Chương 4

Tiếng Linh chưa kịp tắt lịm trong không khí ẩm ướt của con hẻm, bóng đen đã xé toạc khoảng trống giữa họ.

Nó không phải là bóng tối thông thường, mà là một khối vật chất đặc quánh, mang theo mùi ozone và sắt gỉ.

NVC không kịp phản xạ.

Cơ thể cậu đứng im như tượng đá, mắt mở to nhìn cái bóng ấy lao tới với tốc độ vượt quá khả năng xử lý của não bộ.

Một luồng sức mạnh lạnh lẽo, sắc bén như dao mổ, xuyên thẳng qua lồng ngực cậu.

Cậu ngã quỵ xuống nền bê tông lạnh lẽo, hơi thở bị cắt đứt.

Nhưng kỳ lạ thay, không có đau đớn.

Không có cảm giác xương cốt vỡ vụn hay nội tạng bị xé nát.

Thay vào đó, một cơn nóng rát dữ dội bùng nổ từ lòng bàn tay phải.

Những ký tự Hán cổ, vốn dĩ chỉ là những vết sẹo mờ nhạt từ khi cậu sinh ra, bỗng rực lên màu đỏ thẫm.

Màu đỏ của máu mới chảy, tươi tắn và đầy sức sống, chiếu rọi lên khuôn mặt tái mét của cậu.

Bóng đen quanh cậu co lại, rít lên một tiếng chói tai như kim loại cọ xát vào kính.

Nó không còn là mối đe dọa, mà giống như một sinh vật bị thu hút bởi nguồn năng lượng vô hạn đang tuôn trào từ cơ thể NVC.

Cậu cố gắng đứng dậy, hai chân run rẩy nhưng ý chí thì sắc bén hơn bao giờ hết.

Cậu nhìn vào bàn tay mình, những ký tự đỏ đang di chuyển, xoắn lại thành những hình thù kỳ quái, như thể chúng đang sống và hô hấp.

"Đây là gì?" NVC thì thầm, giọng nói khô khốc.

Cậu cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kích thích điên cuồng.

Mỗi nhịp đập đều đồng điệu với ánh sáng đỏ từ lòng bàn tay.

Cậu không chết.

Cậu đang biến đổi.

Và biến đổi này đi kèm với một cái giá mà cậu chưa thể lường hết.

Linh quỳ bên cạnh, ánh mắt hoảng loạn quét qua cơ thể NVC rồi hướng về phía lối ra của con hẻm.

Bây giờ không phải lúc để mơ mộng!" Cô hét lên, giọng vỡ vạc.

Cô kéo mạnh tay áo cậu, sức mạnh dị năng của cô làm không khí xung quanh rung lên bần bật, tạo ra một rào cản vô hình đẩy lùi bóng đen đang cố gắng bao vây họ.

NVC lắc đầu, gạt tay Linh ra.

Cậu đứng thẳng người, mặc dù cơ thể vẫn còn tê liệt.

"Họ đang đến," cậu nói, giọng bình thản đến đáng sợ.

Giác quan thứ sáu của cậu, thứ đã luôn ở chế độ im lặng trong suốt hai mươi năm qua, giờ đây đang reo vang báo động như một chiếc còi xe cảnh sát.

Những âm thanh bước chân nặng nề, đều đặn và có tổ chức vang lên từ mọi hướng.

Không phải là bước chân của đám đông hỗn loạn, cũng không phải là những kẻ săn mồi hoang dã.

Họ chạy vào một con hẻm nhỏ hơn, nơi ánh sáng đèn đường bị che khuất bởi những tòa nhà cao tầng san sát.

Bóng tối ở đây dày đặc, nhưng với đôi mắt của NVC, mọi thứ đều rõ ràng.

Cậu có thể nhìn thấy sự rung động của không khí, có thể nghe thấy tiếng tim đập của những kẻ đang rượt đuổi họ.

Không phải cảnh sát.

Cảnh sát không mang trang bị chiến thuật như thế này.

Những bước chân ấy mang theo mùi của thuốc nổ, của công nghệ sinh học và của sự tàn nhẫn được tinh luyện qua hàng thập kỷ huấn luyện.

"Đi nhanh lên!" Linh kéo NVC lao về phía trước.

Cô biết cậu đang phân tâm, đang cố gắng hiểu những gì vừa xảy ra.

Nhưng thời gian không chờ đợi ai.

Trong thế giới này, nơi "Hắc Tự" trên cổ tay quyết định giá trị của một con người, những biến động bất thường luôn bị triệt tiêu.

Và NVC, với những ký tự đỏ đang rực sáng, là một biến động nguy hiểm nhất mà Bureau of Anomaly Control (BAC) từng ghi nhận.

Họ leo lên một cầu thang bê tông cũ kỹ, dẫn lên mái nhà của một khu chung cư bỏ hoang.

Gió thổi mạnh ở trên cao, mang theo mùi khói thuốc và sự thối rữa của thành phố.

NVC thở hổn hển, mồ hôi trộn lẫn với bụi bẩn trên trán.

Cậu nhìn xuống, thấy những bóng đen mặc đồ bảo hộ đen tuyền, mặt nạ kín mít, đang tiến vào con hẻm phía dưới.

Họ di chuyển với sự phối hợp hoàn hảo, như một đàn kiến chiến tranh.

"Cậu ổn chứ?" Linh hỏi, quay lại nhìn cậu.

Ánh mắt cô có chút lo lắng, nhưng phần lớn là sự tò mò.

Cô muốn biết NVC là ai, muốn biết tại sao cậu lại có thể hấp thụ năng lượng của bóng đen mà không hề hấn gì.

Nhưng NVC không trả lời.

Cậu chỉ nhìn về phía chân trời, nơi những chiếc trực thăng không người lái đang lơ lửng như những con ruồi khổng lồ, ánh đèn đỏ nhấp nháy như mắt của những con thú săn mồi.

Tiếng động cơ trực thăng rít lên ngay trên đầu, xé toạc sự im lặng của đêm khuya.

Ánh đèn pha quét mạnh chiếu xuống mái nhà, làm NVC phải nhắm mắt lại.

Ánh sáng trắng xóa, gay gắt, như thể nó muốn thiêu đốt linh hồn cậu.

"Họ tìm thấy chúng ta rồi," Linh nói, giọng khản đặc.

Cô ngồi xuống, dựa lưng vào bức tường gạch nứt nẻ.

"Cục Quản Lý Dị Năng (BAC) luôn theo dõi những biến động Hắc Tự bất thường.

cậu là biến động lớn nhất từ khi hệ thống này được thiết lập."

NVC mở mắt, nhìn vào ánh đèn đang quét qua người mình.

Cậu không cảm thấy sợ hãi.

Thay vào đó, một cảm giác lạnh lẽo, vô cảm lan tỏa trong lồng ngực.

"Biến động?" cậu lặp lại, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Hay là nguyên nhân?"

Linh nhìn cậu, mắt mở to.

"Cậu nói gì?"

"Mọi thảm họa gần đây," NVC nói, giọng trầm ổn.

"Những vụ nổ năng lượng, những trường hợp dị năng đột biến失控, những cái chết bí ẩn của các dị nhân cấp cao.

Tất cả đều trùng khớp với thời điểm những ký tự trên tay tôi sáng lên.

Tôi không phải là nạn nhân, Linh.

Tôi là mầm bệnh."

Linh đứng dậy, bước tới gần cậu.

"Đừng nói vậy.

Cậu là con người.

Cậu có cảm xúc, có nỗi sợ.

Những thứ đó không thể là nguyên nhân của thảm họa."

"Nhưng cơ thể tôi thì có thể," NVC đáp.

Cậu giơ bàn tay phải lên, những ký tự đỏ vẫn đang rực sáng, nhưng giờ đây chúng có vẻ ổn định hơn, như thể đã quen với nguồn năng lượng mới.

"Tôi cảm thấy chúng.

Những luồng dữ liệu, những dòng năng lượng từ khắp nơi trong thành phố đang chảy về phía tôi.

Tôi là một cái phễu, Linh.

Và bây giờ, cái phễu này đang tràn."

Trên bầu trời, một bóng đen lớn hơn lao xuống.

Đó không phải là bóng đen của kẻ săn mồi, mà là một chiến binh của BAC.

Hắn mặc bộ giáp đen bóng, tay cầm một khẩu súng năng lượng màu xanh lam.

Hắn hạ cánh xuống mái nhà, bụi bê tông bay tung lên.

"Nguyễn Văn C," giọng nói của hắn vang lên qua loa truyền thanh, lạnh lùng và không cảm xúc.

"Hãy hạ vũ khí và đầu hàng.

Chúng tôi không muốn làm tổn thương cậu.

Nhưng nếu cậu tiếp tục kháng cự, chúng tôi sẽ tiêu diệt cậu."

NVC không chạy.

Cậu bước về phía kẻ tấn công.

Mỗi bước chân đều nặng nề, nhưng lại đầy quyết tâm.

Linh hét lên: "NVC, không!

Hắn có giáp phòng vệ!

Cậu không thể đối đầu với hắn!"

Kẻ tấn công không đợi thêm.

Hắn giơ khẩu súng lên, bóp cò.

Một tia năng lượng xanh lam, dày đặc và nóng rực, lao thẳng về phía NVC.

Linh nhắm mắt lại, chờ đợi tiếng nổ.

Nhưng không có gì xảy ra.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.

NVC giơ tay phải lên.

Những ký tự đỏ thẫm phát sáng rực rỡ, nuốt chửng tia năng lượng xanh lam.

Không có vụ nổ.

Không có khói.

Tia năng lượng biến thành một luồng dữ liệu xanh lá, chảy ngược lại vào lòng bàn tay cậu.

NVC cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo cánh tay, như thể máu trong tĩnh mạch cậu đang bị đun sôi.

Nhưng cậu không thốt lên.

Cậu chỉ nhìn vào kẻ tấn công, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.

"Thật vô dụng," NVC nói.

Giọng nói của cậu vang lên, không phải từ cổ họng, mà như thể nó xuất hiện trực tiếp trong đầu của kẻ tấn công.

Kẻ tấn công lùi lại, mắt mở to trong kinh hoàng.

"Không thể nào...

Cậu đã hấp thụ năng lượng cấp độ 5?

Điều đó vi phạm mọi quy luật vật lý!"

NVC bước tiếp.

"Quy luật của các ngươi đã lỗi thời."

Kẻ tấn công cố gắng bắn thêm một phát, nhưng khẩu súng của hắn đã nóng rực, quá tải.

Hắn bỏ rơi khẩu súng, rút ra một con dao năng lượng, lao về phía NVC.

Nhưng NVC chỉ cần vung tay phải.

Một luồng sóng xung kích vô hình phóng ra, đánh bay kẻ tấn công bay ngược lại, đập mạnh vào bức tường phía sau.

Hắn ngã xuống, bất động.

NVC đứng đó, thở nhẹ.

Cậu cảm thấy cơ thể mình yếu đi, như thể một phần năng lượng sống vừa bị rút đi.

Nhưng cậu không quan tâm.

Cậu nhìn vào bàn tay mình, những ký tự đỏ đang mờ dần, nhưng vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sức mạnh khủng khiếp mà cậu đang sở hữu.

Linh chạy tới, ôm lấy cậu.

"Cậu đã làm gì vậy?

Cậu đã giết hắn à?"

NVC lắc đầu.

Tôi chỉ làm hắn im lặng."

Họ ngồi sụp xuống, tay run rẩy chạm vào ngực mình.

Không có nhịp tim.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

NVC cảm thấy trống rỗng, như thể linh hồn cậu vừa bị xé toạc ra khỏi cơ thể.

Cậu nhìn vào Hắc Tự trên cổ tay mình.

Những con số đang đếm ngược, nhưng giờ đây, chúng không còn là ngày giờ chết.

Chúng là ngày giờ mà cậu sẽ hoàn toàn mất đi nhân tính.

Linh quỳ xuống, ôm lấy cậu, nước mắt rơi xuống vai cậu.

Tôi không biết cách nào khác.

Nếu cậu không trở thành Chìa Khóa, cậu sẽ tan biến vĩnh viễn.

Bây giờ, cậu có sức mạnh, nhưng mỗi lần sử dụng, cậu phải trả bằng thời gian sống giả tạo của mình.

Cậu đang đốt cháy tương lai của chính mình để tồn tại trong hiện tại."

NVC nhìn vào mắt cô, trong ánh mắt ấy có một sự chấp nhận bi thương.

"Và nếu tôi không làm vậy, thì ai sẽ?"

Linh im lặng.

Cô biết câu trả lời.

NVC là người duy nhất có thể kiểm soát những biến động này, nhưng cái giá phải trả là chính linh hồn của cậu.

Đột nhiên, một tiếng beep vang lên từ thiết bị liên lạc của Linh.

Cô lấy ra, nhìn vào màn hình, mặt tái mét.

có một tin nhắn.

Nó đến từ...

từ chính cậu."

NVC nhìn cô, mắt mở to.

"Cái gì?"

"Nhắn tin gửi đi từ ba giờ trước.

Đúng lúc cậu bị bóng đen tấn công." Linh đọc to nội dung: *"Đừng tin vào bất kỳ ai.

Đặc biệt là tôi.

Khi cậu đọc được dòng này, nghĩa là quá trình chuyển đổi đã hoàn tất.

Hãy tìm đến Tháp Đen.

Đó là nơi duy nhất cậu có thể tìm ra sự thật về thân phận của mình.

Và nhớ, đừng bao giờ nhìn vào gương."*

NVC nhìn vào chiếc gương vỡ nằm cạnh chân tường.

Trong đó, phản chiếu khuôn mặt của cậu, nhưng đôi mắt trong gương không phải là màu đen.

Chúng là màu đỏ, rực rỡ và đáng sợ, giống hệt những ký tự trên lòng bàn tay.

Và từ sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói lạ, không phải của cậu, thì thầm: *"Chào mừng trở lại, Người Quan Sát."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập