Chương 16
Khói bụi chưa tan, lơ lửng trong không khí lạnh lẽo, hòa quyện với mùi ozone chát chúa và mùi máu tanh nồng nặc của những nạn nhân vừa bị dị năng của anh vô tình tiêu diệt.
Mùi nước hoa rẻ tiền của một trong những kỹ thuật viên bảo vệ vẫn còn ám vào mũi, tạo nên một sự tương phản ghê rợn giữa cái chết và sự tầm thường của cuộc sống.
Trên cổ tay phải của Nam, chuỗi số "Hắc Tự" đang rung động dữ dội, những con số đỏ rực như máu tươi nhảy múa trên da thịt.
Con số phút cuối giảm nhanh chóng, không theo quy luật đếm ngược thông thường, mà giống như một đồng hồ bị lỗi, lao xuống với tốc độ khủng khiếp.
Giọng nói bí ẩn vang lên trong đầu anh, nhưng lần này không còn là lời thì thầm đầy uy quyền.
Nó là tiếng hét xé toạc, một tiếng rít kim loại刺耳 xuyên qua thùy tai.
Nam nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn rơi dọc sống lưng.
Anh cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể mình đang phản ứng lại với sự sụp đổ của hệ thống.
Dị năng cấp 1 thức tỉnh của anh không chỉ là sức mạnh vật lý, mà là khả năng thao túng xác suất.
Mỗi bước chân anh đặt xuống, xác suất để sàn nhà sụp đổ tăng lên 0.1%.
Mỗi hơi thở anh hít vào, xác suất để oxy trong phổi biến thành độc tố giảm đi.
Anh đang sống trong một thế giới mà mọi thứ đều là con số, và anh vừa trở thành biến số không thể kiểm soát.
Nam cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ của màn hình LED từ nền nhà.
Mảnh kính sắc lẹm cắt vào lòng bàn tay, máu nhỏ ra, nhưng anh không hề眨眼.
Ánh mắt anh quét nhanh qua xác chết của người đàn ông già – cha anh, hay ít nhất là người tự nhận là cha.
Cơ thể ông ta không có vết thương chí mạng, chỉ có vẻ mặt kinh hoàng bị đóng băng vĩnh viễn.
Nam nhớ lại câu nói cuối cùng của ông ta: *"Điều gì đó mà ngay cả cha con cũng không thể kiểm soát."* Anh hiểu rồi.
Không phải là anh giải phóng điều gì đó từ bên ngoài.
Chính anh là điều đó.
Anh là lỗ hổng trong hệ thống, là lỗi chương trình mà Chronos đã cố gắng che giấu trong ba mươi năm qua.
Anh lau máu trên tay bằng áo khoác, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.
Không có thời gian để tiếc thương, cũng không có chỗ cho sự hoảng loạn.
Nam bước ra khỏi căn phòng tối, tiến vào hành lang dài hun hút.
Ánh đèn khẩn cấp nhấp nháy đỏ, chiếu rọi những bóng đổ dài ngoằng trên tường.
Tiếng bước chân của đội đặc nhiệm vang lên từ xa, dồn dập và hoảng loạn.
Họ không biết mình đang đuổi theo ai, nhưng họ biết rằng kẻ họ đuổi theo là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa.
Nam mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy sự tính toán.
Anh không chạy trốn.
Anh dẫn đường.
Nam lao xuống thang máy cứu hỏa, bỏ lại phía sau đội đặc nhiệm đang hoảng loạn vì hệ thống vũ khí của họ bị tê liệt.
Các khẩu súng laser của họ phát ra ánh sáng xanh lè nhưng không bắn ra viên đạn nào,仿佛 bị vô hiệu hóa bởi một trường lực vô hình.
Anh cần một nơi yên tĩnh, một nơi mà Chronos không thể giám sát được, để giải mã những gì vừa xảy ra.
Anh chọn trạm y tế công cộng ở khu vực C4, nơi trước đây mẹ anh từng làm việc trước khi bà mất trong một "tai nạn" giao thông kỳ lạ.
Cánh cửa trạm y tế bị khóa chặt, nhưng đối với Nam, đó chỉ là một rào cản nhỏ.
Anh đặt tay lên cánh cửa sắt gỉ sét, tập trung ý chí.
Dị năng của anh kích hoạt, xác suất để khóa cửa tự mở tăng lên 100%.
Cánh cửa bật mở với một tiếng groan nặng nề, để lộ căn phòng bên trong tối om và đầy bụi bặm.
Không khí bên trong ẩm mốc, mùi thuốc sát trùng cũ kỹ ám mùi thời gian.
Nam bước vào, đóng cửa lại sau lưng, và khóa chặt.
Anh thắp sáng một chiếc đèn pin nhỏ, ánh sáng vàng nhạt quét qua những chiếc giường bệnh đã朽坏, những tủ thuốc trống rỗng.
Trong phòng mổ cũ kỹ, Nam tìm thấy một chiếc bàn làm việc bằng kim loại, mặt bàn còn sót lại những vết xước của dao mổ.
Anh ngồi xuống, lấy điện thoại thông minh ra, nhưng không có sóng.
Thay vào đó, anh kết nối thiết bị của mình với máy tính cũ kỹ còn sót lại trong góc phòng.
Màn hình máy tính sáng lên, hiển thị hệ điều hành cũ kỹ.
Nam bắt đầu gõ những dòng lệnh, không phải để hack vào mạng Chronos, mà để truy cập vào cơ sở dữ liệu y tế cá nhân của mẹ anh.
Anh cần biết sự thật về quá khứ, về lý do tại sao mẹ anh lại bị giết, và tại sao anh lại sinh ra không có Hắc Tự ban đầu, trước khi nó được "cài đặt" vào cơ thể anh.
Màn hình nhấp nháy, dữ liệu hiện ra từng dòng.
Nam đọc nhanh, mắt anh không chớp.
Những hồ sơ y tế cho thấy mẹ anh không phải là một bác sĩ bình thường.
Bà là một nhà nghiên cứu di truyền học, tham gia vào Dự án Adonis từ giai đoạn đầu.
Bà phát hiện ra rằng Hắc Tự không phải là định mệnh, mà là một mã nguồn được cấy ghép vào ADN của mỗi người ngay từ khi sinh ra.
Và bà đã cố gắng xóa bỏ nó, nhưng đã bị Chronos phát hiện.
Nam cảm thấy máu trong người mình sôi lên.
Sự tức giận không làm anh mất kiểm soát, mà khiến anh trở nên sắc bén hơn.
Anh sao chép toàn bộ dữ liệu vào một ổ cứng nhỏ, rồi ngắt kết nối máy tính.
Cánh cửa trạm y tế bị phá tung với một tiếng boom vang dội.
Không phải là cảnh sát, mà là một nhóm người mặc bộ đồ bảo hộ trắng tinh, đeo mặt nạ hình chiếc đồng hồ cát.
Họ là "Những Nhà Tối Ưu Hóa" (The Optimizers) — tổ chức đứng sau việc tạo ra hệ thống "Hắc Tự".
Những bộ đồ bảo hộ không có bất kỳ ký hiệu nào, chỉ có màu trắng thuần khiết, tạo cảm giác lạnh lẽo và vô cảm.
Họ di chuyển theo một đội hình hoàn hảo, không một tiếng động, như những con robot được lập trình sẵn.
Đứng đầu là một phụ nữ tóc bạc, mắt không đồng tử.
Cô ta bước vào phòng, đôi chân trần chạm xuống sàn nhà bẩn thỉu nhưng không hề bẩn.
Cô ta nhìn Nam với ánh mắt trống rỗng, không có cảm xúc, không có sự thù hận, cũng không có sự sợ hãi.
Cô ta giơ tay lên, và không khí trong phòng trở nên nặng nề, như thể trọng lực đang tăng lên gấp bội.
Nam đứng dậy, tay cầm một con dao mổ cũ kỹ tìm thấy trên bàn.
Anh biết mình không thể thắng cô ta bằng sức mạnh vật lý.
Dị năng của cô ta là "Điều Khiển Entropy", khả năng làm tăng hoặc giảm mức độ hỗn loạn trong một khu vực.
Nếu cô ta tăng entropy lên tối đa, mọi thứ trong phòng, kể cả cơ thể Nam, sẽ tan rã thành bụi.
*"Nam,"* cô ta nói, giọng nói lạnh lùng, không có起伏.
*"Ngươi đã làm tốt hơn chúng tôi dự đoán.
Nhưng trò chơi này đã kết thúc."* Nam không đáp lại.
Anh quan sát cô ta, tìm kiếm điểm yếu.
Anh thấy rằng mỗi khi cô ta sử dụng dị năng, những mạch máu trên cổ tay cô ta sẽ nổi lên, phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Đó là nguồn năng lượng của cô ta, và cũng là điểm yếu duy nhất.
Nam chuẩn bị tấn công, nhưng anh biết rằng một cú đánh đơn thuần sẽ không đủ.
Anh cần một chiến lược, một cách để khai thác sự hỗn loạn mà cô ta tạo ra.
Cuộc truy đuổi dẫn đến mái nhà của trạm y tế.
Mưa giông ập đến, sấm sét xé toạc bầu trời, ánh sáng trắng xóa chiếu rọi xuống thành phố trong đêm.
Người phụ nữ tóc bạc bay lên, sử dụng dị năng "Điều Khiển Entropy" để tạo ra một lực hút khổng lồ, kéo Nam ra khỏi bóng tối.
Những giọt mưa rơi xuống, nhưng khi chạm vào cơ thể cô ta, chúng bốc hơi ngay lập tức, tạo thành một đám mây hơi nước bao quanh.
Nam bị hút ra khỏi mái nhà, cơ thể anh lơ lửng trong không trung, chỉ được giữ lại bởi một sợi dây thừng cũ kỹ mà anh đã buộc vào tay trước đó.
*"Tại sao chúng ta chọn ngươi?"* cô ta hét lên giữa tiếng sấm, giọng nói của cô ta vang vọng khắp khu vực.
*"Không phải vì ngươi đặc biệt.
Mà vì ngươi là lỗi.
Và lỗi là thứ duy nhất có thể phá vỡ hệ thống hoàn hảo."* Nam nhìn cô ta, mắt anh sáng lên một ánh sáng kỳ lạ.
Anh hiểu rồi.
Chronos không sợ anh vì sức mạnh của anh.
Họ sợ anh vì anh là bằng chứng cho thấy hệ thống của họ không hoàn hảo.
Anh là biến số ngẫu nhiên, là yếu tố không thể dự đoán trong một thế giới dựa trên sự tính toán chính xác.
Nam thả tay ra khỏi sợi dây thừng.
Anh rơi xuống, nhưng không phải xuống mặt đất.
Anh rơi vào một cơn lốc xoáy nhỏ mà anh đã tạo ra bằng cách tăng entropy xung quanh cơ thể mình.
Cơn lốc xoáy này làm lệch hướng lực hút của cô ta, khiến cô ta mất cân bằng.
Nam lao về phía cô ta, con dao mổ trong tay anh phát ra ánh sáng xanh lét.
Anh không đâm vào cơ thể cô ta, mà đâm vào điểm yếu trên cổ tay cô ta.
Những mạch máu phát sáng vỡ ra, năng lượng của cô ta bị giải phóng ồ ạt.
Cô ta hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và bất ngờ, rồi ngã xuống, bất động.
Người phụ nữ tóc bạc ngã xuống, bất động.
Chuỗi "Hắc Tự" trên cổ tay cô ta biến mất, tan biến vào không khí như khói.
Toàn bộ thành phố chìm trong bóng tối tuyệt đối, chỉ còn lại ánh sáng xanh lét phát ra từ cổ tay của hàng triệu cư dân thành phố.
Hệ thống Chronos đã sụp đổ.
Hắc Tự, thứ đã kiểm soát cuộc sống của nhân loại trong hàng thập kỷ, giờ đây không còn nghĩa lý gì.
Người dân trên khắp thành phố nhìn vào cổ tay mình, thấy những con số mờ dần, rồi biến mất.
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy thành phố, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng gió thổi.
Nam đứng trên mái nhà, nhìn xuống thành phố trong đêm tối.
Điện thoại cũ kỹ của anh, vốn đã chết, bỗng sáng lên.
Một thông báo hiện ra trên màn hình, không có tên người gửi, chỉ có một dòng chữ đơn giản: *"Chào mừng đến với thế giới mới, Nam.
Nhưng hãy cẩn thận.
Những con số đã biến mất, nhưng định mệnh thì không.
Nó chỉ thay đổi hình dạng."* Nam nhìn vào dòng chữ, rồi nhìn lên bầu trời.
Sấm sét vẫn tiếp tục, nhưng ánh mắt anh đã thay đổi.
Anh không còn là một nạn nhân của định mệnh.
Anh là người viết lại nó.
Nhưng câu hỏi vẫn còn đó: Ai là người gửi thông báo này?
Và điều gì sẽ xảy ra khi nhân loại không còn bị ràng buộc bởi cái chết đã được dự đoán?
Nam bước xuống thang máy, chuẩn bị cho cuộc hành trình tiếp theo.
Cuộc chơi mới vừa bắt đầu, và lần này, anh sẽ là người đặt ra quy tắc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận