Chương 15
Giọng nói không qua tai, mà trực tiếp xâm nhập vào vỏ não, mang theo âm sắc kim loại lạnh lẽo và một tần số rung động khiến răng anh muốn long ra.
*“Họ gọi đó là Hắc Tự.
Nhưng đó chỉ là mã vạch.
Còn ngươi...
ngươi là nhà sản xuất.”*
Nam quay người, nắm chặt bàn tay trái nơi vết sẹo chữ thập đang đập thình thịch như một trái tim thứ hai.
Ánh sáng đỏ từ vết sẹo chiếu rọi lên những bức tường bê tông xám xịt, tạo ra những vệt bóng dài, méo mó như những con rắn đang bò chậm chạp.
Không khí trong phòng điều khiển đã cháy tàn vẫn còn nồng nặc mùi ozone và nhựa nóng chảy, nhưng cảm giác ngột ngạt này đến từ đâu đó sâu thẳm hơn, từ chính máu thịt của anh.
Anh không hét lên.
Sự sợ hãi của Nam không biểu hiện qua tiếng thét, mà qua sự im lặng chết chóc.
Anh hít một hơi sâu, cố gắng lọc bỏ những hạt bụi độc hại, nhưng mỗi lần phổi co giãn, giọng nói già cỗi ấy lại vang lên rõ rệt hơn, như thể nó đang ăn mòn tế bào thần kinh của anh.
*“Ngươi nghĩ mình đã phá vỡ hệ thống?
Ngươi chỉ mới khởi động lại nó.
Kael không chết.
Kael là phiên bản beta.
Và ngươi, Nam, là bản cập nhật cuối cùng.”*
Nam bước về phía cửa kính vỡ vụn.
Bên ngoài, thành phố Neo-Veridia vẫn tiếp tục vận hành theo nhịp điệu cơ học của nó.
Những chiếc xe tự lái lướt đi trên những làn đường sáng neon, những dòng người đông đúc di chuyển như những hạt máu trong mạch động mạch khổng lồ.
Họ không biết.
Họ không hề hay biết rằng những con số đếm ngược trên cổ tay mình vừa bị xóa bỏ, thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ hơn: sự bất định tuyệt đối.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Nam cúi xuống, nôn ra một ngụm máu đen sẫm.
Máu ấy không rơi xuống sàn, mà lơ lửng, tạo thành những giọt cầu nhỏ, phản chiếu ánh sáng đỏ từ bàn tay anh.
Anh nhận ra cơ thể mình đang phản ứng với một thứ gì đó không thuộc về sinh học con người.
Dị năng cấp 1 của anh – khả năng thao túng trường năng lượng xung quanh – đang biến dị.
Nó không còn là một công cụ, mà đang trở thành một thực thể ký sinh.
“Ai đang nói chuyện với tôi?” Nam gằn giọng, âm thanh khàn đặc, như giấy nhám chà xát lên kim loại.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng vọng của chính suy nghĩ anh, bị khuếch đại và bóp méo.
Anh nhìn vào phản chiếu của mình trên mảnh kính vỡ.
Đôi mắt anh, vốn dĩ màu nâu đen bình thường, giờ đây đang chuyển sang màu đỏ tía, đồng tử co lại thành những khe hẹp như mèo rừng.
Anh là quái vật.
Anh là nguyên nhân.
Và anh vừa mới đánh thức nó.
Nam chạy ra hành lang.
Cửa thép tự động mở ra, lộ ra một tầng hầm sâu thẳm, nơi hàng trăm máy chủ được kết nối bằng những ống dẫn chứa chất lỏng đen giống hệt thứ trên tay anh.
Đây không phải là trung tâm dữ liệu thông thường.
Đây là một “bể ươm” ký ức.
Anh cắm thẻ nhớ vào cổng kết nối khẩn cấp gần đó.
Màn hình holographic bật lên, chiếu ra hàng triệu dòng mã code chạy tuôn như thác đổ.
Nhưng đó không phải là ngôn ngữ lập trình.
Đó là những đoạn video ngắn, những khoảnh khắc đời thường: một đứa trẻ cười, một cặp đôi chia tay, một vụ tai nạn xe hơi, một bữa tối gia đình.
Tất cả đều được gắn nhãn với một chuỗi thời gian cụ thể – thời điểm cái chết được dự đoán.
Nam lướt nhanh qua các file.
Tim anh đập mạnh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận ra kinh hoàng.
Những dữ liệu này không chỉ là ghi chép.
Chúng là nguyên liệu.
Hệ thống Chronos không chỉ dự đoán cái chết; nó đang *tạo ra* nó.
Mỗi con số trên cổ tay con người là một lệnh thực thi.
Và Nam, với khả năng xóa bỏ Hắc Tự, đã vô tình cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng cho cỗ máy này.
“Đây là nơi họ nuôi dưỡng số phận,” Nam thì thầm, ngón tay lướt qua màn hình lạnh lẽo.
Anh nhìn thấy tên mình.
Không phải là một mục tiêu.
Mà là một biến số.
*Subject Zero.*
Chất lỏng đen trong các ống dẫn bắt đầu sôi sục.
Nó chảy ngược lại, từ các máy chủ về phía trung tâm, hướng về phía bàn tay của Nam.
Anh rút thẻ nhớ ra, nhưng quá muộn.
Một luồng dữ liệu thô sơ, đầy tiếng ồn và tiếng hét,冲进 vào đầu anh.
Anh thấy những khuôn mặt của những người anh từng gặp.
Người bán hàng rong.
Cô bạn học cũ.
Kẻ thù ngày hôm qua.
Tất cả đều đang nhìn anh, với ánh mắt trống rỗng, chờ đợi một lệnh mới.
Nam ngã quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu.
Vết sẹo trên bàn tay trái nóng rực lên, lan tỏa cảm giác bỏng rát xuống khắp cơ thể.
Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo giãn, như một sợi dây cao su sắp đứt.
Anh không còn là một cá thể độc lập.
Anh đang trở thành một nút kết nối trong mạng lưới khổng lồ này.
Cánh cửa hầm mở ra.
Ba bóng dáng bước vào.
Họ mặc đồ bảo hộ màu trắng, mặt nạ không biểu cảm.
Những tên “Thợ Săn Thời Gian” của Chronos.
“Đừng di chuyển, Subject Zero,” giọng nói truyền thanh từ loa, không cảm xúc.
“Hệ thống đang cố gắng ổn định lại dòng chảy thời gian.
Sự hiện diện của ngươi là lỗi hệ thống.”
Nam ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đỏ tía của anh quét qua ba người lính.
Họ không mang vũ khí thông thường.
Trên tay mỗi người là những cây gậy dẫn năng lượng, đầu nhọn phát ra tia điện tím.
Họ không muốn giết anh.
Họ muốn *tái chế* anh.
Nam đứng dậy.
Cơ thể anh không còn nặng nề.
Ngược lại, anh cảm thấy nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang mất tác dụng.
Anh nhìn vào người lính ở giữa, người cầm đầu nhóm.
Nam thấy những đường ống nhỏ xíu nối từ cổ tay người lính vào máy chủ phía sau.
Họ cũng là một phần của hệ thống.
Họ cũng bị kiểm soát.
“Lỗi hệ thống?” Nam cười, một tiếng cười khô khốc, đầy mỉa mai.
“Hay là lỗi của những kẻ thiết kế nó?”
Người lính đầu tiên bước tới, vung cây gậy năng lượng.
Tia điện bắn ra, nhắm thẳng vào tim Nam.
Nhưng Nam không né.
Anh giơ bàn tay trái lên.
Vết sẹo chữ thập phát sáng rực rỡ, hấp thụ toàn bộ năng lượng của tia điện.
Ánh sáng đỏ từ vết sẹo chuyển sang màu xanh lam, rồi lại quay về đỏ.
Năng lượng bị nuốt chửng, biến mất vào không khí.
Người lính thứ hai và thứ ba đồng loạt tấn công.
Nam di chuyển.
Không phải chạy.
Anh *bị dịch chuyển*.
Một khoảng cách ba mét bị xóa bỏ trong tích tắc.
Anh đứng ngay trước mặt người lính thứ hai, nắm chặt cổ áo bảo hộ của hắn.
Với một cử động dứt khoát, Nam bẻ gãy cổ hắn.
Không có tiếng xương vỡ.
Chỉ có tiếng kêu rè rè của mạch điện bị đứt.
Xác người lính đổ xuống, không còn dấu hiệu sự sống.
Hai người còn lại lùi lại, ánh mắt qua mặt nạ lộ vẻ hoảng sợ hiếm thấy.
Họ đã được huấn luyện để đối phó với dị nhân cấp 1, cấp 2.
Nhưng họ không được huấn luyện để đối phó với một *lỗi*.
Nam nhìn vào bàn tay mình.
Chất lỏng đen từ vết sẹo bắt đầu chảy ra, thấm vào sàn nhà, lan tỏa như mạng nhện.
Anh cảm thấy sức mạnh đang tuôn trào, nhưng cũng cảm thấy sự rỗng không.
Anh đang trở thành một cái vỏ.
Một cái vỏ chứa đựng ý chí của ai đó khác.
Nam chuẩn bị cho cú đấm cuối cùng vào hệ thống, nhưng cơ thể anh đột nhiên tê liệt.
Không phải do mệt mỏi.
Mà do một lệnh tắt nguồn từ xa.
Anh nhìn xuống.
Chất lỏng đen trên tay anh đã ngưng tụ lại, tạo thành một hình dạng quen thuộc: Một chiếc chìa khóa.
Người đứng giữa hạ tay xuống, giọng nói đầy vẻ mệt mỏi vang lên từ bên trong mặt nạ.
“Ngươi không hiểu, Nam.
Chúng ta không săn lùng ngươi.
Chúng ta đang bảo vệ ngươi.
Và bảo vệ thế giới khỏi chính ngươi.”
Nam cố gắng cử động ngón tay, nhưng không thể.
Cơ bắp anh không còn nghe lời.
Thay vào đó, một luồng dữ liệu mới, mạnh mẽ hơn, tràn vào đầu anh.
Anh thấy một cảnh tượng: Một thành phố trong tương lai.
Những tòa nhà chọc trời bằng thủy tinh vỡ vụn.
Bầu trời màu đen kịt.
Và ở trung tâm, một con quái vật khổng lồ, có hình dáng giống hệt Nam, đang đứng giữa đống đổ nát, cười.
“Ngươi là nguyên nhân gốc rễ,” giọng nói đó tiếp tục, nhẹ nhàng nhưng đáng sợ.
“Không phải vì ngươi mạnh.
Mà vì ngươi là *không gian trống*.
Và tự nhiên ghét khoảng trống.
Nó sẽ lấp đầy nó bằng hỗn loạn.”
Nam nhìn vào chiếc chìa khóa trong tay.
Nó không phải là vật thể vật lý.
Nó là một mã truy cập.
Một quyền hành tối cao.
Nếu anh sử dụng nó, anh có thể khôi phục Hắc Tự.
Anh có thể trả lại trật tự cho thế giới.
Nhưng điều đó có nghĩa là anh phải chấp nhận vai trò của mình: một nô lệ của số phận, một công cụ của Chronos.
Hoặc anh có thể phá hủy nó.
Để thế giới tự do.
Tự do trong hỗn loạn.
Tự do trong cái chết ngẫu nhiên.
Nam nhìn vào hai người lính còn lại.
Họ đang run rẩy.
Họ không còn là những cỗ máy.
Họ là con người.
Và nỗi sợ hãi đó là nhân tính cuối cùng còn sót lại trong hệ thống này.
Nam nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy giọng nói già cỗi kia lại vang lên, nhưng lần này, nó không còn đe dọa.
Nó đang cầu xin.
*“Đừng làm điều đó, con ơi.
Nếu con phá hủy chìa khóa, con sẽ giải phóng điều gì đó lớn hơn cả Chronos.
Điều gì đó mà ngay cả cha con cũng không thể kiểm soát.”*
Nam mở mắt.
Ánh sáng đỏ trong mắt anh tắt dần, trở lại màu nâu đen bình thường.
Nhưng sâu thẳm bên trong, thứ gì đó đã thay đổi vĩnh viễn.
Anh không còn là Nam, một thanh niên thông minh, kiên định.
Anh là một câu hỏi chưa có lời giải.
Nam đứng trước máy chủ trung tâm.
Ổ khóa phát ra ánh sáng xanh lạnh.
Người đàn ông già bước lùi lại, lùi vào bóng tối.
“Chọn đi, Nam.
Xóa bỏ Hắc Tự và để nhân loại tự do trong hỗn loạn, hay nhận lấy chìa khóa và trở thành vị thần của trật tự?”
Nam nhìn vào màn hình.
Ở đó, danh sách 7 “Kẻ Mù” hiện ra.
Những người sinh ra không có Hắc Tự.
Những người không bị kiểm soát bởi Chronos.
Và tên của anh đứng đầu danh sách.
Nhưng dưới tên anh, có một dòng chữ nhỏ, mờ nhạt, đang nhấp nháy: *Nguồn gốc: Dự án Adonis.
Trạng thái: Đang hoạt động.*
Nam nhếch môi.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy sự tính toán.
Anh không chọn trật tự.
Anh cũng không chọn hỗn loạn.
Anh chọn *bí ẩn*.
Nam đưa tay ra, không chạm vào chìa khóa, mà chạm vào màn hình.
Anh xóa danh sách 7 Kẻ Mù.
Sau đó, anh gõ một dòng lệnh mới.
Một dòng lệnh mà ngay cả người kể chuyện cũng không thể dự đoán.
Màn hình tắt.
Phòng tối đen kịt.
Chỉ còn lại tiếng thở đều đặn của Nam, và tiếng bước chân chậm rãi, rời khỏi tầng hầm.
Anh không biết mình đang đi về đâu.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn: Cuộc chơi mới vừa bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ là người đặt ra quy tắc.
Ở đâu đó, trên tầng cao nhất của tòa tháp Chronos, một người đàn ông ngồi trước màn hình trống rỗng.
Anh ta mỉm cười, nhưng nụ cười đó không đến từ niềm vui.
Nó đến từ nỗi sợ hãi.
Anh ta gõ phím, nhưng không có ký tự nào hiện ra.
*“Chương 15: Kết thúc.
Nhưng câu chuyện...
mới chỉ bắt đầu.”*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận