Chương 17
Minh ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, lưng tựa vào bức tường bị nứt nẻ do sóng xung kích từ cú nổ vừa rồi.
Ngón tay cái của anh run rẩy, không phải vì sợ hãi hay kiệt sức, mà do sự xung đột dữ dội giữa ý thức con người và luồng dữ liệu lạnh lùng đang xâm nhập vào hệ thần kinh.
Trước mắt anh, giao diện ảo màu đỏ thẫm hiện lên, không phải là hình ảnh phản chiếu trên kính, mà là những dòng code chạy dọc theo võng mạc, cắt ngang tầm nhìn thực tại.
Mỗi ký tự nhấp nháy đều kèm theo một tiếng vang nhỏ trong sọ, như tiếng kim đồng hồ đếm ngược nhưng không có giây phút dừng lại.
"Thống kê xác suất sống sót: 14.2%," một giọng nói điện tử lạnh lùng vang lên trong đầu anh, không cần tai để nghe.
"Lỗi hệ thống.
Tái校准..."
Minh nghiến răng, hàm căng cứng đến mức có thể nghe thấy tiếng răng va vào nhau.
Anh cố gắng nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh đỏ chót ấy vẫn bám lì, như một vết thương hở trên giác quan.
Anh nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi.
Khi anh vô tình chạm vào lõi phản ứng của thiết bị định mệnh, toàn bộ mạng lưới Hắc Tự trong bán kính năm km đã giật mình.
Không phải là sự biến mất vĩnh viễn như trong tin đồn, mà là sự *nhiễu loạn*.
Những con số trên cổ tay người dân ngoài kia đang nhảy múa điên cuồng, thay đổi mỗi giây, khiến hàng triệu người hoảng loạn.
Và Minh, kẻ đứng ở tâm điểm, đang trở thành một nút thắt trong thuật toán của chính số phận.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt ở mu bàn tay có những vết nứt nhỏ, từ đó tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, giống hệt màu của năng lượng dị năng.
Đó không phải là máu.
Đó là entropy.
Anh đang rò rỉ sự hỗn loạn.
Nếu anh không kiểm soát được nó, cơ thể anh sẽ tự phân rã, biến thành bụi tro trong vài phút nữa.
Nhưng điều đáng sợ hơn là cảm giác trống rỗng trong lồng ngực.
Anh không cảm thấy đau.
Anh chỉ cảm thấy...
Một sự tò mò tàn nhẫn muốn biết giới hạn của sự hủy diệt là gì.
Minh đứng dậy, khớp gối kêu lên tiếng lạo xạo.
Anh bước tới gương vỡ trên tường, nhìn vào đôi mắt mình.
Con ngươi đen sẫm đang co lại, phản chiếu lại những dòng code đỏ.
Anh không còn là Minh nữa.
Ít nhất, không còn là Minh của những ngày trước khi thức tỉnh.
Anh là một biến số.
Một lỗi hệ thống mà thế giới này không thể xóa bỏ.
Minh lao ra ban công, nhảy xuống khoảng cách ba mét xuống mái hiên tầng dưới.
Cú đáp xuống tạo ra một vết nứt hình mạng nhện trên bê tông, nhưng chân anh không hề bị đau.
Dị năng không phải là sức mạnh cơ bắp, mà là khả năng “cảm nhận” cấu trúc vật chất.
Anh nhìn thấy những sợi thép bên trong bê tông như những mạch máu sáng lên màu vàng kim, căng cứng dưới áp lực của trọng lực.
Anh có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của vật liệu, những vết nứt vi mô đang chờ đợi một cú hích để mở rộng.
Anh cúi người, hai tay chống xuống mặt đất, ngón tay chụm lại như móng vuốt.
Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn tay, thấm vào bê tông.
Anh không đẩy nó đi.
Anh *hỏi* nó.
Và bê tông trả lời bằng cách rung lên, những hạt sỏi và xi măng tách rời nhau dưới sự điều khiển của trường lực vô hình do anh tạo ra.
Đây là cấp độ 1, nhưng nó đủ mạnh để biến một tòa nhà chung cư thành một bẫy tử thần nếu anh muốn.
"Đừng làm vậy," một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau.
Minh quay người lại, cơ thể đã sẵn sàng cho phản ứng.
Ba bóng người đứng đó, mặc bộ đồ bảo hộ màu đen bóng loáng, che kín mặt bằng mặt nạ không biểu cảm.
Họ là "Kẻ Săn Mồi" – những đặc vụ của Cơ quan Điều phối Thời gian, những người được thuê để dọn dẹp những "lỗi" như Minh.
Người đứng giữa giơ tay ra, lòng bàn tay phát ra một luồng năng lượng tím nhạt, mang theo mùi hương của ozone và sự thối rữa.
"Chúng tôi không muốn giết anh," người đó nói, giọng điệu bình thản như đang thảo luận về thời tiết.
"Chúng tôi chỉ muốn lấy lại thứ anh đã đánh cắp.
Sự ổn định."
Minh cười, một nụ cười mỉa mai.
Anh gọi cái hệ thống kiểm soát cuộc sống con người bằng những con số là ổn định?"
"Đó là trật tự," Kẻ Săn Mồi đáp lại.
"Không có Hắc Tự, nhân loại sẽ tự hủy diệt trong một tuần.
Sự hỗn loạn là bản chất của con người.
Chúng tôi chỉ là người giữ chìa khóa."
Minh không đáp lại.
Anh chỉ nhìn vào cổ tay của họ.
Dưới lớp vải bảo hộ dày, anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của những con số.
Chúng đang đếm ngược.
Nhưng với anh, chúng không còn là lời nguyền.
Chúng là bản đồ.
Anh có thể thấy đường đi của năng lượng từ trái tim họ, qua các mạch máu, và cuối cùng汇聚 lại ở cổ tay.
Đó là điểm yếu.
Và anh biết cách khai thác nó.
Minh leo lên nóc tòa nhà, gió thổi mạnh khiến tóc anh bay tung, che khuất nửa khuôn mặt.
Dưới chân là dòng xe cộ tấp nập, mỗi người một “Hắc Tự” trên cổ tay, sống và chết theo quy luật toán học cứng nhắc.
Nhưng với Minh, bây giờ anh nhìn thấy thứ khác.
Anh nhìn thấy những sợi dây vô hình nối từ cổ tay mọi người chằng chịt về phía tòa tháp trung tâm thành phố – Trụ sở Chronos.
Những sợi dây đó không phải là ánh sáng, mà là sự kết nối dữ liệu, là dòng chảy của số phận được điều khiển bởi một bộ máy khổng lồ.
Và anh, đang đứng ở đây, là một nút gãy trong chuỗi dây đó.
Anh cảm nhận được sự rung động từ sâu thẳm lòng đất.
Đó không phải là động đất.
Đó là tiếng bước chân của định mệnh đang cố gắng sửa lỗi.
Anh nhắm mắt lại, mở rộng giác quan dị năng của mình.
Anh không còn nhìn bằng mắt.
Anh nhìn bằng sự tồn tại.
Anh thấy những tòa nhà xung quanh như những khối lập phương trong một trò chơi 3D, mỗi khối đều có trọng lượng, có điểm yếu, có lịch sử.
Và anh thấy chính mình – một chấm sáng nhỏ bé nhưng rực rỡ, đang tỏa ra những tia sáng xanh lam, cắt ngang qua những sợi dây đỏ của số phận.
"Anh không hiểu," Minh thì thầm, giọng nói hòa lẫn vào tiếng gió.
"Anh nghĩ anh đang kiểm soát.
Nhưng thực ra, anh đang bị dẫn dắt."
Anh nhớ lại những giấc mơ kỳ lạ gần đây.
Những hình ảnh về một phòng thí nghiệm tối tăm, những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng phát sáng, và một người đàn ông với đôi mắt giống hệt anh.
Người đàn ông đó đang cười, nói rằng Minh không phải là một dị nhân tự nhiên.
Anh là một sản phẩm.
Một công cụ được thiết kế để phá vỡ hệ thống từ bên trong.
Nhưng ai là người thiết kế?
Và tại sao lại chọn anh?
Câu hỏi chưa có câu trả lời.
Nhưng Minh không cần nó ngay lúc này.
Anh cần hành động.
Anh cần biết giới hạn của mình.
Và cách tốt nhất để biết giới hạn là thử vượt qua nó.
Minh đấm thẳng vào không khí trước mặt.
Không có lực va chạm vật lý, nhưng không gian xung quanh ba kẻ bảo hộ bắt đầu vỡ vụn như kính vỡ.
“Lỗi thời gian,” Minh hét lên, giọng nói vang lên như tiếng sấm.
Những kẻ bảo hộ hét lên trong đau đớn.
Họ không bị đánh bại bởi sức mạnh, mà bởi sự già hóa nhanh chóng.
Trong vòng ba giây, tóc họ bạc trắng, da nhăn nheo, cơ thể co lại.
Năng lượng dị năng của Minh không tấn công cơ thể họ.
Nó tấn công *thời gian* của họ.
Anh đang rút ngắn Hắc Tự của họ, đẩy họ về phía cái chết đã được định sẵn, nhưng với tốc độ gấp ngàn lần.
Người đứng giữa cố gắng chống cự, luồng năng lượng tím của anh ta va chạm với trường lực xanh của Minh.
Không khí phát ra tiếng nổ đanh gọn, tạo ra một vòng xoáy áp suất thấp.
Minh cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình sôi lên, tim đập thình thịch như trống chiến.
Anh không lùi bước.
Anh đẩy mạnh hơn, hình dung ra những sợi dây số phận của họ bị cắt đứt.
Một trong những kẻ bảo hộ sụp đổ, cơ thể anh ta hóa thành tro bụi trước khi kịp chạm đất.
Kẻ thứ hai gục xuống, thở hắt ra, mắt trợn ngược, chết yểu.
Chỉ còn lại người đứng giữa, người duy nhất còn đứng vững nhờ vào một thiết bị hỗ trợ trên cổ tay.
"Ngừng lại!" người đó gầm lên, giọng khàn khàn.
"Anh không biết mình đang làm gì!
Nếu anh phá vỡ cân bằng, toàn bộ thành phố sẽ sụp đổ!"
"Thì để nó sụp đổ," Minh đáp lại, mắt sáng lên một ánh sáng lạnh lùng.
"Có lẽ chúng ta cần một khởi đầu mới."
Anh đưa tay ra, nắm chặt không khí trước mặt.
Những mảnh vỡ thời gian tụ tập lại, hình thành một quả cầu năng lượng xoay tròn.
Minh ném nó về phía kẻ bảo hộ cuối cùng.
Không có tiếng nổ.
Chỉ có một sự im lặng đáng sợ.
Khi khói tan, người đó đã biến mất.
Không còn xác, không còn tro.
Chỉ còn lại một chiếc mặt nạ rơi xuống đất, nguyên vẹn.
Minh ngã quỵ xuống, tay vẫn siết chặt chip silicon đã lấy được từ người chết.
Máu từ vết nứt trên da anh chảy ra, hòa lẫn với bụi bê tông.
Thế giới xung quanh bắt đầu mờ đi, chuyển sang màu xám tro.
Cơ thể anh không thể chịu đựng thêm nhiều.
Anh đã vượt quá giới hạn sinh học của mình.
Rồi, một âm thanh vang lên.
Không phải từ bên ngoài.
Mà từ bên trong chip silicon.
*“Tín hiệu nhận được.
Kết nối thành công.
Chào mừng về nhà, Người Dẫn Đường.”*
Minh mở mắt ra.
Trước mặt anh, không gian cong lại, hình thành một cánh cửa xoáy màu đen.
Từ bên trong cánh cửa, một bóng người bước ra.
Đó không phải là một kẻ thù.
Đó là một người phụ nữ, với mái tóc bạc và đôi mắt đỏ rực, giống hệt người phụ nữ trong ký ức mơ hồ của anh.
Cô ta mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và nguy hiểm.
"Anh đã làm tốt lắm, Nam," cô ta nói, gọi tên thật của anh, cái tên mà anh đã giấu kín trong nhiều năm.
"Nhưng đây chỉ là màn dạo đầu.
Bây giờ, hãy nhìn xuống."
Minh nhìn xuống.
Dưới chân anh, thành phố đang cháy.
Nhưng ngọn lửa không phải là lửa thông thường.
Đó là những con số Hắc Tự, đang bốc cháy, giải phóng năng lượng của hàng triệu số phận.
Và ở trung tâm của ngọn lửa đó, anh thấy hình ảnh của chính mình, nhưng lớn hơn, đen tối hơn, và đáng sợ hơn bao giờ hết.
"Chúng tôi đã chờ đợi anh," cô ta thì thầm.
"Và bây giờ, trò chơi mới bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận