Chương 5

NVC không chờ Linh dứt câu.

Anh lao ra cửa sổ tầng 3, bàn chân đạp mạnh vào kính cường lực.

Tiếng vỡ tan tác hòa vào tiếng còi xe tuần tra đang hú lên như báo động thảm họa.

Dưới chân anh là con đường hầm cũ kỹ, nơi những bóng đen mang áo khoác có logo "Cục Quản Lý Thời Gian" (GTA) đang bao vây.

Cảm giác rơi tự do kéo dài chỉ một vài giây nhưng lại giống như một thế kỷ.

NVC xoay người trong không trung, tận dụng quán tính để giảm lực va chạm.

Hắn đáp xuống một đống thùng carton phế liệu, cuộn người và lăn ra phía sau.

Tiếng động đất trời làm rung chuyển cả khu hầm.

Từ trong bóng tối, những bước chân nặng nề vang lên, dồn dập như nhịp tim của một con thú săn mồi đang đói khát.

NVC đứng dậy, ngực phập phồng.

Không khí ở đây ẩm ướt, mùi mốc meo lẫn mùi dầu mỡ thải từ các xe máy cũ kỹ.

Anh nhìn xuống cổ tay trái.

Những con số *98:97:96* vẫn đang đếm ngược, nhưng màu sắc của chúng đã thay đổi.

Thay vì màu trắng ngà bình thường, chúng giờ đây phát ra một ánh sáng đỏ tía, rực rỡ và đáng sợ, như thể đang hừng hực cháy.

"Chạy đi!" Linh hét lên từ phía sau, giọng cô bị bóp nghẹt bởi tiếng súng laser bắn tỉa từ trên cao.

Những tia sáng xanh lá cây cắt ngang không khí, xé toạc những bức tường bê tông xung quanh NVC.

Bụi bay mù mịt.

NVC không quay lại.

Anh biết mình không thể bảo vệ cô lúc này.

Anh lao vào mê cung những con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn đường không thể chiếu tới.

Mỗi bước chân của anh đều gây ra một cơn địa chấn nhỏ.

Dị năng mới thức tỉnh của anh không chỉ là sức mạnh vật lý.

Nó là một sự xói mòn thực tại.

Những viên gạch dưới chân anh nứt vỡ, không phải do lực đạp, mà như thể chúng đang "quên" cách gắn kết với nhau.

NVC cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua não bộ.

Đó là cái giá phải trả.

Mỗi lần anh sử dụng sức mạnh, Hắc Tự trên cổ tay anh lại giảm đi nhanh hơn.

Anh rẽ vào một ngõ cụt, dựa lưng vào tường lạnh lẽo, thở hổn hển.

Tiếng bước chân của những tên săn đuổi đang lại gần.

Chúng không vội vã.

Chúng biết anh không thể biến mất.

Chúng đang chơi với con mồi.

NVC nhìn vào lòng bàn tay mình.

Những ký tự đỏ đang leo trườn lên mu bàn tay, như những con rắn nhỏ đang tỉnh dậy.

"Đừng tin vào bất kỳ ai," anh lẩm bẩm, nhắc lại lời nhắn bí ẩn.

Nhưng trong khoảnh khắc này, anh không còn tin vào bất kỳ điều gì, ngoại trừ bản năng sinh tồn đang gào thét trong huyết quản.

***

Linh kéo NVC vào một lối thoát hiểm khẩn cấp phía sau trạm xăng bỏ hoang.

Họ lao xuống tầng hầm B3, nơi không có trong bản đồ thành phố.

Không khí ẩm mốc, mùi ozone nồng nặc.

"Nơi này là gì?" NVC hỏi, mắt vẫn dán chặt vào cổ tay mình.

Dòng số giờ *88* đang nhấp nháy mờ ảo.

Ánh sáng đỏ từ Hắc Tự chiếu rọi lên những bức tường gỉ sét, tạo nên một khung cảnh kinh dị như địa ngục.

"Xưởng sửa chữa bất hợp pháp," Linh đáp, giọng cô run rẩy nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh.

Cô kéo NVC đi sâu hơn vào hành lang tối om.

"Hoặc ít nhất, là nơi mà những thứ 'lỗi hệ thống' được đưa đến để sửa chữa."

NVC dừng lại.

Anh nhìn quanh.

Những chiếc kệ sắt gỉ sét xếp chồng lên nhau, chứa đầy những linh kiện điện tử cũ kỹ và những xác máy móc bỏ hoang.

Ở cuối hành lang, một cánh cửa kim loại dày đặc, được khóa bằng ba lớp ổ điện tử phức tạp, đang rung lắc nhẹ.

"Linh, chúng ta không thể ở đây," NVC nói, giọng anh trầm xuống.

Anh cảm thấy sự hiện diện của những kẻ săn đuổi đang áp sát.

Không phải từ phía sau, mà từ khắp nơi.

Không gian xung quanh họ đang bị bóp méo.

"Chúng ta không có lựa chọn khác," Linh quay lại, đôi mắt cô ánh lên một vẻ sợ hãi tột độ.

"Nếu chúng ta ra ngoài, GTA sẽ giết cậu ngay lập tức.

Cậu là 'Chìa Khóa'.

Cậu là nguyên nhân khiến toàn bộ hệ thống Hắc Tự của thành phố này bị lỗi."

NVC nhíu mày.

Ý cô là gì?"

"Nhìn vào cổ tay cậu," Linh chỉ vào dòng số đang giảm tốc độ bất thường.

*88:00:00* -> *88:00:01*.

Con số đang tăng lên.

NVC sững sờ.

Anh nhìn chằm chằm vào cổ tay mình.

Những con số đỏ tía đang đảo ngược chiều đếm.

Thay vì tiến gần đến cái chết, chúng đang lùi lại.

Nhưng mỗi giây trôi qua, NVC cảm thấy cơ thể mình nóng lên, như thể đang bị đốt cháy từ bên trong.

"Cậu đang hấp thụ thời gian của người khác," Linh nói, giọng cô đầy vẻ ghê tởm lẫn thương cảm.

"Cậu không chỉ là một dị nhân.

Cậu là một lỗ đen thời gian.

Mọi thảm họa gần đây...

những vụ nổ, những cái chết hàng loạt...

tất cả đều là do sự bất ổn trong trường năng lượng của cậu gây ra.

Cậu vô tình hút lấy thời gian sống của những người xung quanh để duy trì sự tồn tại của chính mình."

NVC lùi lại một bước, va phải một chiếc kệ sắt.

Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khan.

Anh nhìn vào đôi tay mình, những ngón tay đang run rẩy.

"Tôi đã giết họ?"

"Có thể," Linh trả lời thẳng thắn.

"Hoặc tệ hơn.

Cậu đang làm biến dạng thực tại xung quanh mình.

Đó là lý do tại sao họ gọi cậu là 'Người Quan Sát'.

Vì cậu không chỉ nhìn thấy thời gian, cậu đang thao túng nó."

Trước khi NVC có thể phản ứng, cánh cửa kim loại phía sau họ mở ra.

Một luồng khí lạnh lẽo thổi ra, mang theo mùi thuốc khử trùng và máu tanh.

***

"Im lặng đi!" Người đàn ông gầy guộc, tự xưng là Bác sĩ K, hét lên.

Anh ta ném một bình xịt gas gây mê về phía NVC.

NVC né tránh, nhưng hơi gas vẫn chạm vào da anh.

Thay vì choáng váng, da NVC bắt đầu hấp thụ hơi gas, chuyển hóa nó thành năng lượng.

Dòng số trên cổ tay anh tăng tốc: *88:42:11* -> *89:00:00*.

"Bá..." NVC vừa định nói, nhưng giọng nói của anh bị cắt ngang bởi một cơn đau dữ dội.

Những ký tự đỏ trên lòng bàn tay anh bùng lên sáng rực, chiếu rọi khắp căn phòng thí nghiệm tối om.

Bác sĩ K lùi lại, mặt tái mét.

Anh ta mặc bộ đồ bảo hộ trắng, nhưng trên ngực có in logo của một tổ chức không rõ danh tính – một hình tròn bị cắt đôi bởi một đường chéo.

"Cậu không thể kiểm soát nó," Bác sĩ K nói, giọng anh ta run rẩy.

"Nó đang ăn mòn cậu.

Mỗi lần cậu sử dụng năng lượng, cậu đang đẩy nhanh quá trình hủy diệt của chính mình.

Và tệ hơn, cậu đang lây lan nó."

NVC nhìn vào những thiết bị xung quanh.

Những màn hình hiển thị các biểu đồ sóng não và nhịp tim của hàng trăm người.

Tất cả đều đang ở trạng thái bất thường.

Nhịp tim của họ chậm lại, sau đó tăng vọt một cách bất thường, rồi dừng lại.

"Đây là gì?" NVC hỏi, giọng anh lạnh lùng hơn.

"Phòng cách ly," Bác sĩ K đáp.

"Những người có Hắc Tự bị lỗi.

Những người mà số phận của họ không còn tuân theo quy luật tự nhiên.

cậu là nguồn gốc của lỗi đó."

NVC cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên.

Không phải vì bị buộc tội, mà vì sự thật phũ phàng đang hiện ra trước mắt.

Anh là một mối nguy hiểm.

Anh là một quả bom hẹn giờ đang đếm ngược không chỉ cho chính mình, mà cho cả những người xung quanh.

"Làm thế nào để dừng nó lại?" NVC hỏi.

"Không thể," Bác sĩ K lắc đầu.

"Chỉ có một cách.

Phá hủy nguồn gốc.

Phá hủy cậu."

NVC cười, một tiếng cười khô khan, đầy mỉa mai.

"Vậy thì tại sao bác sĩ lại còn sống để nói chuyện với tôi?"

Bác sĩ K im lặng.

Anh ta nhìn vào NVC với ánh mắt phức tạp – sự sợ hãi, tò mò, và một chút gì đó giống như sự tôn trọng.

"Vì tôi cần dữ liệu," Bác sĩ K nói.

"Cậu là trường hợp duy nhất.

Cậu là bằng chứng cho thấy Hắc Tự không phải là định mệnh.

Nó là một chương trình.

cậu là lỗi trong mã nguồn."

Trước khi NVC có thể phản ứng, sàn nhà bắt đầu rung chuyển.

Những thiết bị điện tử xung quanh爆出火花.

Ánh sáng đỏ từ cổ tay NVC chiếu rọi lên những khuôn mặt của những bệnh nhân đang nằm trên giường bệnh.

Đôi mắt họ mở ra, trống rỗng, không còn chút sinh khí.

Họ đã chết.

Không phải do bệnh tật.

***

Cánh cửa kim loại phía sau Bác sĩ K nổ tung.

Ba nhân viên đặc nhiệm GTA xông vào, trang bị áo giáp chống dị năng hạng nặng.

Đầu đội trưởng đặc nhiệm là một người phụ nữ lạnh lùng, mắt đỏ ngầu – dấu hiệu của dị năng "Thâu Hút Thời Gian".

"Captive Zero, giao nộp bản thân," cô ta nói, tay cầm một cây gậy điện tử phát ra tia sáng xanh lam.

"Cậu đã gây ra quá nhiều biến động.

Hệ thống không thể chịu đựng thêm."

NVC nhìn vào cô ta.

Anh cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.

Không phải từ khuôn mặt, mà từ năng lượng tỏa ra từ cô ta.

Nó giống như năng lượng của anh, nhưng được kiểm soát, được thuần hóa.

"Cô là ai?" NVC hỏi.

"Tôi là Agent V," cô ta đáp, giọng lạnh như băng.

"Và tôi là người sẽ kết thúc trò chơi này."

Agent V vung cây gậy điện tử.

Một luồng năng lượng xanh lam bắn ra, nhắm thẳng vào NVC.

NVC không né.

Anh giơ tay lên, những ký tự đỏ trên lòng bàn tay anh phát sáng rực rỡ.

Luồng năng lượng xanh lam chạm vào tay anh, nhưng thay vì gây thương tích, nó bị hấp thụ.

NVC cảm thấy một cơn sóng năng lượng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể.

Dòng số trên cổ tay anh tăng vọt: *89:00:00* -> *90:00:00*.

Agent V sững sờ.

"Không thể...

Cậu đang hấp thụ năng lượng của tôi?"

"Cậu nói đúng," NVC nói, giọng anh trầm xuống, đầy uy quyền.

"Tôi là lỗi trong mã nguồn.

Và tôi sẽ sửa chữa nó theo cách của tôi."

NVC bước về phía Agent V.

Mỗi bước chân của anh đều làm rung chuyển căn phòng.

Những thiết bị xung quanh bắt đầu vỡ vụn.

Bác sĩ K lùi lại, mặt tái mét.

"Cậu đang phá hủy tất cả!" Bác sĩ K hét lên.

"Tôi đang giải phóng nó," NVC đáp.

Anh giơ tay lên, nhắm vào Agent V.

Một luồng năng lượng đỏ tía bắn ra, mạnh mẽ hơn trước đó gấp bội.

Agent V cố gắng chống cự, nhưng năng lượng của cô ta bị áp đảo.

Cô ta bị đẩy lùi, va phải tường, rồi gục xuống.

NVC nhìn vào đôi mắt của Agent V.

Trong khoảnh khắc đó, anh thấy một sự sợ hãi.

Không phải sợ chết.

Mà sợ sự thật.

"Cậu không hiểu," Agent V khàn giọng nói.

"Cậu không phải là lỗi.

chìa khóa mở cánh cửa."

"Cánh cửa nào?" NVC hỏi.

Agent V không trả lời.

Cô ta ngất đi.

***

Các nhân viên đặc nhiệm gục xuống, bất tỉnh.

Không phải vì chết, mà vì hệ thống thần kinh của họ bị quá tải bởi thông tin mới.

NVC đứng giữa căn phòng hỗn loạn.

Dòng số trên cổ tay anh đang giảm nhanh chóng, nhưng thay vì sợ hãi, anh cảm thấy một sức mạnh chưa từng có.

Anh nhìn về phía trần nhà, nơi có thể cảm thấy rung động của một thứ gì đó khổng lồ đang di chuyển phía trên.

Linh chạy đến bên anh, mặt tái mét.

"NVC, chúng ta phải đi.

Ngay bây giờ."

NVC lắc đầu.

Anh nhìn vào những xác chết của những bệnh nhân.

Anh nhìn vào Agent V đang nằm bất động.

Và anh nhìn vào cổ tay mình.

Dòng số *90:00:00* đang đếm ngược, nhưng lần này, anh không còn cảm thấy nó là một án tử.

Nó là một lời mời gọi.

"Chúng ta không thể chạy nữa," NVC nói, giọng anh lạnh lùng.

"Họ đang săn lùng chúng ta vì họ sợ sự thật.

Và sự thật là...

tôi không phải là kẻ gây ra thảm họa."

Anh quay lại nhìn Linh.

Đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn màu đỏ, giống hệt những ký tự trên lòng bàn tay.

"Tôi là người duy nhất có thể dừng nó lại.

Và để làm được điều đó, tôi phải đi đến nơi mà tất cả những con số này bắt đầu."

NVC bước ra khỏi căn phòng thí nghiệm, bỏ lại phía sau sự hỗn loạn và những câu hỏi chưa được giải đáp.

Linh chạy theo, nhưng cô biết, từ khoảnh khắc này, NVC đã không còn là con người mà cô từng biết.

Anh đã trở thành thứ gì đó khác.

Thứ gì đó nguy hiểm hơn.

Khi họ bước ra khỏi lối thoát hiểm, ánh sáng ban ngày chiếu xuống, nhưng nó không mang lại sự ấm áp.

Nó chỉ làm nổi bật những bóng đen đang rình rập từ khắp nơi.

Thành phố này đang thay đổi.

Và NVC là trung tâm của cơn bão.

Trên cổ tay anh, dòng số *90:00:00* bỗng nhiên dừng lại.

Sau đó, nó bắt đầu đếm ngược lại.

Nhưng lần này, những con số không còn là giờ, phút, giây.

Chúng là tọa độ.

Và chúng đang chỉ thẳng về phía Tháp Đen.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập