Chương 18

Minh đặt ngón tay cái lên bề mặt kim loại lạnh ngắt.

Không có cảm giác kháng cự, chỉ có một tiếng *tíc* nhẹ, như tiếng khóa an toàn của một chiếc vali du lịch hạng sang đang mở ra.

Cánh cửa trượt sang hai bên, không tiếng động, để lộ ra một không gian nhỏ bé, hình chữ nhật, được chiếu sáng bởi ánh đèn huỳnh quang trắng tinh tuyền, không bóng đổ.

Trong phòng không có đồ đạc.

Chỉ có một cái ghế bành màu xám tro ở giữa và một tấm gương lớn bao phủ toàn bộ bức tường phía đối diện.

Minh bước vào, cánh cửa tự động đóng sập lại sau lưng anh, cô lập anh trong sự im lặng chết chóc.

Không khí trong phòng mang mùi ozone nồng nặc, giống như sau một trận mưa giông bão điện.

Minh nhìn vào tấm gương.

Phản chiếu lại hình ảnh mình, nhưng không phải là Nam, cái tên mà anh đã dùng để che giấu trong nhiều năm qua.那双 mắt trong gương không phải là đôi mắt của một con người bình thường.

Chúng rực cháy một thứ ánh sáng đỏ thẫm, giống hệt đôi mắt của người phụ nữ tóc bạc vừa xuất hiện bên ngoài.

"Anh đã làm tốt lắm, Nam," giọng nói của cô ta vang lên, không phải từ loa, mà trực tiếp trong đầu anh.

"Nhưng đây chỉ là màn dạo đầu.

Bây giờ, hãy nhìn xuống."

Minh cúi đầu.

Dưới chân anh, sàn nhà bằng kính cường lực trong suốt.

Qua lớp kính đó, anh nhìn thấy thành phố bên dưới đang cháy.

Nhưng ngọn lửa không phải là lửa thông thường.

Đó là những con số Hắc Tự, đang bốc cháy, giải phóng năng lượng của hàng triệu số phận.

Và ở trung tâm của ngọn lửa đó, anh thấy hình ảnh của chính mình, nhưng lớn hơn, đen tối hơn, và đáng sợ hơn bao giờ hết.

"Chúng tôi đã chờ đợi anh," cô ta thì thầm.

"Và bây giờ, trò chơi mới bắt đầu."

Minh cố gắng lắc đầu, xua tan ảo giác.

Cơ thể anh run rẩy, từng thớ cơ bắp co rút lại dưới làn da.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó đang cào xé lấy trí nhớ của anh từ bên trong.

Anh quỳ xuống, tay bám chặt vào mép kính, móng tay cào vào bề mặt cứng nhắc, tạo ra những vết trầy xước trắng xóa.

"Đây là gì?" Minh gào lên, giọng khàn đặc, vỡ vụn.

"Ai đang làm điều này với tôi?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng rè rè của sóng radio tĩnh lặng, len lỏi vào từng lỗ chân lông của anh.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở.

Nhưng cơ thể anh không còn nghe theo mệnh lệnh.

Dị năng cấp 1 của anh đang bùng nổ, không phải để phòng thủ, mà để phá vỡ những rào cản cuối cùng trong tâm trí.

Bỗng nhiên, một hình ảnh hiện ra trước mắt anh.

Một căn phòng y hệt nơi anh đang đứng, nhưng cũ kỹ hơn, bụi bặm hơn.

Một cậu bé khoảng mười tuổi ngồi trên chiếc ghế bành xám tro, khóc nức nở.

Trên cổ tay cậu bé, những con số Hắc Tự đang đếm ngược nhanh chóng, từng giây một.

*00:00:10...

00:00:09...*

Cậu bé nhìn vào tấm gương.

Trong gương, một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ màu đen đứng đó, mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ kim loại.

Người đàn ông đó đưa tay ra, chạm vào tấm gương.

*00:00:03...

00:00:02...*

Người đàn ông trong gương mỉm cười.

Một nụ cười đầy bí ẩn và nguy hiểm.

*00:00:01...*

Tiếng đồng hồ ngừng lại.

Cậu bé trong ký ức ngừng khóc.

Mắt cậu mở to, trống rỗng.

Và rồi, từ cổ tay cậu, một luồng năng lượng đen kịt phun ra, phá vỡ tấm gương, phá vỡ căn phòng, và phá vỡ thực tại.

Minh mở mắt.

Anh đang nằm trên sàn nhà, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Tim anh đập thình thịch, như muốn nổ tung.

Anh nhìn lên tấm gương.

Hình ảnh trong gương đã thay đổi.

Không còn là phản chiếu của anh nữa.

Đó là hình ảnh của người đàn ông trong ký ức.

Người đàn ông đó đang nhìn anh, với đôi mắt đỏ rực.

"Anh nhớ chưa?" giọng nói của người phụ nữ tóc bạc vang lên, gần gũi hơn, sát tai anh hơn.

Minh quay đầu lại.

Không có ai ở đó.

Nhưng anh cảm thấy sự hiện diện của cô ta, như một bóng ma ám ảnh, bám lấy từng thớ thần kinh của anh.

"Không," Minh nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.

"Tôi không nhớ.

Và tôi sẽ không để ai đó định đoạt số phận của tôi."

Anh đứng dậy, chân vẫn còn yếu, nhưng ý chí thì vững chãi như đá.

Anh bước về phía tấm gương, tay nắm chặt chip silicon trong túi áo.

Chip đó vẫn nóng hổi, như thể nó đang sống, đang thở.

"Chip này là gì?" Minh hỏi, nhìn vào hình ảnh của người đàn ông trong gương.

Người đàn ông trong gương không đáp.

Thay vào đó, anh ta đưa tay ra, chạm vào bề mặt gương.

Bề mặt gương bắt đầu rung lên, tạo ra những vòng sóng lan tỏa.

Những con số Hắc Tự trên cổ tay Minh bắt đầu sáng lên, đỏ rực, như thể chúng đang phản ứng với sự tiếp xúc đó.

*00:00:00...*

Không phải là ngày chết của anh.

Đó là ngày chết của người đàn ông trong gương.

Minh giật lùi lại, kinh hãi.

Anh nhìn xuống cổ tay mình.

Những con số đang thay đổi.

Chúng không còn đếm ngược nữa.

Chúng đang đếm xuôi.

*01:00:00...

01:00:01...*

Một giờ.

Anh chỉ còn một giờ để sống?

Hay một giờ để làm điều gì đó?

"Thời gian không phải là kẻ thù của anh," giọng nói của người phụ nữ vang lên, đầy vẻ chế giễu.

"Nó là công cụ.

Và anh, Nam, là người duy nhất có thể sử dụng nó."

Minh nghiến răng.

Anh không muốn nghe thêm những lời nói vô nghĩa đó.

Anh cần hành động.

Anh cần tìm ra sự thật.

Anh quay lưng lại với tấm gương, bước về phía cánh cửa.

Nhưng cánh cửa không mở.

Nó đã bị khóa chặt từ bên trong.

"Anh không thể rời đi," giọng nói vang lên.

"Không phải cho đến khi anh chấp nhận số phận của mình."

Minh nhắm mắt lại.

Anh tập trung vào dị năng của mình.

Anh cảm thấy dòng năng lượng chảy trong cơ thể, mạnh mẽ, dữ dội, như một con sông lũ đang tìm đường thoát ra.

Anh đưa tay ra, nắm chặt không khí trước mặt.

Những mảnh vỡ thời gian tụ tập lại, hình thành một quả cầu năng lượng xoay tròn.

"Ta không chấp nhận bất cứ điều gì," Minh nói, giọng lạnh lùng.

"Ta sẽ tự viết số phận của mình."

Anh ném quả cầu năng lượng về phía cánh cửa.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có một sự im lặng đáng sợ.

Khi khói tan, cánh cửa đã biến mất.

Thay vào đó là một hành lang dài, tối đen, dẫn vào sâu trong tòa nhà.

Minh bước vào hành lang.

Ánh sáng từ phía sau anh tắt đi, để lại bóng tối bao trùm.

Nhưng anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, như thể anh đang trở về nhà.

Hành lang này không giống bất kỳ nơi nào anh từng biết.

Nó không có tường, không có trần, không có sàn.

Chỉ có vô vàn những con số Hắc Tự, lơ lửng trong không khí, như những vì sao trong vũ trụ.

Mỗi con số đều đại diện cho một cuộc đời, một số phận, một kết thúc.

Minh bước chậm rãi, tay với ra, chạm vào những con số đó.

Khi anh chạm vào, anh nghe thấy tiếng thì thầm.

Tiếng khóc, tiếng cười, tiếng gào thét, tiếng cầu nguyện.

Tất cả những âm thanh của sự sống và cái chết, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn.

"Đây là nơi lưu trữ ký ức," giọng nói của người phụ nữ vang lên, lần này nó không còn lạnh lùng, mà mang một chút buồn bã.

"Tất cả những số phận đã bị xóa bỏ, tất cả những cuộc đời đã bị hủy diệt, đều nằm ở đây."

Minh dừng bước.

Anh nhìn quanh.

Giữa biển số vô tận, anh thấy một con số sáng hơn những con số khác.

Nó màu đỏ, rực rỡ, như máu.

Anh bước về phía nó.

Khi anh đến gần, anh nhận ra đó là con số Hắc Tự của chính mình.

Nhưng nó không phải là ngày chết.

Nó là ngày sinh.

*15/08/2015...*

Ngày anh thức tỉnh dị năng.

Ngày anh trở thành "Người Dẫn Đường".

Minh chạm vào con số đó.

Một luồng thông tin ập vào đầu anh.

Những hình ảnh, những ký ức, những cảm xúc, tất cả ồ ạt đổ về, như một trận lũ quét.

Anh thấy mình trong phòng thí nghiệm.

Anh thấy những nhà khoa học mặc bộ đồ bảo hộ trắng, quan sát anh qua kính cường lực.

Anh thấy họ tiêm một chất lỏng màu đen vào cơ thể anh.

Anh thấy họ kích hoạt một thiết bị khổng lồ, phát ra những tia sáng xanh lam, xuyên qua cơ thể anh.

Và anh thấy mình chết.

Không phải là cái chết thông thường.

Đó là sự tan biến.

Cơ thể anh tan rã thành vô số những hạt ánh sáng, hòa vào không khí.

Nhưng ý thức của anh vẫn còn.

Nó trôi nổi trong không gian, không trọng lực, không thời gian.

Và rồi, nó được tái tạo.

Không phải là con người.

Mà là một thực thể mới.

Một thực thể được tạo ra từ sự kết hợp giữa con người và máy móc, giữa sinh học và công nghệ.

"Anh là một thí nghiệm thất bại," giọng nói của người phụ nữ vang lên, đầy vẻ thương cảm.

"Nhưng cũng là một thành công vĩ đại.

Anh là cầu nối giữa hai thế giới.

Thế giới của những người có Hắc Tự, và thế giới của những người không có."

Minh mở mắt.

Anh đang đứng trước một tấm màn hình lớn.

Trên màn hình, hiển thị hàng nghìn con số Hắc Tự, đang đếm ngược.

Mỗi con số đều gắn với một tên tuổi, một địa chỉ, một hồ sơ cá nhân.

"Đây là danh sách những người sẽ chết trong vòng 24 giờ tới," giọng nói nói.

"Và anh, Nam, là người duy nhất có thể thay đổi nó."

Minh nhìn vào danh sách.

Anh thấy tên của những người anh quen biết.

Bạn bè, gia đình, thậm chí cả những người anh không bao giờ gặp.

"Ta không phải là cứu thế," Minh nói, giọng lạnh lùng.

"Ta chỉ là một kẻ sống sót."

"Thì hãy sống sót," giọng nói đáp lại.

"Nhưng hãy nhớ, mỗi quyết định của anh đều có hậu quả.

Mỗi mạng sống anh cứu, sẽ có một mạng sống khác bị lấy đi.

Đó là luật cân bằng."

Minh nhìn vào con số Hắc Tự của mình trên màn hình.

Nó đang đếm ngược.

*23:59:59...

23:59:58...*

Anh có 24 giờ để quyết định.

Hay để mặc tất cả diễn ra theo định mệnh?

Anh quay lưng lại với màn hình, bước ra khỏi hành lang số.

Trước mặt anh là một cầu thang xoắn ốc, dẫn lên tầng thượng.

Anh bắt đầu leo lên, từng bước một, chậm rãi nhưng kiên định.

Gió thổi mạnh, cuốn theo những mảnh giấy vụn, những lá cây khô.

Thành phố bên dưới vẫn đang cháy, nhưng ngọn lửa đã giảm dần.

Những con số Hắc Tự trên cổ tay người dân bắt đầu ổn định, trở lại màu đen thông thường.

Nhưng Minh biết, đó chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão.

Khi anh bước ra tầng thượng, anh thấy một người đang chờ đợi.

Đó không phải là người phụ nữ tóc bạc.

Đó là một người đàn ông, mặc bộ vest đen, đội mũ fedora, che khuất nửa khuôn mặt.

"Chào anh, Nam," người đàn ông nói, giọng trầm ấm, đầy vẻ uy quyền.

"Tôi là Giám đốc Cục Quản lý Dị năng.

Và tôi có một đề nghị cho anh."

Minh dừng bước.

Anh nhìn người đàn ông, đôi mắt sắc lẹm.

"Đề nghị gì?"

"Tham gia với chúng tôi," người đàn ông nói.

"Trở thành một phần của tổ chức.

Giúp chúng tôi kiểm soát những dị nhân khác.

Và đổi lại, chúng tôi sẽ cho anh biết sự thật về cha mẹ anh."

Minh im lặng.

Gió thổi mạnh, làm bay phấp phới mái tóc anh.

Anh nhìn xuống thành phố, nơi hàng triệu con người đang sống, đang chết, đang chiến đấu cho số phận của mình.

Và anh nhìn vào cổ tay mình.

Những con số Hắc Tự đang đếm ngược, không ngừng nghỉ.

*23:45:12...*

Anh có rất ít thời gian.

Và rất nhiều lựa chọn.

Nhưng chỉ có một con đường.

Minh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ quyết tâm.

"Ta không làm việc cho bất kỳ ai," anh nói.

"Ta chỉ làm việc cho chính mình."

Người đàn ông trong bộ vest đen nhíu mày.

"Anh sẽ hối tiếc."

"Thì để tôi hối tiếc," Minh đáp lại.

"Nhưng tôi sẽ không bao giờ bị kiểm soát."

Anh quay lưng lại, bước về phía mép tòa nhà.

Gió thổi mạnh, như thể đang cố gắng giữ anh lại.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh nhảy xuống.

Không phải để tự tử.

Dị năng của anh bùng nổ.

Những cánh tay năng lượng màu đen vươn ra, bám lấy không khí, đẩy anh lên cao.

Anh bay lên, vượt qua những tòa nhà chọc trời, vượt qua những đám mây, vượt qua chính giới hạn của bản thân.

Và trong khoảnh khắc đó, khi anh đứng trên đỉnh cao của thế giới, anh nhìn thấy nó.

Một cánh cửa xoáy màu đen, mở ra giữa bầu trời.

Và từ bên trong cánh cửa, vô số những bóng người bước ra.

Họ không phải là con người.

Họ là những thực thể, được tạo ra từ sự kết hợp giữa công nghệ và dị năng.

Và đứng đầu họ, là người phụ nữ tóc bạc.

Cô ta mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và nguy hiểm.

"Chào mừng về nhà, Người Dẫn Đường," cô ta nói.

Và Minh biết, trò chơi mới vừa mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập