Chương 12
Lin đứng chòng chành, hai chân như bị đóng đinh vào sàn nhà lạnh lẽo.
Trước mặt anh, gã đàn ông tự xưng là "Cha" không hề hoảng loạn.
Hắn không né tránh, không lùi bước.
Hắn chỉ đưa tay phải ra, năm ngón tay cong lại như vuốt mèo đang chuẩn bị cào xé con mồi, chĩa thẳng vào lồng ngực Lin.
Không có tiếng nổ.
Không có tia lửa.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Không khí trước mặt Lin bỗng ngột ngột bị nén chặt, trở nên đặc quánh như xi măng lỏng.
Anh cảm thấy lồng ngực mình như vừa hứng một cú đập từ búa tạ ngàn cân.
Khuyết khí bùng nổ trong phế quản, khiến anh sặc máu, bật lùi về phía sau.
Gương vỡ trên sàn nhà rạn nứt thêm, những mảnh kính sắc lẹm bay lên như mưa giông, cắt vào da thịt Lin nhưng không để lại vết thương nào.
Chúng bay xuyên qua cơ thể anh, như thể anh đang tồn tại ở một tần số khác.
"Cha" bước tới.
Mỗi bước chân của hắn vang lên như tiếng trống trận, dồn dập và áp đảo.
Hắn không nói năng, không đe dọa bằng lời.
Sự hiện diện của hắn là một lời tuyên chiến trực tiếp.
Lin cố gắng tập trung, cố gắng kích hoạt dị năng cấp 1 mới thức tỉnh của mình, nhưng ký tự cổ xưa dưới da cổ tay đang đập thình thịch, đau đớn đến mức tê liệt mọi ý chí.
*"Hãy nhìn vào thứ dưới con số,"* giọng nói trong đầu anh vang lên, lạnh lùng và xa vời.
Lin nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cố gắng gạt bỏ cơn đau.
Khi mở mắt, thế giới đã thay đổi.
Những đường nét của căn phòng trở nên mờ nhạt, trong khi các dòng năng lượng vô hình lại hiện rõ.
Lin thấy "Cha" không phải là một con người bình thường.
Xung quanh hắn là một mạng lưới những sợi dây đen kịt, kết nối trực tiếp vào không khí, vào tường, vào chính sự sống của mọi thứ xung quanh.
Hắn không điều khiển năng lượng; hắn *là* năng lượng.
Lin không chạy.
Anh lao tới.
Đây không phải là một cú đấm thông thường.
Lin dồn toàn bộ sức mạnh vào bàn tay phải, nơi ký tự cổ xưa đang rực cháy.
Anh nhắm vào khoảng trống giữa các sợi dây đen kia.
Khi bàn tay anh chạm vào không khí, một vụ nổ âm thanh xảy ra.
Sóng xung kích đẩy "Cha" lùi lại ba bước, lần đầu tiên trong trận chiến, gã đàn ông đó lộ ra vẻ bất ngờ.
Nhưng đó là cái bẫy.
Khi Lin lao tới, "Cha" khẽ nhếch môi, một nụ cười mỉa mai, tàn nhẫn.
Hắn không né.
Hắn giơ tay lên, và lần này, anh không phải đối mặt với lực nén.
Anh đối mặt với trọng lực.
Trọng lực nhân lên gấp mười lần, gấp trăm lần.
Lin ngã quỵ xuống, xương khớp kêu lên những tiếng rắc rích khủng khiếp.
Máu rỉ ra từ tai, từ mũi.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh nặng như một khối sắt.
"Em nghĩ em là người kể chuyện?" "Cha" cúi xuống, khuôn mặt méo mó vì cười.
"Em chỉ là trang giấy.
Và giấy thì luôn bị đốt cháy."
Hắn đưa tay ra, chuẩn bị kết liễu.
Nhưng vào giây phút cuối cùng, khi ngón tay hắn sắp chạm vào trán Lin, ánh sáng từ cổ tay Lin bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Lần này, nó không đẩy lui kẻ thù.
Nó kéo tất cả mọi thứ vào trong.
Những mảnh kính, bụi bặm, và cả "Cha" đều bị hút về phía Lin.
Lin hét lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự đau đớn tột cùng khi ký tự cổ xưa ăn sâu vào tủy sống.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, anh cảm nhận được một lực đẩy từ phía sau.
Một lực lượng vô hình, mạnh mẽ, đẩy anh văng ra khỏi căn phòng, xuyên qua bức tường bê tông, và lao vào bóng đêm của thành phố.
***
Lin đáp xuống mái nhà của một tòa nhà văn phòng cũ kỹ ở khu trung tâm, đất dưới chân anh nứt nẻ thành hình mạng nhện, sâu đến mức lộ ra cốt thép.
Anh nôn mửa, toàn thân run rẩy không kiểm soát được.
Ký ức vừa rồi còn sót lại những mảnh ghép vỡ vụn: một mã số nhị phân chạy dọc theo tầm nhìn, một địa chỉ tọa độ được khắc sâu vào não bộ, và cảm giác về một "nguồn gốc" đang gọi tên anh từ sâu dưới lòng đất.
Anh không có thời gian để nghỉ ngơi.
Tiếng còi xe cảnh sát và tiếng động cơ trực thăng vang lên khắp nơi.
Đội SWAT của Cục Điều Tra Dị Năng (DSS) đã bao vây khu vực.
Họ biết anh ở đây.
Họ luôn biết.
Lin đứng dậy, lau máu khỏi miệng.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen nữa.
Chúng chuyển sang màu đỏ thẫm, giống như ánh sáng từ cổ tay.
Anh nhìn xuống thành phố.
Hàng triệu con người đang đi lại, làm việc, sống cuộc đời của họ.
Trên cổ tay mỗi người là "Hắc Tự" — những con số đếm ngược đến cái chết.
Xã hội này vận hành dựa trên sự chấp nhận số phận.
Nhưng Lin biết sự thật.
Hắc Tự không phải là dự đoán.
Nó là lệnh thi hành.
Anh bắt đầu chạy.
Mỗi bước chạy của Lin không chạm đất.
Anh lướt trên không khí, sử dụng dị năng để giảm ma sát và tăng tốc độ.
Những bóng đen từ các đội SWAT đuổi theo, phóng ra những viên đạn năng lượng.
Nhưng Lin không né tránh theo cách thông thường.
Anh nhìn vào quỹ đạo của chúng, và trong tích tắc, anh "nhìn thấy" tương lai của viên đạn đó.
Anh nghiêng người, chỉ một milimet, và viên đạn bay sượt qua tai anh, xé toạc một缕 tóc.
Đây không phải là phản xạ.
Đây là kiến thức.
Lin nhảy từ nóc tòa nhà này sang nóc tòa nhà khác, di chuyển như một bóng ma trong màn đêm.
Thành phố neon ánh lên dưới chân anh, nhưng trong mắt anh, nó chỉ là một mê cung ánh sáng giả tạo.
Anh cần xuống ngầm.
Địa chỉ tọa độ trong đầu anh chỉ đến một nơi: Trạm Metro Line 9, ga cuối cùng, nơi đã bị đóng cửa từ năm 2045 sau sự cố "Đại Sụp Đổ".
Khi anh tiếp cận khu vực ga tàu, không khí trở nên lạnh lẽo và ẩm mốc.
Ánh đèn đường tắt dần, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc.
Lin cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ rình rập.
Không phải cảnh sát.
Không phải DSS.
Mà là những thứ khác.
Những sinh vật không có Hắc Tự.
Những kẻ nằm ngoài vòng kiểm soát của số phận.
Anh dừng lại trước một lối thoát hiểm khẩn cấp, bị khóa chặt bằng một tấm thép dày.
Lin đặt tay lên cửa.
Ký tự cổ xưa trên cổ tay anh phát ra một âm thanh thấp, như tiếng gầm của một con thú hung dữ.
Tấm thép bắt đầu nóng lên, đỏ rực, và rồi tan chảy thành một hồ sắt lỏng.
Lin bước qua, không hề hấn gì.
Bên trong là một hành lang dài, tối om.
Tiếng bước chân của Lin vang vọng, nhưng anh không nghe thấy tiếng đáp lại.
Chỉ có tiếng thở của chính mình, và tiếng đập của ký tự cổ xưa.
*Thump-thump.
Thump-thump.* Nó đồng bộ với nhịp tim của anh, nhưng nhanh hơn.
Nó đang thúc đẩy anh đi sâu hơn vào bóng tối.
***
Lin xuống ngầm thông qua lối thoát hiểm khẩn cấp.
Không khí trong hầm metro lạnh lẽo và ẩm mốc, mùi sắt gỉ và ozone quyện vào nhau tạo nên một mùi vị đặc trưng của sự hủy diệt.
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên tường gạch nứt nẻ.
Ở cuối đường hầm, cách đó vài trăm mét, là cánh cửa kim loại nặng ký mang ký hiệu của Tập đoàn Chronos — tổ chức bí mật đứng sau việc tạo ra và kiểm soát "Hắc Tự".
Cánh cửa đó không có khóa.
Không có mật khẩu.
Nó mở ra khi Lin tiến gần, như thể nó đang chờ đợi chủ nhân thật sự của nó.
Bên trong không phải là kho chứa dữ liệu, cũng không phải là phòng thí nghiệm y tế như Lin tưởng.
Đó là một căn phòng tròn, rộng lớn, với sàn nhà làm bằng kính trong suốt.
Dưới chân Lin, sâu hun hút trong lòng đất, là một khối cầu phát sáng màu trắng đục, lơ lửng trong một bể chứa chất lỏng trong suốt.
Khối cầu đó đang xoay chậm rãi, và mỗi khi nó xoay, những tia sáng bắn ra, kết nối với vô số sợi dây quang học chạy khắp thành phố.
Lin nhận ra điều đó.
Khối cầu đó là nguồn gốc của Hắc Tự.
Nó không đo lường thời gian.
Nó *phân phối* thời gian.
Nó lấy đi sự sống từ những người này để cấp cho những người khác.
Nó là một cỗ máy cân bằng nhân khẩu học tàn khốc nhất từng được tạo ra.
Và anh, Lin, là một lỗi trong hệ thống.
Một biến số không thể tính toán.
Anh bước lại gần thành bể chứa.
Dưới ánh sáng trắng xóa, anh nhìn thấy phản chiếu của mình trong kính.
Nhưng lần này, khuôn mặt trong kính không méo mó.
Nó bình tĩnh.
Và trên trán anh, một ký tự khác hiện ra.
Không phải ký tự cổ xưa dưới cổ tay.
Mà là một con số.
*00:00:00.*
Lin sững sờ.
Hắc Tự của anh đã hết.
Theo lý thuyết, anh đã chết từ lâu.
Vậy tại sao anh vẫn đứng đây?
Tại sao anh vẫn có thể thở, vẫn có thể cảm nhận đau đớn, vẫn có thể sợ hãi?
"Vì em không thuộc về thế giới này, Lin."
Giọng nói vang lên từ phía sau.
Lin quay lại, tay đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mới.
Nhưng không có ai ở đó.
Chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn, tiến lại gần.
***
Cánh cửa phòng thí nghiệm đóng sầm lại phía sau Lin.
Ánh đèn chuyển sang màu đỏ báo động, chiếu rọi căn phòng tròn bằng một ánh sáng máu tươi.
Từ bóng tối, ba cơ thể người bước ra.
Họ không mặc đồng phục DSS.
Họ mặc đồ bảo hộ trắng tinh, mặt nạ che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô cảm.
Đây là đội "Xóa Dữ Liệu" đặc nhiệm của Chronos.
Những người chuyên dọn dẹp các lỗi hệ thống.
Người đứng đầu gỡ mặt nạ ra.
Đó là một phụ nữ trẻ, đôi mắt không đồng tử, chỉ toàn màu trắng đục, giống như khối cầu dưới chân họ.
Tóc cô ta dài, đen nhánh, buông xõa xuống vai.
Cô ta nhìn Lin với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật hiếm.
"Em đã đi rất xa," cô ta nói, giọng nói bình thản, không chút cảm xúc.
"Vượt qua các lớp bảo vệ.
Vượt qua sự giám sát của DSS.
Và bây giờ, em đã ở đây.
Tại trung tâm của sự thật."
Lin siết chặt nắm tay.
Ký tự cổ xưa trên cổ tay anh đập mạnh, đau đớn.
"Sự thật gì?
Sự thật rằng các người đang giết người hàng loạt để duy trì sự cân bằng?"
"Giết người?" Cô ta nhếch môi, một nụ cười nhẹ nhàng, đáng sợ.
"Chúng tôi không giết ai.
Chúng tôi chỉ tái chế.
Thời gian là tài nguyên hữu hạn, Lin.
Nếu không có cái chết, sự sống sẽ đình trệ.
Hắc Tự là ân điển.
Nó cho con người biết giới hạn của mình, từ đó họ sống có ý nghĩa hơn."
"Đó là lý do các người tạo ra nó?" Lin hỏi, giọng run rẩy vì giận dữ.
"Không," cô ta lắc đầu.
"Chúng tôi không tạo ra nó.
Chúng tôi chỉ *quản lý* nó.
em là một mối đe dọa.
Em không có Hắc Tự.
Em không có ngày chết.
Điều đó phá vỡ cân bằng.
Nếu em tồn tại, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ.
Hàng tỷ người sẽ chết cùng lúc."
Lin nhìn xuống khối cầu dưới chân.
Anh hiểu rồi.
Anh không phải là người được chọn để cứu thế giới.
Anh là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa.
Sự tồn tại của anh là một lỗ hổng trong ma trận thực tại.
Nếu anh sống, thực tại sẽ tan vỡ.
"Vậy các người định giết tôi?" Lin hỏi.
"Không," cô ta bước lại gần, tiến thẳng đến Lin.
"Chúng tôi không thể giết một thứ không có ngày chết.
Chúng tôi chỉ có thể...
định nghĩa lại nó."
Cô ta đưa tay ra.
Bàn tay cô ta trong suốt, như thể làm bằng thủy tinh.
Khi cô ta chạm vào không khí, những sợi dây quang học từ khối cầu dưới chân bắt đầu quấn quanh cô ta, biến cô ta thành một thực thể ánh sáng.
"Lin," cô ta nói, giọng vang vọng khắp căn phòng.
"Em nghĩ em là nhân vật chính?
Em chỉ là một lỗi cú pháp.
Và bây giờ, chúng tôi sẽ sửa nó."
Ba thành viên còn lại của đội Xóa Dữ Liệu đồng loạt lao tới.
Họ không dùng vũ khí.
Họ dùng cơ thể mình như những con rối, di chuyển với tốc độ ánh sáng.
Lin cố gắng né tránh, nhưng không gian xung quanh anh đang bị bóp méo.
Thời gian chậm lại.
Anh thấy mỗi chuyển động của họ như một khung hình dừng lại.
Anh nhìn vào cổ tay mình.
Ký tự cổ xưa đang biến đổi.
Nó không còn là một ký tự nữa.
Nó đang trở thành một con số.
Và con số đó đang đếm ngược.
*00:00:10...
00:00:09...*
Lin nhận ra sự thật kinh hoàng.
Anh không thể chiến đấu bằng sức mạnh.
Anh phải chiến đấu bằng sự hiểu biết.
Anh phải hiểu được kịch bản.
Và người kể chuyện...
người kể chuyện luôn biết kết thúc.
***
"Nó không phải là cái chết," cô ta nói, bước qua đống xương của các đồng đội — những người vừa bị Lin vô tình xé nát khi anh cố gắng phá vỡ sự bóp méo không gian.
Cô ta tiến thẳng đến Lin, đôi mắt trắng đục nhìn thẳng vào linh hồn anh.
"Nó là sự sinh ra của một thế giới mới.
em sẽ là người đầu tiên chết để sinh ra nó."
Cô ta đưa tay chạm vào trán Lin.
Lạnh đến tê buốt.
Màn hình đen.
Trong bóng tối tuyệt đối, một giọng nói vang lên.
Không phải giọng của cô ta.
Không phải giọng của "Cha".
Mà là giọng của một người đàn ông, già nua, mệt mỏi, nhưng đầy quyền lực.
*"Chào mừng đến với Chương 12, Người Đọc.
Bạn có nghĩ rằng Lin là nạn nhân?
Hay bạn đang chờ đợi khoảnh khắc anh ta thức tỉnh hoàn toàn?
Hãy nhớ rằng, trong câu chuyện này, không ai là vô tội.
Và kẻ kể chuyện...
luôn là kẻ giết người cuối cùng."*
Một dòng chữ hiện lên trong bóng tối, màu đỏ thẫm, giống như máu.
*Tiếp tục?*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận