng được làm bằng kim loại và dây thần kinh nhân tạo.

NVC với tay lấy cuốn sổ.

Ngay khi ngón tay anh chạm vào bìa da, một luồng điện nhẹ chạy dọc theo cánh tay, làm tê liệt các đầu ngón tay.

Anh mở trang đầu tiên.

Không phải là lời di chúc, cũng không phải là kỷ niệm gia đình.

Đó là nhật ký của một nhà khoa học điên.

*"Hôm nay, tôi đã hoàn thành mô hình 'Chronos'.

Tôi không thể thay đổi ngày chết của mình, nhưng tôi có thể chuyển tải nó sang một người khác.

Con trai tôi, NVC, không phải là một đứa trẻ bình thường.

Anh ta là một bình chứa.

Một bình chứa cho toàn bộ entropy của thành phố này.

Nếu anh ta thức tỉnh, anh ta sẽ không chết.

Anh ta sẽ trở thành trung tâm của mọi cái chết."*

NVC đọc đi đọc lại dòng chữ đó.

Tay anh run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi.而是因为 một sự thật kinh hoàng đang dần hiện ra.

Bà ngoại anh không chết trong vụ cháy.

Bà đã tự thiêu để tiêu hủy bằng chứng, nhưng bà đã để lại cuốn sổ này.

Bà luôn biết rằng anh là nguyên nhân gốc rễ.

Cánh cửa sổ phía sau anh bỗng vỡ tan.

Không phải do va chạm, mà vì áp suất không khí tăng đột ngột.

NVC quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực quét qua căn phòng.

Những mảnh kính vỡ lơ lửng trong không trung, không rơi xuống.

Chúng xoay quanh anh như những con ruồi bị hút vào một từ trường mạnh mẽ.

"Linh," NVC gọi tên cô, giọng anh lạnh lùng đến đáng sợ.

"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì trong căn phòng này.

Đây không phải là nơi trú ẩn.

Đây là hiện trường tội phạm."

Linh đứng ở cửa, mặt tái mét, nhìn những mảnh kính lơ lửng với vẻ kinh hoàng.

"NVC, những con số trên tay anh...

chúng đang thay đổi lại."

NVC nhìn xuống cổ tay mình.

Chuỗi tọa độ đã biến mất.

Thay vào đó, dòng số *90:00:00* quay trở lại, nhưng lần này, nó không đếm ngược.

Nó đếm lên.

*90:00:01...

90:00:02...* Mỗi giây trôi qua, NVC cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình tăng lên gấp bội.

Da thịt anh nóng lên, mạch máu đập mạnh như những con rắn dưới da.

Anh không còn là con người nữa.

Anh đang trở thành thứ gì đó mà cuốn sổ da bò đã mô tả: Một bình chứa.

Anh lao ra ban công.

Dưới chân anh, thành phố đang biến dạng.

Những tòa nhà chọc trời không còn thẳng đứng, chúng uốn cong như những cái cổ của thiên nga đang bị bóp nghẹt.

Bầu trời xám xịt, nhưng không phải vì mây, mà vì hàng triệu "Hắc Tự" từ cổ tay mọi người đang bay lên, tạo thành một đám mây dữ liệu khổng lồ.

Những con số đen kịt ấy hòa vào nhau, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về cái chết của cả thành phố.

Và ở trung tâm của bức tranh đó, là hình ảnh của NVC.

Anh nhìn thấy mọi người trên đường phố.

Họ không còn chạy trốn.

Họ đứng yên, nhìn lên bầu trời, cổ tay họ hướng lên cao như thể đang cầu nguyện.

Hắc Tự của họ đang đồng bộ hóa với Hắc Tự của NVC.

Anh là nút kết nối.

Anh là dây dẫn.

Và dòng điện đang chạy qua anh, mang theo cái chết của hàng triệu người, hướng về một điểm duy nhất.

"NVC!" Linh hét lên, cố gắng kéo anh lại.

Nhưng sức mạnh của anh lúc này là quá lớn.

Anh gạt tay cô ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Hành động đó làm Linh lùi lại, đôi mắt cô mở to, chứa đựng sự đau khổ và kinh hãi.

Cô không nhận ra anh nữa.

Cô đang nhìn vào một quái vật.

NVC bay lên.

Không cần phương tiện, không cần công nghệ.

Cơ thể anh tự động điều chỉnh trọng lực, như thể anh đang trở về nhà.

Anh bay xuyên qua những đám mây dữ liệu, xuyên qua những tòa nhà đang uốn cong, hướng thẳng về phía Tháp Đen – nơi mà tất cả những con số này bắt đầu.

Khi NVC hạ cánh xuống mái nhà của Tòa Nhà Chronos, không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Không có tiếng gió, không có tiếng ồn ào của thành phố.

Chỉ có tiếng bước chân của hàng chục đặc vụ đang chờ đợi.

Nhưng họ không tấn công.

Họ quỳ xuống.

Tất cả, không một ngoại lệ, đều quỳ gối trước anh.

Những khẩu súng điện của họ được đặt xuống đất, tay họ đưa ra, lòng bàn tay hướng lên trời, như thể đang dâng hiến.

NVC đứng đó, đôi mắt đỏ rực quét qua hàng ngũ đặc vụ.

Anh nhận ra họ không phải là kẻ thù.

Họ là những người canh giữ.

Những người đã biết trước ngày chết của mình, và họ đã chọn cách phục vụ cho sự kết thúc đó.

Một cánh cửa kính khổng lồ mở ra phía sau hàng ngũ đặc vụ.

Bên trong là một căn phòng trắng toát, giống hệt trong ký ức của NVC.

Ở giữa, một cô gái khoảng 20 tuổi ngồi trên ghế bành da đen.

Cô ấy mặc một bộ đồ trắng tinh khôi, tóc dài đen bóng垂 xuống vai.

Trên cổ tay cô, không có Hắc Tự.

Chỉ có một vết sẹo hình tròn, giống hệt vết sẹo mà NVC đã nhìn thấy trong giấc mơ của mình từ khi còn nhỏ.

Cô gái đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng.

Những đặc vụ quỳ xuống sâu hơn nữa, đầu họ chạm xuống sàn nhà.

NVC nhìn cô gái, cảm giác quen thuộc này khiến tim anh đập loạn nhịp.

Không phải là sự yêu thương, mà là sự kinh hoàng.

Anh biết cô ấy.

Anh đã gặp cô ấy trước đây.

Trong một cuộc sống khác.

Hay có lẽ, trong cùng một cuộc sống này, nhưng ở một thời điểm khác.

"Chào anh, NVC," cô gái nói, giọng cô trong trẻo, lạnh lùng như băng giá.

"Anh đã đến muộn."

NVC bước tới, từng bước một, như thể đang đi trên một sợi dây thừng mỏng manh giữa vực thẳm.

"Em là ai?" anh hỏi, giọng anh khàn đặc.

Cô gái mỉm cười, một nụ cười bi thương nhưng kiên quyết.

"Em là người duy nhất có thể giải phóng anh.

Và em là người duy nhất phải trả giá cho sự tự do đó."

NVC nhìn xuống cổ tay phải.

Hắc Tự đang đếm ngược: 00:00:59.

58 giây nữa là hết.

Nhưng anh không cảm thấy sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Như thể anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

"Vậy là," NVC nói, giọng lạnh băng.

"Anh phải chết để em sống."

Cô gái gật đầu, nước mắt chảy xuống má, nhưng nụ cười vẫn không rời môi.

"Đó là định mệnh.

Đừng chống cự.

Nó sẽ đỡ đau hơn."

NVC nhìn vào đôi mắt cô gái.

Trong đó, anh thấy phản chiếu chính mình.

Nhưng không phải là hình ảnh của một anh hùng, hay một nạn nhân.

Anh thấy hình ảnh của một kẻ sát nhân.

Một kẻ đã giết chết hàng triệu người chỉ bằng sự tồn tại của mình.

Và giờ, anh phải tự kết liễu bản thân để chấm dứt chuỗi phản ứng dây chuyền này.

Nhưng rồi, NVC nhớ lại cuốn sổ da bò.

*"Con trai tôi, NVC, không phải là một đứa trẻ bình thường.

Anh ta là một bình chứa."*

Bình chứa chứa đựng cái gì?

Không phải là cái chết.

Mà là sự sống.

Sự sống của một thế giới mới, một thế giới nơi Hắc Tự không còn tồn tại.

Một tiếng cười khô khan, đáng sợ.

"Em sai rồi," anh nói.

"Anh không chết.

Anh sẽ thức tỉnh."

Cô gái mở to mắt, vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt.

Đừng làm điều đó!

Nếu anh thức tỉnh hoàn toàn, toàn bộ thực tại sẽ sụp đổ!"

NVC đưa tay lên, chạm vào vết sẹo hình tròn trên cổ tay cô gái.

Dòng điện chạy qua cơ thể anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh không còn là con người.

Anh là thần chết.

Và anh mới chỉ vừa bắt đầu.

Trên cổ tay anh, dòng số *00:00:00* nhấp nháy.

Sau đó, nó biến mất.

Thay vào đó, một ký tự mới hiện ra.

Không phải là số.

Mà là một ký hiệu lạ, giống như một con mắt đang mở ra.

Và từ sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói vang lên.

Giọng nói của người kể chuyện ẩn danh.

*"Và thế là, NVC đã chọn con đường của mình.

Nhưng anh ta không biết rằng, người đang kể câu chuyện này, chính là phiên bản tương lai của chính anh ta.

Và anh ta đang cố gắng cảnh báo bản thân quá khứ: Đừng tin cô gái đó.

Cô ta không phải là cứu cánh.

Cô ta là bẫy."*

NVC nhìn cô gái, nụ cười trên môi anh ngày càng rộng ra.

"Em nghĩ em là người được chọn?" anh thì thầm.

"Nhưng thực ra, em chỉ là cái chìa khóa.

anh là ổ khóa."

Anh nắm chặt tay cô gái, kéo cô lại gần.

Đôi mắt đỏ rực của anh nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của cô.

"Hãy nhìn kỹ vào anh, Linh.

Hãy nhìn kỹ vào con mắt đang mở ra trong tâm trí anh.

Và hãy hỏi bản thân em: Ai mới là người đang kiểm soát ai?"

Linh lùi lại, nhưng chân cô không thể di chuyển.

Cô bị hút vào trường hấp dẫn của NVC.

Cô nhìn vào đôi mắt anh, và lần đầu tiên, cô thấy được sự thật.

Sự thật về nguồn gốc dị năng.

Sự thật về Hắc Tự.

Và sự thật về chính cô.

"Không..." cô thì thầm, nước mắt rơi xuống.

"Anh không phải là NVC.

Anh là..."

NVC cắt ngang lời cô.

"Anh là gì cũng không quan trọng.

Điều quan trọng là, giờ đây, anh đã thức tỉnh.

Và thế giới này...

sẽ phải thay đổi."

Anh đẩy cô ra, bay lên cao, hướng về bầu trời xám xịt.

Những đám mây dữ liệu Hắc Tự bắt đầu xoáy lại, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ.

Và ở trung tâm của cơn lốc đó, là hình ảnh của NVC, với đôi mắt đỏ rực và ký hiệu con mắt trên cổ tay.

Và từ sâu trong bóng tối, người kể chuyện ẩn danh tiếp tục: *"Chương 6 kết thúc.

Nhưng cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ săn mồi thực sự...

vẫn đang rình rập."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập