Chương 3

Không khí trong căn hộ lạnh toát, mùi ozone nồng nặc của năng lượng dị năng dư thừa vẫn còn bám trên không khí, cay xè mũi và khiến da đầu tê rít.

Linh bước lùi lại, nụ cười vẫn treo trên môi nhưng ánh mắt đã chuyển từ trêu chọc sang sắc thái phân tích dữ liệu lạnh lùng.

Cô không chạm vào Khang, nhưng áp lực tâm lý đè nặng lên vai cậu, nặng hơn cả những bức tường bê tông bao quanh.

Khang đứng bất động.

Trên cổ tay trái, dòng chữ Hắc Tự vốn dĩ là một chuỗi số đếm ngược khô khan giờ đây đang nhảy múa.

Những con số không còn là mực đen in lên da thịt, mà hóa thành những đường gân máu đỏ tươi, mạch động theo nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực anh.

Tiếng nói *"Cha đã về"* vang lên trong đầu anh không còn là một thì thầm xa xôi, mà là một cú đấm thẳng vào tủy sống, làm anh quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.

"Cô nói thật sao?" Khang gằn từng chữ, giọng nói khàn đặc vì đau đớn.

"Cha tôi...

là ai?"

Linh không trả lời ngay.

Cô lấy ra một thiết bị nhỏ xíu, hình dáng như một chiếc đồng hồ bấm giờ nhưng màn hình hiển thị những sóng điện từ phức tạp.

"Trước khi tôi nói, cậu phải hiểu điều này," cô nói, giọng điệu bình thản đến rợn người.

"Dị năng không phải là quà tặng.

Nó là lỗi hệ thống.

Và cậu, Khang, là mã nguồn gốc của lỗi đó."

Ánh sáng từ thiết bị của Linh quét qua người Khang.

Một tia laser màu tím nhạt chạm vào da thịt anh, và ngay lập tức, không gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những bức tường căn hộ cũ kỹ tan biến, thay vào đó là những mảng màu xám xịt, vô hồn.

Khang cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh như bị dính vào sàn nhà.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo vào một chiều thứ tư, nơi thời gian và không gian không còn tuân theo quy luật vật lý thông thường.

"Đừng chống cự," Linh ra lệnh, giọng nói vang lên từ rất xa, như thể cô đang nói chuyện qua điện thoại.

"Nếu cậu chống cự, Hắc Tự sẽ vỡ.

Và khi Hắc Tự vỡ, cậu sẽ không còn là Khang nữa.

Cậu sẽ trở thành một con quái vật thuần túy."

Khang nghiến răng, mồ hôi lạnh tràn xuống trán.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay đang trong suốt dần lên, lộ ra những mạch máu đỏ rực bên trong, giống hệt những dòng mã nhị phân đang chạy dọc theo cánh tay anh.

Anh nhớ lại vết sẹo trên ngón tay cái của Linh, và đột nhiên, anh hiểu ra tại sao cô ta lại sợ hãi.

Cô ta không sợ anh chết.

Cô ta sợ anh sống.

**

Quay lại thực tại, Khang sập xuống sàn nhà, thở hồng hộc.

Cơ thể anh nóng rực, nhưng kiểm soát được hơn.

Linh thu lại thiết bị, nhìn chằm chằm vào cổ tay Khang.

Con số Hắc Tự giờ đã ổn định, nhưng thay vì đếm ngược, nó hiển thị một dòng chữ mới: *HỢP NHẤT: 1%*.

"Cậu cảm thấy thế nào?" Linh hỏi, không đợi trả lời, cô bước tới một góc phòng, nơi cô đã chuẩn bị sẵn một túi đồ nhỏ gọn.

"Chúng ta cần rời đi ngay bây giờ.

Những kẻ thu hồi đã phát hiện ra tín hiệu dị năng của cậu.

Nó mạnh hơn bất kỳ ai từng được ghi nhận trong lịch sử."

Khang lau mồ hôi trên trán, tay vẫn run rẩy.

"Hợp nhất 1%...

đó là gì?"

"Đó là mức độ đồng bộ hóa giữa cơ thể cậu và nguồn gốc dị năng," Linh giải thích nhanh chóng, ném cho Khang một bộ đồ thể thao đen.

"Khi nó đạt 100%, cậu sẽ trở thành một thực thể thuần năng lượng.

Cậu sẽ không còn cần ăn, uống, hay ngủ.

Nhưng đồng thời, cậu cũng sẽ mất đi nhân tính.

Cậu sẽ trở thành một cỗ máy giết người hoàn hảo."

Khang nhìn vào dòng chữ *HỢP NHẤT: 1%* trên cổ tay mình.

Nó không còn là một cái chết định sẵn, mà là một bản án treo.

Một lời hứa hẹn về sức mạnh tuyệt đối, nhưng với cái giá là linh hồn.

"Cha tôi..." Khang bắt đầu nói, nhưng Linh ngắt lời.

"Đừng hỏi về cha cậu lúc này.

Cậu chưa đủ mạnh để đối mặt với sự thật đó.

Bây giờ, cậu chỉ cần tập trung vào việc sống sót." Cô chỉ vào cửa sổ.

"Nhìn kìa."

Khang nhìn ra ngoài.

Những chiếc xe bay của chính phủ, mang logo "Mắt Thần", đang hội tụ phía dưới tòa nhà.

Ánh đèn cảnh sát quét qua các tầng lầu, tạo thành một mạng lưới ánh sáng xanh lam đáng sợ.

Chúng không vội vã.

Chúng biết anh không thể bay ra khỏi tòa nhà này.

Chúng đang bao vây.

"Họ không muốn giết cậu," Linh nói, giọng lạnh lùng.

"Họ muốn bắt cậu về để thí nghiệm, tách dòng Hắc Tự ra khỏi cơ thể cậu.

Họ tin rằng nếu có được Hắc Tự của cậu, họ có thể kiểm soát thời gian, thậm chí là điều khiển số phận của hàng triệu người."

Khang nắm chặt đấm.

Cơn giận dữ cuộn trào trong lồng ngực anh, nhưng anh nén nó lại.

Anh biết mình không thể chiến đấu bằng sức mạnh thể chất lúc này.

Anh cần sự thông minh.

Anh cần một lối thoát mà những kẻ thu hồi không thể ngờ tới.

"Chúng ta sẽ đi bằng lối nào?" Khang hỏi, giọng nói đã trở lại sự bình tĩnh đáng sợ.

Linh mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin.

"Chúng ta sẽ không đi xuống.

Chúng ta sẽ đi lên."

**

Gió trên tầng thượng thổi mạnh, lạnh cắt da.

Khang và Linh đứng ở mép tòa nhà, nhìn xuống dòng xe cộ đông đúc bên dưới.

Sau lưng họ, cánh cửa tầng thượng mở ra.

Những kẻ thu hồi đã đuổi kịp.

Nhưng không ai trong số họ tiến lại gần.

Họ đứng yên, nhìn chằm chằm vào phía sau lưng Khang.

Khang quay đầu lại.

Không có ai.

Chỉ có bóng tối của những tòa nhà xung quanh.

Nhưng anh cảm thấy một sự hiện diện.

Một sự hiện diện to lớn, áp đảo, và quen thuộc.

"Cha," Khang thì thầm.

Từ trong bóng tối, một bóng người bước ra.

Đó không phải là bóng người từ ký ức.

Đó là một người thật.

Một người đàn ông cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ trắng muốt, khuôn mặt bị che khuất bởi mặt nạ gas.

Trong tay anh ta là một cây kim tiêm đầy chất lỏng màu đen.

"Con đã đến lúc," người đàn ông nói, giọng nói vang vọng như tiếng sấm.

"Đến lúc con phải chọn lựa.

Chọn cái chết, hay chọn sự vĩnh cửu."

Khang nhìn vào cây kim tiêm.

Anh biết đó là gì.

Đó là chất kích hoạt dị năng cuối cùng.

Nếu anh tiêm nó, anh sẽ trở thành một vị thần.

Nhưng nếu anh không tiêm, anh sẽ chết.

Linh đứng bên cạnh anh, tay cầm khẩu súng laser, nhưng cô không bắn.

Cô biết, lúc này, vũ khí không còn ý nghĩa.

Khang nhìn vào cổ tay mình.

Dòng chữ *HỢP NHẤT: 1%* bắt đầu tăng lên.

5%...*

Anh mỉm cười.

Một nụ cười đầy thách thức.

"Tôi sẽ không chọn cái chết," Khang nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Và tôi cũng sẽ không chọn sự vĩnh cửu của cha."

Anh giơ tay lên, và những dòng mã đỏ xung quanh anh bắt đầu bùng nổ.

"Vì tôi sẽ viết lại quy luật của riêng mình."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập