Chương 11
Lin quỳ sụp xuống giữa vũng máu loang lổ trong căn hộ hoang tàn, hai tay ôm chặt lấy cổ tay trái.
Tại đó, "Hắc Tự" – chuỗi số tử thần vốn đã định sẵn số ngày còn lại của mỗi con người – đang biến dạng.
Những con số đen kịt, từng khắc nghiệt đếm ngược thời gian, giờ đây đang chảy nhão như mực tàu đổ trên giấy ướt.
Chúng không còn là những ký tự số học khô khan nữa, mà trở thành một thứ dịch lỏng đen ngòm, thấm sâu vào da thịt, ăn mòn cả xương cốt.
Lin cố gắng hít thở, nhưng không khí trong phổi anh đã trở nên đặc quánh, nặng chịch như chì.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay đang run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì phản ứng sinh học cực đoan của cơ thể khi đối mặt với sự sụp đổ của quy luật thực tại.
Dị năng cấp 1 của anh, vốn chỉ mới là khả năng "tắt" các thiết bị điện tử bằng cách xóa bỏ tín hiệu năng lượng, giờ đây đang đột biến.
Nó không còn giới hạn ở vật lý nữa.
Nó đang ăn vào chính bản chất của thời gian và số phận.
"Máu..." Lin lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy những giọt máu nhỏ từ mũi mình rơi xuống sàn bê tông.
Nhưng lạ thay, những giọt máu đó không rơi xuống.
Chúng treo lơ lửng trong không trung, rung động nhẹ nhàng, tạo thành một hình cầu hoàn hảo trước mắt anh.
Thời gian xung quanh Lin đang bị chậm lại, hoặc có lẽ là anh đang bước ra khỏi dòng chảy thời gian thông thường.
Cảm giác cô độc ập đến, không phải vì không có ai ở bên cạnh, mà vì anh đang tồn tại ở một tần suất khác với thế giới này.
Tên cô ấy vang lên trong đầu anh như một hồi chuông cảnh tỉnh.
Tin nhắn đó.
*"Gia Uyển không phải là ai cậu nghĩ."* Lin nghiến răng, cơn đau trong lồng ngực càng tăng lên, như thể có một con dao cùn đang quấy đảo nội tạng anh.
Anh không biết tin nhắn đó là thật hay giả, nhưng bản năng sinh tồn – thứ đã đưa anh sống sót qua hàng loạt thảm họa mà anh vô tình gây ra – đang hét lên một điều: *Chạy.
Hoặc tiêu diệt.*
Anh đứng dậy, đôi chân nặng trĩu nhưng bước đi chắc chắn.
Mỗi bước chân in xuống sàn nhà đều để lại một dấu vết băng giá, những tinh thể sương mù nhỏ li ti hình thành quanh gót chân anh.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại đang tắt dần chiếu rọi khuôn mặt anh.
Trong bóng tối, anh cảm thấy một sự hiện diện.
Không phải từ phía sau, mà từ khắp mọi hướng.
Như thể không gian này đang thở, và nó đang nhìn anh.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang.
Không phải cảnh sát.
Cảnh sát không dám bước vào khu vực "Ô Nhiễm Dị Năng" cấp 4 mà không có bộ trang bị chống xói mòn thời gian.
Những bộ giáp nặng nề, cồng kềnh, được trang bị các tấm chắn năng lượng để bảo vệ người mặc khỏi hiệu ứng "lão hóa tức thì" hoặc "trẻ hóa vô hạn" thường xảy ra khi dị năng xung đột.
Đây là những người thuộc tổ chức "Đồng Hồ Đen" – nhóm săn thủ những dị nhân mất kiểm soát, những kẻ bị coi là lỗi hệ thống cần được dọn dẹp.
Ba tên mặc áo khoác màu xám tro, mặt đeo mặt nạ khí, bước vào căn phòng.
Chúng di chuyển với sự đồng bộ đáng sợ, như thể chúng là một thực thể duy nhất chia làm ba phần.
Người dẫn đầu, cao lớn, vai rộng, cầm trên tay một khẩu súng ngắn đặc chế, nòng súng phát ra ánh sáng tím nhạt – dấu hiệu của đạn dược chứa năng lượng ngưng tụ.
Hai người kia cầm theo những cây gậy kim loại dài, đầu gậy tỏa ra những tia lửa điện xanh lè, đủ để điện giật chết một con voi trong tích tắc.
"Đối tượng xác nhận: Lin.
Cấp độ đe dọa: Chưa rõ.
Tình trạng: Đang đột biến." Người dẫn đầu nói, giọng nói qua bộ đàm bị biến dạng, nghe như tiếng máy móc.
"Thực thi giao thức 'Xóa Dữ Liệu'.
Không cần giữ sống."
Lin không đáp lại.
Anh đứng yên, mắt nhìn chằm chằm vào ba kẻ xâm nhập.
Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là nhịp đập của sự giận dữ.
Giận dữ vì bị săn đuổi, vì bị coi là lỗi, vì bị thao túng.
Anh nhớ lại cuốn nhật ký da bò, hình vẽ đứa trẻ khóc và con số *00:00:00*.
Anh nhớ lại dòng chữ đỏ trên màn hình: *"Người Kể Chuyện đang chờ phản ứng tiếp theo của bạn."*
Người dẫn đầu giơ súng lên, nhắm thẳng vào giữa trán Lin.
"Bắn."
Phát súng nổ lên, nhưng viên đạn không bay tới.
Nó dừng lại ngay trước mũi Lin, lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi như một viên bi thủy tinh.
Lin nhướn mày, một nụ cười lạnh lẽo, đầy sát khí, hiện lên trên môi cậu.
"Cậu nghĩ đó là đạn?" anh hỏi, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc, tạo ra hiệu ứng vang vọng đáng sợ trong căn phòng nhỏ hẹp.
Hai kẻ còn lại lao tới, những cây gậy điện phóng ra những tia lửa xanh rực rỡ, nhắm vào cổ và tay Lin.
Lin không né.
Anh đưa tay ra, nắm chặt lấy tia lửa điện.
Kim loại nóng bỏng cháy xém bàn tay anh, nhưng anh không buông.
Thay vào đó, anh nhìn thẳng vào mắt kẻ đó và *kéo*.
Không phải kéo con dao hay tia lửa.
Anh kéo *thời gian* từ kẻ đó.
Con số *12 năm* trên cổ tay kẻ tấn công bắt đầu giảm tốc độ, sau đó ngừng lại, rồi bắt đầu đếm ngược với tốc độ chóng mặt.
10 năm...* Da mặt kẻ đó bắt đầu nhăn nheo, tóc chuyển sang màu trắng bạc, cơ thể co lại, xương khớp phát ra những tiếng kêu lạo xạo đau đớn.
Chỉ trong vài giây, một người đàn ông trẻ trung, khỏe mạnh, biến thành một cụ già khô khốc, da bọc xương.
Kẻ đó sụp đổ xuống sàn, thở hổn hển, đôi mắt trợn tròn vì kinh hoàng.
cậu là gì?" cụ già lắp bắp, giọng nói yếu ớt, gần như không nghe thấy.
Lin buông tay, tia lửa điện tắt ngấm.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, nơi những mạch máu đen kịt đang bò lên, giống như mạng nhện.
"Tôi là nguyên nhân," Lin đáp, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
"Và các cậu là hệ quả."
Kẻ đứng giữa, người dẫn đầu, hét lên, tay cầm súng run rẩy.
"Anh đã làm gì?"
Lin đứng dậy, bước đi chậm rãi về phía người dẫn đầu.
Mỗi bước chân in xuống sàn nhà đều để lại dấu vết băng giá, những tinh thể sương mù lan tỏa ra xung quanh, làm lạnh đi không khí nóng bức trong phòng.
"Tôi không làm gì cả," Lin đáp, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc.
"Tôi chỉ lấy lại thứ thuộc về tôi."
Ký ức tiếp tục ập đến, mạnh mẽ và rõ ràng hơn.
Một phòng thí nghiệm tối tăm.
Những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu đỏ.
Một người phụ nữ mặc áo blouse trắng, quay lưng lại, đang ghi chép gì đó vào bảng trắng.
Lin nhìn thấy mình, một đứa trẻ năm tuổi, đang ngồi trong một chiếc ghế sắt, bị trói chặt.
Những dây dẫn nối từ đầu cậu vào một cỗ máy khổng lồ, phát ra tiếng ồn rè rè.
*"Đừng sợ, Lin,"* giọng nói của người phụ nữ vang lên, dịu dàng nhưng lạnh lùng.
*"Chúng ta đang sửa chữa một lỗi.
Một lỗi trong mã nguồn của thực tại.
Cậu là bản vá lỗi.
Nhưng bản vá lỗi này...
nó đang tự sửa chữa chính nó."*
Lin dừng bước.
Cơn đau trong đầu anh giảm đi, thay vào đó là sự trống rỗng, tê tái.
Anh nhớ ra.
Anh không phải là người được sinh ra với "Hắc Tự".
Anh là người được *tạo ra* để xóa bỏ nó.
Anh là công cụ.
Và giờ đây, công cụ đã tỉnh thức.
Người dẫn đầu rút một con dao nhỏ từ trong áo, lao tới, lưỡi dao nhắm vào cổ Lin.
Lin không né.
Anh đưa tay ra, nắm chặt lấy lưỡi dao.
Kim loại nóng bỏng cháy xém bàn tay anh, nhưng anh không buông.
Thay vào đó, anh nhìn thẳng vào mắt kẻ đó và *kéo*.
Con số *8 năm* trên cổ tay người dẫn đầu bắt đầu giảm tốc độ.
Da mặt anh ta bắt đầu nhăn nheo, tóc bạc trắng, cơ thể co lại.
Nhưng lần này, Lin không dừng lại ở mức già đi.
Anh kéo mạnh hơn, kéo sâu hơn, kéo vào chính cốt lõi của sự tồn tại.
Người dẫn đầu hét lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì cảm giác bị tước đoạt.
Anh ta cảm thấy ký ức của mình đang bay đi, tuổi trẻ của mình đang tan biến, và cuối cùng là chính *sự hiện hữu* của anh ta đang bị xóa bỏ.
Cơ thể anh ta bắt đầu trong suốt, dần dần tan biến vào không khí, như một hình ảnh trên màn hình TV bị mất tín hiệu.
không thể..." giọng nói yếu ớt vang lên, rồi tắt lịm.
Hai kẻ còn lại đứng chết lặng, nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Chúng bỏ rơi vũ khí, quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy cổ tay mình, như thể cố gắng giữ lấy thời gian còn lại của chính mình.
Lin bước tới, nhìn xuống hai kẻ đang run rẩy.
Anh không giết chúng.
Anh không cần phải làm vậy.
Sự sợ hãi đã làm điều đó thay anh.
Anh quay lại, nhìn vào góc phòng, nơi một chiếc gương vỡ nằm trên sàn.
Trong đó, anh nhìn thấy phản chiếu của mình.
Nhưng khuôn mặt trong gương không giống anh.
Nó không có mắt.
Chỉ có hai hốc mắt đen ngòm, sâu thẳm, như hai cái hố vô tận.
Và rồi, từ sâu trong ký ức, một giọng nói khác,熟悉 (quen thuộc) đến rợn người, vang lên trong đầu anh.
Không phải là giọng của người phụ nữ trong phòng thí nghiệm.
Mà là giọng của chính anh.
Nhưng là một phiên bản khác, một phiên bản đã trải qua hàng ngàn năm cô độc, đã chứng kiến sự sụp đổ của vô số thế giới.
*"Hãy nhìn vào cổ tay em.
Đừng nhìn vào con số.
Hãy nhìn vào thứ *dưới* con số."*
Lin run rẩy nhìn xuống.
Dưới lớp da đang phát sáng đỏ thẫm, những mạch máu đen kịt đang bò lên, hình thành nên một ký tự cổ xưa, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào.
Ký tự đó đang đập thình thịch, như một trái tim thứ hai.
Nó không phải là "Hắc Tự".
Nó là thứ đã tạo ra "Hắc Tự".
Nó là nguồn gốc.
Và rồi, từ sâu trong ký ức, một giọng nói khác, quen thuộc đến rợn người, vang lên trong đầu anh.
Không phải là giọng của người phụ nữ trong phòng thí nghiệm.
Mà là giọng của chính anh.
Nhưng là một phiên bản khác, một phiên bản đã trải qua hàng ngàn năm cô độc, đã chứng kiến sự sụp đổ của vô số thế giới.
*"Chào mừng trở lại, Người Kể Chuyện."*
Lin sững sờ.
Người Kể Chuyện.
Dòng chữ đỏ trên màn hình.
Anh nhìn vào chiếc điện thoại, nơi màn hình vẫn sáng lên trong bóng tối.
Một tin nhắn mới hiện ra, từ chính số điện thoại của anh.
*"Tôi không điều khiển bàn cờ, Lin.
Tôi chỉ là người đọc kịch bản.
Và kịch bản này...
mới chỉ bắt đầu."*
Lin nhìn xuống cổ tay mình.
Ký tự cổ xưa đó ngừng đập.
Và từ bên trong, một thứ ánh sáng trắng xóa, thuần khiết và đáng sợ, bắt đầu phun trào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận