Chương 13

Không khí trong căn hộ bỏ hoang nồng nặc mùi ozone và mùi cơ thể thối rữa.

Đối thủ của Lin – một kẻ dị năng cấp B có khả năng "Xương Sắt" – đang co quắp trên sàn gạch vỡ.

Da mặt hắn nhăn nheo như tờ giấy cũ, da tay teo tóp, lộ rõ những đốt xương trắng bệch.

Không có tiếng kêu la, chỉ có tiếng xương khớp bị ép vỡ vang lên *bập bập* như những que diêm bị bẻ gập.

Lin đứng đó, ngực phập phồng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Hắn không nhớ mình đã làm gì.

Chỉ biết rằng, khi ý định "sống sót" chớm nở trong đầu, không gian xung quanh hắn đã biến thành một cái bẫy vô hình.

Hắn không dùng tay để đấm.

Hắn dùng *ý chí*.

Và ý chí của hắn, lúc này, độc hại hơn bất kỳ chất phóng xạ nào.

Hắn cúi xuống, nhìn kỹ vào thi thể của kẻ dị năng cấp B.

Con số trên cổ tay nạn nhân đã dừng lại.

*23:59:59*.

Nhưng điều đáng sợ không phải là sự chết chóc.

Đó là cách cơ thể hắn phân rã.

Những sợi cơ không bị rách nát mà bị *xóa bỏ*.

Chúng biến mất khỏi thực tại, để lại khoảng trống đen ngòm trước khi không khí xung quanh tràn vào lấp đầy.

"Một lỗi cú pháp," Lin lẩm bẩm, giọng khàn đặc.

Hắn nhớ lại lời nói của cô gái ánh sáng trong chương trước.

*Em chỉ là một lỗi cú pháp.*

Hắn rút điện thoại ra, tay run rẩy.

Màn hình hiển thị thông báo: *Kết nối mạng không ổn định*.

Nhưng không phải do sóng.

Do chính sự hiện diện của hắn đang làm nhiễu loạn trường điện từ xung quanh.

Mỗi bước chân hắn đi, các bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy rồi nổ tung, văng tung tóe những mảnh thủy tinh sắc lẹm.

Hắn không dám ở lại.

Mùi ozone ngày càng nồng nặc, kích thích khứu giác đến mức gây buồn nôn.

Hắn biết, nếu ở lại thêm một phút nữa, toàn bộ khu nhà này sẽ sụp đổ dưới sức nặng của "sự tồn tại" mà hắn mang theo.

Hắn là một hố đen thu nhỏ.

Và thế giới đang cố gắng đẩy hắn ra khỏi quỹ đạo.

***

Lin trốn vào một nhà vệ sinh công cộng ở tầng hầm gara.

Anh soi gương, nhìn chằm chằm vào con mắt trái.

Iris bên trái đang chuyển màu từ đen sang đỏ thẫm, giống hệt màu của Hắc Tự.

Anh rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng làm dịu sự run rẩy của đôi tay.

Nước chảy xuống bồn cầu, nhưng thay vì chảy thẳng, nó xoáy tròn, tạo thành một dòng chảy ngược lên thành bồn.

Hắn mở khóa điện thoại cá nhân, truy cập vào một diễn đàn ngầm mà hắn đã tìm thấy qua các manh mối rời rạc từ những vụ tai nạn "bất thường" gần đây.

Diễn đàn tên là *The Glitch* (Lỗi Hệ Thống).

Giao diện đơn giản, nền đen, chữ xanh lá cây nhấp nháy.

Hắn đăng một bức ảnh mờ nhạt chụp lại bàn tay của nạn nhân kia – bàn tay đang bị phân rã thành các hạt bụi ánh sáng.

Tiêu đề: *Hiện tượng phân rã thực tại.

Ai biết nguyên nhân?*

Chỉ ba giây sau, một tin nhắn riêng tư hiện lên.

Không có tên người gửi.

Chỉ có một chuỗi ký tự mã hóa.

*“Đừng tìm kiếm.

Hắn đang nhìn.”*

Tim Lin đập thình thịch.

Hắn nhìn quanh.

Nhà vệ sinh trống rỗng, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ vòi sen.

Nhưng cảm giác bị theo dõi lại dày đặc như bức tường vô hình.

Hắn nhìn lại vào gương.

Hình ảnh phản chiếu của hắn chậm hơn so với chuyển động thật của hắn một phần giây.

Một lỗi render.

Một lag trong thực tại.

Hắn tắt điện thoại, bỏ vào túi quần.

Hắn không thể tin tưởng vào bất kỳ kết nối nào.

Trong thế giới nơi mọi thứ đều được tối ưu hóa bởi Hắc Tự, sự bất định là thứ duy nhất còn lại.

Và hắn là sự bất định lớn nhất.

Hắn bước ra khỏi nhà vệ sinh, di chuyển nhanh nhưng nhẹ nhàng.

Tầng hầm gara rộng lớn, ánh sáng đèn neon chiếu xuống những hàng xe hơi đỗ chật kín.

Mỗi chiếc xe đều có biển số, và trên kính chắn gió, dán những tờ giấy nhỏ ghi lại ngày hết hạn bảo hiểm – một cách mỉa mai để nhắc nhở về ngày hết hạn của chính chủ nhân chúng.

***

Cổng gara rung chuyển.

Tiếng còi xe cứu hỏa và cảnh sát vang vọng.

Nhưng không phải vì vụ giết người.

Màn hình lớn trên quảng trường trung tâm thành phố, nơi Lin đang ẩn náu sau một tấm biển quảng cáo, đột ngột chuyển sang màu đỏ máu.

*"CẢNH BÁO CẤP ĐỘ 1: LÀN SÓNG ENTROPY LAN TRUYỀN."*

Từ trong xác kẻ kia, một làn sóng vô hình lan tỏa.

Lin cảm nhận được nó qua da thịt.

Nó không nóng, không lạnh.

Nó là *sự trống rỗng*.

Những chiếc xe hơi gần đó bắt đầu gỉ sét với tốc độ chóng mặt.

Sơn bong tróc, kim loại oxi hóa thành bột nâu đỏ trong vài giây.

Kính chắn gió nứt vỡ thành hàng nghìn mảnh li ti.

Người dân trên đường phố hoảng loạn.

Họ không chạy.

Họ đứng yên, nhìn vào cổ tay mình.

Những con số Hắc Tự trên da họ bắt đầu nhấp nháy.

Không phải đếm ngược.

Mà là *đồng bộ hóa*.

Lin thấy một người phụ nữ đang bế con nhỏ.

Con số trên cổ tay cô ấy, vốn là *40 năm nữa*, đột ngột nhảy vọt về *00:00:05*.

Cô ấy nhìn xuống đứa con, nụ cười trên môi cứng đờ.

Đứa bé khóc, nhưng tiếng khóc bị cắt ngang khi cơ thể nó bắt đầu mờ dần, như một bức tranh bị tẩy xóa bởi một cục tẩy khổng lồ.

"Không!" Lin hét lên, lao tới.

Hắn muốn cứu họ.

Hắn muốn dừng lại sự phân rã này.

Nhưng khi hắn chạm vào không gian xung quanh họ, làn sóng entropy lại mạnh thêm.

Hắn càng cố gắng can thiệp, hiện thực càng sụp đổ nhanh hơn.

Hắn là nguyên nhân.

Hắn là nguồn gốc của mọi thảm họa.

Mỗi nhịp tim của hắn là một lệnh xóa dữ liệu.

Mỗi hơi thở của hắn là một cú nhấp chuột *Delete*.

Hắn đứng giữa đám đông hoảng loạn, hai tay giơ lên, cố gắng ngăn chặn làn sóng.

Nhưng những ngón tay của hắn xuyên qua không khí như thể chúng không còn tồn tại.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt đang trong suốt.

Hắn có thể thấy những mạch máu, những dây thần kinh, và bên trong đó, không phải là máu đỏ, mà là những dòng code nhị phân chạy tuôn trào.

1...*

Thế giới đang được viết lại.

Và hắn là cây bút chì đang vẽ lên nó.

***

Những bóng đen xuất hiện từ lối thoát hiểm.

Không phải cảnh sát.

Họ mặc đồ bảo hộ trắng tinh, mặt nạ khí hóa học, cầm những thanh roi điện phát ra ánh sáng tím.

Trên ngực họ là logo của tập đoàn "Chronos Corp" – nhà cung cấp công nghệ Hắc Tự.

Người đứng đầu, một phụ nữ với giọng nói qua bộ đàm méo mó, chỉ tay về phía Lin.

"Khuẩn chủng.

Cô lập mục tiêu.

Đừng để hắn chạm vào bất kỳ ai."

Lin nhìn họ.

Những người này không sợ hãi.

Họ chuyên nghiệp, lạnh lùng, như những kỹ thuật viên sửa chữa một chiếc máy bị lỗi.

Họ không coi hắn là con người.

Họ coi hắn là một *bug* cần được loại bỏ.

Một kẻ trong nhóm lao tới, roi điện vút xuống.

Lin né tránh, nhưng chuyển động của hắn làm không gian xung quanh méo mó.

Tiếng nổ vang lên, không phải từ roi điện, mà từ sự va chạm của hai thực tại khác nhau.

Phụ nữ đó bước tới, giọng nói lạnh băng.

"Anh nghĩ anh là đặc biệt?

Anh chỉ là một sản phẩm phụ của Dự án Genesis.

Chúng tôi tạo ra Hắc Tự để kiểm soát số phận.

Nhưng anh...

anh là lỗi mà chúng tôi không thể dự đoán.

Và lỗi thì phải được gỡ bỏ."

Lin nhìn vào đôi mắt sau mặt nạ của cô ta.

Hắn thấy sự mệt mỏi.

Không phải sự mệt mỏi của kẻ săn mồi, mà của một người phải gánh vác trách nhiệm của một thế giới đang sụp đổ.

Cô ta không giết hắn vì hận thù.

Cô ta giết hắn vì *bảo vệ*.

"Anh không phải là lỗi," Lin nói, giọng trầm xuống.

"Anh là người dùng root.

Và hệ điều hành này...

đã cũ kỹ."

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và tuyệt vọng.

Hắn không còn sợ hãi nữa.

Hắn hiểu rồi.

Hắn không cần chiến đấu bằng sức mạnh.

Hắn cần chiến đấu bằng *quyền truy cập*.

Hắn giơ tay lên, không phải để đánh trả, mà để *chạm* vào không khí.

Những dòng code nhị phân từ bàn tay hắn bắn ra, quấn lấy những kẻ mặc đồ trắng.

Chúng không làm đau họ.

Chúng *tắt* dị năng của họ.

Những thanh roi điện tắt ngúm.

Những chiếc mặt nạ khí hóa học vỡ vụn.

Những kẻ dị năng cấp A, B, C đứng đó, trở thành những con người bình thường, run rẩy và sợ hãi.

Phụ nữ đó nhìn xuống cổ tay mình.

Con số Hắc Tự trên đó đang biến mất.

Thay vào đó là một dòng chữ: *SYSTEM CRASH*.

"Cậu đã làm gì?" cô ta hỏi, giọng run rẩy.

"Nothing," Lin đáp.

"Chỉ là một bản cập nhật."

***

Màn hình cổ tay của Lin đột ngột tắt hẳn.

Màn hình cổ tay anh trở nên đen ngòm, rồi hiện lên một dòng chữ mới, không phải là giờ chết, mà là một địa chỉ GPS và một câu hỏi:

*"Bạn muốn giải cứu họ, hay giết chết họ?"*

Đôi mắt anh sáng lên một tia sáng đỏ dữ dội.

Anh không còn là nạn nhân.

Anh là vũ khí.

Và anh vừa nhận ra, kẻ đứng sau Chronos Corp...

chính là người kể chuyện.

Hắn nhìn về phía địa chỉ GPS.

Nó dẫn đến một tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố, nơi mà tất cả các dây cáp dữ liệu của thành phố hội tụ.

Nơi mà Hắc Tự được tạo ra.

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân làm nứt vỡ nền đất.

Những tòa nhà xung quanh bắt đầu rung chuyển, như thể chúng đang chuẩn bị cho một trận động đất lớn.

Hắn không biết mình sẽ tìm thấy gì ở đó.

Có thể là sự thật.

Có thể là cái chết.

Hoặc có thể, hắn sẽ tìm thấy chính mình – phiên bản gốc, trước khi bị biến đổi thành một "lỗi cú pháp".

Nhưng một điều chắc chắn.

Hắn sẽ không để ai quyết định số phận của mình nữa.

Không phải Chronos Corp.

Không phải Hắc Tự.

Và cũng không phải người kể chuyện.

Hắn là Lin.

Và hắn sẽ viết lại kết thúc.

Nhưng khi hắn bước vào bóng tối của con hẻm, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải giọng của hắn.

Không phải giọng của người kể chuyện trước đó.

Mà là giọng của chính hắn, nhưng già đi hàng chục năm, đầy vẻ kiệt quệ và đau đớn.

*"Con ơi, đừng đi tiếp.

Nếu con bước vào đó, con sẽ không còn là con người nữa.

Con sẽ trở thành...

họ."*

Lin dừng bước.

Hắn nhìn lại.

Không có ai ở phía sau.

Chỉ có bóng tối.

Nhưng hắn biết, hắn không thể quay lại.

Con đường phía trước là con đường một chiều.

Và cánh cửa phía sau đã đóng lại.

Hắn hít một hơi sâu, mùi ozone và mùi máu tanh.

Hắn bước tiếp.

Vào trong bóng tối.

Vào trong chương tiếp theo.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập