Chương 2

Mưa axit rơi xuống mái tôn lủng lẳng của khu nhà bỏ hoang, tạo nên một bản nhạc tan rã khó chịu, từng giọt axit ăn mòn kim loại kêu rít như tiếng than van của những linh hồn bị bỏ rơi.

Khang đứng trên mép vực của tầng ba, chân anh bám chặt vào những thớ xi măng nứt nẻ, gió từ quảng trường phía dưới cuốn lên, mang theo mùi ozone và mùi cháy khét của nhựa điện tử.

Anh không dám nhìn xuống.

Nếu nhìn, ánh đèn neon từ quảng trường phía dưới, nơi những chiếc xe bay tự hành lướt qua như những con cá phát sáng trong đại dương đen, sẽ làm mờ đi dấu hiệu anh cần tìm.

Mưa axit bắn vào mặt, cay xé mắt, nhưng anh không nháy.

Trên cổ tay phải, đồng hồ thông minh hiển thị: `23:45:12`.

Còn lại chưa đầy 15 phút cho đến giờ chết dự kiến của một người bình thường trong khu vực này nếu tính theo thống kê tử vong do tai nạn công nghiệp.

Nhưng đối với Khang, con số đó không phải là thống kê.

Đó là lời nguyền.

Hắc Tự trên cổ tay trái anh, dòng số `45.02.12:00:00` mà mọi người sinh ra đều có, đang mờ dần.

Thay vào đó, một chuỗi ký tự mới, màu đỏ tươi như máu chưa đông, bắt đầu hiện ra: `ERROR: SYSTEM OVERLOAD`.

Khang run rẩy.

Anh nhớ lại cảm giác khi chạm vào mảnh vỡ thủy tinh hôm qua, khi dòng điện dị năng chạy qua cơ thể anh, phá vỡ mọi quy luật vật lý.

Anh không phải là Dị Nhân.

Ít nhất, anh không nghĩ vậy.

Nhưng cơ thể anh lại phản ứng với những thứ mà khoa học hiện đại chưa thể giải thích.

Anh là một lỗi trong hệ thống.

Một điểm mù mà thuật toán của chính phủ không thể dự đoán.

Khang hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt xâm nhập vào phổi, gây ra một cơn ho nhẹ.

Anh lau đi giọt mưa axit trên má, cảm thấy da thịt mình bỏng rát.

Anh phải di chuyển.

Khu C đang bị phong tỏa.

Những đội đặc nhiệm "Săn Đuổi" đã bao vây khu vực này từ hai giờ trước.

Họ đang tìm kiếm nguồn gốc của vụ nổ năng lượng lượng tử xảy ra tại trung tâm dữ liệu.

Và Khang biết, dù anh có muốn hay không, anh chính là nguồn gốc đó.

Anh là biến số không kiểm soát được.

Anh là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa mà thế giới này đang cố gắng che giấu.

Anh quay lưng lại với vực thẳm, bước vào bóng tối của căn phòng máy cũ kỹ.

Bụi bặm dày đặc bám trên sàn, mỗi bước chân của anh đều để lại một dấu vết mờ nhạt.

Anh cần một nơi ẩn náu.

Một nơi mà sóng quét của thiết bị định vị Dị Nhân không thể chạm tới.

Khang nhớ lại những gì anh đã đọc trong những tài liệu bị cấm về lịch sử Dị Năng.

Có những "điểm chết" trong mạng lưới giám sát, những nơi mà tín hiệu bị nhiễu loạn bởi các thiết bị cũ kỹ hoặc cấu trúc địa chất đặc biệt.

Căn phòng này, với những tấm chắn chì dày đặc từ thời chiến tranh lạnh, có thể là một trong những nơi đó.

Nhưng thời gian đang cạn kiệt.

Đồng hồ trên tay anh tick từng giây, âm thanh đó vang lên trong đầu anh như tiếng trống chiến trận.

`23:46:00`.

Anh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, nhịp đập đồng điệu với tiếng mưa rơi.

Anh không sợ chết.

Anh sợ hơn là không tìm ra sự thật trước khi chết.

Sự thật về Hắc Tự.

Sự thật về việc tại sao anh lại là người duy nhất có thể "xóa" đi dòng số định mệnh của chính mình.

Và sự thật về tiếng nói trong đầu anh, tiếng nói mà anh vẫn chưa dám gọi tên.

Ba bóng người bước vào, đèn pin quét qua từng góc tối, ánh sáng trắng xóa xé toạc màn đêm dày đặc.

Người dẫn đầu, mặc áo khoác da đen, giọng nói trầm khàn như sỏi đá cọ xát: "Quét sóng.

Cường độ thấp.

Nguồn gốc...

ở đây." Tiếng bước chân của họ nặng nề, chắc nịch, mỗi bước đều mang theo sự đe dọa của những vũ khí công nghệ cao.

Khang căng cơ, cơ bắp anh co lại, sẵn sàng lao ra như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Nhưng rồi anh nghe thấy giọng nói thứ hai, trẻ hơn, run rẩy: "Sếp, đây là khu ổ chuột.

Sao có thể có tín hiệu Dị Nhân cấp 3 ở đây?

Các máy đo đều báo lỗi."

Người dẫn đầu, tên Quân, dừng lại.

Anh ta quay sang nhìn người trẻ, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá.

Không có lỗi trong hệ thống của chúng ta, Linh.

Chỉ có những kẻ ngu ngốc mới tin vào lỗi.

Đây là Khu C.

Nơi những thứ bị vứt bỏ tập trung.

Và đôi khi, những thứ bị vứt bỏ lại nguy hiểm nhất." Quân bước tiếp, ánh đèn pin của anh ta quét qua những đống phế liệu, dừng lại ở góc phòng nơi Khang đang ẩn náu.

"Kéo mạng lưới ra," Quân ra lệnh cho người thứ ba.

"Săn lùng anh ta.

Dù phải đốt cháy cả khu này, chúng ta cũng phải tìm ra anh ta."

Khang nín thở.

Anh nhận ra giọng nói của người trẻ, Linh.

Đó là giọng nói của cô gái mà anh đã thấy trong tin tức, cô gái thuộc tổ chức bí mật "Mắt Thần".

Cô ta không phải là kẻ thù thông thường.

Cô ta là một Dị Nhân cấp cao, có khả năng thao túng thông tin.

Nếu cô ta ở đây, thì mọi thứ đều đã được tính toán từ trước.

Khang không còn là kẻ săn mồi.

Anh là con mồi trong một cái bẫy mà kẻ săn mồi đã chuẩn bị sẵn.

Anh cảm thấy sự tuyệt vọng bao trùm lấy mình, nhưng thay vì sợ hãi, một cảm giác khác trỗi dậy.

Đó là sự phẫn nộ.

Sự phẫn nộ trước một thế giới mà định mệnh được viết sẵn, trước những kẻ tự cho mình quyền lực sinh sát.

Quân rút ra một thiết bị nhỏ, hình cầu, phát ra ánh sáng xanh dương.

"Đây là bộ ghi âm từ vụ nổ hôm qua.

Nghe đi." Anh ta bật thiết bị.

Tiếng ồn ã của vụ nổ vang lên, nhưng sau đó, một giọng nói yếu ớt, phát ra từ chính cơ thể Khang trong khoảnh khắc anh vô tình chạm vào mảnh vỡ thủy tinh, vang lên rõ mồn một: *"Tôi thấy...

tất cả."*

Khang đơ người.

Đó là giọng của anh.

Nhưng anh không nhớ mình đã nói câu đó.

Anh chỉ nhớ cảm giác đau đớn, cảm giác như thể linh hồn anh bị xé toạc ra.

Và rồi, tiếng nói trong đầu anh lại vang lên, mạnh mẽ hơn trước: *Hãy thức dậy, Khang.

Hãy nhìn vào những gì họ đang che giấu.*

Quân nhìn về phía góc phòng, nơi Khang đang ẩn náu.

Anh ta mỉm cười, một nụ cười đầy sát khí.

"Anh ta ở đây.

Và anh ta biết chúng ta biết." Quân đưa tay ra hiệu cho Linh.

"Đừng giết anh ta ngay.

Chúng ta cần anh ta nói.

Chúng ta cần biết anh ta đã nhìn thấy gì."

Linh bước ra, ánh mắt cô ta lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm, Khang thấy một chút gì đó khác.

Đó không phải là sự tàn nhẫn.

Đó là sự lo lắng.

Cô ta nhìn Khang, như thể nhìn một người thân yêu mà cô ta đã mất từ lâu.

"Khang," cô ta gọi tên anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

"Hãy ra đây.

Chúng ta không muốn làm hại anh.

Chúng ta chỉ muốn bảo vệ anh."

Khang nghi ngờ.

Bảo vệ anh?

Từ những kẻ săn lùng Dị Nhân?

Điều đó không hợp lý.

Nhưng tiếng nói trong đầu anh lại thì thầm: *Tin cô ta.

Cô ta là chìa khóa.* Khang do dự.

Anh biết nếu ra đây, anh sẽ bị bắt.

Nhưng nếu ở lại, anh sẽ bị tiêu diệt.

Anh là một người thông minh, nhưng trong tình huống này, trí tuệ không còn là vũ khí duy nhất.

Anh cần trực giác.

Và trực giác của anh đang nói rằng, Linh không phải là kẻ thù.

Quân đưa cây kim tiêm về phía Khang.

Khoảng cách chỉ còn một mét.

Khang chuẩn bị lao ra, nhưng cơ thể anh bất động.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì anh nghe thấy một tiếng *bíp* dài từ thiết bị của Quân.

"Tín hiệu mất liên lạc," Quân hét lên, nhìn xuống đồng hồ đeo tay.

Có sự can thiệp từ bên ngoài!"

Phòng máy rung chuyển.

Những tấm chắn chì trên tường bắt đầu nứt vỡ, phát ra những tia lửa điện.

Khang nhìn quanh, thấy những bóng đen xuất hiện từ trong bóng tối.

Chúng không phải là con người.

Chúng là những sinh vật tạo ra từ năng lượng thuần túy, những "Ám Ảnh" mà Dị Năng học gọi là biểu hiện của sự sụp đổ thực tại.

Quân và Linh quay lại, kinh hoàng.

"Đây không phải là kế hoạch của chúng ta," Linh thốt lên, giọng cô ta run rẩy.

"Ai đó đang kích hoạt chúng."

Khang nhìn vào những Ám Ảnh, và anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.

Chúng không tấn công anh.

Chúng dường như...

chờ đợi anh.

Tiếng nói trong đầu anh vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết: *Chúng là phần của anh, Khang.

Phần bị压抑 (ức chế) của anh.

Hãy chấp nhận chúng.

Hãy thống nhất.*

Khang nhắm mắt lại.

Anh không chiến đấu lại sự sợ hãi.

Anh mở lòng mình ra, đón nhận những cảm xúc hỗn loạn đang tràn ngập trong cơ thể anh.

Đau đớn, phẫn nộ, tuyệt vọng, và hy vọng.

Anh cảm thấy cơ thể mình nóng lên, năng lượng dị năng chảy qua mỗi tế bào, phá vỡ mọi giới hạn.

Khi anh mở mắt ra, đôi mắt anh không còn màu đen nữa.

Chúng phát ra ánh sáng tím nhạt, giống như ánh sáng của những Ám Ảnh.

Quân và Linh lùi lại, kinh hãi.

anh ta đang thức tỉnh," Quân thì thầm.

"Đây là Dị Năng cấp 4.

Không, cấp 5.

Không thể kiểm soát được."

Linh nhìn Khang, ánh mắt cô ta đầy nước mắt.

"Khang, đừng để nó chiếm lấy anh.

Hãy giữ lấy lý trí."

Khang nhìn Linh, và anh thấy sự thật.

Cô ta không phải là kẻ săn lùng.

Cô ta là người bảo vệ.

Cô ta đang cố gắng ngăn chặn anh ta trở thành một thảm họa.

Nhưng quá muộn rồi.

Năng lượng trong cơ thể anh đang bùng nổ, phá vỡ không gian xung quanh.

Những tấm chắn chì vỡ vụn, rơi xuống sàn nhà.

Những Ám Ảnh bay vào cơ thể anh, hòa nhập với anh.

Khang cảm thấy sức mạnh vô biên đang chảy trong huyết quản mình.

Anh không còn là một thường nhân nữa.

Anh là một Dị Nhân.

Và anh là mối đe dọa lớn nhất đối với thế giới này.

Khói dần tan.

Quân đã biến mất, có lẽ bị cuốn đi bởi sóng năng lượng.

Chỉ còn lại Linh và Khang, đứng giữa phòng máy hoang tàn.

Linh tháo khẩu trang, lộ ra khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy sẹo.

Cô ta nhìn Khang, mắt sáng ngời.

"Bạn thấy chưa?

Quá khứ lặp lại.

Nhưng lần này, chúng ta sẽ thay đổi kịch bản."

Khang nhìn xuống cổ tay trái.

Con số `00:00:00` đã hiện ra.

Giờ chết của anh đã đến.

Nhưng anh không chết.

Anh vẫn đứng đó, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh nhìn Linh, và anh biết, cuộc chiến mới của anh đã bắt đầu.

Không phải để sống sót.

Mà để tìm ra sự thật về chính mình.

Và về thế giới này.

Linh bước lại gần, đưa tay ra.

"Hãy tin tôi, Khang.

Tôi sẽ giúp anh.

Nhưng trước hết, anh phải hứa với tôi một điều."

Khang nhìn bàn tay cô ta, và anh thấy một vết sẹo nhỏ trên ngón tay cái của cô ta.

Vết sẹo giống hệt vết sẹo trên ngón tay cái của anh.

Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng anh.

"Điều gì?" anh hỏi, giọng nói của anh giờ đây vang vọng, như thể phát ra từ nhiều phía cùng lúc.

Linh mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

"Đừng để họ lấy đi Hắc Tự của anh.

Vì nếu họ làm vậy, anh sẽ trở thành...

thứ gì đó không còn là con người."

Khang nhìn vào mắt cô ta, và anh thấy một bí mật sâu thẳm.

Một bí mật mà cô ta đã giữ trong nhiều năm.

Và anh biết, bí mật đó liên quan trực tiếp đến anh.

Đến dòng máu của anh.

Và đến số phận của cả thế giới.

"Và nếu tôi không hứa?" Khang hỏi, giọng lạnh lùng.

Linh thở dài.

"Thì tôi sẽ phải giết anh.

Để bảo vệ mọi người.

Bao gồm cả chính anh."

Khang nhìn cô ta, và anh thấy sự thật trong mắt cô ta.

Cô ta không nói dối.

Cô ta thực sự sẵn sàng giết anh.

Nhưng anh cũng thấy một thứ khác.

Một thứ cảm xúc mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai trong tổ chức "Mắt Thần".

Đó là tình yêu.

Một tình yêu đau đớn, tuyệt vọng, và vô điều kiện.

Khang nắm lấy tay cô ta.

"Tôi hứa," anh nói.

"Nhưng chỉ khi anh nói cho tôi biết sự thật.

Sự thật về cha mẹ tôi.

Sự thật về Hắc Tự.

Và sự thật về tiếng nói trong đầu tôi."

Linh gật đầu.

Nhưng chúng ta không có thời gian.

Họ sẽ quay lại.

Và lần này, họ sẽ không tha thứ."

Khang nhìn ra cửa sổ, nơi những chiếc xe bay của chính phủ đang hội tụ.

Anh biết, cuộc chạy trốn của anh mới chỉ bắt đầu.

Và anh sẽ không bao giờ dừng lại, cho đến khi anh tìm ra câu trả lời.

Câu trả lời cho câu hỏi lớn nhất: Tại sao anh lại là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa?

Và sâu thẳm trong tâm trí anh, tiếng nói kia lại vang lên, lần này với một giọng điệu khác.

Một giọng điệu quen thuộc.

Một giọng điệu mà anh đã nghe từ khi còn là một đứa trẻ.

*"Con trai của ta,"* tiếng nói thì thầm.

*"Cha đã về."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập