Chương 1
Lin đứng trước gương vỡ, ngón tay run rẩy chạm vào cổ tay trái.
Tại đó, dòng số xanh lá neon "30.00.00:00:00" đang nhấp nháy.
Ba mươi năm.
Con số lạnh lùng đó đã định đoạt cuộc đời anh: một nhân viên nhập liệu dữ liệu, sống tiết kiệm, không nợ nần, và chắc chắn sẽ chết vì bệnh tim mạch ở tuổi 45.
Nhưng hôm nay, thứ tự số bị đảo lộn.
"00.00.00:00:05".
Lin nuốt nước bọt, nhịp tim tăng vọt.
Hệ thống 'Hắc Tự' toàn cầu chưa bao giờ sai.
Nó là luật tự nhiên.
Nếu con số này bằng không, nghĩa là anh đã chết từ năm phút trước.
Vậy tại sao anh vẫn đang thở?
Anh nhìn xung quanh căn phòng ngột ngạt.
Mùi ozone và sắt gỉ phả vào mũi, nồng nặc như mùi của một vụ nổ điện vừa xảy ra.
Cánh cửa phòng khách bật mở.
Không phải do gió.
Một lực vô hình, thô bạo và đầy thù địch, hất tung cánh cửa gỗ mục nát.
Ba bóng người bước vào, giày ủng nặng nề in hằn lên sàn nhà bẩn thỉu.
Họ mặc bộ đồ bảo hộ màu xám tro, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh băng sau kính chắn gió.
"Có ai đó thấy anh ta không?" Giọng nói trầm thấp, qua bộ đàm, vang lên méo mó.
Lin lùi lại, gót chân va phải mép gương vỡ.
Những mảnh kính sắc lẹm cứa vào da thịt, nhưng anh không cảm thấy đau.
Chỉ có sự trống rỗng.
Anh nhìn xuống cổ tay.
"00.00.00:00:03".
Anh không hiểu.
Cơ thể anh không phản ứng.
Não bộ anh không gửi tín hiệu hoảng loạn.
Thay vào đó, một cảm giác kỳ lạ, giống như dòng điện tĩnh chạy dọc sống lưng, khiến tóc anh dựng đứng lên.
Người đàn ông dẫn đầu giơ tay ra.
Trên lòng bàn tay anh ta, một quả cầu năng lượng tím sẫm bắt đầu ngưng tụ.
Đó là dấu hiệu của dị nhân cấp 3 – Kẻ Phá Hủy.
Sức mạnh đủ để nghiền nát một bức tường bê tông.
"Đừng di chuyển," kẻ đó ra lệnh, giọng nói vang lên như sấm sét trong không gian chật hẹp.
"Đây là lệnh của Cục Kiểm Soát Thời Gian.
Anh đã vi phạm Nghị định 7: Không được can thiệp vào Hắc Tự."
Lin mở miệng, nhưng không có tiếng nói nào thoát ra.
Anh nhìn chằm chằm vào quả cầu năng lượng.
Và rồi, điều bất khả thi xảy ra.
"00.00.00:00:01".
Con số tắt đi.
Thế giới xung quanh Lin bỗng chốc dừng lại.
Giọt mưa axit treo lơ lửng trong không trung, lấp lánh như những viên kim cương độc hại.
Bụi bay lơ lửng, đóng băng trong từng khoảnh khắc.
Người đàn ông với quả cầu năng lượng đứng yên như tượng đá, cơ bắp căng cứng, nhưng không hề nhúc nhích.
Chỉ có Lin là còn chuyển động.
Anh nháy mắt.
Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.
Mà vì một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó đang thức dậy từ sâu thẳm trong DNA của anh.
gì?" Lin thì thầm.
Tiếng nói của anh vang lên khô khốc, vang vọng trong sự im lặng chết chóc.
Anh bước ra khỏi phòng ngủ.
Bàn chân anh chạm xuống sàn nhà, nhưng không có tiếng động.
Anh đi qua người đàn ông đầu tiên, quan sát kỹ lưỡng.
Những sợi tóc dựng đứng trên cổ tay áo của anh ta.
Hơi thở ngưng lại trong phổi.
Đây không phải là ảo giác.
Đây là thực tại bị bóp méo.
Lin tiếp tục đi vào phòng khách.
Hai người còn lại cũng đứng yên.
Một người đang cầm một khẩu súng laser, nòng súng hướng về phía anh.
Người kia đang kiểm tra thiết bị quét sóng.
Tất cả đều đóng băng.
Lin nhìn xuống cổ tay trái của mình.
Dòng số không còn xuất hiện.
Thay vào đó, một vết nứt nhỏ, màu đen tuyền, bắt đầu lan rộng từ cổ tay lên khuỷu tay.
Nó không đau.
Nó cảm giác như lạnh giá.
Lạnh giá đến tận tủy.
Anh đưa tay lên, chạm vào vết nứt.
Khi ngón tay anh tiếp xúc với làn da, một xung động mạnh mẽ truyền qua cơ thể anh.
Những ký ức không thuộc về anh ùa về.
*Tiếng hét.
Một thành phố cháy rụi.
Và một giọng nói, lạnh lùng, vô cảm: "Anh là nguyên nhân."*
Lin lùi lại, va vào bàn ăn.
Chiếc ghế gỗ đổ xuống, nhưng không phát ra tiếng động.
Mọi thứ vẫn ở trong trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.
"Không," Lin thở dốc.
"Đây là lỗi hệ thống.
Đây phải là lỗi."
Anh quay lại, nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài, thành phố Neo-Haven đang chìm trong màn mưa axit.
Những tòa nhà chọc trời nhấp nháy đèn neon, nhưng ánh sáng đó cũng bị đóng băng.
Những chiếc xe bay treo lơ lửng giữa không trung, động cơ tắt ngấm.
Lin nhận ra một điều kinh hoàng.
Không chỉ anh ta.
Cả thế giới đang dừng lại.
Và anh là người duy nhất vẫn tồn tại trong dòng chảy thời gian.
Một tiếng động "bụp" nhẹ vang lên.
Giọt mưa axit đầu tiên rơi xuống.
Tiếp đó là giọt thứ hai, thứ ba.
Thời gian bắt đầu chảy trở lại.
Người đàn ông đầu tiên nhíu mày, dường như vừa tỉnh mộng.
"Cái gì vừa xảy ra?"
"Không biết," người thứ hai đáp, giọng run rẩy.
"Thiết bị quét sóng vừa báo động.
Có một xung năng lượng cực lớn phát ra từ căn hộ này.
Nhưng rồi nó biến mất."
Người dẫn đầu quay lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua căn phòng.
"Tìm anh ta.
Nếu anh ta là một 'Người Mù' – những kẻ không có Hắc Tự – chúng ta phải tiêu diệt anh ta ngay lập tức.
Sự tồn tại của anh ta là mối đe dọa cho trật tự xã hội."
Lin ẩn mình sau bức tường đổ nát.
Tim anh đập như trống trận.
Anh không phải là 'Người Mù'.
Anh có Hắc Tự.
Nó đã từng tồn tại.
Và nó đã đếm ngược về không.
Anh nhìn vào vết nứt đen trên tay.
Nó đang lan rộng hơn.
Bây giờ nó đã đến vai anh.
Cảm giác lạnh giá lan tỏa, nhưng kèm theo đó là một sức mạnh mới.
Một sức mạnh mà anh chưa từng biết đến.
Anh nhớ lại những gì anh đã đọc trên mạng.
Những tin đồn về 'Kẻ Thợ Săn Thời Gian' – những dị nhân có khả năng thao túng dòng chảy thời gian.
Nhưng họ luôn bị săn lùng.
Họ là quái vật.
Là lỗi của tạo hóa.
Lin không muốn là một lỗi.
Anh chỉ muốn sống.
Nhưng sự sống của anh giờ đây đã bị treo trên lưỡi dao.
Người dẫn đầu bước vào phòng ngủ.
Anh ta nhìn thấy gương vỡ.
Những mảnh kính nằm rải rác trên sàn.
"Anh ta vừa ở đây," anh ta nói, giọng đầy quyết đoán.
"Khí ozone còn nồng nặc."
"Phải tìm ra anh ta trước khi anh ta thức tỉnh hoàn toàn," người thứ ba nói, giọng đầy lo lắng.
"Nếu anh ta là một 'Điểm Mù' cấp cao, anh ta có thể xóa bỏ Hắc Tự của chúng ta.
Hoặc tệ hơn, xóa bỏ chính chúng ta khỏi dòng thời gian."
Lin nắm chặt tay.
Vết nứt đen trên tay anh giờ đã phát sáng mờ ảo.
Anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với không gian xung quanh.
Anh có thể cảm nhận được nhịp đập của trái đất.
Nhịp đập của những con người xung quanh.
Và nhịp đập của cái chết.
Anh không sợ nữa.
Sợ hãi đã bị thay thế bằng một sự kiên định lạnh lùng.
Anh phải chạy.
Anh phải tìm hiểu xem mình là ai.
Và tại sao Hắc Tự của anh lại đếm ngược về không.
Anh nhìn thấy một lối thoát.
Cửa sổ sau phòng bếp.
Nó dẫn xuống một con hẻm nhỏ, nơi có những đường ống thoát nước cũ kỹ.
Khi người dẫn đầu quay lưng lại để ra lệnh cho đồng đội, Lin di chuyển.
Anh không chạy.
Anh bước đi.
Như một bóng ma.
Vết nứt đen trên tay anh phát ra một tia sáng xanh lam, yếu ớt nhưng đủ để che giấu sự hiện diện của anh trong ánh sáng neon mờ ảo từ bên ngoài.
Anh bước ra cửa sổ, nhảy xuống con hẻm.
Mưa axit rơi xuống, nhưng khi chạm vào da thịt anh, nó bốc hơi ngay lập tức.
Tạo ra một làn khói trắng bao quanh anh.
"Anh ta ở đó!" Người dẫn đầu hét lên.
Một tia năng lượng tím sẫm xuyên qua làn khói, bắn trúng bức tường bê tông bên cạnh Lin.
Bụi bặm bay tung.
Lin không quay lại.
Chạy với tất cả sức lực của mình.
Chân anh đạp xuống mặt đất ẩm ướt, nhưng anh không cảm thấy trơn trượt.
Anh cảm thấy như thể mặt đất đang nâng đỡ anh.
Như thể nó đang muốn giúp anh thoát.
Anh chạy qua những con hẻm tối tăm, nơi ánh sáng đèn đường không thể chiếu tới.
Những bóng người đi ngang qua, nhưng không ai nhìn thấy anh.
Họ dường như không thể nhận ra sự hiện diện của anh.
Là vì ánh sáng?
Hay vì thứ gì đó khác?
Lin không biết.
Anh chỉ biết rằng anh đang sống.
Và đó là điều duy nhất quan trọng lúc này.
Anh chạy đến một ngã ba đường.
Trước mặt anh là hai hướng.
Một hướng dẫn về trung tâm thành phố, nơi ánh sáng và sự hỗn loạn tràn ngập.
Hướng kia dẫn về Khu C, nơi những người nghèo khổ và những kẻ tị nạn dị năng sinh sống.
Lin dừng lại.
Hít thở sâu.
Vết nứt đen trên tay anh giờ đã lan đến ngực.
Nó không còn lạnh nữa.
Như một nguồn sống.
Anh nhìn về phía Khu C.
Đó là nơi duy nhất mà anh có thể ẩn náu.
Nơi mà những quy luật của xã hội không còn áp đặt.
Nơi mà những kẻ như anh – những kẻ không có Hắc Tự, hoặc có Hắc Tự bị lỗi – có thể tồn tại.
Anh bước vào bóng tối của Khu C.
Khi anh vừa khuất sau góc phố, một chiếc xe bay không người lái xuất hiện trên bầu trời.
Camera của nó quay về phía Lin, nhưng hình ảnh bị nhiễu loạn.
Chỉ còn lại những đường kẻ trắng xóa.
Trong phòng điều khiển của Cục Kiểm Soát Thời Gian, một người phụ nữ tóc bạc, mắt đỏ ngầu, nhìn vào màn hình nhiễu loạn.
"Có ai đó vừa xóa bỏ dấu vết của mình," cô ta nói, giọng lạnh lùng.
"Và anh ta không phải là một 'Người Mù' thông thường."
Cô ta nhấn một nút trên bàn phím.
Một bản đồ thành phố hiện ra, với một điểm đỏ nhấp nháy ở Khu C.
"Kéo mạng lưới ra," cô ta ra lệnh.
"Săn lùng anh ta.
Dù phải đốt cháy cả Khu C, chúng ta cũng phải tìm ra anh ta."
"Nhưng bà ấy à," một trợ lý run rẩy nói.
"Nếu anh ta là 'Điểm Mù' cấp cao, việc săn lùng có thể kích hoạt dị năng của anh ta.
Chúng ta có thể mất toàn bộ đội đặc nhiệm."
Người phụ nữ mỉm cười.
Một nụ cười đầy sát khí.
"Thì tốt hơn là để anh ta sống," cô ta nói.
"Vì nếu anh ta sống, anh ta sẽ phá vỡ mọi thứ.
Bao gồm cả Hắc Tự của tôi."
Cô ta nhìn vào cổ tay mình.
Dòng số "45.02.12:00:00" đang nhấp nháy.
"Và tôi không muốn chết sớm hơn dự kiến."
***
Ở đâu đó trong bóng tối của Khu C, Lin ngồi dựa lưng vào một bức tường gạch lạnh lẽo.
Anh nhìn vào vết nứt đen trên ngực.
Nó đang lan rộng.
Và anh cảm thấy một tiếng vọng trong đầu mình.
*Hãy thức dậy.*
Lin nhắm mắt lại.
Anh không biết tiếng nói đó đến từ đâu.
Nhưng anh biết rằng, cuộc sống bình thường của anh đã kết thúc.
Và một cuộc chiến mới, một cuộc chiến chống lại chính định mệnh, vừa bắt đầu.
Anh mở mắt ra.
Ánh mắt anh không còn là ánh mắt của một nhân viên nhập liệu dữ liệu nữa.
Nó là ánh mắt của một kẻ săn mồi.
Một kẻ đã nhìn thấy cái chết và bước qua nó.
Anh đứng dậy.
Lau sạch máu trên tay.
Và bước tiếp vào bóng tối.
Vì anh biết, họ sẽ đến.
Và khi họ đến, anh sẽ sẵn sàng.
Không phải để chạy trốn.
Mà để chiến đấu.
Và để trả lời cho câu hỏi lớn nhất: Tại sao anh lại là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa?
Câu trả lời nằm sâu trong bóng tối.
Và Lin sẽ tìm ra nó.
Dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Bởi vì, đối với anh, sự sống không còn là một đặc quyền.
Nó là một nhiệm vụ.
Và nhiệm vụ của anh, mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận