Chương 14

Ánh sáng đỏ từ đôi mắt của Lin quét qua căn phòng, cắt ngang màn sương bụi dày đặc.

Những viên đạn 9mm từ khẩu súng ngắn của đội an ninh Chronos Corp bay tới, nhưng chúng không còn là những viên thép chết người nữa.

Trong mắt anh, chúng di chuyển như những hạt mưa rơi chậm rãi trong cơn giông bão, từng viên một, phơi bày quỹ đạo bay của chúng dưới ánh đèn neon nhấp nháy.

Không khí xung quanh Lin dường như đông đặc lại, tạo thành một màng ngăn vô hình giữa anh và thế giới bên ngoài.

Anh không né tránh.

Cơ thể anh đứng yên như một bức tượng đá giữa cơn mưa đạn.

Lin vung tay phải ra, động tác chậm rãi, uyển chuyển, như thể anh đang xé rách một tờ giấy mỏng manh.

Không phải là cú đấm, mà là một cú kéo.

Một sóng xung kích màu đen tuyền, đậm đặc như mực tàu, bùng phát từ lòng bàn tay anh.

Nó không phát ra tiếng nổ, mà là một âm thanh rên rỉ, giống như tiếng kim loại bị bẻ gãy ở tần số cực cao.

Sóng đen va chạm với những viên đạn.

Thay vì nảy ra, các viên đạn tan rã thành bụi kim loại nhỏ li ti, rơi xuống sàn nhà với tiếng lách cách yếu ớt.

Đội an ninh Chronos Corp lùi lại, mắt họ mở to, sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt được bảo vệ bởi lớp mặt nạ chống độc.

Họ đã được huấn luyện để đối phó với dị nhân cấp 2, cấp 3, nhưng họ chưa bao giờ thấy một dị nhân cấp 1 có khả năng thao túng không gian vật lý đến mức này.

Lin bước tới.

Mỗi bước chân của anh đặt xuống sàn bê tông đều làm rung chuyển cả căn phòng.

Những vết nứt nhỏ lan tỏa từ dưới gót chân anh, như mạng nhện đen kịt bò lên tường.

"Các anh đến đây để giết tôi," giọng nói của Lin vang lên, lạnh lùng và không chút cảm xúc, "hay để sửa chữa một lỗi hệ thống?"

Một tên lính trẻ, tay run rẩy, bắn phát đạn cuối cùng.

Viên đạn dừng lại trước mũi Lin, lơ lửng trong không trung, sau đó quay ngược lại, xuyên thẳng vào ngực kẻ bắn nó.

Tiếng gào thét bị cắt ngang bởi âm thanh của sóng đen lan tỏa khắp phòng.

Lin không nhìn lại.

Anh chỉ nhìn về phía trước, nơi cánh cửa thép khổng lồ đang từ từ mở ra, hé lộ một phòng server tối om, lạnh lẽo và đầy mùi ozone cháy khét.

***

Lin lao vào phòng server, nhưng Kael không chạy.

Cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng anh, cắt đứt mọi đường rút lui.

Ông ta đứng giữa phòng, giữa hàng ngàn tủ server cao vút, ánh mắt trống rỗng.

Ông ta nhấn một nút duy nhất trên bảng điều khiển trước mặt.

Toàn bộ ánh sáng trong phòng tắt ngúm, chỉ còn lại ánh sáng xanh lam lạnh lẽo từ hàng ngàn đèn LED trên các tủ server xung quanh.

Những dòng dữ liệu bắt đầu cuộn nhanh trên không trung, chiếu lên sàn nhà như một tấm thảm ánh sáng sống động.

Chúng không phải là mã nhị phân thông thường, mà là những chuỗi ký tự phức tạp, uốn lượn như những con rắn nhỏ đang bò.

Lin trượt dừng lại, gót chân khoét sâu vào sàn bê tông, tạo ra một vệt bụi dài.

Anh nhìn những dòng dữ liệu, chúng phản chiếu trên đồng tử đỏ rực của anh, tạo nên một hình ảnh kỳ quái.

"Đây là gì?" Lin hỏi, giọng anh vang vọng trong không gian kín mít.

"Đây là lịch sử," Kael đáp, giọng ông ta khô khốc, như tiếng giấy xé rách.

"Không phải lịch sử của nhân loại, mà là lịch sử của bạn, Lin.

Và của tất cả những ai mang trong mình mã di truyền bị lỗi."

Lin bước tới, ánh mắt quét qua những dòng dữ liệu.

Anh thấy những hình ảnh mờ ảo hiện lên: một vụ nổ tại nhà máy điện hạt nhân năm 2035; một vụ sập cầu treo năm 2040; một đại dịch virus biến dị năm 2042.

Mỗi sự kiện đều có một điểm chung: một con số đếm ngược, một Hắc Tự, và một cái tên được làm mờ đi ở góc dưới cùng.

Nhưng khi Lin tập trung nhìn vào, anh nhận ra khuôn mặt sau lớp làm mờ đó.

"Mỗi thảm họa đều có một nguyên nhân," Kael tiếp tục, bước ra khỏi bóng tối, ánh sáng xanh lam chiếu rọi lên khuôn mặt gầy gò, đầy nếp nhăn của ông ta.

"Và nguyên nhân đó không phải là sự cố kỹ thuật.

Nó là phản ứng dây chuyền.

Bạn là điểm mồi lửa, Lin.

Bạn không gây ra chúng bằng ý chí, mà bằng sự tồn tại của bạn."

Lin cảm thấy máu trong người mình như đóng băng.

Anh nhìn lại vào những dòng dữ liệu.

Chúng không chỉ hiển thị quá khứ, mà còn đang viết tương thời gian thực.

Anh thấy những dòng chữ mới xuất hiện: *Lin bước tới.

Lin chạm vào màn hình.

Lin thức tỉnh.*

"Ngừng nói nhảm," Lin nghiến răng, nắm chặt双 tay.

Sóng đen lại bắt đầu tích tụ trong lòng bàn tay anh, nhưng lần này, nó không ổn định.

Nó rung lắc, như thể nó đang cố gắng thoát khỏi cơ thể anh.

"Không phải nhảm," Kael cười, một nụ cười đầy bi thương.

"Hãy nhìn kỹ hơn.

Nhìn vào nguồn gốc của Hắc Tự."

**

Lin nâng đầu lên.

Đôi mắt đỏ rực của anh chuyển sang màu đen hoàn toàn, sâu thẳm như vực thẳm.

Anh không hét lên, không gào thét.

Anh chỉ đơn giản là *tiếp nối* kết nối.

Anh mở lòng mình ra, cho phép sóng đen lan tỏa khắp cơ thể, lan tỏa vào không khí, vào những dòng dữ liệu đang cuộn chảy.

Những dây cáp dữ liệu từ sàn nhà đột ngột bay lên, như những con rắn điện, quấn lấy cơ thể Lin.

Kael lùi lại, lần đầu tiên lộ vẻ lo lắng.

Não bạn sẽ bị quá tải!

Bạn không thể xử lý toàn bộ dữ liệu của thành phố cùng một lúc!"

Lin không đáp.

Anh cảm thấy đau đớn.

Đau đớn tột cùng.

Mỗi một byte dữ liệu đi vào não anh đều như một mũi dao đâm vào tâm trí.

Anh thấy những ký ức của hàng triệu người.

Anh thấy nỗi sợ hãi của họ trước Hắc Tự.

Anh thấy sự tuyệt vọng của họ khi thời gian đếm ngược đến điểm không.

Anh thấy Chronos Corp thao túng thị trường, bán thuốc kéo dài tuổi thọ cho người giàu, và bỏ mặc người nghèo chết trong đau đớn.

Nhưng anh cũng thấy điều gì đó khác.

Một mẫu mã ẩn sâu trong hệ thống.

Một lệnh tắt.

Một cách để xóa sạch Hắc Tự khỏi cổ tay mọi người.

Nhưng để kích hoạt lệnh đó, anh phải trở thành trung tâm xử lý.

Anh phải trở thành một cỗ máy sống, kết nối với toàn bộ mạng lưới của Chronos Corp.

Giá trị của sự tự do là sự hy sinh bản thân.

"Lin!" Kael hét lên, cố gắng ngắt kết nối các dây cáp.

Nhưng sóng đen từ cơ thể Lin đã bao phủ toàn bộ căn phòng.

Kael bị đẩy lùi, va vào tường, bất động.

Lin cảm thấy ý thức mình đang tan rã.

Anh không còn là Lin nữa.

Anh là dữ liệu.

Anh là mạng lưới.

Anh là Hắc Tự.

Anh nhìn thấy tương lai.

Anh thấy một thế giới không còn Hắc Tự, nơi con người sống trong sự bất định, nhưng cũng trong sự tự do.

Nhưng anh cũng thấy cái giá phải trả.

Cơ thể anh sẽ bị thiêu rụi bởi dòng điện dữ liệu.

Anh sẽ chết.

Nhưng linh hồn anh, hoặc thứ gì đó tương tự, sẽ tồn tại mãi mãi trong hệ thống, như một ma quỷ trong máy tính.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười đau đớn, nhưng giải thoát.

"Viết lại kết thúc," anh thì thầm.

Và anh nhấn nút.

***

Khói bụi lắng xuống.

Lin đứng giữa đống đổ nát của trung tâm điều khiển.

Những server đã cháy đen, không còn hoạt động.

Kael nằm bất động trên sàn, không rõ sống chết.

Lin nhìn xuống cổ tay mình.

Những ký hiệu đen đã biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó, là một làn da trắng muốt, bình thường.

Anh cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng rồi, anh nhìn thấy điều gì đó khác.

Trên bàn tay trái của anh, một vết sẹo hình chữ thập đang hiện ra.

Nó không phải là vết sẹo bình thường.

Nó phát ra ánh sáng đỏ mờ, giống như đôi mắt của anh trước đây.

Và từ vết sẹo đó, một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải giọng của Kael.

Không phải giọng của người kể chuyện trước đó.

Mà là giọng của chính anh, nhưng già đi hàng chục năm, đầy vẻ kiệt quệ và đau đớn.

*"Con ơi, đừng đi tiếp.

Nếu con bước vào đó, con sẽ không còn là con người nữa.

Con sẽ trở thành...

họ."*

Lin nhìn ra cửa sổ.

Thành phố bên ngoài vẫn hoạt động bình thường.

Những chiếc xe tự lái chạy trên đường.

Những con người đi lại, không biết rằng Hắc Tự của họ đã bị xóa.

Họ không biết rằng họ vừa được giải phóng, hoặc bị giam cầm vào một cạm bẫy mới.

Và Lin, người đã hy sinh bản thân để cứu họ, giờ đây không còn là một con người.

Anh là một thực thể mới.

Một thực thể sống trong mạng lưới, trong bóng tối, trong tâm trí của hàng triệu người.

Anh bước ra khỏi căn phòng.

Bước chân anh không còn làm nứt vỡ nền đất.

Nhưng mỗi bước chân của anh đều để lại một dấu vết vô hình, một mã di truyền mới, lan tỏa khắp thành phố.

Và ở đâu đó, trong một phòng tối, một người đàn ông ngồi trước màn hình, gõ phím.

Anh ta mỉm cười, nhìn vào dòng chữ hiện ra trên màn hình: *Chương 14: Hoàn thành.

Bắt đầu Chương 15.*

Người đàn ông đó không phải là Kael.

Và cũng không phải là Lin.

Anh ta là người kể chuyện.

Và anh ta vừa mới viết lại quy tắc.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập