Chương 10

Cánh cửa phòng an ninh của Trung Tâm Điều Khiển Thành Phố (City Control Center) không mở ra một cách nhẹ nhàng.

Nó bị xé toạc bởi một lực va chạm khủng khiếp từ bên trong, bắn tung tóe những mảnh kim loại sắc lẹm như mưa đá.

Lin đứng chễm chệ ở ngưỡng cửa, bóng dáng cậu đổ dài trên sàn nhà sáng bóng, phản chiếu lại cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.

Không có tiếng còi báo động rít lên, không có bước chân gấp gáp của cảnh sát hay lính đặc nhiệm.

Chỉ có mùi sắt tươi tưởi, nồng nặc và ngọt ngào, len lỏi vào từng lỗ chân lông, kích thích khứu giác đến mức gây buồn nôn.

Những nhân viên kỹ thuật nằm rải rác trên sàn, cơ thể họ bị bẻ cong theo những góc độ không tự nhiên, như thể ai đó đã bóp nát họ bằng một bàn tay vô hình.

Máu chảy thành dòng, hòa quyện với chất lỏng làm mát từ các đường ống bị vỡ, tạo thành một vũng lầy đỏ thẫm, nhầy nhụa.

Lin không chớp mắt.

Cậu quét ánh nhìn lạnh lùng, phân tích từng vết rách, từng vết máu.

Đây không phải là chiến đấu.

Đây là sự hủy diệt thuần túy.

Một thứ bạo lực không cần lý do, không cần đối thủ, chỉ đơn thuần là xóa bỏ.

"Đừng nhìn quá lâu," giọng nói của Gia Uyển vang lên từ phía sau, thấp và gấp gáp.

Cô ấy đứng nép trong bóng tối của hành lang, tay siết chặt khẩu súng lục đã hết đạn, knuckles trắng bệch vì lực ép.

"Nếu cậu nhìn sâu hơn, cậu sẽ thấy thứ mình không muốn thấy.

Thứ thứ mà chính cậu để lại."

Lin quay đầu lại, ánh mắt trống rỗng nhưng sâu thẳm là một cơn bão đang cuộn trào.

"Họ chết vì ai?" cậu hỏi, giọng nói đều đều, không chút run rẩy.

Gia Uyển nuốt nước bọt, khóe miệng cô ấy co giật nhẹ.

"Họ chết vì sự hiện diện của cậu, Lin.

Cậu là virus.

Và hệ thống này...

nó đang cố gắng loại bỏ virus."

Lin bước vào phòng.

Đôi giày thể thao của cậu dẫm lên vũng máu, âm thanh *chít chít* nghe thật chói tai trong sự im lặng chết chóc.

Cậu cúi xuống, nhặt lấy một mảnh giấy ID rơi từ tay một thi thể.

Trên đó là tên: *Kỹ sư Cấp 3 - Trưởng nhóm Giám sát Dữ Liệu Hắc Tự*.

Ngày chết được in rõ ràng ở góc dưới: *03:14:22*.

Nhưng hiện tại, đồng hồ điện tử trên tường chỉ mới *02:58:10*.

Người đàn ông này đã chết sớm hơn mười sáu phút so với định mệnh.

Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi Lin.

Định mệnh không phải là bất biến.

Nó chỉ là một con số dự báo, và cậu...

cậu là kẻ phá vỡ quy luật.

Cậu ném mảnh giấy xuống, nhìn nó chìm vào vũng máu.

"Chúng ta cần đi nhanh hơn," Lin nói, quay lại nhìn Gia Uyển.

"Trước khi 'nó' tìm thấy chúng ta."

Gia Uyển gật đầu, đẩy mạnh vai Lin, kéo cậu vào sâu trong khu vực lõi của trung tâm.

Cánh cửa kính cường lực đóng sập lại phía sau họ, khóa chặt bằng một tiếng *cạch* nặng nề, cách ly họ khỏi thế giới hỗn loạn bên ngoài.

Ánh sáng trong phòng máy chủ trung tâm nhấp nháy đỏ, như nhịp đập của một trái tim đang sắp ngừng hoạt động.

Hàng ngàn tấm panel server xếp chồng lên nhau, chạy ở công suất 120%, tỏa ra một lượng nhiệt khổng lồ khiến không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề.

"Xem này," Gia Uyển chỉ tay vào màn hình chính, nơi dòng mã code đang tuôn trào với tốc độ mắt thường không thể theo kịp.

"Hệ thống Hắc Tự không chỉ dự đoán cái chết.

Nó đang *điều khiển* nó.

Mỗi con số trên cổ tay chúng ta là một lệnh lập trình.

cậu là lỗi trong mã nguồn."

Lin tiến lại gần, ánh mắt cậu dán chặt vào những dòng chữ xanh lá cây đang cuộn xuống.

"Lỗi?" cậu lặp lại, giọng đầy mỉa mai.

"Hay là bản vá?"

Gia Uyển quay lại, ánh mắt cô ấy phức tạp, pha trộn giữa sợ hãi và một thứ gì đó giống như sự tôn kính.

"Cậu không hiểu sao?

Cậu không có Hắc Tự.

Cổ tay cậu trống rỗng.

Trong cơ sở dữ liệu của Chính Phủ, cậu là 'Null'.

Một giá trị null không thể được xử lý, không thể được dự đoán.

Cậu là biến số ngẫu nhiên duy nhất trong một thế giới xác định."

Lin nhìn xuống cổ tay mình.

Làn da trắng trẻo, không một vết tích, không một con số đếm ngược.

Cậu cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao, không phải vì thiếu vắng, mà vì tiềm năng vô hạn.

Nếu cậu không có ngày chết, thì cậu có thể sống mãi mãi?

Hay cậu sẽ chết vào bất cứ lúc nào, vì bất cứ lý do gì?

"Và bây giờ," Gia Uyển bước tới, tay cầm một thiết bị nhỏ bằng kim loại bạc, hình dáng giống như một chiếc đồng hồ thông minh nhưng phức tạp hơn nhiều.

"Chúng ta cần kết nối cậu với hệ thống.

Để xem chính xác cậu là gì."

Lin nhíu mày, lùi lại một bước.

"Kết nối thế nào?"

"Bằng đau đớn," Gia Uyển đáp, giọng nói trở nên lạnh lùng, chuyên nghiệp.

"Não bộ con người có cơ chế bảo vệ.

Khi đối mặt với sự thật quá lớn, nó sẽ từ chối tiếp nhận.

Chúng ta cần vượt qua ngưỡng đó."

Cô ấy tiến lại gần, bắt lấy cổ tay Lin.

Lin không kháng cự.

Cậu cảm thấy lạnh toát từ bàn tay Gia Uyển truyền sang.

Thiết bị kim loại được lắp đặt lên cổ tay cậu, các dây dẫn mảnh mai như những con rắn nhỏ chui vào da thịt, nối trực tiếp với đầu đọc sinh trắc học.

"Đừng sợ, em.

Đau đớn chỉ là ảo giác của não bộ khi nó cố gắng bảo vệ bản thân khỏi sự thật," Gia Uyển thì thầm, nhưng ánh mắt cô ấy không nhìn vào Lin, mà nhìn vào màn hình.

Khi nút kích hoạt được nhấn, Lin hét lên.

Không phải vì đau thể xác.

Mà vì một luồng dữ liệu khổng lồ, hỗn loạn và đầy ác ý, ập vào đầu óc cậu như một cơn lũ quét.

Hình ảnh xung quanh biến dạng.

Những tấm server không còn là kim loại và nhựa nữa, mà trở thành những khối u khổng lồ, pulsating, tiết ra dịch nhầy đen kịt.

Lin thấy mình đứng giữa một mê cung vô tận, nơi mỗi bức tường đều được làm từ những bộ nhớ của hàng triệu người đã chết.

Họ đang hét lên.

*"Tại sao?"*

*"Tại sao là tôi?"*

*"Cậu đã làm gì với thời gian của chúng tôi?"*

Tiếng hét của họ vang vọng trong đầu Lin, đè nặng lên ý thức, khiến cậu quỳ sụp xuống.

Máu từ mũi cậu chảy ra, nhỏ giọt xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Cậu thấy những con số Hắc Tự của họ, không phải trên cổ tay, mà trong không khí, như những chuỗi mã nguồn đang bị mã hóa lại, bị sửa đổi, bị xóa bỏ.

Và ở trung tâm của cơn bão dữ liệu đó, cậu thấy một hình ảnh.

Một đứa trẻ.

Đứa trẻ đó đang khóc, và bên cạnh nó là một con số: *00:00:00*.

Lin nhận ra đó là mình.

Nhưng không phải là Lin hiện tại.

Đó là Lin của quá khứ, hoặc có lẽ là tương lai.

Một Lin không có thời gian.

Một Lin là nguyên nhân gốc rễ của mọi sự hỗn loạn.

"Cậu đang làm gì?" Gia Uyển hét lên, cố gắng rút thiết bị ra, nhưng các dây dẫn đã bám chặt vào da thịt Lin, như thể chúng đang ăn thịt cậu.

"Không thể dừng lại!" Lin gào lên, giọng nói của cậu vang vọng, chồng chéo với tiếng hét của hàng triệu linh hồn trong dữ liệu.

"Nó đang cho tôi thấy sự thật!

Tôi không phải là giải pháp!

Tôi là vấn đề!

Tôi là cái lỗ hổng mà qua đó, thời gian chảy ngược!"

Bỗng nhiên, toàn bộ hệ thống chiếu sáng trong phòng bật sáng trắng xóa, chói lòa đến mức làm mù mắt.

Một giọng nói cơ khí, vô cảm, vang lên từ mọi loa trong phòng, rung chuyển cả nền đất:

*"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN ĐỘT BIẾN DỮ LIỆU.

TRIỂN KHAI BIỆN PHÁP DIỆT TRỪ.

MỤC TIÊU: LIN.

MỨC ĐỘ NGUY HIỂM: CỰC CAO."*

Từ các khe hở của sàn nhà, những robot an ninh hình nhện, bằng kim loại đen bóng, trồi lên.

Chúng không có mắt, chỉ có các cảm biến hồng ngoại đỏ rực, quét qua phòng với tốc độ chóng mặt.

Chân chúng sắc nhọn, cắt vào không khí, phát ra tiếng rít刺耳.

Chúng di chuyển với sự phối hợp hoàn hảo, như một đàn ong giáng phạt.

Gia Uyển rút khẩu súng ra, bắn liên thanh.

Những viên đạn xuyên qua lớp giáp của robot, nhưng chỉ để lại những vết lõm nhỏ.

Chúng không chết.

Chúng tiếp tục tiến về phía Lin.

"Chạy đi!" Gia Uyển hét, kéo Lin dậy.

Nhưng Lin không di chuyển.

Cậu đứng yên, nhìn những robot tiến lại gần.

Trong đầu cậu, dữ liệu vẫn đang tuôn trào.

Cậu thấy mã nguồn của chúng.

Cậu thấy điểm yếu của chúng.

Nó không nằm ở thân thể, mà ở kết nối mạng.

Lin đưa tay ra, không phải để chiến đấu, mà để *chạm*.

Cậu chạm vào không khí, và trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy dòng chảy của dữ liệu xung quanh mình.

Cậu có thể cảm nhận được sự sợ hãi của Gia Uyển, sự hung hãn của robot, và cả sự quan sát lạnh lùng từ một nơi nào đó xa xôi.

"Chúng không phải là kẻ thù," Lin thì thầm, ánh mắt cậu trở nên sâu thẳm, không còn là của một con người bình thường.

"Chúng là triệu chứng."

Cậu nhắm mắt lại, và trong tâm trí mình, cậu gõ vào một phím ảo.

Một lệnh xóa.

*DELETE.*

Những robot dừng lại.

Các cảm biến đỏ của chúng tắt ngấm.

Chúng ngã xuống, cứng đờ, như thể nguồn năng lượng đã bị rút cạn.

Không có tiếng nổ, không có tia lửa.

Chỉ có sự im lặng.

Gia Uyển đứng đó, miệng há hốc, nhìn Lin với ánh mắt kinh hoàng.

"Cậu vừa làm gì?"

Lin mở mắt, nhìn cô ấy.

"Tôi vừa tắt chúng.

Bằng cách xóa chúng khỏi hệ thống thực tại."

Gia Uyển lùi lại, tay run rẩy.

"Cậu không chỉ là lỗi.

Cậu là quản trị viên.

Hoặc là virus cuối cùng."

Lin không trả lời.

Cậu quay lại màn hình chính, nơi dòng mã code đang chậm dần, rồi dừng lại.

Ở trung tâm màn hình, một cửa sổ mới mở ra.

Không có văn bản, không có hình ảnh.

Chỉ có một dòng chữ đơn giản, màu đỏ tươi:

*"Người Kể Chuyện đang chờ phản ứng tiếp theo của bạn."*

Lin cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh ta không đơn độc.

Có ai đó đang điều khiển tất cả.

Và giờ đây, Lin đã trở thành con tốt trong bàn cờ đó.

Nhưng con tốt này biết cách ăn quân vua.

Cậu bỏ lại Gia Uyển, bước ra khỏi phòng máy chủ.

Cánh cửa mở ra một hành lang dài, tối tăm, dẫn đến một căn phòng nhỏ ở cuối cùng.

Không khí ở đây tĩnh lặng đến đáng sợ, không có tiếng quạt server, không có tiếng tích tắc.

Cậu ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, mở cuốn nhật ký da bò mà cậu tìm thấy trong túi áo người đàn ông đã chết.

Trang đầu tiên không có chữ.

Chỉ có một hình vẽ nguệch ngoạc: một đứa trẻ đang khóc, và một con số viết bên cạnh: *00:00:00*.

Bỗng nhiên, chiếc điện thoại thông minh của Lin, cái đã tắt từ lâu, tự động bật lên.

Màn hình sáng rực lên trong bóng tối, chiếu rọi khuôn mặt xanh xao của cậu.

Một tin nhắn mới hiện ra, từ một số không danh tính.

*"Chào mừng đến với vòng hai, Lin.

Lần này, chúng ta sẽ chơi với mạng sống của người cậu yêu nhất.

P/S: Gia Uyển không phải là ai cậu nghĩ.

Cô ấy là người đặt bom đầu tiên."*

Lin nhìn xuống cuốn nhật ký, rồi nhìn lên bóng tối.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sát khí, hiện lên trên môi cậu.

Trò chơi mới bắt đầu.

Và lần này, cậu sẽ không để ai điều khiển nước đi của mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập